Gia Đình

Chiếc áo sơ mi vết dầu của người cha.

xaydunggiadinh.com – Mỗi lần xem ảnh gia đình, tôi luôn ước mình có thể quay ngược thời kì, cười hồn nhiên, nắm tay bố mẹ để có bức ảnh đẹp nhất.

Khi cha về già, con cái luôn ở bên cạnh là điều hạnh phúc nhất (Ảnh minh họa)
Cha già đi, con cái luôn ở kế bên là điều hạnh phúc nhất của cả hai (Ảnh minh họa)

Cha tôi làm việc trong một nhà để xe. Lúc còn nhỏ, mỗi lần thấy bố về, tôi đều lao tới nhưng bộ quần áo lấm lem và bàn tay đen nhẻm của ông đã ngăn cản. Tôi luôn tránh né những cái ôm của bố. Trong thâm tâm, tôi chỉ ước ba tôi được như ba bạn Tâm, bạn Hùng … Sáng nào cũng mặc sơ mi trắng, xách cặp đi làm, trong lúc bố tôi mặc đồ lao động dơ dáy, mùi dầu mỡ dù mẹ tôi luôn giặt giũ. . triệt để.

Năm đó, chú Hai của tôi thành thân với chị Hạnh của tôi. Bà nội bảo mọi người ăn mặc đẹp để chụp ảnh đại gia đình. Mẹ sắm cho tôi một chiếc quần tây màu xám và một chiếc áo sơ mi trắng. Bố mặc bộ quần áo mới vào, trông bố rất sáng sủa, nhưng bàn tay với những móng tay dính đầy dầu mỡ ko thể lau sạch. Tôi phải chấp nhận, bố tôi chỉ có thể tử tế tương tự thôi.

Lúc xe cưới sẵn sàng rời bến thì xe chết máy. Bố xắn tay áo mò mẫm vào gầm xe. Lúc xe nổ máy, chiếc áo sơ mi trắng của bố tôi có dính vài vết bẩn. Bố ko có thời kì để thay quần áo khác, và bố cũng ko có quần áo để thay. Bố phải chạy theo xe để ngừa sự cố lần nữa.

Lúc cả gia đình tôi chụp ảnh cùng cô dâu chú rể. Cha mẹ tôi cười rất tươi, và tôi có một khuôn mặt buồn. Để rồi, mỗi lúc nhìn tấm ảnh gia đình duy nhất bên nhau, tôi luôn ước ao được quay ngược thời kì, được cười hồn nhiên, được nắm tay bố mẹ để có tấm hình đẹp nhất.

Có lần, tôi mang giấy mời của trường mời bố đi dự lễ tổng kết vì năm đó tôi thi học trò giỏi tỉnh và được tuyên dương. Bố mặc chiếc áo sơ mi trắng bố thường mặc trong đám cưới của Hạnh. Áo dù đã giặt kỹ nhưng vẫn còn vết ố.

Tôi bĩu môi: “Hay là ko đi”. Bố cười: “Đó là vinh hạnh của con gái, bố ko đi được”. Bố nắm tay tôi đi giữa sân trường, mỉm cười tự hào với thầy cô. Nhưng mặt tôi đỏ bừng, cúi gằm mặt xuống, ko dám ngửng lên.

Sau buổi lễ, bố tôi nói sẽ dẫn tôi đi ăn kem, vì tôi xứng đáng được thưởng. Tôi hét lên, “Tôi ko ăn kem. Vì sao bạn ko mặc một chiếc áo sơ mi đẹp? Vì sao anh đó ko đi làm thuê chức như bố anh? ”.

Bố tôi nhìn tôi sững sờ, giọng nói nhỏ nhẹ: “Con sắm quần áo đẹp là được, nhưng tiền tài bố là để nuôi con. Con làm thuê chức thì ko biết, nhưng lương sửa xe cũng đủ nuôi con. bọn trẻ …”. Những lời nói nhẹ nhõm đó đã khiến tôi đớn đau tới trưởng thành. Tôi giận vì mình ko biết thương bố, hiểu những gì bố làm …

Lúc tôi vào đại học, bố tôi động viên: “Con hãy siêng năng học hành, sửa được xe còn nuôi con được”. Tôi vùi mặt vào vai cha. Mùi dầu khiến tôi cay xè mắt.

