Gia Đình

Bố tôi là một người nghiêm khắc, hàng xóm chỉ thích cho ông mượn đồ.

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bố tôi là một người nghiêm khắc, láng giềng chỉ thích cho ông mượn đồ.

phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết về gia đình khác tại đây => Gia Đình

Có nhẽ bố tôi đã đúng. Thực ra cái “văn” trong anh đã rõ, nhưng cái “võ” của anh chỉ nổi trội trong sự ghi nhớ của tôi qua những mẩu chuyện nhỏ nhưng mà tôi đã kể ở hai kỳ trước.

Chẳng hạn, cùng nhau đi làm, mở đường làng, ông động viên các bạn trẻ: “Nào, khó nào các con ơi! Ở đâu dễ cho những người yếu hơn mình làm. Nếu mình tránh chỗ khó, tôi sẽ để nó cho người nào? “

Nói và anh đó là mẫu mực. Mọi người đều tôn trọng anh đó, công việc rất trót lọt. Anh nhẹ nhõm nói với các em: Người xưa cũng dạy các em “Cái gì ko muốn thì đừng đùn đẩy cho người khác!”.

Đôi bên ngại khó còn lảng tránh, tôi bực bội làu bàu thì bố tôi nói: Thôi đi con! Sách xưa có câu thế này: “Trách nhân trách phận; “Tha thứ là lòng của trẻ thơ”, tức là: “Sám hối bằng cách đổ lỗi cho người khác; bằng cách tha thứ cho chính mình, hãy tha thứ cho người khác”. Chỉ cần tiếp tục làm tốt. (Câu tiếng Trung tôi chỉ nhớ được, nếu sai là lỗi của tôi).



Bố của tác giả ngồi thứ 2 ở hàng ghế đầu (chăn). Ảnh chụp lúc ông hơn 70 tuổi

Vào một kỳ nghỉ hè, tôi và bố đạp xe về quê cũ thăm bà nội. Tôi đã chứng kiến ​​2 lần anh ngừng xe “rất anh Thư”. Có lần anh đó ngừng lại vì đang đi trên tuyến đường làng hẹp, có vài cánh tay mây vươn ra, anh đó xuống kéo, bẻ ra và giảng giải với tôi: Nếu mọi người cứ vô tư mặc tương tự thì sẽ có người bị tai nạn. Rất nguy hiểm nếu để tay vào mắt, nhất là lúc đang vội. Nếu tôi ko, người khác sẽ làm.

Một lần khác, anh yêu cầu tôi xuống xe nhặt hết gạch đá nhưng mà trẻ em nghịch rồi rải ra đường chặn người qua đường kèm theo lời động viên đàn ông siêng năng: “Con ko sao đâu. Trễ vài phút con ạ! Kiểu này nhưng mà vấp ngã thì khó tránh khỏi thương tích. “

Anh em tôi theo ông vào rừng đốn củi (thời đó dân vùng tôi còn rảnh rỗi để lấy củi nấu mật), cần một cái cần (đòn bẩy) để bẫy một cây to, ông phải chặt cành, ko chặt một cây nhỏ với phép tắc rằng: Tự nhiên tặng thưởng cho ta tài sản, nhưng ta ko thể tàn phá được, có tiếc cây non mới ko thấy tiếc. Rồi anh còn kể chuyện ngày xưa anh đi làm quan với ông chủ người Pháp, chặt một cây chưa đủ tuổi để ko ở cùng. Họ rất bảo vệ rừng.

Cha tôi là một người rất chu đáo. Về điều này, tôi nghĩ cậu đó học được rất nhiều điều từ môn “Giáo dục công dân” của trường Pháp. Anh kể, hồi học trường Tây đó, cũng giống như lớp một của chúng tôi, nhưng họ dạy ko tốt.

Chẳng hạn như việc dạy học trò sống ngăn nắp, hàm ân những người hỗ trợ mình, trung thành với bằng hữu, ko nói điêu trong hành vi, trong công việc… được thực hiện rất tốt. Trong cuộc sống, tôi thấy bố tôi là người rất kỷ luật.

Có lúc đi làm, thiếu một dụng cụ nào đó phải sang nhà láng giềng mượn, ví dụ như cái cuốc, anh luôn rà soát kỹ trước lúc trả lại. Cán cuốc dài thì anh sửa cho chắc, lưỡi cuốc cùn thì anh mài cho sắc.

