Gia Đình

Chị dâu ơi, em bế tắc rồi

xaydunggiadinh.com – Có nhẽ tôi đã là phiên bản của chị dâu nếu ko có chị đó chăm sóc mẹ cha, thêm vào đó là sự đồng cảm của những người phụ nữ bước vào cuộc sống hôn nhân với bao ước vọng, rồi đôi lúc độc thân vẫn là điều ko thể. Hoàn toàn một mình.

Bố mất sớm, mẹ tảo tần nuôi em Hải và em. Mấy sào ruộng bán được một thời kì để lo thuốc thang cho bố, giờ mẹ đi làm thuê, người nào nhờ người nào làm nấy. Tôi và anh trai lớn lên, một ngày chúng tôi đi học và một ngày chúng tôi cũng đi làm. Bà con lối xóm khen mẹ tôi sinh được hai đứa con ngoan. 14, 16 tuổi, tôi và anh trai hồn nhiên ước mơ: “Ngày mai xây lại nhà, sắm lại mấy sào ruộng cho mẹ làm chủ”.

Tôi và anh trai chưa kịp lớn để biến ước mơ thành hiện thực thì mẹ bị tai nạn nằm liệt một chỗ. Anh Hải nghỉ học, theo nhóm thợ xây lên thị trấn làm giúp việc nhà.

Em cũng định bỏ học ở nhà chăm mẹ nhưng mẹ khóc bắt em phải học tới hết cấp 3 mới xin vào làm bí thư chi đoàn, ko thì thôi. phải làm việc siêng năng. Con phấn đấu học hành đồng nghĩa với việc mẹ phải vất vả vì lúc đi học chỉ có một mình mẹ ở nhà, mọi sinh hoạt đều phải nhẫn nại chờ con …

ẢNH: KỶ LUẬT
Minh họa: Khắc Hiếu

Cuối tuần, anh Hải mang tiền về nhà. 15 tuổi, tôi đã biết tiêu tiền hợp lý nhưng anh Hải đưa cho và mong một ngày nào đó anh sẽ trở thành một nghệ nhân bậc thầy, lương cao hơn, tôi sẽ có thêm một ít tiền để tôi sắm hàng tạp hóa ở thị trấn. . bán ở chợ làng.

Dần dần, anh Hải sinh thói nhậu nhẹt, hễ về tới nhà là có hơi men. Lúc bị mẹ mắng, anh cười và hứa bỏ rượu nhưng rồi lại tái phạm. Anh trở thành người lao động chính, lương hàng tuần đưa cho tôi vẫn vậy, có lúc còn ít hơn.

Tôi phát xuất hiện rằng anh ta vẫn đang đánh bạc. Lúc tôi vào can ngăn thì anh ta bắt nạt: “Tao nuôi mày hay mày nuôi tao?”. Nhìn mẹ khóc trong bất lực, em ước nhanh chóng học hết lớp 12 để ko phải phụ thuộc vào Hải. Lúc đó tôi sẽ đi chợ sắm bán để có tiền lo cho mẹ.

***

Bỗng dưng anh Hai lấy vợ. Chị dâu tôi bằng tuổi tôi 18. Chị mồ côi theo người ta đi làm thuê nay đây mai đó. Chị nấu cơm cho nhóm thợ xây rồi gặp anh Hai. Hôm đón cháu về, mẹ bảo nấu một nồi xôi gấc, luộc gà. Những người thợ xây đã mang tới một vạc xúc xích và một thùng bia, làm thành một mâm cỗ cưới với những chiếc ly và tiếng hát vang rền. Một người lao động nhìn tôi và nói với anh Hải: “Anh gọi em bằng tên”. Tôi chạy ra đường, cười ha ha đuổi theo.

Tối nằm cạnh nhau, mẹ tôi thủ thỉ: “Nếu ở đây thằng Hải mai mối cho thằng bạn nhậu nhẹt như nó, khổ cả đời. Tìm đường về thành thị học gì đó, con ơi. Giờ đã có dâu ở nhà rồi, một mình mẹ ko phải lo nữa “.

