Ăn Gì Đi Đâu

8 ngày trong rừng để chăm sóc động vật hoang dã

xaydunggiadinh.com – Trong hành trình lớn lên của mình, tôi đã thu lượm được nhiều chuyến đi thú vị. Tám ngày trong rừng với tư cách là một tự nguyện viên về động vật hoang dại đã trở thành một trong những trải nghiệm đặc trưng nhất đối với tôi.

Anh Trọng đang chăm sóc động vật

Một ngày của tự nguyện viên

Giữa bộn bề công việc, tôi choáng váng lúc nhìn thấy email có dòng tiêu đề: “Xác nhận là tự nguyện viên bảo tồn động vật hoang dại ở Vườn quốc gia Bù Gia Mập”. Cả tôi và cô bạn thân đã hy vọng suốt hai tháng sau lúc nộp hồ sơ, mong từng ngày để… được gọi. Hành trình tới Vườn quốc gia Bù Gia Mập (Bình Phước) ko phải là một chuyến đi phượt như mọi lúc, nhưng là chuyến đi nhưng tôi đã mong đợi từ nhiều ngày nay.

Theo hướng dẫn của ban tổ chức, đoàn tôi từ khắp ba miền Bắc, Trung, Nam tập trung tại bến xe miền Đông để đi Vườn quốc gia Bù Gia Mập. Nơi đây cách trung tâm tỉnh Bình Phước hơn 120km về phía Đông Bắc, được mệnh danh là “lá phổi xanh miền đất đỏ miền Đông Nam Bộ”.

Đón chúng tôi là những cô gái trẻ cũng đã tự nguyện trước đó vài tuần. Lúc chúng tôi vừa xếp hành lý xuống sàn, anh Trọng – cán bộ Trung tâm cứu hộ, bảo tồn và tăng trưởng sinh vật Vườn quốc gia Bù Gia Mập – đã có mặt, sắp xếp chỗ ăn, ở và dặn chúng tôi ngơi nghỉ lấy lại sức cho một tuần làm việc thực sự.

Hoạt động của một tự nguyện viên chính thức kể từ 7h30 sáng hôm sau. Nhóm tự nguyện viên được phân thành ba nhóm: chăm sóc vượn, khỉ, diều, trăn …; chăm sóc lợn rừng; chăm sóc hươu.

Bữa tối động vật hoang dại

Ngày trước hết của tôi mở màn với công việc như một người trông coi vườn thú. Như – em gái tôi đã nhiều lần tự nguyện tới đây – hướng dẫn tôi chặt khoai lang trong vườn để tặng vượn má vàng, khỉ đuôi lợn, khỉ mặt đỏ, khỉ đuôi dài, trăn, diều hoa, chim công. … ăn.

Tới vườn thú, tôi đã được nhìn thấy những con vật này, nhưng có nhẽ cũng như nhiều du khách, tôi chỉ tò mò, thích thú chứ ko có nhiều thời kì và hứng thú để tìm hiểu về đời sống, tập tính của từng loài. Chuyến đi này khác. Bên những chuồng gia súc được rào bằng thép B40, tôi ngồi giữa khu vườn rộng hơn 2ha để cắt rau, tìm thức ăn cho vật nuôi, thay vì thư thả nhìn chúng. Vừa hướng dẫn tôi cách tiếp cận các loài động vật hung hãn, vừa trêu ghẹo (khỉ đuôi dài, vượn má vàng …), anh Trọng kể những câu chuyện đau lòng về xuất xứ của chúng.

Động vật ở đây hồ hết có được từ săn bắn, nuôi nhốt và giao thương trái phép. Thậm chí, có con bị cắt cụt chân do bị săn bắt, hoại tử tới mức tử vong lúc được phát hiện. Cạnh khu chuồng thú, đám bạn thích thú lúc lái thử chú Hùng “chôm chỉa” – chiếc xe kéo như ở quê, được dựng phần chở hàng ngay sau xe máy.

