Gia Đình

Bố tôi ngồi trên đống rơm

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bố tôi ngồi trên đống rơm

phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết về gia đình khác tại đây => Gia Đình

Di sản lớn nhất nhưng một người có thể để lại cho chính mình là con cái của mình. Họ kế thừa hoặc mang theo một tí tư tưởng của bạn, đó sẽ là di sản nhưng bạn lưu giữ.

Ko phải là bạn có bao nhiêu nhà, có bao nhiêu tiền trong tài khoản … nhưng là ở ký ức của những người ở lại với cuộc đời này.

Đó là một buổi chiều năm 1998, cả làng gặt xong lúa say nắng nằm trong niêu, rơm chất thành đống, rơm chia đều cho đàn trâu của HTX theo phương thức sản xuất.

Tôi nhớ mùa hè năm đó, vì đó là thời khắc chị gái tôi thi đại học. Để sẵn sàng cho việc này, cách đây 6 tháng, mẹ nuôi vài con lợn, vừa tới kỳ thi, mẹ đã bán lệ phí cầu đường cho hai cha con đi thi.

Lúc chiếc xe bò kéo hai con lợn mất tích khỏi con dốc, chỉ còn lại tiếng lợn kêu éc éc, bố tôi sau lúc ghi chép vào vở rồi cất vào ngăn tủ đã trèo lên đầu đống rơm để. ngồi.



Hình minh họa – Làng cổ Việt Nam Cổ Viễn Lâu (Ninh Bình) – Nguồn: Người Lao động

Từ trên đống rơm của nhà tôi có thể nhìn thấy cánh đồng làng Đông, thêm vài sải tay nữa là lăng Bà Chúa. Người ta đồn rằng, thê thiếp của vua về quê thăm, chết dọc đường, nàng được chôn cùng 4 cung nữ đứng ở 4 góc …

Trên bầu trời vẫn còn những đám mây xám xịt, bầu trời sẽ gần như xanh ngắt nếu ko có những tia nắng chiều từ phía tây. Sau này, lúc bố mất, thu dọn đồ đoàn, tôi tìm được cuốn sổ và đọc ghi chép về lần cân lợn để lấy tiền đưa em gái đi thi đại học.

Anh chỉ viết ngắn gọn vài dòng, đại ý: ngày, tháng, năm bán lợn đưa Hoa đi thi; Cân nặng chia theo tháng tăng 13kg / con / tháng … Nhớ về bố, trong tôi tràn trề xúc cảm lộn lạo: thương, giận, trách, buồn nhưng hơn hết là thương.

Có nhẽ, anh sẽ là một người hào hoa tùy theo những phẩm chất và khả năng nhưng anh có. Và tương tự, chị em tôi ko phải chen lấn, xuôi ngược trên đường đời, vì ít ra còn có một điểm tựa …

Nhưng, chúng tôi sớm biết rằng anh đó ko thể đi chệch khỏi tính cách nhưng anh đó có. Thay vì tức giận, tôi sẽ quyết tâm thực hiện những điều nhưng cha tôi đã bỏ lỡ!

Tuổi thơ của chị tôi trôi qua với bao khát khao và tiếc nuối, về những ước mơ, khát khao những điều nhưng tôi biết, nếu để có được thì bố mẹ tôi chỉ cho phép vào một dịp đặc thù. , hoặc sẽ chỉ có điều này, nhưng ko có hai ý thức cùng một lúc.

Lúc ra trường, chiếc xe máy mẹ sắm cho, phải ba năm sau mới trả hết nợ. Hiện giờ, có tháng tôi sắm được chiếc xe máy đó nhưng ko cần phải đắn đo quyết định. Tuy nhiên, những ghi chép của cha tôi, ở nhiều chỗ khá ít ỏi, đã theo tôi suốt thời kì qua, như thể đó là hành trang.

Nó dạy tôi biết trân trọng những gì mình đang có, bằng sức mạnh và sự quyết tâm. Điều đó ko làm tôi vội vã hay vội vã nhưng mục tiêu năm nay, năm đó phải có cái này cái kia … Hiện giờ, lúc tôi đã bước sang tuổi 40, sau gần 20 năm xa quê lập nghiệp, Tôi trông thấy rằng Một điều, di sản lớn nhất nhưng một người có thể để lại cho chính mình chính là những đứa con của mình.