Mẹ thương tôi tương tự nhưng lại sợ chị dâu. Tôi đã quen với cảnh mẹ nằm một chỗ, chân ướt chân ráo. Nhà nghèo, chị ko có người giúp sức, vẫn phải chăm sóc mẹ chồng nằm một chỗ …

Tuy nhiên, cô ko hề bận tâm, thậm chí còn nói “Con mồ côi mẹ nhưng giờ có mẹ là con vui rồi”. Anh Hải thẳng thắn: “Anh muốn đi đâu cũng được, miễn lương hàng tháng gửi về cho mẹ chăm sóc”.

***

Tôi xác định là đi làm kiếm tiền nhưng dù sao cũng phải về thành thị nên phải nộp hồ sơ đăng ký dự thi đại học. Ko có gì ngạc nhiên lúc tôi đã vượt qua kỳ thi. Tôi mừng lắm nhưng ko dám nói với người nào vì biết ở nhà chỉ muốn đi làm gửi tiền về quê.

Mấy tháng đầu tôi gọi điện nói điêu là đang học việc nên ko có lương. Sau giờ học, tôi chạy bàn trong nhà hàng vào giờ cao điểm ăn trưa và tương tự tới quán cà phê vào buổi tối.

Thấy tôi siêng năng, chủ shop giới thiệu tôi đi thu dọn nhà cửa cho bà con trong xóm. Tôi đã làm đủ mọi cách để kiếm tiền đóng học phí và sắm sách. Còn dư thì gửi về quê coi như nhận lương sau thời kì thử việc. Nhưng vì dành nhiều thời kì cho việc kiếm tiền nên kết quả học tập của tôi rất tệ. Sau vài lần khóc lóc, tôi quyết định bỏ học.

Chị dâu gọi điện than phiền mấy hôm nay giao thương nhỏ kiếm đủ tiền chợ, cả tháng nay ốm nghén mệt quá ko làm được gì, nhưng anh Hai đánh bài mất hút, tuần trước ko cho. vợ tiền nào của nấy, tiền ăn. Ko có cái ăn, nó xót mẹ quá. Tôi nói với cô đó rằng đừng lo lắng, tôi sẽ sớm làm việc toàn thời kì, vì vậy tôi sẽ có nhiều tiền hơn để gửi về nhà. Bỏ học ko cần phải giấu giếm nữa, tôi kể cho cô đó nghe những gì tôi đã làm kể từ ngày trở lại thành thị …

Cô thốt lên: “Trời ơi, thi vào đại học nhưng bỏ lỡ thì phí quá!” Rồi trách sao mình ko nói sớm hơn để cả nhà được vui. Rồi cô đó nói chỉ ốm nghén mấy hôm, mai đi chợ nếu khỏe, ko cần tôi gửi tiền về.

Tôi quay lại trường đại học với tâm niệm rằng mình sẽ trả ơn chị dâu thật tốt trong tương lai.

***
Sau lúc học xong, tôi đi làm, chi phí rất tằn tiện để hàng tháng có một khoản kha khá để gửi về quê. Mẹ tôi cần thêm thuốc, nhưng anh trai tôi ngày càng xấu đi, hình như vẫn có bạn gái. Mọi toan lo đều đổ dồn lên vai chị dâu, hai đứa con của anh chị thường xuyên đau ốm …

Tôi yêu bạn. Tôi rất yêu cô đó. Tôi kể cho chồng nghe mọi chuyện với hi vọng anh sẽ là người khuyên tôi trả món nợ ân tình đó nhưng anh nghe lời rồi cho qua chuyện như xưa, nói tương tự là tốt rồi. có mẹ anh đó và vợ anh đó chăm sóc anh đó. . Tôi lặng lẽ trốn chồng gửi tiền về quê. Tuy nhiên, lúc sắm căn hộ trả góp, tôi rất khó xoay sở vì lương của vợ chồng tôi chỉ đủ chi phí hàng ngày và trả góp.

Gọi điện cho chị dâu, tôi ngượng ngùng bảo “Dạo này thất vọng quá…”, chị dâu nhanh nhẹn: “Ừ, phụ nữ chúng tôi lấy chồng là mắc đủ thứ. ”, tôi rơm rớm nước mắt. Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ đưa hai đứa con của bạn về nhà với tôi. Có hai đứa con được học hành tử tế có nhẽ là phần thưởng tốt nhất, nhưng hiện giờ tôi biết điều đó thật khó thực hiện.

