Gia Đình

Bố tôi là người hóm hỉnh, không bao giờ la mắng tôi

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bố tôi là người hóm hỉnh, ko bao giờ la mắng tôi

phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết về gia đình khác tại đây => Gia Đình

Chứng tích chiến tranh và những vết thương từ chiến trường khiến sức khỏe của cha anh ngày càng sút giảm. Bố tôi là thương binh, đang hưởng trợ cấp xã hội. Ngày còn đi học, chúng tôi được miễn học phí.

Rời chiến trường, về với gia đình, bố đi chợ buôn gà nên thời đi học chúng tôi được bạn hữu đặt cho biệt danh là gà bông. Bằng hữu có thể gọi phía sau hoặc trực tiếp phía trước.

Ngày đó tôi cũng giận và tự hào, nhưng lâu dần rồi cũng quen, ko nghĩ tới nữa. Cha, mẹ làm ruộng, chăn nuôi, làm thuê cả ngày. Sau này, lúc tôi học lớp 7, bố tôi sắm một shop ven sông gần đình Hạ, bán phụ tùng và sửa xe đạp, bán kem túi.

Bố làm mọi thứ với vận tốc chậm khiến mẹ rất thấp thỏm. Thực tiễn là do sức khỏe của bố anh sa sút rất nhiều. Bố ăn ít cơm, bữa nào cũng có chén rượu và trái ớt. Bố tôi thích uống trà, hút nhiều khói.

Tới mùa cấy, bố có nhiệm vụ nhổ mạ để hai mẹ con cấy lúa. Vào mùa gặt, người cha cắt lúa, gánh lúa, chất lúa trên xe công nông để chở lúa về nhà. Thời đó khó khăn quá, đó là nỗi niềm chung của cả một thế hệ: Đi làm ruộng về, bữa cơm giản dị với chút tào phở kho, cá kho tộ, chấm với nước mắm, ước gì được ăn thịt cho. khoảng nửa tháng. Thịt heo rán giòn với nước sốt muối.

Ngày đấy, chúng tôi chỉ mong tới ngày rằm tháng bảy, ba tôi đi chợ sắm thịt chân giò về luộc, ninh xương hầm bí hoặc canh khoai.

Ngày Tết, bố tôi đặt sắm 2 ký giò chả để ăn Tết. Bố làm gà cúng đêm giao thừa, gà được một bông hồng rất kiểu cách. Mâm ngũ quả có cành hoa bưởi. Sau này, lúc cây bưởi bị đốn hạ, tôi cứ tiếc hùi hụi.



{từ khóa}
Từ đường này rẽ xuống cánh đồng Chùa Am (xã Phù Lưu Tế – Mỹ Đức – Hà Nội) là nơi bố tôi yên nghỉ!

Tôi là đứa trẻ được thừa hưởng tính cách của bố: thích đi chơi, ăn quà, làm việc gì cũng từ tốn, ko vội vã. Lúc đi làm, lương ngành đường sắt vài trăm nghìn nhưng tôi vẫn ngồi quây quần ăn bánh cuốn hay bún chả, vừa ăn sáng vừa ngắm trời.

Ý là nhà ga bán quà sáng gì thì phải thưởng thức hết. Tôi cũng đặt mục tiêu là phải vào trung tâm thị trấn để thưởng thức vài món ngon khác… Còn phải ra Bờ Hồ ghé phở Thìn, bún Hàng Quạt xem phở Đông Anh có gì khác?

Bố tôi gói những chiếc bánh chưng ngon ngày Tết. Trước lúc gói, bố sai tôi và chị đi hái lá, giã nát, vắt lấy nước rồi trộn vào xôi. Nhân bánh phải có thịt ba chỉ ướp bột canh, nước mắm, tiêu xay mới đúng vị. Những chiếc bánh chưng do cha tôi gói thường vuông vắn, thích mắt. Bóc bánh chưng, thấy cốm xanh. Bố gói rất nhiều bánh chưng, ngày Tết anh em ở Hồng Sơn lên, bố chia cho mỗi anh em 1-2 chiếc làm quà.