Tôi dạy kèm, chạy bàn, rửa bát để kiếm thêm tiền sắm sách. Tay tôi chai sạn, bốc mùi dầu mỡ. Xòe bàn tay, tôi nhớ bàn tay có móng tay đen của bố, nước mắt tôi lặng lẽ chảy… Mỗi lần gọi điện về nhà, tôi luôn nhắc bố đừng lo lắng cho con, bố làm việc một tẹo đi, đừng quyết tâm quá… Hãy lắng tai giọng nói của bố. cười hiền: “Tay ba vẫn vặn được ốc”…

Được khoác áo cử nhân cho bố là ước mơ và niềm tự hào của các cô gái (Nguồn FB Lê Thị Kim Thy)
Được khoác áo cử nhân cho bố là niềm ước mơ và tự hào của các cô gái (Nguồn Facebook Lê Thị Kim Thy)

Lúc tôi học năm thứ hai, mẹ tôi bất thần gọi điện thoại, giọng nghẹn ngào: “Về nhà ngay đi, bố mất rồi”. Hơn 100 cây số đi xe buýt về nhà, tôi đau tê tái. Tôi cứ tự dằn vặt mình, vì sao lại là cha? Bố chưa thấy con ra trường, lớn lên, sắm cho bố một chiếc áo mới …

Mọi người vẫn để anh đó nằm đó đợi em. Tôi run rẩy lúc nắm tay bố. Tôi ko ngừng xoa bóp đôi bàn tay lạnh giá của mình, mong có một phép màu để sưởi ấm chúng. Tôi vùi mặt vào vòng tay của bố. Đôi tay đã dành cho tôi ko một ngày nghỉ…

Mẹ tôi âu yếm những bộ quần áo nhưng mà bà sẽ mang cho bố. Một mớ đồ cũ sơ sài; toàn thể áo bị ố vàng. Tôi nghẹn ngào cầm chiếc áo cũ. Tôi sẽ ko có dịp gặp lại bố tôi trong chiếc áo này …

Ngày tôi ra trường, chỉ có mẹ tôi lên thị thành với tôi. Tôi nhìn lên trời xanh, dù cố kìm nén nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ chảy. Tôi ước gì có bố ở bên, tôi có thể mặc quần áo cũ, áo nào cũng được, và ông sẽ mỉm cười với tôi …

Tôi ước mình có dịp nói ra ba từ này: “Bố, con yêu bố nhiều lắm. Tôi tự hào về bố tôi. “

Yến Phương


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Chiếc áo sơ mi vết dầu của người cha.

Video về Chiếc áo sơ mi vết dầu của người cha.

Wiki về Chiếc áo sơ mi vết dầu của người cha.

Chiếc áo sơ mi vết dầu của người cha.

#Chiếc #áo #sơ #vết #dầu #của #người #cha

[rule_3_plain]

#Chiếc #áo #sơ #vết #dầu #của #người #cha

xaydunggiadinh.com – Mỗi lúc nhìn tấm ảnh chụp cả nhà, tôi luôn ước thời kì quay ngược, tôi sẽ tươi cười hồn nhiên, nắm tay ba mẹ trong tấm hình đẹp nhất.

Làm cha mẹ ngày càng khó!