Tự nguyện viên từ khắp mọi miền quốc gia

Chú Hùng (Thạch Rum) là người Campuchia sang Việt Nam năm 1971, sau đó sang Việt Nam định cư, lập gia đình và gắn bó với trung tâm cứu hộ hơn 1/3 cuộc đời. Bạn làm việc say mê. Chẳng mấy chốc anh đã cắt xong hàng chục bó cỏ tươi để các tự nguyện viên chất đầy xe và chở về nhà làm bữa sáng cho hươu sao, nai sừng tấm, bò và bê.

Máy cắt tự chế đã thực hiện công việc. Song thân chuối lớn đã được thái đều thành những sợi nhỏ màu trắng. Tôi xung phong trộn cám ngô, cám gạo cho lợn. Giữa trưa, cái nắng chói chang, chúng tôi trở về căn nhà gỗ ngơi nghỉ, tiếp tục những hoạt động như buổi chiều.

Buổi trưa, các con vật ko chỉ được ăn rau lang uống nước như buổi sáng nhưng còn được ăn cơm nắm với thịt, trứng, “tráng mồm” bằng hoa quả tươi hái ngay tại vườn.

Lúc được chiêm ngưỡng vườn mận trĩu quả, đỏ rực cả một góc trời, chúng tôi mới chợt hiểu tình mến thương động vật của các cán bộ trung tâm. Họ “nâng như hứng trứng, hứng như hứng hoa”, từ việc vệ sinh chuồng trại, vuốt ve, trò chuyện, cho ăn, tập thói quen sống hoang dại cho động vật. Tất cả đều được thực hiện rất cẩn thận, tỉ mỉ như thể họ đang chăm sóc những đứa trẻ nhỏ.

Hươu, nai ở Bù Gia Mập

Ngôi nhà Người hùng – ngôi nhà mang ước mơ nửa thế kỷ

Hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời ngay trước hiên nhà, bên những gốc hồng cổ thụ trĩu cành, tỏa hương thơm ngạt ngào. Cởi giày đi làm, kết thúc một ngày làm việc lúc chập choạng tối, tôi ko khỏi bất thần trước những gì mình vừa trải qua trong ngày.

Ko chỉ tiếp thu được nhiều kiến ​​thức hữu ích về rừng và động vật hoang dại nhưng còn có thêm những người bạn mới quen biết nhau qua mạng xã hội trước đây, nếu ko gặp nhau trong một chuyến đi ý nghĩa như thế này thì có. ko nghi ngờ gì về tương lai của chúng tôi. Có nhẽ ở đời khó gần.

Mặt trời đang khuất dần sau những ô cửa sổ thoáng mát tại Hero House – ngôi nhà dành riêng cho các tự nguyện viên làm việc tại Trung tâm Cứu hộ, Bảo tồn và Tăng trưởng Sinh vật – Vườn Quốc gia Bù Gia Mập, Bình Phước.

Một góc hiên

Buổi tối cùng nhau đi chợ, nấu nướng, thưởng thức ẩm thực mọi miền qua tay nghề của những người bạn mới. Cùng nhau ngồi hát, tập yoga, chơi trò chơi tập thể… Trong ko gian tám giường tầng và một chiếc bàn đá chung, có nhẽ nhà thiết kế cũng mong có những tự nguyện viên từ xa. Những người xa lạ sẽ trở thành thân thiện và thân quen lúc sống chung dưới một mái nhà.

Chú Mỹ Trung – người kết nối các tự nguyện viên với trung tâm – liên tục kể cho tôi nghe về những Ngôi nhà Người hùng đang dần xuất hiện ở nhiều nơi trên quốc gia Việt Nam. Anh luôn mong ước sẽ truyền thật nhiều tình yêu rừng, tình yêu động vật hoang dại… tới các bạn trẻ. Những ngôi nhà mang tên Hero House dành cho những người hùng thầm lặng cũng là nơi chở những ước mơ cao cả đó.

Được sống trong ngôi nhà hơn 60 năm tuổi chứa đầy tâm huyết của biết bao thế hệ, tôi càng trân trọng lý tưởng sống của những con người như chú Trọng, chú Hùng, chú Trung… và trải nghiệm những điều mình đang hy vọng. Khác với những chuyến đi khám phá trước đây, hành trình 8 ngày ở Bù Gia Mập đã thực sự giúp tôi đồng cảm với lòng hàm ơn.