Dù chúng có mang theo một tí suy nghĩ của bạn hay ko thì đó cũng là di sản nhưng bạn lưu giữ, cho riêng mình. Đâu đó, mạng xã hội thông tin đang nổi như lũ, nước mênh mông, có những thứ quý giá, tinh túy nhưng cũng có rác nổi …

Vào một buổi tối, sau một ngày làm việc bận rộn, tôi đọc được một câu chuyện san sẻ về một người con gái viết những dòng cảm động về người cha của mình, người luôn tha thứ cho cô sau những lần “đổ bể”. , người đã bơm cho bà tiền hàng chục tỷ để bà “đốt” ko tiếc tiền, chỉ lo con gái lộ chuyện ngoại tình, ngủ với người này, người khác …

Tôi chấp nhận câu chuyện đó vì nó bất thần lọt vào mắt mình, nhưng tôi ko muốn giữ nó lâu, vì đó là sự suy thoái của một gia đình vô đạo đức, nếu đó là một câu chuyện có thật. Đời báo, đi nhiều, gặp nhiều, gặp nhiều, suy nghĩ nhiều …

Có những câu chuyện, những số phận chỉ cần nhớ lại, chợt tôi ko cầm được nước mắt. Nó đánh thức thiên lương của mọi người, nó tạo cho con người ý chí sống. Trong gia đình đó có hai ông bà, một cụ già hơn 70 tuổi, một cháu gái khoảng 10 tuổi, làm nghề vá xe giữa thủ đô.

Bà cụ có đàn ông bỏ vợ, tòa xử con gái nuôi. Hai tuần trước, anh trai tôi tạ thế. Lúc còn sống, đàn ông ông có nghề sửa, vá hình xăm… Ông rất yêu nghề. Sau lúc đàn ông mất, bà dự kiến sau 49 ngày sẽ đưa cháu lên chùa cầu siêu cho vong hồn cháu được siêu thoát, sau ngày giỗ đầu bà sẽ cho thuê lại shop này.

Cô tới gặp thầy bảo tiếc đồ nghề, tiếc cái tiệm chỉ to bằng hai thước, bảo mẹ nó ko cho thuê nữa … Mẹ thương con nhất, thương con đó. là đơn giản trong công việc, cô đó bỏ qua nó. lớn tuổi, bỏ vai nữ nhi phổ biến để “theo nghiệp” thay con, ko đành lòng nhìn những đồ dùng, cụ nhưng con mình gắn bó thuở còn sống, phải chịu cảnh lẻ loi lạnh lẽo ko người nào dùng tới. họ.

Đàn ông tôi, dù cuộc đời xui xẻo mắn nhưng có nhẽ nó hạnh phúc vô cùng lúc được mến thương tương tự. Có những tình mến thương khiến con người ta có thêm nghị lực và tình yêu để sống, lúc nó nhân văn, đánh thức lòng nhân ái. Nhưng, cũng có những tình yêu mù quáng, như bịt mắt dẫn người ta vào bóng tối …

Một ông già trần truồng ngồi trên đống cỏ khô. Cạnh ông, một cây dứa dại có gai nhọn, cao hơn đầu người được trồng để bịt khe hở giữa nhà tắm và nhà bếp, ko cho kẻ trộm vào nhà vào đêm tối … Ko biết, trong nhà ông có cái gì. tâm trí lúc đó, ngoài những gì anh đó đã ghi vào cuốn sổ nhưng sau này tôi đọc được.

Anh đó có mái tóc xoăn tự nhiên, nhưng mẹ tôi nói, đàn ông tôi cũng để tóc xoăn giống ông nội. Đó là bố tôi, mùa hè năm 1998, cách đây 21 năm, lúc tôi mở đầu là một học trò trung học cơ sở …

Di Linh


Sau loạt bài “Cha mẹ trong trái tim con”, Ban Đời sống sẽ đăng tải các bài viết với chủ đề “Tuổi xanh của chúng ta”. Mời độc giả gửi các bài viết liên quan về email: bandoisong@vietnamnet.vn. Trân trọng!

Mẹ tôi chân quê mộc mạc, quanh năm trăm bề lo toan.

Mẹ tôi chân quê mộc mạc, quanh năm trăm bề toan lo.

Quê tôi ở Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh. Gia đình tôi đã sống ở đó trong nhiều năm. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, 5 anh chị em tôi đều tham gia lực lượng vũ trang, bố tôi làm nghề rừng.


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Bố tôi ngồi trên đống rơm

Video về Bố tôi ngồi trên đống rơm

Wiki về Bố tôi ngồi trên đống rơm

Bố tôi ngồi trên đống rơm

#Bố #tôi #ngồi #trên #đống #rơm

[rule_3_plain]

#Bố #tôi #ngồi #trên #đống #rơm

[rule_1_plain]

#Bố #tôi #ngồi #trên #đống #rơm

[rule_2_plain]

#Bố #tôi #ngồi #trên #đống #rơm

[rule_2_plain]

#Bố #tôi #ngồi #trên #đống #rơm

[rule_3_plain]

#Bố #tôi #ngồi #trên #đống #rơm

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Bố tôi ngồi trên đống rơm

có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Bố tôi ngồi trên đống rơm

bên dưới để chúng tôi có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Xây Dựng Gia Đình

Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Bố #tôi #ngồi #trên #đống #rơm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button