Gia Đình

Cánh đồng hoa mong manh trong gió

xaydunggiadinh.com – Chúng ta ko còn mộng mơ, nhưng những câu chuyện kể cho nhau nghe qua điện thoại, Facebook, Zalo … vẫn rưng rưng, ​​nỗi nhớ quê da diết.

Vào một ngày cuối tuần nhàn nhã, tôi tới thăm cô bạn thân đang bận rộn làm việc tại một trang trại nông sản sạch ở ngoại thành thành thị. Hai đứa loanh quanh thăm ao cá, vườn rau đồng loại, đàn gà vịt thấy tiếng người lao vào xin ăn… Bạn nói còn đất nhưng chưa đầu tư hệ thống tưới tiêu, nên bạn ko thể trồng hết được, nhìn cỏ dại mọc um tùm.

Câu chuyện cứ thế trôi đi, chúng tôi lang thang tới một bãi đất trống với những cây đồng nội đung đưa trong gió. Đưa tay vuốt ve những bông hoa trắng tinh, tôi ko ngừng nghĩ về loài hoa dại này. Ko phân biệt mùa mưa, mùa khô, nắng nóng, rét hại… quanh năm cứ lặng lẽ đâm chồi nảy lộc.

Ở các vùng quê, hoa dã quỳ thường nở trắng ven đường đất ven ruộng, bờ sông, hoặc những khu vườn bỏ trống. Những cánh hoa trắng nâng đỡ nhụy vàng trông mảnh mai nhưng lại kiên cường tới lạ lùng. Chẳng cần người nào bón phân, chẳng đợi mưa đợi sương, nó tự mọc ở đâu. Đôi lúc ở đâu đó trong lòng phố, những cánh đồng nội đô đi lại và mọc lên từ một vết nứt trên vỉa hè nơi ít người qua lại. Nhìn những bông hoa khoe sắc như trận mạc với nắng gió nhưng vẫn đẹp dịu dàng, lòng mình chợt thanh thản, cuộc sống thật thoải mái và đáng yêu.

Hình minh họa
Hình minh họa

Thuở còn theo mẹ đi dọn cỏ trồng đậu, tôi thường nghe mẹ than rằng ruộng cỏ dại, chẳng lợi ích gì. Nhưng chúng sống tốt, sau một thời kì, chúng thấy mầm lá và hoa. Những buổi chiều cắt cỏ hái rau ven bờ sông, tôi tiện tay ngắt một bó hoa ngoài đồng mang về.

Thân và lá có mùi hăng hắc nhưng sau lúc được cắt tỉa tỉ mỉ và cho vào lọ thì trông rất đẹp và quyến rũ. Bố tôi là người ko bao giờ quan tâm tới “hoa”, nhưng lúc ngắm nhìn lọ hoa dã quỳ, con gái ông cũng sẽ gật gù khen ngợi. Tôi đặt bức trường thành trưng bày ở nhiều nơi như bàn học, góc cửa sổ, bàn nhậu,… Tôi thấy chỗ nào cũng đẹp và thích hợp, khiến góc nhà nào cũng như nhấp nhánh. Vẻ đẹp hoang vu lúc được chu đáo bỗng trở thành dịu dàng, kiêu sa.

Chơi với cỏ cây ngoài đồng, bọn trẻ chúng tôi rất thích trò chơi thả hoa đăng trên sông. Ngắm nhìn cả dòng sông bồng bềnh với những nụ hoa ban trắng uốn lượn theo từng đợt sóng cũng đủ tạo nên thú vui trẻ thơ. Nhớ buổi hoàng hôn, trên cánh đồng xanh tươi, những đàn ong bướm chập chờn bay lượn.

Gió từ sông thổi cánh hoa như nô giỡn, mến thương tới nao lòng.

Thời buổi hiếm điện thoại, công nghệ thông tin chưa phổ thông, chúng tôi gửi gắm tình cảm của nhau qua những dòng lưu bút, những tấm thiệp tự cắt dán. Tôi thường ép vào tấm thiệp nhỏ xinh một nụ hồng, hoặc hoa cúc, một mầm và đôi lúc là một bông hoa cánh đồng trắng mỏng manh.