Trong những ngày vừa qua, tôi đã chứng kiến ​​những loài động vật hoang dại trông có vẻ đáng sợ và dữ tợn nhưng thực ra lại rất dễ bị con người tấn công. May mắn thay, họ đã được cứu sống và câu chuyện của họ trở thành bài học cho mọi du khách còn lương tâm.

Tôi cũng hàm ơn những con người chất phác, đầy tâm huyết ở đây vì họ đã dành nhiều năm cuộc đời để hết lòng chăm sóc những sinh vật dễ bị tổn thương. Và đặc trưng, những câu chuyện cuộc sống được san sẻ hàng đêm càng khiến tôi trân trọng cuộc sống ngày nay hơn.

Bài và ảnh: Nguyễn Thùy Trang


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về 8 ngày trong rừng để chăm sóc động vật hoang dại

Video về 8 ngày trong rừng để chăm sóc động vật hoang dại

Wiki về 8 ngày trong rừng để chăm sóc động vật hoang dại

8 ngày trong rừng để chăm sóc động vật hoang dại

#ngày #trong #rừng #để #chăm #sóc #động #vật #hoang #dã

[rule_3_plain]

#ngày #trong #rừng #để #chăm #sóc #động #vật #hoang #dã

xaydunggiadinh.com – Trong hành trình trưởng thành của mình, tôi đã gom nhặt rất nhiều chuyến đi thú vị. Tám ngày vào rừng làm tự nguyện viên chăm sóc động vật hoang dại đã trở thành một trong những trải nghiệm vô cùng đặc trưng đối với tôi.

Tới thăm làng kẹo khóm

Chiều chiều lót dạ cuốn bì chay

Tục nhảy lửa của dân tộc Pà Thẻn

Anh Trọng đang chăm thúMột ngày của tự nguyện viênGiữa lúc bận rộn với những deadline, tôi sững người lúc nhìn thấy dòng tiêu đề email: “Xác nhận làm tự nguyện viên bảo tồn động vật hoang dại ở Vườn quốc gia Bù Gia Mập”. Cả tôi và cô bạn thân đều đã hy vọng suốt hai tháng sau lúc nộp đơn, mong mỏi từng ngày để… được gọi tên. Hành trình tới với Vườn quốc gia Bù Gia Mập (Bình Phước) ko phải là một chuyến du lịch bụi như mọi lần nhưng lại là chuyến đi tôi đã ngóng chờ nhiều ngày.Theo hướng dẫn của ban tổ chức, nhóm tôi từ khắp Bắc, Trung, Nam tụ họp tại bến xe miền Đông để lên đường tới Vườn quốc gia Bù Gia Mập. Nơi đây cách trung tâm tỉnh Bình Phước hơn 120km về phía đông bắc, được mệnh danh là “lá phổi xanh của vùng đất đỏ Đông Nam bộ”.

