Ăn Gì Đi Đâu

Bánh dầu – món ăn đầy ắp kỷ niệm

xaydunggiadinh.com – Dù có thể sắm bánh dầu trên các trang mạng nhưng tôi vẫn ko khỏi bổi hổi, nhớ về những khoảnh khắc vui tươi của tuổi thơ.


Một hôm đang loay hoay giữa phố, tôi thu được điện thoại ra bến xe nhận hàng về quê. Tôi hạnh phúc như ngày còn nhỏ, ngày nào mẹ đi chợ về cũng thấy trong cặp có mấy món quà, cái bánh.

Tôi yêu biết bao tình yêu của tôi được gói ghém trong từng múi mít trong vườn nhà, con cá biển tôi dậy sớm sắm về ướp, gói những hạt nén nhỏ thơm hay lọ dầu phộng (dầu lạc) tôi nhờ người quen cho. vắt kiệt.

Trước đây, vào khoảng thời kì này, ở quê tôi người nào cũng vào mùa nhổ đậu, ép đậu. Thời vụ trồng lạc thường tính từ lúc giữa tháng Chạp và thu hoạch vào tháng 3 âm lịch.

Cả xóm xúm quanh luống đậu, vừa làm vừa bàn tán đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Đậu sau lúc nhổ lên được giã cho giũ sạch đất rồi buộc thành từng bó, chất vào thúng để khiêng.

Đi nhổ đậu, tôi phát ốm vì giun tóc, nghĩ lại vẫn rùng mình. Giun tóc nằm trong lá đậu, sờ vào da ngứa, ko chịu nổi. Sợ sâu nhưng lũ trẻ chúng tôi vẫn lao ra giúp bố mẹ nhổ đậu. Đứa trẻ tội nghiệp gì nhưng phải đương đầu với những thứ vụn vặt tương tự.

Ngoài ra, vì chúng ta thích đậu phộng non, thỉnh thoảng chúng ta chỉ cần cạo sạch vỏ, cho hạt đậu vào mồm và nhai giữa cánh đồng. Đậu non tiết sữa và thơm hơn đậu già.

Ở quê tôi, nhiều phụ nữ khá giả ko phải làm nông. Dù ko thiếu cái ăn, cái mặc nhưng họ vẫn hái đậu để… sắm vui. Có người nhặt được một thúng đậu, tức là cả một thúng vui. Những nụ cười ngập tràn trên cánh đồng.

Những buổi tối gió thổi mát rượi, cả gia đình quây quần bên nhau nhổ lạc. Mẹ thường lấy ra một rổ đậu non, rửa sạch đất bên ngoài vỏ rồi luộc chín. Lúc mùi đậu chín thoảng qua nhà, chúng tôi vừa cắn vỏ lấy hạt vừa ăn, vừa xem tin tức trên TV. Hương hoa sầu đâu cuối mùa xen lẫn tiếng cười giòn tan.

Lạc được bóc vỏ, phơi nắng và ép lấy dầu. Bà tôi kể, ngày xưa lúc chưa có máy xay đậu, phải giã đậu bằng chày và chày gỗ trong cối gỗ. Lúc máy xay đậu ra đời, đậu được xay dễ dàng, sau đó cho vào nồi ủ nóng rồi cho vào khuôn tre tròn để ép bằng tay trước lúc cho vào hộp gỗ (khuôn gỗ hình trụ dài). và ấn mạnh bằng chày. Dầu từ cùi chảy ra, có màu vàng vàng, sánh mịn như mật ong, có mùi thơm, được thu nhặt vào thùng gỗ hoặc chum vại.

Dầu phượng ép được các bà nội trợ dùng để rán các loại củ, chiên-rán-kho-nấu món ăn nào cũng ngon, phệ và có mùi thơm lôi cuốn đặc trưng, ​​khác hẳn với dầu công nghiệp sản xuất từ ​​nhà máy. Đặc trưng, món rau xào hay rau trộn, nhờ dầu phộng nên rất thơm. Từ xưa tới nay, người Quảng luôn giữ thói quen ăn dầu phộng.