Hình minh họa
Hình minh họa

Sau này lên đại học, bạn hữu ở các nơi, có lần tôi thu được thư của một người bạn ở quê đã bật khóc. Bởi cùng với lá thư thăm hỏi bao chuyện trên trời dưới bể còn có tấm thiệp chúc mừng sinh nhật ép bông khô nội địa. Món quà mộc mạc, giản dị đó đã đánh thức bao kỷ niệm tuổi thơ. Dù hiện thời chúng ta ko còn trẻ em mộng mơ và lãng mạn như trước nữa nhưng những câu chuyện kể cho nhau nghe qua điện thoại, Facebook, Zalo… vẫn đầy rộn rực và hoài niệm vẹn nguyên.

Nhớ lại ngày trước, trong tiềm thức, tôi đưa tay ra hái và bẻ những nhánh ruộng tươi nhất, bạn đắc ý, hào hứng tìm một chiếc bình gốm màu nâu đất để tôi tạo kiểu. Chúng tôi đã hứa với nhau, lúc dịch bệnh thuyên giảm sẽ cùng nhau về thăm quê. Đôi bờ sông quê nhà vẫn ngút ngàn những cánh đồng, những bông hoa dại của người nông dân trong cuộc sống cấy cày.

Mai Đình


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Cánh đồng hoa mỏng manh trong gió

Video về Cánh đồng hoa mỏng manh trong gió

Wiki về Cánh đồng hoa mỏng manh trong gió

Cánh đồng hoa mỏng manh trong gió

#Cánh #đồng #hoa #mong #manh #trong #gió

[rule_3_plain]

#Cánh #đồng #hoa #mong #manh #trong #gió

xaydunggiadinh.com – Chúng tôi chẳng còn mộng mơ, nhưng những câu chuyện kể với nhau qua điện thoại, Facebook, Zalo… vẫn đầy hào hứng và vẹn nguyên nỗi nhớ đồng nội.

Mùa tập tành lao động

Trăng vàng mênh mông trên đồng xa

Ra đồng sau lũ

Cuối tuần thư thả, tôi tới thăm cô bạn thân đang mê mải làm trang trại nông nghiệp sạch ở ngoại thành thành thị. Hai đứa loanh quanh thăm ao cá, vườn rau đa giống loại, đàn gà vịt thấy tiếng người là chạy ào tới đòi ăn… Bạn bảo vẫn còn đất nhưng chưa đầu tư hệ thống bơm tưới nên chưa gieo trồng hết được, nhìn cỏ dại mọc nhưng sốt ruột. Câu chuyện cuốn đi, chúng tôi lững thững đi tới khoảnh đất trống có vạt cây đồng nội đu đưa trong gió. Đưa tay vuốt ve những bông trắng tinh khôi, tôi triền miên nghĩ về phận hoa hoang dại này. Nó chẳng phân biệt mùa mưa mùa nắng, trời nóng trời lạnh… quanh năm cứ điềm nhiên vươn lên và trổ bông.Ở quê, hoa đồng nội thường nở trắng dọc những trục đường đất ven ruộng, bờ bãi mé sông, hay các khu đất vườn bỏ trống. Những cánh hoa trắng nuột đỡ cái nhụy vàng trông mảnh mai nhưng kiên cường tới lạ. Chẳng cần người nào chăm bón, chẳng đợi mưa đợi sương, nó mọc ở bất kỳ nơi nào. Có lúc đâu đó trong lòng phố, đồng nội ngao du và mọc lên từ một kẽ nứt vỉa hè ít người qua lại. Nhìn những bông hoa bung nở cứ như thi gan với nắng gió nhưng vẫn xinh tươi, mềm mại, bỗng thấy tâm mình tĩnh tại, thấy đời thật thoải mái, đáng yêu.Ảnh minh họa