Đón chúng tôi là những cô gái trẻ cũng tới làm tự nguyện trước đó vài tuần. Lúc chúng tôi vừa đặt hành lý xuống sàn nhà, anh Trọng – cán bộ Trung tâm Cứu hộ, Bảo tồn và Tăng trưởng sinh vật Vườn quốc gia Bù Gia Mập – đã có mặt, sắp xếp ổn thỏa nơi ăn, chốn ở và dặn chúng tôi ngơi nghỉ để lấy sức cho một tuần lao động thực thụ.Hoạt động của một tự nguyện viên chính thức kể từ  7g30 sáng hôm sau. Đoàn tự nguyện viên được phân thành ba nhóm: chăm vượn, khỉ, diều hoa, trăn…; chăm heo rừng; chăm hươu, nai.Bữa chiều của động vật hoang dãNgày trước hết của tôi mở màn bằng công việc chăm sóc vườn thú. Nhu – cô em gái đã làm tự nguyện viên nhiều lần ở đây – hướng dẫn tôi cắt rau lang tại vườn để cho những chú vượn đen má vàng, khỉ đuôi lợn, khỉ mặt đỏ, khỉ đuôi dài, trăn, diều hoa, công… ăn.Ở sở thú, tôi từng được nhìn thấy những loài động vật này nhưng có nhẽ cũng như bao du khách ghé thăm, tôi chỉ thấy tò mò, thích thú nhưng chẳng có nhiều thời kì và sự quan tâm để tìm hiểu về đời sống, tập tính sinh hoạt của từng giống loài. Chuyến đi này thật khác. Kế bên những chuồng thú được rào bằng thép B40, tôi ngồi giữa khuôn viên khu vườn 2ha để cắt rau, tìm thức ăn cho bầy thú chứ ko còn thong dong ngắm chúng. Vừa hướng dẫn tôi cách tiếp cận với động vật hoang dại dữ tợn, thích trêu người (khỉ đuôi dài, vượn đen má vàng…), anh Trọng vừa kể lại những câu chuyện đau lòng về xuất xứ của chúng.Động vật ở đây hồ hết đều thu được từ việc săn bắt, nuôi nhốt, giao thương trái phép. Thậm chí, có con còn cụt chân do bị săn bắn, hoại tử tới mức thoi thóp lúc được phát hiện. Kế bên khu vực chuồng thú, những người bạn của tôi đang hào hứng thử lái chiếc “chiến mã” của chú Hùng – một chiếc xe kéo như ở vùng nông thôn, được chế thêm phần chở hàng ngay sau xe máy.Những tự nguyện viên khắp mọi miền đất nướcChú Hùng (Thạch Rum) là một người Campuchia chạy nạn sang Việt Nam từ năm 1971, sau đó định cư ở Việt Nam, ổn định gia đình và gắn bó với trung tâm cứu hộ đã hơn 1/3 cuộc đời. Chú làm việc say mê lắm. Chẳng mấy chốc chú đã cắt xong mười mấy đụn cỏ tươi để các tự nguyện viên chất đầy xe, chở về làm bữa sáng cho những chú hươu sao, nai, bò và bê.Chiếc máy cắt tự chế đã hoàn thành nhiệm vụ. Song thân chuối to đã được thái đều thành những thớ trắng phau nhỏ gọn. Tôi xung phong trộn cám ngô, cám gạo cho heo. Buổi trưa, nắng xiên gay gắt, chúng tôi trở lại căn nhà gỗ ngơi nghỉ, tiếp tục những hoạt động tương tự vào buổi chiều.Buổi chiều, những con thú ko chỉ ăn rau lang, uống nước như buổi sáng nhưng sẽ được ăn cơm nắm với thịt và trứng, “tráng mồm” bằng trái cây tươi ngon được thu hoạch ngay tại vườn.Lúc chiêm ngưỡng vườn mận sai trĩu quả, đỏ ửng cả một khoảng trời, chúng tôi chợt hiểu tình yêu của các cán bộ trung tâm dành cho động vật. Họ “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”, từ dọn chuồng, vuốt ve, trò chuyện, tới cho ăn uống, tập các thói quen sinh hoạt hoang dại cho thú. Tất cả đều được làm hết sức chỉn chu, tỉ mỉ như thể họ đang săn sóc cho những đứa con bé nhỏ.Hươu, nai tại Bù Gia MậpHero House – ngôi nhà chở ước mơ nửa thế kỷHoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời ngay trước hiên nhà, bên những giàn hồng cổ trĩu bông, tỏa hương ngạt ngào. Tháo đôi ủng lao động, kết thúc một ngày làm việc lúc trời chập tối, tôi ko khỏi ngạc nhiên vì những điều vừa được trải nghiệm trong ngày.Ko chỉ tiếp thu nhiều tri thức hữu ích về rừng và động vật hoang dại, tôi còn có thêm những người bạn mới chỉ biết nhau qua mạng xã hội trước đó, nhưng nếu ko gặp nhau trong một chuyến đi ý nghĩa thế này, có nhẽ cả đời cũng khó thân thiết.Nắng tắt dần sau những ô cửa sổ thoáng gió tại Hero House – ngôi nhà dành riêng cho các tự nguyện viên tới làm việc tại Trung tâm Cứu hộ, Bảo tồn và Tăng trưởng sinh vật – Vườn quốc gia Bù Gia Mập, Bình Phước.Một góc hiên nhàBuổi tối, chúng tôi cùng nhau đi chợ, nấu bếp, thưởng thức ẩm thực khắp các vùng miền qua tay nghề của những người bạn mới. Ngồi bên nhau, chúng tôi ca hát, tập yoga, chơi những trò chơi tập thể… Trong một ko gian có tám chiếc giường tầng và một bàn đá sinh hoạt chung, có nhẽ người thiết kế cũng kỳ vọng những tự nguyện viên từ xa lạ sẽ trở thành thân thiện, thân quen lúc cùng sống dưới một mái nhà.Chú Mỹ Trung – người kết nối những tự nguyện viên với trung tâm – ko ngừng kể cho tôi nghe về những căn nhà Hero House đang dần có mặt ở nhiều nơi tại Việt Nam. Chú luôn mong ước lan tỏa thật nhiều tình yêu rừng, tình yêu động vật hoang dại… tới lớp trẻ. Những ngôi nhà được đặt tên Hero House dành cho những người hùng thầm lặng, cũng là nơi chở những ước mơ cao đẹp đó.Được sống trong một căn nhà hơn 60 năm tuổi mang đầy tâm huyết của biết bao thế hệ, tôi càng trân trọng lý tưởng sống của những người như anh Trọng, chú Hùng, chú Trung… và nghiệm ra những điều tôi đang hy vọng. Ko giống những chuyến du lịch khám phá trước kia, hành trình tám ngày ở Bù Gia Mập thực sự giúp tôi thấu cảm về lòng hàm ơn.Những ngày qua, tôi đã chứng kiến những loài động vật hoang dại tưởng chừng đáng sợ, dữ dằn nhưng thật ra lại rất dễ bị tổn thương bởi con người. May thay, chúng được cứu và câu chuyện về chúng trở thành bài học để mỗi người ghé thăm đều được cảnh tỉnh lương tri.Tôi hàm ơn cả những con người chất phác, đầy tâm huyết nơi đây bởi họ đã dành nhiều năm cuộc đời để hết lòng với công việc chăm sóc những sinh vật yếu thế. Và đặc trưng, những câu chuyện đời được san sẻ vào mỗi tối càng làm tôi trân trọng hơn cuộc sống ngày nay.Bài và ảnh: Nguyễn Thùy Trang