Ngày ba anh em tôi cưới nhau, bố tôi đưa con gái về nhà chồng, lo đám cưới cho đàn ông vào Nam. Tính tình hóm hỉnh của bố, lúc dẫn người yêu về quê, bố hỏi: “Thế con cưới nó đi, nếu yêu chơi thì đi chỗ khác để con gái còn lấy chồng…”.

Thời đó làm gì có chuyện có điện thoại để chụp ảnh như hiện thời. Ngày tôi lấy chồng, ko có hình ảnh của bố mẹ và anh chị em bên nhau. Lúc chúng tôi còn nhỏ, gia đình tôi ko có thói quen chụp ảnh gia đình. Đó là lý do vì sao tôi ko có một tấm ảnh nào với bố tôi.

Chúng ta thỉnh thoảng rất để mắt tới các mối quan hệ xã hội bên ngoài, nhưng với những người thân trong gia đình, thỉnh thoảng chúng ta lại vô tâm, thờ ơ. Chúng tôi luôn nghĩ rằng tình yêu thương nhân đình là nguồn mạch trong sáng và vô bờ bến làm mát cuộc đời chúng tôi mãi mãi. Vì vậy, có những việc nhỏ nhưng mà tôi chưa làm được trong đời như chụp ảnh với bố để rồi sau này hối hận …

Có điều bố tôi thừa hưởng từ tôi niềm say mê trồng cây, trồng hoa để phủ xanh hiên nhà. Có những điều tôi ko học được từ bố, đó là tôi rất nóng tính lúc con hư. Lúc đó, chúng sẽ bị tôi đánh… Mãi sau này, lúc dạy con, nghĩ tới bố, tôi mới thuần phục hơn một tẹo.

Người con nào cũng sẽ nhớ về người cha của mình với những kỉ niệm tuổi thơ ngọt ngào như thế …

Nguyễn Loan (Đông Anh, Hà Nội)


Mời độc giả tham gia và gửi bài viết về chủ đề “Cha mẹ trong trái tim con” về địa chỉ email: bandoisong@vietnamnet.vn. Các bài thích hợp sẽ được đăng trên VietNamNet. Trân trọng!

Cha tôi, một 'người chơi' với những con số

Cha tôi, một ‘người chơi’ với những con số

Là một “đồng nghiệp” chính hiệu nhưng bố tôi là người có con mắt tinh tường trong việc sắm bán tài sản, thậm chí còn là một “tay chơi” biết nhìn xa trông rộng.


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Bố tôi là người hóm hỉnh, ko bao giờ la mắng tôi

Video về Bố tôi là người hóm hỉnh, ko bao giờ la mắng tôi

Wiki về Bố tôi là người hóm hỉnh, ko bao giờ la mắng tôi

Bố tôi là người hóm hỉnh, ko bao giờ la mắng tôi

#Bố #tôi #là #người #hóm #hỉnh #ko #bao #giờ #mắng #tôi

[rule_3_plain]

#Bố #tôi #là #người #hóm #hỉnh #ko #bao #giờ #mắng #tôi

[rule_1_plain]

#Bố #tôi #là #người #hóm #hỉnh #ko #bao #giờ #mắng #tôi

[rule_2_plain]

#Bố #tôi #là #người #hóm #hỉnh #ko #bao #giờ #mắng #tôi

[rule_2_plain]

#Bố #tôi #là #người #hóm #hỉnh #ko #bao #giờ #mắng #tôi

[rule_3_plain]

#Bố #tôi #là #người #hóm #hỉnh #ko #bao #giờ #mắng #tôi

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Bố tôi là người hóm hỉnh, ko bao giờ la mắng tôi

có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Bố tôi là người hóm hỉnh, ko bao giờ la mắng tôi

bên dưới để chúng tôi có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Xây Dựng Gia Đình

Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Bố #tôi #là #người #hóm #hỉnh #ko #bao #giờ #mắng #tôi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button