Ngày còn theo chân mẹ đi dọn cỏ cho ngô, đậu, tôi thường nghe mẹ phàn nàn, rằng đồng nội là cây cối dại chứ nào có lợi ích gì. Nhưng chúng sống khỏe, cứ phạt đi một thời kì lại thấy nhú mầm lá rồi kết hoa. Những chiều cắt cỏ, lượm rau dọc bờ sông, tôi tiện tay cắt thêm một bó hoa đồng nội đem về. Thân lá đồng nội mùi hăng ngai ngái, nhưng sau lúc được tỉ mẩn cắt tỉa và trưng vào lọ thì lại đẹp hút hồn. Bố tôi là người chẳng bao giờ quan tâm “chuyện hoa hoét”, vậy nhưng nhìn bình bông dại con gái cắm xong cũng gật gù khen ngợi. Tôi đem trưng đồng nội vào nhiều nơi như bàn học, góc cửa sổ, bàn uống nước… thấy chỗ nào cũng đẹp và hợp, làm mọi góc nhà như sáng lên nhấp nhánh. Vẻ đẹp hoang dại lúc được nâng niu chu đáo bỗng hóa dịu dàng, kiêu sa.Chơi với cỏ cây đồng nội, lũ nhỏ chúng tôi khoái trò đời thả hoa trên mặt sông. Nhìn cả khúc sông bồng bềnh những nụ hoa trắng uốn lượn theo từng làn sóng, cũng đủ để kiến tạo thú vui con trẻ. Nhớ buổi hoàng hôn, trên những dải đồng nội tươi sắc, dập dờn từng đàn ong bướm xao xuyến lượn quanh.Gió từ sông thổi rạt những vạt hoa như trêu đùa, thấy yêu quá là yêu.Thời nhưng điện thoại còn là của hiếm và công nghệ thông tin chưa phổ thông, tình cảm thương yêu chúng tôi gửi cho nhau qua những dòng lưu bút, những tấm thiệp tự cắt dán. Tôi thường ép vào tấm thiệp nhỏ xinh một nụ hồng, hoặc bông cúc, một mầm cây, và có lúc là bông đồng nội trắng mỏng manh. Ảnh minh họa Sau này lúc vào đại học, bạn hữu mỗi đứa một nơi, có lần tôi thu được thư bạn ở quê và bật khóc. Bởi vì kèm bức thư thăm hỏi, tâm tình bao chuyện trên trời dưới bể, còn có tấm thiệp chúc mừng sinh nhật ép bông đồng nội đã khô. Món quà giản dị, mộc mạc đó đánh thức bao ký ức của tuổi thơ. Dẫu giờ đây chúng tôi chẳng còn sự mộng mơ và lãng mạn trẻ em như trước, nhưng những câu chuyện kể với nhau qua điện thoại, Facebook, Zalo… vẫn đầy hào hứng và vẹn nguyên nỗi nhớ.Nhắc chuyện ngày qua, tôi vô thức đưa tay lựa bẻ những cành đồng nội tươi tỉnh nhất, bạn hiểu ý, hào hứng đi tìm chiếc bình gốm màu nâu đất cho tôi tạo kiểu. Chúng tôi hứa nhau, lúc nào dịch bệnh vãn bớt, sẽ cùng trở về thăm quê. Bờ bãi ven sông quê nhà vẫn ngập tràn đồng nội, loài hoa dại của người nông dân trong cuộc sống cuốc cày. Mai Đình

#Cánh #đồng #hoa #mong #manh #trong #gió

[rule_2_plain]

#Cánh #đồng #hoa #mong #manh #trong #gió

[rule_2_plain]

#Cánh #đồng #hoa #mong #manh #trong #gió

[rule_3_plain]

#Cánh #đồng #hoa #mong #manh #trong #gió

xaydunggiadinh.com – Chúng tôi chẳng còn mộng mơ, nhưng những câu chuyện kể với nhau qua điện thoại, Facebook, Zalo… vẫn đầy hào hứng và vẹn nguyên nỗi nhớ đồng nội.

Mùa tập tành lao động

Trăng vàng mênh mông trên đồng xa

Ra đồng sau lũ

Cuối tuần thư thả, tôi tới thăm cô bạn thân đang mê mải làm trang trại nông nghiệp sạch ở ngoại thành thành thị. Hai đứa loanh quanh thăm ao cá, vườn rau đa giống loại, đàn gà vịt thấy tiếng người là chạy ào tới đòi ăn… Bạn bảo vẫn còn đất nhưng chưa đầu tư hệ thống bơm tưới nên chưa gieo trồng hết được, nhìn cỏ dại mọc nhưng sốt ruột. Câu chuyện cuốn đi, chúng tôi lững thững đi tới khoảnh đất trống có vạt cây đồng nội đu đưa trong gió. Đưa tay vuốt ve những bông trắng tinh khôi, tôi triền miên nghĩ về phận hoa hoang dại này. Nó chẳng phân biệt mùa mưa mùa nắng, trời nóng trời lạnh… quanh năm cứ điềm nhiên vươn lên và trổ bông.Ở quê, hoa đồng nội thường nở trắng dọc những trục đường đất ven ruộng, bờ bãi mé sông, hay các khu đất vườn bỏ trống. Những cánh hoa trắng nuột đỡ cái nhụy vàng trông mảnh mai nhưng kiên cường tới lạ. Chẳng cần người nào chăm bón, chẳng đợi mưa đợi sương, nó mọc ở bất kỳ nơi nào. Có lúc đâu đó trong lòng phố, đồng nội ngao du và mọc lên từ một kẽ nứt vỉa hè ít người qua lại. Nhìn những bông hoa bung nở cứ như thi gan với nắng gió nhưng vẫn xinh tươi, mềm mại, bỗng thấy tâm mình tĩnh tại, thấy đời thật thoải mái, đáng yêu.Ảnh minh họa