Đậu phộng lúc ép hết dầu chỉ còn lại phần bã đậu. Nhân đậu có dạng miếng tròn, được gọi là bánh dầu. Ngày đó, nhà nghèo, tôi thường thấy bà và mẹ ăn bánh dầu đậu phộng. Sự tò mò đã thôi thúc tôi thử cắn. Bánh dầu thơm, khá phệ nhưng cũng hơi khô, khó nuốt. Đa số người dân lấy bánh dầu để làm thức ăn cho lợn, bò hoặc ủ thành phân hữu cơ bón cho vụ đậu năm sau.

Theo thời kì, kinh tế gia đình tôi dần ổn định, từ bột gỗ dầu, ba chuyển sang dùng bột sắt, sử dụng áp suất bằng mô tơ điện. Rồi lúc bà tôi mất, bố mẹ tôi ko trồng đậu phộng nữa nhưng mở shop tạp hóa thay vì làm ruộng.

Tôi và anh em đi qua bao mùa lạc, vào đời, nam bắc. Mẹ tôi thường xuyên gửi quà quê cho các con. Tôi biết, để gói được những thứ này, mẹ tôi phải chạy khắp làng tìm, có lúc đặt hàng trước cả tháng mới có được vài lít dầu lạc thuần chất.

Chai dầu đậu phộng ép đã mang theo tình mến thương của mẹ vào Nam, nhưng miếng bánh dầu thì ko. Mẹ ko bao giờ gửi cho tôi một miếng bánh dầu. Mặc dù có thể sắm bánh dầu trên các trang trực tuyến nhưng tôi vẫn có chút tiếc nuối. Tôi còn nhớ như in khoảnh khắc vui sướng thuở còn nhỏ, lúc bắt chước bà nội cắn miếng bánh dầu, nhổ ngay ra và bị mẹ mắng trước tiên.

Đôi lúc những gì chúng ta đang tìm kiếm ko chuẩn xác là một món ăn …

Mộc Yên


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Bánh dầu – món ăn đầy ắp kỷ niệm

Video về Bánh dầu – món ăn đầy ắp kỷ niệm

Wiki về Bánh dầu – món ăn đầy ắp kỷ niệm

Bánh dầu – món ăn đầy ắp kỷ niệm

#Bánh #dầu #món #ăn #đầy #ắp #kỷ #niệm

[rule_3_plain]

#Bánh #dầu #món #ăn #đầy #ắp #kỷ #niệm

xaydunggiadinh.com – Dù có thể sắm được bánh dầu trên các trang bán trực tuyến, tôi vẫn có chút tiếc nuối, nhớ lắm cái khoảnh khắc đông vui ngày thơ ấu.

Quán mì Hẹ nổi tiếng vùng “ốc đảo” Cẩm Kim

10 công viên yên tĩnh nhất toàn cầu 

Thật tuyệt vời lúc chăm sóc sức khỏe gia đình bằng món ăn đơn giản từ nhân sâm

 Một hôm, đang loay hoay giữa phố xá, tôi thu được cuộc điện thoại ra bến xe nhận đồ ăn từ quê gửi vào. Tôi mừng rỡ hệt như ngày nhỏ lục tìm được chút quà bánh trong giỏ xách mỗi buổi má đi chợ về.Thương làm sao tình cảm má gói ghém trong từng miếng mít vườn nhà, những con cá biển má dậy sớm sắm rồi tẩm ướp, bọc hạt nén nhỏ thơm thơm hay chai dầu phụng (dầu đậu phộng) má nhờ người quen ép.