Vâng, bất kỳ điều gì bạn có thể tích lũy. Tôi tốn ít tiền đi chợ mỗi ngày, ko nhiều nhưng có còn hơn ko, ít nhất phải khiến cô đó có cảm giác ko bị bỏ rơi hoàn toàn.

Sau đó tôi đoạt giải nhất với 30 triệu đồng. Tờ vé số này chồng tôi ko biết nên tôi quyết định gửi hết cho cô đó. Tôi đã bảo cô đó giữ nó riêng lẻ, ngừa…

Nhưng một tháng sau, chị gọi điện và vui vẻ khoe rằng Hải là dân xây dựng nên ko tốn nhiều công và vì biết sắm vật tư tận gốc ở đâu nên 30 triệu đồng đó cũng đủ để sửa nhà rất khang trang.

***

Hình minh họa
Hình minh họa

Đột nhiên, anh Hai tìm thấy tôi. Anh ta xin tiền bằng giọng nói như tắc nghẽn trong bụng một người phụ nữ. Anh đó nói tôi dạy vợ giấu tiền tức là giấu chồng được nhiều việc, nếu đưa cho chị dâu 30 triệu thì ít nhất phải gấp chục lần số tiền đó.

Tôi chết. Một người chị dâu tốt bụng, vẹn toàn mọi việc trong gia đình, điều đó đáng khen nhưng đã ra tay hại tôi. Anh Hải dọa nếu tôi ko cho thì anh đó sẽ nói với chồng tôi rằng xưa nay nay tôi lén lút gửi tiền.

Ko ngờ rượu chè, cờ bạc đã khiến anh tôi trở thành kẻ xấu và gián tiếp khiến tôi rơi vào cảnh túng quẫn. Thực ra, tôi ko có tiền, và nếu có, tôi sẽ ko cho đi vì tôi biết dù sao thì anh ta cũng sẽ đánh bạc. Thấy tôi kiên quyết lắc đầu, anh Hải tuyên bố ba ngày nữa sẽ nói chuyện với chồng tôi.

***
Hôm nay là ngày thứ ba. Tôi đã ko thể ngủ được hai đêm liền, suy nghĩ về việc làm thế nào để thoát khỏi tình cảnh trớ trêu này. Vay tiền bằng hữu để sắm sự yên lặng của ông Hải? Và sau đó bạn yêu cầu nó một lần nữa?

Hay tỏ tình với chồng? Với sự nghiêm khắc của chồng tôi, chắc sẽ nổi sóng gió.

Có cách nào khác cho những người phụ nữ như tôi ko?

Nguyên Hương


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Chị dâu ơi, em thất vọng rồi

Video về Chị dâu ơi, em thất vọng rồi

Wiki về Chị dâu ơi, em thất vọng rồi

Chị dâu ơi, em thất vọng rồi

#Chị #dâu #ơi #bế #tắc #rồi

[rule_3_plain]

#Chị #dâu #ơi #bế #tắc #rồi

xaydunggiadinh.com – Có nhẽ tôi đã là phiên bản của chị dâu nếu ko có chị thay tôi chăm sóc má, thêm nữa là mối đồng cảm phụ nữ bước vào hôn nhân với nhiều mong ước để rồi nhiều lúc đơn độc vẫn hoàn đơn độc.

Ông ngoại khoẻ mạnh, con cháu thả phanh dựa

Cha “canh phòng”, chặn mọi cửa ko cho con gái đi với người yêu

Phụ nữ mạnh mẽ – đàn ông ngán, phụ nữ yếu ớt – đàn ông chán?