Ngày còn theo chân mẹ đi dọn cỏ cho ngô, đậu, tôi thường nghe mẹ phàn nàn, rằng đồng nội là cây cối dại chứ nào có lợi ích gì. Nhưng chúng sống khỏe, cứ phạt đi một thời kì lại thấy nhú mầm lá rồi kết hoa. Những chiều cắt cỏ, lượm rau dọc bờ sông, tôi tiện tay cắt thêm một bó hoa đồng nội đem về. Thân lá đồng nội mùi hăng ngai ngái, nhưng sau lúc được tỉ mẩn cắt tỉa và trưng vào lọ thì lại đẹp hút hồn. Bố tôi là người chẳng bao giờ quan tâm “chuyện hoa hoét”, vậy nhưng nhìn bình bông dại con gái cắm xong cũng gật gù khen ngợi. Tôi đem trưng đồng nội vào nhiều nơi như bàn học, góc cửa sổ, bàn uống nước… thấy chỗ nào cũng đẹp và hợp, làm mọi góc nhà như sáng lên nhấp nhánh. Vẻ đẹp hoang dại lúc được nâng niu chu đáo bỗng hóa dịu dàng, kiêu sa.Chơi với cỏ cây đồng nội, lũ nhỏ chúng tôi khoái trò đời thả hoa trên mặt sông. Nhìn cả khúc sông bồng bềnh những nụ hoa trắng uốn lượn theo từng làn sóng, cũng đủ để kiến tạo thú vui con trẻ. Nhớ buổi hoàng hôn, trên những dải đồng nội tươi sắc, dập dờn từng đàn ong bướm xao xuyến lượn quanh.Gió từ sông thổi rạt những vạt hoa như trêu đùa, thấy yêu quá là yêu.Thời nhưng điện thoại còn là của hiếm và công nghệ thông tin chưa phổ thông, tình cảm thương yêu chúng tôi gửi cho nhau qua những dòng lưu bút, những tấm thiệp tự cắt dán. Tôi thường ép vào tấm thiệp nhỏ xinh một nụ hồng, hoặc bông cúc, một mầm cây, và có lúc là bông đồng nội trắng mỏng manh. Ảnh minh họa Sau này lúc vào đại học, bạn hữu mỗi đứa một nơi, có lần tôi thu được thư bạn ở quê và bật khóc. Bởi vì kèm bức thư thăm hỏi, tâm tình bao chuyện trên trời dưới bể, còn có tấm thiệp chúc mừng sinh nhật ép bông đồng nội đã khô. Món quà giản dị, mộc mạc đó đánh thức bao ký ức của tuổi thơ. Dẫu giờ đây chúng tôi chẳng còn sự mộng mơ và lãng mạn trẻ em như trước, nhưng những câu chuyện kể với nhau qua điện thoại, Facebook, Zalo… vẫn đầy hào hứng và vẹn nguyên nỗi nhớ.Nhắc chuyện ngày qua, tôi vô thức đưa tay lựa bẻ những cành đồng nội tươi tỉnh nhất, bạn hiểu ý, hào hứng đi tìm chiếc bình gốm màu nâu đất cho tôi tạo kiểu. Chúng tôi hứa nhau, lúc nào dịch bệnh vãn bớt, sẽ cùng trở về thăm quê. Bờ bãi ven sông quê nhà vẫn ngập tràn đồng nội, loài hoa dại của người nông dân trong cuộc sống cuốc cày. Mai Đình

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Cánh #đồng #hoa #mong #manh #trong #gió

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button