Hồi trước, cứ khoảng thời kì này, ở quê tôi mọi người vào mùa nhổ đậu, ép đậu. Vụ trồng đậu phụng thường tính từ lúc giữa Chạp, tới tháng Ba âm lịch sẽ thu hoạch.Cả xóm tụ lại xung quanh những luống đậu, vừa làm vừa rôm rả đủ chuyện trên trời dưới đất. Đậu sau lúc nhổ được đập giũ sạch đất rồi cột lại thành từng bó, chất vào thúng gánh về.Đi nhổ đậu, tôi ớn nhất những con sâu lông, nghĩ lại tôi vẫn còn rùng mình. Sâu lông nằm trong lá đậu, chạm vào da là ngứa, xót ko chịu nổi. Sợ sâu nhưng bọn trẻ em tụi tôi vẫn ùa ra đồng phụ thầy u nhổ đậu. Con nhà nghèo nào có nể nang mấy chuyện cỏn con đó.Ngoài ra, vì tụi tôi khoái hạt đậu phụng non, có lúc chỉ phủi đất tách vỏ, cho hạt đậu vào mồm, nhai nghiến ngấu ngay giữa ruộng. Hạt đậu non tiết sữa và thơm phệ hơn hẳn mấy hạt đậu già to tròn mẩy.Ở quê tôi, nhiều bà nhiều cô khá giả ko phải làm nông, dù chẳng thiếu ăn thiếu mặc nhưng họ vẫn đi mót đậu cho… vui. Có người mót được cả thúng đậu, tức là một thúng thú vui. Nụ cười tràn trề khắp cánh đồng.Những buổi tối gió thổi mát rượi, cả nhà tụm lại bên nhau cùng bứt đậu phụng. Má thường lấy ra chừng một rổ đậu non, rửa sạch đất ngoài vỏ rồi đem luộc. Lúc mùi đậu chín thơm dậy khắp nhà, chúng tôi vừa cắn vỏ đậu tách lấy hột ăn, vừa xem thời sự trên ti vi. Hương hoa sầu đâu cuối mùa chen lẫn những tiếng cười giòn tan.Đậu phụng được tách vỏ, phơi khô qua mấy nắng và mang đi ép dầu. Ngoại tôi kể, thời trước chưa có máy xay đậu thì phải dùng sức giã đậu bằng chày đạp, chày gỗ trong cối gỗ. Tới lúc máy xay đậu ra đời, hạt đậu được xay mịn dễ dàng, sau đó cho vào nồi hong chín rồi cho vào khuôn tre tròn để ép chặt bằng tay trước lúc chuyển vào xếp trong bộng gỗ (khuôn gỗ tròn dài hình trụ) và dùng chày đóng ép chặt. Dầu phụng từ các bộng gỗ chảy ra, màu vàng óng, sóng sánh như mật ong, thơm phưng phức, được hứng vào thùng ván hoặc vại gỗ.Dầu phụng ép, các bà nội trợ dùng để phi củ nén, chiên-xào-kho-nấu, món nào cũng ngon, phệ và thơm mùi lôi cuốn đặc trưng, rất khác dầu công nghiệp sản xuất từ nhà máy. Đặc trưng, món rau xào hoặc rau trộn, nhờ có dầu phụng nhưng thơm nức. Từ ngày xưa xa cho tới tận hiện thời, người Quảng vẫn luôn giữ thói quen ăn dầu phụng. Đậu phụng lúc đã ép hết dầu chỉ còn lại bã đậu. Bã đậu có dạng từng miếng tròn, được gọi là bánh dầu. Hồi đó nhà nghèo, tôi vẫn thường thấy ngoại và má ăn bánh dầu đậu phộng. Sự tò mò thôi thúc tôi thử cắn. Bánh dầu thơm bùi, khá phệ, nhưng cũng hơi khô, khó nuốt. Phần lớn người ta lấy bánh dầu để làm thức ăn cho heo, bò hoặc đem ủ thành phân hữu cơ dùng bón cho mùa đậu năm sau.Theo thời kì, kinh tế nhà tôi dần ổn định, từ bộng dầu gỗ, ba đổi sang bộng sắt, dùng lực ép bằng mô tơ điện. Rồi tới lúc ngoại mất thì thầy u ngưng trồng đậu phụng, mở tạp hóa bán thay vì làm nông.Mấy anh em tôi bước qua bao mùa đậu phụng, vào đời, ra đi xuôi Nam ngược Bắc. Má tôi đều đặn gửi cho con cái những thức quà quê. Tôi biết rằng, để gói ghém được những thứ đó, má phải chạy khắp thôn xóm để tìm sắm, có lúc đặt trước cả tháng mới được vài lít dầu phụng thuần chất.Chai dầu phụng ép mang tình thương yêu của má theo tôi vào Nam, nhưng miếng bánh dầu thì ko. Má chẳng bao giờ gửi tôi một miếng bánh dầu nào. Dù có thể sắm được bánh dầu trên các trang bán trực tuyến, tôi vẫn có chút tiếc nuối. Nhớ lắm cái khoảnh khắc đông vui ngày thơ ấu, lúc tôi bắt chước ngoại cắn miếng bánh dầu, ngay tức khắc nhè ra và bị má ký đầu mắng yêu.Đôi lúc thứ ta tìm kiếm ko hẳn là một món ăn… Mộc Yên