#ngày #trong #rừng #để #chăm #sóc #động #vật #hoang #dã

[rule_2_plain]

#ngày #trong #rừng #để #chăm #sóc #động #vật #hoang #dã

[rule_2_plain]

#ngày #trong #rừng #để #chăm #sóc #động #vật #hoang #dã

[rule_3_plain]

#ngày #trong #rừng #để #chăm #sóc #động #vật #hoang #dã

xaydunggiadinh.com – Trong hành trình trưởng thành của mình, tôi đã gom nhặt rất nhiều chuyến đi thú vị. Tám ngày vào rừng làm tự nguyện viên chăm sóc động vật hoang dại đã trở thành một trong những trải nghiệm vô cùng đặc trưng đối với tôi.

Tới thăm làng kẹo khóm

Chiều chiều lót dạ cuốn bì chay

Tục nhảy lửa của dân tộc Pà Thẻn

Anh Trọng đang chăm thúMột ngày của tự nguyện viênGiữa lúc bận rộn với những deadline, tôi sững người lúc nhìn thấy dòng tiêu đề email: “Xác nhận làm tự nguyện viên bảo tồn động vật hoang dại ở Vườn quốc gia Bù Gia Mập”. Cả tôi và cô bạn thân đều đã hy vọng suốt hai tháng sau lúc nộp đơn, mong mỏi từng ngày để… được gọi tên. Hành trình tới với Vườn quốc gia Bù Gia Mập (Bình Phước) ko phải là một chuyến du lịch bụi như mọi lần nhưng lại là chuyến đi tôi đã ngóng chờ nhiều ngày.Theo hướng dẫn của ban tổ chức, nhóm tôi từ khắp Bắc, Trung, Nam tụ họp tại bến xe miền Đông để lên đường tới Vườn quốc gia Bù Gia Mập. Nơi đây cách trung tâm tỉnh Bình Phước hơn 120km về phía đông bắc, được mệnh danh là “lá phổi xanh của vùng đất đỏ Đông Nam bộ”.