Ba mất sớm, má tảo tần nuôi anh Hai và tôi. Mấy sào ruộng đã bán lần hồi để lo thuốc thang cho ba nên giờ má làm mướn, người nào kêu gì làm đó. Anh em tôi lớn dần, một buổi đi học còn lại một buổi cũng đi làm thuê. Dân trong xóm khen má tôi có hai đứa con ngoan. Tuổi 14, 16, anh em tôi vô tư mộng mơ: “Mai mốt tụi mình sẽ xây lại căn nhà, sắm lại mấy sào ruộng cho má làm chủ”.Anh em tôi chưa kịp lớn khôn để biến mộng mơ thành hiện thực thì má bị tai nạn rồi nằm liệt một chỗ. Anh Hai nghỉ học, theo nhóm thợ xây ra thị xã làm phụ hồ.Tôi cũng tính nghỉ học ở nhà cơm nước chăm sóc má, nhưng má khóc bắt tôi phải phấn đấu học cho hết cấp III để xin làm văn thư ủy ban, khỏi phải làm thuê cực khổ. Tôi phấn đấu học tức là má cũng phải phấn đấu bởi vì lúc tôi tới trường thì má nằm nhà một mình, mọi sinh hoạt đều phải nín nhịn đợi tôi…Ảnh minh họa: Khắc Hiếu