Cha tôi nói với chúng tôi: Người ta cho tôi vay tiền, họ làm ơn cho tôi. Tôi ko biết làm thế nào để trả ơn, dù là rất nhỏ, nếu tôi làm hỏng đồ của người khác, tôi ko phải là con người. Sau đó anh đó trích dẫn một câu tiếng Hán: “Có duyên nhưng mà ko gặp quả báo. Hữu nhân bất báo, bất hối” (Làm ơn đừng đòi gì phải đền đáp. Còn nếu có duyên nhưng mà ko biết báo đáp thì bạn à. ko phải là người) Vì vậy, một ông Thường ở xóm tôi đã từng nói thật: “Tôi chỉ thích cho ông Thu mượn đồ thôi”.

Làm việc với anh, anh hướng dẫn anh chị em tôi từng chút một. Có nhẽ vì thế nhưng mà lúc lớn lên, tôi sẽ “khôn” trong bất kỳ việc gì (có thể nhiều người ko biết điều này). Nói thật, thỉnh thoảng tôi cũng thấy “bất bình” với bố. Lúc làm việc, anh luôn kiếm chuyện để kể cho con nghe để quên đi sự mỏi mệt, nhưng nếu con có biểu thị muốn làm cho xong chuyện, anh ko bao giờ bỏ qua.

Anh nói với chúng tôi: Người Việt Nam có câu “ăn thật, nói điêu”, anh cảm thấy xấu hổ lúc người lao động nước mình ko chịu học hỏi ý thức của người Nhật. Người ta sản xuất ra một con vít cũng rất đẹp. Tôi biết tôi thích những thành phầm tương tự, nhưng trong khâu sản xuất, tôi cứ làm một cách cẩu thả. Lạ lùng. Nếu ko tuân theo thứ tự lao động ngặt nghèo để cho ra đời những thành phầm chất lượng, anh sẽ chỉ trích mạnh mẽ. Anh ta còn mắng cho một trận.

Năm tôi đưa bố mẹ vào Vinh, để mưu sinh, tôi phải tổ chức sản xuất mộc theo lời khuyên của bố (lúc còn làm ở xưởng mộc Thái Yên, có năm năm bố tôi được xếp vào loại nghệ nhân đặc thù. hạng, thậm chí trên bậc 7/7), thấy anh đó làm những việc yêu cầu “tuyệt đối”, làm chậm triển khai, trong lúc chúng tôi muốn “theo dõi thị phi”, hai cha con có chút dị đồng. Bố tôi ko nhất trí với chúng tôi: “Ngày xưa các ông làm việc với Pháp, nếu làm kiểu thị trường thì nên làm, ko được thì thôi!”.

Một hôm, tôi đi làm về, cha tôi nói với mẹ tôi rằng: “Người trên muốn con về tỉnh phụ trách tiểu thủ công nghiệp, làm phó sứ, con có đồng ý ko?”. Thấy mẹ tôi có vẻ hốt hoảng. Anh cười: “Nói vậy thôi chứ anh đã từ chối rồi. Sáng nay có cán bộ tỉnh về động viên chuyển vào doanh nghiệp công nghiệp nhưng anh bảo ko đi được vì con còn nhỏ. và vợ đau ốm quanh năm, một lần nữa bố tôi lại từ chối bài đăng.

Sau này lớn lên tôi mới hiểu: Nếu nói về lòng tham quyền lực thì cha tôi hầu như ko người nào là ko biết. Giờ nghĩ lại mới thấy hồi đó làm công việc cán bộ người ta gọn ghẽ, sạch sẽ như thế nào. Vào thời khắc tôi viết Hồi ký này, chức vụ phó giám đốc (phó tổng giám đốc) hẳn phải theo một “thứ tự” trong khoảng thời gian dài! Nhưng điều đớn đau nhất đối với cha tôi là nét tư cách tưởng dường như cao đẹp này sau đó lại bị một kẻ muốn hãm hại ông lợi dụng làm lý do để xử lý kỷ luật với tội danh: Trốn tránh nhiệm vụ.

Ông cha ta có một triết lý sống rất giản dị nhưng lại ẩn chứa một yêu cầu vượt khó ko hề đơn giản: Ta là người. Nơi mọi người tới để làm cho nơi đó đẹp hơn, tốt hơn.

