Gia Đình

Bố tôi đạp xe hàng trăm km

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bố tôi đạp xe hàng trăm km

phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết về gia đình khác tại đây => Gia Đình

Hôm nay là ngày giỗ thứ 5 của bố. Sáu chị em ngồi bên mâm cơm cứ thờ thẫn nhìn như vẫn đợi bố. Nghe tiếng gậy cạch cạch, bóng vía người áo lam xuất hiện, cùng với ánh mắt hiền từ và nụ cười rạng rỡ của cha. Nhưng mãi mãi đó chỉ là điều viển vông …

Lúc bố anh mới được 1 tuổi thì ông nội anh đã ra đi mãi mãi. Một mình bà nội nuôi 7 người con. Bà buôn bông và mật ong lên thượng nguồn sông Mã – huyện Vĩnh Lộc, hay miền xuôi – Hà Trung, thuê người làm ruộng, chăn nuôi gia súc. Với cơ nghiệp do ông nội để lại, ngoài ngôi nhà to còn có nhiều thửa ruộng phì nhiêu, ở thôn Hiển Vinh (xã Quang Lộc, huyện Hậu Lộc, Thanh Hóa).

Tất cả các đàn ông và bà đều gửi chúng tới trường. Chỉ có chú cả và bố được học cao hơn. Cha đi học ở tỉnh, có người gánh gạo, tiền (ngày xưa kim loại nặng lắm). Nhờ đó, ông cha có tư cách, tích cực tham gia bình dân học vụ, làm cán bộ đoàn thanh niên cứu quốc ở địa phương nên được bổ nhiệm làm thầy cô giáo cấp 1, tổng Liên Cư (gồm nhiều xã vùng đông bắc bộ. Việt Nam). Huyện Hậu Lộc, Thanh Hóa) năm 1953, lúc mới hơn đôi mươi.



{từ khóa}
Cha tôi về hưu.

Tôi nhớ, bố tôi sử dụng rất nhiều xe đạp. Ngày bố nó đi học sư phạm toán, bà nội nó sắm cho nó một cái mẫu hình xịn. Nhưng sau đó, nhiều lần bố tôi phải bán xe để có tiền ăn, học cho các con. Và hàng ngày, bố tôi đều đi bộ tới lớp để giảng bài.

Sau mấy năm sưu tầm, bố tôi sắm lại, nhưng xe sau là xe cũ, kém hơn xe trước và thủ tục sắm bán xe đạp hồi đó còn khó khăn hơn cả thủ tục sắm bán. oto hiện giờ. .

Dù dạy ở trường gần hay xa nhà hàng chục km, thầy vẫn quyết tâm có mặt ở nhà, trừ những ngày đi học hoặc có việc đột xuất. Hầu như chiều thứ bảy nào bố cũng đạp xe hàng chục cây số xuống chợ Diêm Phố sắm tôm, cá. Những lúc đó, chúng tôi đợi bố về ăn cơm tới tận khuya.

Nhiều hôm 9, 10 giờ đêm ko thấy bố về, mẹ con chúng tôi người nào cũng lo lắng. Đường vào chợ có đoạn vắng vẻ, rất hay xảy ra trộm cướp.

Cha ko về nhà vào đêm khuya – thường thì vấn đề là do thủng xăm, thủng lốp, đứt xích hoặc tuột cá. Nhưng vào đêm tối, ko người nào sửa nó.

Mình phải đi bộ, ăn cơm ngon, gặp người tốt bụng hỗ trợ, mình vác chiếc xe hỏng lên vai, ngồi lên giá hàng của người ta, cả hai cùng đạp. Nhưng lần mẹ tôi lo lắng nhất là hôm bố tôi đi Hưng Yên, nửa đêm năm 1968. Giao thừa vừa xong, nhà chú Tư thu được điện của trường Đại học Thủy sản, báo tin anh Cường bị tai nạn.



{từ khóa}
Cha mẹ của tác giả lúc 85 tuổi.

Anh là đàn ông cả, học giỏi, được miễn nghĩa vụ quân sự, ngoài giờ học ở trường. Cả hai cùng ngã. Ngay trong đêm anh quay xe giữa cái đói tháng Giêng lạnh giá, đạp xe hàng trăm cây số, tới tối hôm sau anh mới tới được ngôi trường đóng tại Hưng Yên.