Cuối tuần, anh Hai đem tiền về. 15 tuổi, tôi đã biết cách chi phí sao cho vừa vặn món tiền anh Hai đưa và nuôi kỳ vọng mai mốt anh lên thợ chính, lương cao hơn thì sẽ có dư chút ít cho tôi làm vốn sắm hàng tạp hóa từ thị trấn về bán ở chợ thôn.Dần dà, anh Hai sinh tật nhậu nhẹt, lúc nào về nhà cũng có hơi men. Má rầy la thì anh cười hì hì hứa sẽ bỏ nhậu nhưng rồi vẫn lặp lại. Anh lên thợ chính, tiền công hằng tuần đưa cho tôi vẫn như cũ, có lúc còn ít hơn.Hỏi ra mới biết anh còn chơi cờ bạc. Tôi can ngăn thì anh nạt: “Tao nuôi mày hay mày nuôi tao?”. Nhìn má khóc trong nỗi bất lực, tôi mong mau mau xong lớp 12 để khỏi lệ thuộc vào anh Hai. Lúc đó, tôi sẽ ra chợ sắm bán để có tiền chăm lo cho má.***Đùng một cái, anh Hai lấy vợ. Chị dâu bằng tuổi tôi, 18. Chị mồ côi, theo người ta đi làm ăn nơi này nơi kia. Chị nấu cơm cho nhóm thợ xây rồi gặp anh Hai. Ngày đón chị về, má bày tôi nấu nồi xôi gấc và luộc con gà, nhóm thợ xây đem tới đòn giò lụa và thùng bia, thành một mâm tiệc cưới cũng lanh canh cụng ly và ồn ĩ hát hò. Một người thợ nhìn tôi và nói với anh Hai: “Tao kêu mày bằng anh đó nghe”. Tôi chạy ù ra đường, tiếng cười ha ha đuổi theo.Tối tối, nằm bên nhau, má thì thào: “Con ở đây thì thế nào anh Hai cũng mai mối cho thằng bạn nhậu nhẹt giống nó, khổ cả đời. Tìm đường về thành thị học cái nghề gì đó đi con. Nay nhà mình có dâu rồi, con ko phải lo má một mình đâu”.Má thương tôi nhưng tính vậy, nhưng tôi ngại chị dâu. Tôi đã quen với cảnh má nằm một chỗ, còn chị chân ướt chân ráo mới về. Nhà nghèo, chị chẳng được giúp sức gì, còn phải chăm sóc mẹ chồng nằm một chỗ…Vậy nhưng chị chẳng nể nang, còn nói “chị mồ côi nhưng nay có má là vui rồi”. Anh Hai thẳng thắn: “Mày muốn đi đâu thì đi, miễn lương tháng gửi về phụ lo cho má”. ***Tôi xác định là mình đi làm kiếm tiền, nhưng đằng nào cũng về thành thị thì cứ nộp hồ sơ thi đại học cho biết. Ngờ đâu tôi thi đậu. Tôi mừng nhưng ko dám báo cho người nào vì biết ở nhà chỉ mong tôi đi làm gửi tiền về.Mấy tháng đầu, tôi gọi điện về nói điêu là đang học nghề nên chưa có lương. Hết giờ học, tôi chạy bàn quán cơm theo giờ cao điểm bữa trưa và cũng vậy với quán cà phê vào buổi chiều tối.Thấy tôi siêng năng siêng năng, chủ quán giới thiệu tôi thu dọn nhà cửa cho người trong xóm. Tôi làm đủ thứ việc kiếm tiền đóng học phí và sắm sách vở, có dư thì gửi về quê, coi như là “qua thời kì thử việc nay đã có lương”. Nhưng vì dành nhiều thời kì để kiếm tiền nên kết quả học tập của tôi rất tệ. Sau lúc khóc mấy trận, tôi quyết định bỏ học.Chị dâu gọi điện than vãn mấy bữa trước giao thương vụn vặt kiếm đủ tiền chợ, cả tháng nay ốm nghén mệt quá ko làm được gì nhưng anh Hai thì đánh bài bị thua, tuần rồi chẳng đưa cho vợ được đồng nào, bữa cơm ko có thức ăn chị áy náy với má quá. Tôi nói chị yên tâm, sắp tới tôi đi làm toàn thời kì nên sẽ có tiền gửi về nhiều hơn. Bỏ học thì đâu cần giấu giếm nữa, tôi kể chị nghe từ ngày về thành thị mình làm những gì…Chị kêu lên: “Trời ơi, đậu đại học nhưng bỏ là uổng lắm đó!”. Rồi chị trách sao ko nói sớm để cả nhà được vui lây. Rồi chị nói chị chỉ ốm nghén vài bữa thôi, mai mốt chị khỏe thì lại ra chợ, ko cần tôi gửi tiền về nữa đâu.Tôi trở lại trường đại học với tâm niệm sau này sẽ đền đáp chị dâu thật xứng đáng.***Học xong, tôi đi làm, tiêu pha thật tiết kiệm để mỗi tháng có được một món kha khá gửi về quê. Má tôi cần thuốc thang nhiều hơn nhưng anh Hai tôi ngày càng hư, nghe đâu còn ngoại tình nữa. Mọi toan lo đều đổ lên vai chị dâu, nhưng hai đứa con của anh chị thì hay đau ốm…Tôi thương chị. Tôi nặng ân tình với chị. Tôi kể mọi chuyện cho chồng với mong muốn anh sẽ là người khuyên tôi đền đáp món nợ ân tình đó, nhưng anh nghe rồi cho qua như thể đó đã là quá khứ, còn nói má có vợ chồng anh Hai chăm sóc là tốt rồi. Tôi lặng lẽ giấu chồng gửi tiền về quê. Tuy nhiên, tới lúc sắm trả góp căn hộ chung cư thì tôi khó xoay xở vì tiền công của chồng và của tôi chỉ vừa đủ cho những chi phí hằng ngày và trả nợ góp.Gọi cho chị dâu, tôi ngại ngùng nói “dạo này em kẹt quá…”, chị dâu mau mồm: “Ừ, phụ nữ tụi mình lấy chồng rồi là kẹt đủ thứ”, nghe nhưng chảy nước mắt. Tôi từng nghĩ sẽ đón hai đứa con của anh chị về ở với mình. Hai đứa nhỏ được học hành tử tế có nhẽ là đền đáp xứng đáng nhất, nhưng giờ thì tôi biết khó thực hiện được điều đó.Thôi thì góp nhặt được gì hay nấy. Tôi bớt xén tiền đi chợ mỗi ngày, chẳng được bao nhiêu nhưng có còn hơn ko, ít ra cũng để chị cảm thấy ko hoàn toàn bị bỏ rơi.Rồi tôi trúng số giải nhất được 30 triệu đồng. Tờ vé số này chồng tôi ko biết nên tôi quyết định gửi hết cho chị. Tôi dặn chị hãy cất riêng, phòng lúc…Song một tháng sau, chị gọi điện vui vẻ khoe nhờ có anh Hai là thợ xây nên ko tốn công thợ và vì biết chỗ sắm vật liệu tận gốc nên 30 triệu đồng đó đủ tu chỉnh nhà mình khang trang lắm.***Ảnh minh họaBất ngờ, anh Hai tìm gặp tôi. Anh hỏi xin tiền bằng giọng của kẻ đi guốc trong bụng phụ nữ. Anh nói tôi dạy vợ anh giấu tiền riêng tức là tôi giấu chồng được nhiều lắm, rằng tôi cho chị dâu 30 triệu đồng thì ít nhất tôi phải có gấp mười lần số tiền đó.Tôi chết điếng. Chị dâu tốt tính, có gì cũng đem ra tỷ mỉ cho gia đình, điều đáng khen đó đã gây họa cho tôi. Anh Hai dọa nếu tôi ko cho thì anh sẽ báo chồng tôi biết việc tôi lén gửi tiền xưa nay nay.Thật ko ngờ, rượu chè, cờ bạc đã biến anh tôi thành một kẻ tồi tệ và, một cách gián tiếp, nó khiến tôi rơi vào cảnh lảo đảo. Thật sự là tôi ko có tiền, nhưng nếu có thì tôi cũng ko cho vì biết thế nào anh cũng đổ vào cờ bạc. Thấy tôi kiên quyết lắc đầu, anh Hai tuyên bố sau ba ngày sẽ nói chuyện với chồng tôi.***Hôm nay là ngày thứ ba. Tôi mất ngủ suốt hai đêm liền, nghĩ ngợi tìm cách thoát khỏi cảnh trớ trêu này. Vay mượn bằng hữu để sắm sự yên lặng của anh Hai? Rồi anh lại yêu cầu nữa thì sao? Hay là thú nhận với chồng? Với tính chặt chẽ của chồng tôi, hẳn sẽ là sóng gió tơi bời.Có cách nào khác cho những người phụ nữ như tôi ko? Nguyên Hương 