Đón chúng tôi là những cô gái trẻ cũng tới làm tự nguyện trước đó vài tuần. Lúc chúng tôi vừa đặt hành lý xuống sàn nhà, anh Trọng – cán bộ Trung tâm Cứu hộ, Bảo tồn và Tăng trưởng sinh vật Vườn quốc gia Bù Gia Mập – đã có mặt, sắp xếp ổn thỏa nơi ăn, chốn ở và dặn chúng tôi ngơi nghỉ để lấy sức cho một tuần lao động thực thụ.Hoạt động của một tự nguyện viên chính thức kể từ  7g30 sáng hôm sau. Đoàn tự nguyện viên được phân thành ba nhóm: chăm vượn, khỉ, diều hoa, trăn…; chăm heo rừng; chăm hươu, nai.Bữa chiều của động vật hoang dãNgày trước hết của tôi mở màn bằng công việc chăm sóc vườn thú. Nhu – cô em gái đã làm tự nguyện viên nhiều lần ở đây – hướng dẫn tôi cắt rau lang tại vườn để cho những chú vượn đen má vàng, khỉ đuôi lợn, khỉ mặt đỏ, khỉ đuôi dài, trăn, diều hoa, công… ăn.Ở sở thú, tôi từng được nhìn thấy những loài động vật này nhưng có nhẽ cũng như bao du khách ghé thăm, tôi chỉ thấy tò mò, thích thú nhưng chẳng có nhiều thời kì và sự quan tâm để tìm hiểu về đời sống, tập tính sinh hoạt của từng giống loài. Chuyến đi này thật khác. Kế bên những chuồng thú được rào bằng thép B40, tôi ngồi giữa khuôn viên khu vườn 2ha để cắt rau, tìm thức ăn cho bầy thú chứ ko còn thong dong ngắm chúng. Vừa hướng dẫn tôi cách tiếp cận với động vật hoang dại dữ tợn, thích trêu người (khỉ đuôi dài, vượn đen má vàng…), anh Trọng vừa kể lại những câu chuyện đau lòng về xuất xứ của chúng.Động vật ở đây hồ hết đều thu được từ việc săn bắt, nuôi nhốt, giao thương trái phép. Thậm chí, có con còn cụt chân do bị săn bắn, hoại tử tới mức thoi thóp lúc được phát hiện. Kế bên khu vực chuồng thú, những người bạn của tôi đang hào hứng thử lái chiếc “chiến mã” của chú Hùng – một chiếc xe kéo như ở vùng nông thôn, được chế thêm phần chở hàng ngay sau xe máy.Những tự nguyện viên khắp mọi miền đất nướcChú Hùng (Thạch Rum) là một người Campuchia chạy nạn sang Việt Nam từ năm 1971, sau đó định cư ở Việt Nam, ổn định gia đình và gắn bó với trung tâm cứu hộ đã hơn 1/3 cuộc đời. Chú làm việc say mê lắm. Chẳng mấy chốc chú đã cắt xong mười mấy đụn cỏ tươi để các tự nguyện viên chất đầy xe, chở về làm bữa sáng cho những chú hươu sao, nai, bò và bê.Chiếc máy cắt tự chế đã hoàn thành nhiệm vụ. Song thân chuối to đã được thái đều thành những thớ trắng phau nhỏ gọn. Tôi xung phong trộn cám ngô, cám gạo cho heo. Buổi trưa, nắng xiên gay gắt, chúng tôi trở lại căn nhà gỗ ngơi nghỉ, tiếp tục những hoạt động tương tự vào buổi chiều.Buổi chiều, những con thú ko chỉ ăn rau lang, uống nước như buổi sáng nhưng sẽ được ăn cơm nắm với thịt và trứng, “tráng mồm” bằng trái cây tươi ngon được thu hoạch ngay tại vườn.Lúc chiêm ngưỡng vườn mận sai trĩu quả, đỏ ửng cả một khoảng trời, chúng tôi chợt hiểu tình yêu của các cán bộ trung tâm dành cho động vật. Họ “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”, từ dọn chuồng, vuốt