Do vội đuổi theo con chó dại đang cắn cậu nhỏ trên đường đi học về nên bị chó cắn, nhiễm trùng, ốm, tử vong. Bức thư anh đó viết cho bố tôi, trong túi, chưa hoàn thành…

Những năm chiến tranh, chị cả tôi học trường sư phạm ở huyện Vĩnh Lộc. Những ngày nghỉ hè, lễ Tết, bố đạp xe gần trăm cây số, luồn lách xuyên rừng núi, tránh bom đạn, đưa đón chị.

Rồi tới năm 1971, mặc cho bom Mỹ ném xuống, bố anh vẫn cố đẩy xe bò qua bến đò Vân, sông Mã (huyện Thiệu Hóa) để đưa Trinh, con gái của dì, kịp vào học Trường Kiến trúc Trung ương, đóng trên khu vực Thiệu. Xã Phúc, cách thành thị khoảng 30 dặm. nhà sáu mươi bảy mươi cây số.

Bố anh kể, bố mẹ anh đóng quân ở biên giới Tây Trang (Lai Châu), gửi anh về quê để theo anh đi tìm con chữ, giờ anh đỗ rồi, lẽ ra ko nên để anh gánh. Lúc đó đi lại rất nguy hiểm.

Nhưng lúc bạn trai của chị hai tôi đang học lớp cuối cấp 3 tự nguyện tòng ngũ, theo ước muốn của gia đình thì bố anh đó xin nghỉ dạy, đạp xe gần trăm cây, tới thăm anh đó ở cơ sở. nơi đóng quân. Sau đó, vào năm 1974, một lần nữa, người cha lại đạp xe xuyên rừng tới doanh trại quân đội để thăm đàn ông.

Hôm đó, người anh thứ ba của tôi ra đi trong lúc bố tôi đang đứng trên bục giảng. Biết được địa chỉ nơi anh đang thực tập, bố anh rủ chú Ứng, anh họ của bố anh, cũng có đàn ông tên Đệ ở cùng đơn vị với anh đồng hành.

Hôm đó, tôi đang học trên lớp, bố tôi xin phép cô giáo cho nghỉ. Ngồi sau xe của bố, chiếc oto Thống Nhất nhưng mà ông được ưu tiên sắm lúc còn là hiệu trưởng lớp 2 xã Liên – Quang bị thủng lốp, phải buộc dây, liên tục nhảy xuống. mỗi lần anh gặp ổ gà, tôi đều nhắm mắt nhắm mũi đưa chân.

Bao nhiêu cảnh đồi mai, rừng thông thơ mộng nhưng mà ko dám nhìn. Lúc đi lòng vòng và xuống dốc núi, chiếc xe rung lên lập cập do bị chiếc dép cao su của bố đè lên chân để tránh lao xuống vực. Một ngày dài, vượt hàng trăm cây số đường đồi núi, sáng hôm sau, lại hơn trăm cây số đạp xe, hai bố con lại vội vã về lớp cho đúng giờ.

Cho tới ngày nay, tôi vẫn ko hiểu, làm sao nhưng mà bố tôi với vóc dáng mảnh mai lại có sức chịu đựng tuyệt vời tương tự. Bố và chiếc xe đạp chẳng mấy lúc được nghỉ một ngày. Hành trang của bố dọc đường, ngoài giáo án, tài liệu, luôn kèm theo một cái bơm tay, một bộ kìm, một chiếc cờ lê, mỏ lết – những dụng cụ đơn giản để bố có thể tự châm thuốc cho xe.

Trong thời kì nghỉ hè, ngoài việc tham gia các buổi hội thảo, bố anh đạp xe hơn ba chục cây ra thị trấn sắm sách báo. Thời khắc đó, các tạp chí Toán học Tuổi xanh rất hiếm, nhưng bố tôi đã tìm được gần hết. Sau đó, cha và anh trai của ông đã khắc phục các vấn đề toán học lạ mắt.

Đối với các kỳ thi toán quốc tế, bố cũng tìm hiểu cách giải, để lại bài giảng cho các bạn trong tổ bồi dưỡng học trò giỏi. Rồi bố lại đạp xe, lại đi học, lại đi học, bồi dưỡng học trò giỏi… toàn huyện, trong tỉnh.