Và tôi đã thấy anh đó làm điều đó. Một thứ gì đó trong tay anh đó trở thành sạch sẽ và đẹp hơn. Ví dụ như lúc xem TV, nếu thấy TV bẩn, anh đó sẽ lau luôn cho nó sáng sủa. Cầm con dao cắt quả cam, con dao ngoằn ngoèo, cùn, anh nhắc chúng tôi ngay: đồ nghề nhưng mà mày “bội bạc” với nó thế này thì nó chỉ giúp mày thôi.

Chính vì vậy, trong gia đình tôi dưới quyền anh, người nào cầm trên tay vật nào cũng thích. Nhưng anh đó ko hề khó khăn. Anh đó chỉ là một người rất siêng năng, ko để đồ đoàn trong nhà bị hư hỏng. Đó là phong cách sống của anh đó. Con cái làm việc gì cũng ko cẩn thận, qua câu chuyện Bác đã nhẹ nhõm nhắc nhở và nêu gương sáng cho chúng em noi theo.

Mẹ tôi bị bệnh tim từ lúc còn nhỏ. Bố tôi chăm sóc tôi chu đáo, tận tình tới nỗi các bà trong xóm thường nói nửa thật nửa đùa: Bà Thu sướng như bà hoàng. Cả đời này tôi chưa bao giờ thấy anh quở trách cô đó. Lúc nhỏ là “anh – em”, lúc lớn hơn thì hiền lành, phúc hậu quanh năm.

Nhà nghèo, anh bỏ hết cơm nước cho vợ con. Tát ao được mấy con cá ngon anh dành dụm nuôi con nhỏ, vợ ốm, tôi chỉ dám ăn đầu hoặc vài con tôm nhỏ. Tới nỗi sau này, lúc đã có cuộc sống tốt hơn, mỗi lúc có dịp ngồi nhớ lại sức cha vốn chỉ biết nhịn ăn của mình, anh em lại bật khóc.

Năm tôi lấy chồng, ko có quà gì cho con dâu đại học nên bố tôi khuyến khích hai anh chị đi rừng đào – chọn cây dó bầu rừng đã khai thác về làm mối. xác và mang về. Với đôi bàn tay “nhà nghề” của mình, một mình ông đã thật lực làm một bộ salon rất đẹp để làm quà tặng vợ chồng tôi Cách đây mấy năm, đàn ông tôi sửa nhà. Nó nói: “Bố cất đồ cũ cất đi, con ko cất trong nhà nữa, salon hết mốt rồi”.

Tôi rất buồn. Buồn vì nhiều lý do … Đó là một cuộc xung đột thế hệ.

Vợ sắp về làm dâu của bố. Có nhẽ vì tương hợp nên anh thương Nga như con ruột, tâm tình đủ thứ, thậm chí còn hơn cả với tôi. Con dâu vừa về, nhiều bữa cơm canh mấy bữa ko hợp khẩu vị lắm. Hồi đó, người trên tôi thường ăn xôi nương (nếp Lào), dâu vùng khác ăn ko quen, hơi khó nấu.

Có lần Nga nấu một nồi cơm khô. Bố chủ động nói trước khiến cả nhà “choáng ngợp”: “Gạo là thế đấy! Hạt gạo phải chắc như thế này mới ăn ngon được”. Hôm sau, chị Nga điều chỉnh mực nước cho cơm hơi ướt, mẹ tôi có ý phàn nàn, bố tôi cười bảo: “Cơm thế này hợp với người ốm như mực. Nó biết rằng mực cần ăn cơm mềm. nên anh đó mới nấu bếp tương tự. “

Tức là, với con cái trong gia đình, ông là người dễ gần, rộng lượng, người nào cũng ngưỡng mộ. Sau này, có lần chị Nga tâm tình với tôi: “Nói thật với anh, nhờ có anh đó nhưng mà em mới thấy bù đắp được rất nhiều tình cảm của một đứa trẻ ko có cha từ nhỏ như em”.

Ở bố, tôi thấy rõ chân dung một người đàn ông mạnh mẽ nhưng rất giản dị, thân thiện. Bất kỳ người nào thân thiện với cha tôi đều cảm thấy đáng tin tưởng và rất dễ mến. Tôi cảm thấy mình dễ thở hơn mỗi lúc ở gần anh đó.

Trong cuộc sống hàng ngày, ông cha ta thường khuyên con cháu hãy kể từ những việc nhỏ nhất: Đi xe đông người đừng vội đi hàng trước; Ngồi nhâm nhi ly nước giải khát với bằng hữu trong ngày hè oi bức, nhớ vội vã lúc thu ngân quay lại bàn …

Người “người lớn” là người biết làm những việc tưởng dường như rất nhỏ. Cha tôi, tôi nghĩ, là một công dân khiêm tốn, một người trầm tính, biết làm những việc “nhỏ” với ý thức quên mình.