#Bánh #dầu #món #ăn #đầy #ắp #kỷ #niệm

[rule_2_plain]

#Bánh #dầu #món #ăn #đầy #ắp #kỷ #niệm

[rule_2_plain]

#Bánh #dầu #món #ăn #đầy #ắp #kỷ #niệm

[rule_3_plain]

#Bánh #dầu #món #ăn #đầy #ắp #kỷ #niệm

xaydunggiadinh.com – Dù có thể sắm được bánh dầu trên các trang bán trực tuyến, tôi vẫn có chút tiếc nuối, nhớ lắm cái khoảnh khắc đông vui ngày thơ ấu.

Quán mì Hẹ nổi tiếng vùng “ốc đảo” Cẩm Kim

10 công viên yên tĩnh nhất toàn cầu 

Thật tuyệt vời lúc chăm sóc sức khỏe gia đình bằng món ăn đơn giản từ nhân sâm

 Một hôm, đang loay hoay giữa phố xá, tôi thu được cuộc điện thoại ra bến xe nhận đồ ăn từ quê gửi vào. Tôi mừng rỡ hệt như ngày nhỏ lục tìm được chút quà bánh trong giỏ xách mỗi buổi má đi chợ về.Thương làm sao tình cảm má gói ghém trong từng miếng mít vườn nhà, những con cá biển má dậy sớm sắm rồi tẩm ướp, bọc hạt nén nhỏ thơm thơm hay chai dầu phụng (dầu đậu phộng) má nhờ người quen ép.