Mấy lần đi thi học trò giỏi cấp tỉnh, cấp quốc gia, đại học, địa bàn xa hay bận việc quản lý, dạy học, bố cũng thu xếp đưa đón, thỉnh thoảng đạp xe. vào buổi tối, thỉnh thoảng vào Chủ nhật.

Chiếc xe đạp của bố là bàn đạp để tôi trưởng thành, trong học hành và sự nghiệp. Về hưu, bố anh vẫn tiếp tục đạp xe, có lúc sinh hoạt trong Hội Khuyến học xã, có lúc ở Câu lạc bộ Lạch Trường. Biết bố anh cẩn thận, giỏi tính toán nên BHXH huyện đã đề xuất anh làm hiệp tác viên.

Gần chục năm trời, chắt chiu từng đồng, nhân chia, cộng trừ tới từng xu và phân phát cho hàng trăm nhân vật hưởng cơ chế BHXH, ở khắp các thôn bản, ông miệt mài ko một sơ sót. bị lệch.

Sau này, lúc tổ chức bảo hiểm ở địa phương hoàn thiện hơn, bố anh được cho thôi việc. Chiếc xe đạp giờ đã nhàn nhã, lúc người cha chỉ còn việc chở cháu đi học, hay xuống phố sắm sách báo, mang báo về nhà đọc cho chú cả nghe.

Mỗi lúc đi đâu xa, bố lại đạp xe tới nhà người chú lớn tuổi nhất để thông báo để chú đỡ phải hy vọng. Cha cho biết, cha coi chú cả như đạo con. Vì ngày ông nội mất, người chú lớn mới mười lăm tuổi nhưng đã gánh vác trọng trách của người cha trong gia đình, dạy cho anh những chữ cái trước tiên, góp một ít tiền để dạy cho bà nội để anh. đi. học ở tỉnh.

Chiếc xe đạp đó gắn bó với bố tới năm ông 86 tuổi ko đạp được nữa. Và năm sau, ở tuổi 87, ông từ biệt cõi phàm trần, sau hai ngày nằm trên giường bệnh do tai biến mạch máu não.

Dù ko phải là người đi xe đạp, hoặc ko thích những người sử dụng xe đạp làm phương tiện mưu sinh: “xe ôm” chở khách, giao hàng… hàng ngày, nhưng với biết bao tuyến đường, đầy rẫy những trở ngại, hiểm trở, khôn lường, có bao nhiêu ngã rẽ. trong cuộc đời của một người làm nghề giáo như cha, với bao chặng đường đời, số phận được cha chở che, nâng đỡ, trên chặng đường đời ngắn ngủi của một con người, như thế. , đối với tôi, Cha thực sự là một “con cua” tuyệt vời.

Vân Điệp

Bố tôi là một người nghiêm khắc, hàng xóm chỉ thích cho ông mượn đồ.

Bố tôi là một người nghiêm khắc, láng giềng chỉ thích cho ông mượn đồ.

Cha tôi nói với chúng tôi: Người ta cho tôi vay tiền, họ làm ơn cho tôi. Tôi ko biết làm thế nào để trả ơn, dù là rất nhỏ, nếu tôi làm hỏng đồ của người khác, tôi ko phải là con người.


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Bố tôi đạp xe hàng trăm km

Video về Bố tôi đạp xe hàng trăm km

Wiki về Bố tôi đạp xe hàng trăm km

Bố tôi đạp xe hàng trăm km

#Bố #tôi #đạp #hàng #trăm

[rule_3_plain]

#Bố #tôi #đạp #hàng #trăm

[rule_1_plain]

#Bố #tôi #đạp #hàng #trăm

[rule_2_plain]

#Bố #tôi #đạp #hàng #trăm

[rule_2_plain]

#Bố #tôi #đạp #hàng #trăm

[rule_3_plain]

#Bố #tôi #đạp #hàng #trăm

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Bố tôi đạp xe hàng trăm km

có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Bố tôi đạp xe hàng trăm km

bên dưới để chúng tôi có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Xây Dựng Gia Đình

Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Bố #tôi #đạp #hàng #trăm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button