#Chị #dâu #ơi #bế #tắc #rồi

[rule_2_plain]

#Chị #dâu #ơi #bế #tắc #rồi

[rule_2_plain]

#Chị #dâu #ơi #bế #tắc #rồi

[rule_3_plain]

#Chị #dâu #ơi #bế #tắc #rồi

xaydunggiadinh.com – Có nhẽ tôi đã là phiên bản của chị dâu nếu ko có chị thay tôi chăm sóc má, thêm nữa là mối đồng cảm phụ nữ bước vào hôn nhân với nhiều mong ước để rồi nhiều lúc đơn độc vẫn hoàn đơn độc.

Ông ngoại khoẻ mạnh, con cháu thả phanh dựa

Cha “canh phòng”, chặn mọi cửa ko cho con gái đi với người yêu

Phụ nữ mạnh mẽ – đàn ông ngán, phụ nữ yếu ớt – đàn ông chán?

Ba mất sớm, má tảo tần nuôi anh Hai và tôi. Mấy sào ruộng đã bán lần hồi để lo thuốc thang cho ba nên giờ má làm mướn, người nào kêu gì làm đó. Anh em tôi lớn dần, một buổi đi học còn lại một buổi cũng đi làm thuê. Dân trong xóm khen má tôi có hai đứa con ngoan. Tuổi 14, 16, anh em tôi vô tư mộng mơ: “Mai mốt tụi mình sẽ xây lại căn nhà, sắm lại mấy sào ruộng cho má làm chủ”.Anh em tôi chưa kịp lớn khôn để biến mộng mơ thành hiện thực thì má bị tai nạn rồi nằm liệt một chỗ. Anh Hai nghỉ học, theo nhóm thợ xây ra thị xã làm phụ hồ.Tôi cũng tính nghỉ học ở nhà cơm nước chăm sóc má, nhưng má khóc bắt tôi phải phấn đấu học cho hết cấp III để xin làm văn thư ủy ban, khỏi phải làm thuê cực khổ. Tôi phấn đấu học tức là má cũng phải phấn đấu bởi vì lúc tôi tới trường thì má nằm nhà một mình, mọi sinh hoạt đều phải nín nhịn đợi tôi…Ảnh minh họa: Khắc Hiếu