Hồi trước, cứ khoảng thời kì này, ở quê tôi mọi người vào mùa nhổ đậu, ép đậu. Vụ trồng đậu phụng thường tính từ lúc giữa Chạp, tới tháng Ba âm lịch sẽ thu hoạch.Cả xóm tụ lại xung quanh những luống đậu, vừa làm vừa rôm rả đủ chuyện trên trời dưới đất. Đậu sau lúc nhổ được đập giũ sạch đất rồi cột lại thành từng bó, chất vào thúng gánh về.Đi nhổ đậu, tôi ớn nhất những con sâu lông, nghĩ lại tôi vẫn còn rùng mình. Sâu lông nằm trong lá đậu, chạm vào da là ngứa, xót ko chịu nổi. Sợ sâu nhưng bọn trẻ em tụi tôi vẫn ùa ra đồng phụ thầy u nhổ đậu. Con nhà nghèo nào có nể nang mấy chuyện cỏn con đó.Ngoài ra, vì tụi tôi khoái hạt đậu phụng non, có lúc chỉ phủi đất tách vỏ, cho hạt đậu vào mồm, nhai nghiến ngấu ngay giữa ruộng. Hạt đậu non tiết sữa và thơm phệ hơn hẳn mấy hạt đậu già to tròn mẩy.Ở quê tôi, nhiều bà nhiều cô khá giả ko phải làm nông, dù chẳng thiếu ăn thiếu mặc nhưng họ vẫn đi mót đậu cho… vui. Có người mót được cả thúng đậu, tức là một thúng thú vui. Nụ cười tràn trề khắp cánh đồng.Những buổi tối gió thổi mát rượi, cả nhà tụm lại bên nhau cùng bứt đậu phụng. Má thường lấy ra chừng một rổ đậu non, rửa sạch đất ngoài vỏ rồi đem luộc. Lúc mùi đậu chín thơm dậy khắp nhà, chúng tôi vừa cắn vỏ đậu tách lấy hột ăn, vừa xem thời sự trên ti vi. Hương hoa sầu đâu cuối mùa chen lẫn những tiếng cười giòn tan.Đậu phụng được tách vỏ, phơi khô qua mấy nắng và mang đi ép dầu. Ngoại tôi kể, thời trước chưa có máy xay đậu thì phải dùng sức giã đậu bằng chày đạp, chày gỗ trong cối gỗ. Tới lúc máy xay đậu ra đời, hạt đậu được xay mịn dễ dàng, sau đó cho vào nồi hong chín rồi cho vào khuôn tre tròn để ép chặt bằng tay trước lúc chuyển vào xếp trong bộng gỗ (khuôn gỗ tròn dài hình trụ) và dùng chày đóng ép chặt. Dầu phụng từ các bộng gỗ chảy ra, màu vàng óng, sóng sánh như mật ong, thơm phưng phức, được hứng vào thùng ván hoặc vại gỗ.Dầu phụng ép, các bà nội trợ dùng để phi củ nén, chiên-xào-kho-nấu, món nào cũng ngon, phệ và thơm mùi lôi cuốn đặc trưng, rất khác dầu công nghiệp sản xuất từ nhà máy. Đặc trưng, món rau xào hoặc rau trộn, nhờ có dầu phụng nhưng thơm nức. Từ ngày xưa xa cho tới tận hiện thời, người Quảng vẫn luôn giữ thói quen ăn dầu phụng. Đậu phụng lúc đã ép hết dầu chỉ còn lại bã đậu. Bã đậu có dạng từng miếng tròn, được gọi là bánh dầu. Hồi đó nhà nghèo, tôi vẫn thường thấy ngoại và má ăn bánh dầu đậu phộng. Sự tò mò thôi thúc tôi thử cắn. Bánh dầu thơm bùi, khá phệ, nhưng cũng hơi khô, khó nuốt. Phần lớn người ta lấy bánh dầu để làm thức ăn cho heo, bò hoặc đem ủ thành phân hữu cơ dùng bón cho mùa đậu năm sau.Theo thời kì, kinh tế nhà tôi dần ổn định, từ bộng dầu gỗ, ba đổi sang bộng sắt, dùng lực ép bằng mô tơ điện. Rồi tới lúc ngoại mất thì thầy u ngưng trồng đậu phụng, mở tạp hóa bán thay vì làm nông.Mấy anh em tôi bước qua bao mùa đậu phụng, vào đời, ra đi xuôi Nam ngược Bắc. Má tôi đều đặn gửi cho con cái những thức quà quê. Tôi biết rằng, để gói ghém được những thứ đó, má phải chạy khắp thôn xóm để tìm sắm, có lúc đặt trước cả tháng mới được vài lít dầu phụng thuần chất.Chai dầu phụng ép mang tình thương yêu của má theo tôi vào Nam, nhưng miếng bánh dầu thì ko. Má chẳng bao giờ gửi tôi một miếng bánh dầu nào. Dù có thể sắm được bánh dầu trên các trang bán trực tuyến, tôi vẫn có chút tiếc nuối. Nhớ lắm cái khoảnh khắc đông vui ngày thơ ấu, lúc tôi bắt chước ngoại cắn miếng bánh dầu, ngay tức khắc nhè ra và bị má ký đầu mắng yêu.Đôi lúc thứ ta tìm kiếm ko hẳn là một món ăn… Mộc Yên

Phân Mục: Ăn Gì Đi Đâu
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Bánh #dầu #món #ăn #đầy #ắp #kỷ #niệm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button