ve, trò chuyện, tới cho ăn uống, tập các thói quen sinh hoạt hoang dại cho thú. Tất cả đều được làm hết sức chỉn chu, tỉ mỉ như thể họ đang săn sóc cho những đứa con bé nhỏ.Hươu, nai tại Bù Gia MậpHero House – ngôi nhà chở ước mơ nửa thế kỷHoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời ngay trước hiên nhà, bên những giàn hồng cổ trĩu bông, tỏa hương ngạt ngào. Tháo đôi ủng lao động, kết thúc một ngày làm việc lúc trời chập tối, tôi ko khỏi ngạc nhiên vì những điều vừa được trải nghiệm trong ngày.Ko chỉ tiếp thu nhiều tri thức hữu ích về rừng và động vật hoang dại, tôi còn có thêm những người bạn mới chỉ biết nhau qua mạng xã hội trước đó, nhưng nếu ko gặp nhau trong một chuyến đi ý nghĩa thế này, có nhẽ cả đời cũng khó thân thiết.Nắng tắt dần sau những ô cửa sổ thoáng gió tại Hero House – ngôi nhà dành riêng cho các tự nguyện viên tới làm việc tại Trung tâm Cứu hộ, Bảo tồn và Tăng trưởng sinh vật – Vườn quốc gia Bù Gia Mập, Bình Phước.Một góc hiên nhàBuổi tối, chúng tôi cùng nhau đi chợ, nấu bếp, thưởng thức ẩm thực khắp các vùng miền qua tay nghề của những người bạn mới. Ngồi bên nhau, chúng tôi ca hát, tập yoga, chơi những trò chơi tập thể… Trong một ko gian có tám chiếc giường tầng và một bàn đá sinh hoạt chung, có nhẽ người thiết kế cũng kỳ vọng những tự nguyện viên từ xa lạ sẽ trở thành thân thiện, thân quen lúc cùng sống dưới một mái nhà.Chú Mỹ Trung – người kết nối những tự nguyện viên với trung tâm – ko ngừng kể cho tôi nghe về những căn nhà Hero House đang dần có mặt ở nhiều nơi tại Việt Nam. Chú luôn mong ước lan tỏa thật nhiều tình yêu rừng, tình yêu động vật hoang dại… tới lớp trẻ. Những ngôi nhà được đặt tên Hero House dành cho những người hùng thầm lặng, cũng là nơi chở những ước mơ cao đẹp đó.Được sống trong một căn nhà hơn 60 năm tuổi mang đầy tâm huyết của biết bao thế hệ, tôi càng trân trọng lý tưởng sống của những người như anh Trọng, chú Hùng, chú Trung… và nghiệm ra những điều tôi đang hy vọng. Ko giống những chuyến du lịch khám phá trước kia, hành trình tám ngày ở Bù Gia Mập thực sự giúp tôi thấu cảm về lòng hàm ơn.Những ngày qua, tôi đã chứng kiến những loài động vật hoang dại tưởng chừng đáng sợ, dữ dằn nhưng thật ra lại rất dễ bị tổn thương bởi con người. May thay, chúng được cứu và câu chuyện về chúng trở thành bài học để mỗi người ghé thăm đều được cảnh tỉnh lương tri.Tôi hàm ơn cả những con người chất phác, đầy tâm huyết nơi đây bởi họ đã dành nhiều năm cuộc đời để hết lòng với công việc chăm sóc những sinh vật yếu thế. Và đặc trưng, những câu chuyện đời được san sẻ vào mỗi tối càng làm tôi trân trọng hơn cuộc sống ngày nay.Bài và ảnh: Nguyễn Thùy Trang

Phân Mục: Ăn Gì Đi Đâu
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#ngày #trong #rừng #để #chăm #sóc #động #vật #hoang #dã

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button