Cuối tuần, anh Hai đem tiền về. 15 tuổi, tôi đã biết cách chi phí sao cho vừa vặn món tiền anh Hai đưa và nuôi kỳ vọng mai mốt anh lên thợ chính, lương cao hơn thì sẽ có dư chút ít cho tôi làm vốn sắm hàng tạp hóa từ thị trấn về bán ở chợ thôn.Dần dà, anh Hai sinh tật nhậu nhẹt, lúc nào về nhà cũng có hơi men. Má rầy la thì anh cười hì hì hứa sẽ bỏ nhậu nhưng rồi vẫn lặp lại. Anh lên thợ chính, tiền công hằng tuần đưa cho tôi vẫn như cũ, có lúc còn ít hơn.Hỏi ra mới biết anh còn chơi cờ bạc. Tôi can ngăn thì anh nạt: “Tao nuôi mày hay mày nuôi tao?”. Nhìn má khóc trong nỗi bất lực, tôi mong mau mau xong lớp 12 để khỏi lệ thuộc vào anh Hai. Lúc đó, tôi sẽ ra chợ sắm bán để có tiền chăm lo cho má.***Đùng một cái, anh Hai lấy vợ. Chị dâu bằng tuổi tôi, 18. Chị mồ côi, theo người ta đi làm ăn nơi này nơi kia. Chị nấu cơm cho nhóm thợ xây rồi gặp anh Hai. Ngày đón chị về, má bày tôi nấu nồi xôi gấc và luộc con gà, nhóm thợ xây đem tới đòn giò lụa và thùng bia, thành một mâm tiệc cưới cũng lanh canh cụng ly và ồn ĩ hát hò. Một người thợ nhìn tôi và nói với anh Hai: “Tao kêu mày bằng anh đó nghe”. Tôi chạy ù ra đường, tiếng cười ha ha đuổi theo.Tối tối, nằm bên nhau, má thì thào: “Con ở đây thì thế nào anh Hai cũng mai mối cho thằng bạn nhậu nhẹt giống nó, khổ cả đời. Tìm đường về thành thị học cái nghề gì đó đi con. Nay nhà mình có dâu rồi, con ko phải lo má một mình đâu”.Má thương tôi nhưng tính vậy, nhưng tôi ngại chị dâu. Tôi đã quen với cảnh má nằm một chỗ, còn chị chân ướt chân ráo mới về. Nhà nghèo, chị chẳng được giúp sức gì, còn phải chăm sóc mẹ chồng nằm một chỗ…Vậy nhưng chị chẳng nể nang, còn nói “chị mồ côi nhưng nay có má là vui rồi”. Anh Hai thẳng thắn: “Mày muốn đi đâu thì đi, miễn lương tháng gửi về phụ lo cho má”. ***Tôi xác định là mình đi làm kiếm tiền, nhưng đằng nào cũng về thành thị thì cứ nộp hồ sơ thi đại học cho biết. Ngờ đâu tôi thi đậu. Tôi mừng nhưng ko dám báo cho người nào vì biết ở nhà chỉ mong tôi đi làm gửi tiền về.Mấy tháng đầu, tôi gọi điện về nói điêu là đang học nghề nên chưa có lương. Hết giờ học, tôi chạy bàn quán cơm theo giờ cao điểm bữa trưa và cũng vậy với quán cà phê vào buổi chiều tối.Thấy tôi siêng năng siêng năng, chủ quán giới thiệu tôi thu dọn nhà cửa cho người trong xóm. Tôi làm đủ thứ việc kiếm tiền đóng học phí và sắm sách vở, có dư thì gửi về quê, coi như là “qua thời kì thử việc nay đã có lương”. Nhưng vì dành nhiều thời kì để kiếm tiền nên kết quả học tập của tôi rất tệ. Sau lúc khóc mấy trận, tôi quyết định bỏ học.Chị dâu gọi điện than vãn mấy bữa trước giao thương vụn vặt kiếm đủ tiền chợ, cả tháng nay ốm nghén mệt quá ko làm được gì nhưng anh Hai thì đánh bài bị thua, tuần rồi chẳng đưa cho vợ được đồng nào, bữa cơm ko có thức ăn chị áy náy với má quá. Tôi nói chị yên tâm, sắp tới tôi đi làm toàn thời kì nên sẽ có tiền gửi về nhiều hơn. Bỏ học thì đâu cần giấu giếm nữa, tôi kể chị nghe từ ngày về thành thị mình làm những gì…Chị kêu lên: “Trời ơi, đậu đại học nhưng bỏ là uổng lắm đó!”