Năm 1996. Bố lâm bệnh nặng. Biết mình ko thể vượt qua được, ông tiếp tục theo cách của mình, nói với đàn ông một cách tĩnh tâm như thể đang thảo luận về một việc gia đình tầm thường:

– Mọi người phải trở về đất. Bố bị ung thư và ko thể qua khỏi. Đừng lo lắng về thuốc gì cho bố nữa đắt tiền lắm. Để bố đi. Nỗ lực dành dụm để sau này xây nhà cho con cháu dành dụm. Họ cũng lớn! (Vào cuối đời, ông gọi “Cha” cho các con và vợ của mình.)

Chúng tôi đã nỗ lực hết sức để cứu anh đó, nhưng chúng tôi ko thể. Sáu tháng sau lúc phát xuất hiện khối u ở phổi to bằng quả cam, bố tôi đã lặng lẽ tạ thế vào một tháng ngày 6 nắng nóng như đổ lửa, để lại trong tôi một nỗi lòng trĩu nặng và nỗi buồn khôn nguôi.

Nguyễn trung ngọc


Mời độc giả gửi bài viết về chủ đề “Cha mẹ trong trái tim con” về địa chỉ email: bandoisong@vietnamnet.vn. Các bài thích hợp sẽ được đăng trên VietNamNet. Trân trọng!

Con bò ăn lúa bị chém giữa đồng ai cũng thán phục trọng tài

Phần 2: Con bò ăn lúa bị chém giữa đồng người nào cũng thán phục trọng tài

Ngoài đời, tôi chưa bao giờ thấy bố “đấu khẩu” với người nào. Anh đã sống một cuộc sống yên bình và hạnh phúc. Mọi người ở gần anh cũng thích và yêu anh. Tuy nhiên, những kẻ độc ác, hống hách dù gớm ghê tới đâu cũng ko làm cha tôi sợ hãi.

Bố tôi là trai làng chính hiệu, mê đấm bốc, chơi thể thao như diễn xiếc.

Phần 1: Bố tôi là dân làng chơi chính hiệu, mê đấm bốc, chơi thể thao như diễn xiếc

Có lần, rất đông thanh niên tụ họp tại nhà tôi. Bố tôi đề xuất chơi thể thao, ông muốn rà soát sức khỏe của trai làng. Cuối cùng, hơn chục chàng trai tuần tự phải nhận thất bại.


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Bố tôi là một người nghiêm khắc, láng giềng chỉ thích cho ông mượn đồ.

Video về Bố tôi là một người nghiêm khắc, láng giềng chỉ thích cho ông mượn đồ.

Wiki về Bố tôi là một người nghiêm khắc, láng giềng chỉ thích cho ông mượn đồ.

Bố tôi là một người nghiêm khắc, láng giềng chỉ thích cho ông mượn đồ.

#Bố #tôi #là #một #người #nghiêm #khắc #hàng #xóm #chỉ #thích #cho #ông #mượn #đồ

[rule_3_plain]

#Bố #tôi #là #một #người #nghiêm #khắc #hàng #xóm #chỉ #thích #cho #ông #mượn #đồ

[rule_1_plain]

#Bố #tôi #là #một #người #nghiêm #khắc #hàng #xóm #chỉ #thích #cho #ông #mượn #đồ

[rule_2_plain]

#Bố #tôi #là #một #người #nghiêm #khắc #hàng #xóm #chỉ #thích #cho #ông #mượn #đồ

[rule_2_plain]

#Bố #tôi #là #một #người #nghiêm #khắc #hàng #xóm #chỉ #thích #cho #ông #mượn #đồ

[rule_3_plain]

#Bố #tôi #là #một #người #nghiêm #khắc #hàng #xóm #chỉ #thích #cho #ông #mượn #đồ

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Bố tôi là một người nghiêm khắc, láng giềng chỉ thích cho ông mượn đồ.

có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Bố tôi là một người nghiêm khắc, láng giềng chỉ thích cho ông mượn đồ.

bên dưới để chúng tôi có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Xây Dựng Gia Đình

Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Bố #tôi #là #một #người #nghiêm #khắc #hàng #xóm #chỉ #thích #cho #ông #mượn #đồ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button