. Rồi chị trách sao ko nói sớm để cả nhà được vui lây. Rồi chị nói chị chỉ ốm nghén vài bữa thôi, mai mốt chị khỏe thì lại ra chợ, ko cần tôi gửi tiền về nữa đâu.Tôi trở lại trường đại học với tâm niệm sau này sẽ đền đáp chị dâu thật xứng đáng.***Học xong, tôi đi làm, tiêu pha thật tiết kiệm để mỗi tháng có được một món kha khá gửi về quê. Má tôi cần thuốc thang nhiều hơn nhưng anh Hai tôi ngày càng hư, nghe đâu còn ngoại tình nữa. Mọi toan lo đều đổ lên vai chị dâu, nhưng hai đứa con của anh chị thì hay đau ốm…Tôi thương chị. Tôi nặng ân tình với chị. Tôi kể mọi chuyện cho chồng với mong muốn anh sẽ là người khuyên tôi đền đáp món nợ ân tình đó, nhưng anh nghe rồi cho qua như thể đó đã là quá khứ, còn nói má có vợ chồng anh Hai chăm sóc là tốt rồi. Tôi lặng lẽ giấu chồng gửi tiền về quê. Tuy nhiên, tới lúc sắm trả góp căn hộ chung cư thì tôi khó xoay xở vì tiền công của chồng và của tôi chỉ vừa đủ cho những chi phí hằng ngày và trả nợ góp.Gọi cho chị dâu, tôi ngại ngùng nói “dạo này em kẹt quá…”, chị dâu mau mồm: “Ừ, phụ nữ tụi mình lấy chồng rồi là kẹt đủ thứ”, nghe nhưng chảy nước mắt. Tôi từng nghĩ sẽ đón hai đứa con của anh chị về ở với mình. Hai đứa nhỏ được học hành tử tế có nhẽ là đền đáp xứng đáng nhất, nhưng giờ thì tôi biết khó thực hiện được điều đó.Thôi thì góp nhặt được gì hay nấy. Tôi bớt xén tiền đi chợ mỗi ngày, chẳng được bao nhiêu nhưng có còn hơn ko, ít ra cũng để chị cảm thấy ko hoàn toàn bị bỏ rơi.Rồi tôi trúng số giải nhất được 30 triệu đồng. Tờ vé số này chồng tôi ko biết nên tôi quyết định gửi hết cho chị. Tôi dặn chị hãy cất riêng, phòng lúc…Song một tháng sau, chị gọi điện vui vẻ khoe nhờ có anh Hai là thợ xây nên ko tốn công thợ và vì biết chỗ sắm vật liệu tận gốc nên 30 triệu đồng đó đủ tu chỉnh nhà mình khang trang lắm.***Ảnh minh họaBất ngờ, anh Hai tìm gặp tôi. Anh hỏi xin tiền bằng giọng của kẻ đi guốc trong bụng phụ nữ. Anh nói tôi dạy vợ anh giấu tiền riêng tức là tôi giấu chồng được nhiều lắm, rằng tôi cho chị dâu 30 triệu đồng thì ít nhất tôi phải có gấp mười lần số tiền đó.Tôi chết điếng. Chị dâu tốt tính, có gì cũng đem ra tỷ mỉ cho gia đình, điều đáng khen đó đã gây họa cho tôi. Anh Hai dọa nếu tôi ko cho thì anh sẽ báo chồng tôi biết việc tôi lén gửi tiền xưa nay nay.Thật ko ngờ, rượu chè, cờ bạc đã biến anh tôi thành một kẻ tồi tệ và, một cách gián tiếp, nó khiến tôi rơi vào cảnh lảo đảo. Thật sự là tôi ko có tiền, nhưng nếu có thì tôi cũng ko cho vì biết thế nào anh cũng đổ vào cờ bạc. Thấy tôi kiên quyết lắc đầu, anh Hai tuyên bố sau ba ngày sẽ nói chuyện với chồng tôi.***Hôm nay là ngày thứ ba. Tôi mất ngủ suốt hai đêm liền, nghĩ ngợi tìm cách thoát khỏi cảnh trớ trêu này. Vay mượn bằng hữu để sắm sự yên lặng của anh Hai? Rồi anh lại yêu cầu nữa thì sao? Hay là thú nhận với chồng? Với tính chặt chẽ của chồng tôi, hẳn sẽ là sóng gió tơi bời.Có cách nào khác cho những người phụ nữ như tôi ko? Nguyên Hương 

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Chị #dâu #ơi #bế #tắc #rồi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button