Bạo hành cha mẹ già bằng hình thức… bòn rút tiền nong

Ngày của cha 19/6: Đừng thương cha lúc đã muộn

 Cha già đi, con cái luôn ở cạnh bên là điều hạnh phúc nhất với cả hai (Ảnh minh họa)Ba tôi làm việc ở gara sửa xe. Lúc nhỏ, mỗi lần thấy ba về tôi liền chạy ào tới nhưng bộ quần áo lấm lem và bàn tay đen kịt của ba đã ngăn tôi lại. Tôi luôn né những cái ôm của ba. Trong lòng tôi chỉ ước ba mình giống ba bạn Tâm, bạn Hùng… Mỗi sáng các chú đó mặc sơ mi trắng, xách cặp đi làm, còn ba tôi mặc bộ đồ người lao động lấm lem, hôi rình mùi dầu nhớt dù mẹ luôn giặt rất kỹ.Năm đó bác Hai tôi gả chồng cho chị Hạnh. Bà nội dặn mọi người phải mặc đẹp để chụp ảnh đại gia đình. Mẹ sắm cho ba chiếc quần tây xám và áo sơ mi trắng. Ba diện đồ mới vào, nhìn ba sáng sủa hẳn ra, nhưng đôi tay với những chiếc móng dính dầu nhớt thì không thể nào sạch được. Đành tạm chấp nhận, ba chỉ có thể tươm tất tới vậy thôi.

Lúc xe rước dâu sẵn sàng rời đi thì xe bị chết máy. Ba xắn tay áo, bò dưới gầm xe mò mẫm. Lúc xe khởi động được thì chiếc áo trắng của ba đã dính mấy vết dơ. Ba ko có thời kì thay đồ khác, nhưng mà cũng chẳng có đồ để thay. Ba phải theo xe để ngừa lại trục trặc.Lúc cả nhà tôi lên chụp ảnh cùng cô dâu chú rể. Ba mẹ cười rất tươi, còn tôi mặt chù ụ. Mãi sau này mỗi lúc nhìn tấm ảnh chụp chung duy nhất của cả nhà, tôi luôn ước thời kì quay ngược, tôi sẽ tươi cười hồn nhiên, nắm tay ba mẹ trong tấm hình đẹp nhất.Có lần, tôi mang thư mời của nhà trường mời ba dự lễ tổng kết vì năm đó tôi đậu học trò giỏi cấp tỉnh, được tuyên dương. Ba mặc lại chiếc áo trắng từng mặc hồi đám cưới chị Hạnh. Chiếc áo dù giặt kỹ nhưng vẫn còn những vết dơ.Tôi phụng phịu: “Hay ba đừng đi”. Ba cười: “Vinh dự của con gái ba nhưng mà, ko đi sao được”. Ba cầm tay tôi đi giữa sân trường, tươi cười chào các thầy cô đầy hãnh diện. Nhưng mặt tôi đỏ bừng, đầu cúi gằm ko dám ngửng lên.Tan lễ, ba nói sẽ chở tôi đi ăn kem, vì tôi xứng đáng được thưởng. Tôi hét lên: “Con ko ăn kem. Sao ba ko mặc áo đẹp? Sao ba ko làm thuê chức như ba của các bạn?”.Ba sững sờ nhìn tôi, giọng khẽ khàng: “Ba có thể sắm áo đẹp, nhưng tiền tài ba là để nuôi con ăn học. Ba ko biết làm thuê chức, nhưng đồng lương sửa xe của ba cũng đủ nuôi con…”. Câu nói nhẹ nhõm đó làm đau tôi tới ngày trưởng thành. Tôi giận mình ko biết thương ba, thấu hiểu những việc ba làm…Tôi vào đại học, ba động viên tôi: “Con ráng học hành, ba còn sửa xe được là còn nuôi được con”. Tôi úp mặt vào vai ba. Mùi dầu nhớt khiến tôi cay mắt.Tôi đi dạy kèm, chạy bàn, rửa chén thuê để kiếm thêm tiền sắm sách vở. Bàn tay tôi chai sần, vươn mùi dầu mỡ. Xòe bàn tay, tôi nhớ bàn tay ba với những chiếc móng đen, nước mắt tôi lặng lẽ chảy… Mỗi lần gọi về nhà, tôi luôn nhắc ba đừng lo cho tôi, ba làm việc ít thôi, đừng cố quá… Nghe giọng ba cười hiền: “Tay ba còn vặn ốc được nhưng mà con”…Khoác áo cử nhân cho cha là niềm ước mơ và hãnh diện của các cô gái (Nguồn Facebook Lê Thị Kim Thy)Tôi học năm thứ hai, mẹ đột ngột gọi điện thoại, giọng uất nghẹn: “Về liền đi con, ba mất rồi”. Hơn 100 cây số đường xe đò về nhà, tôi tê dại với nỗi đau. Tôi cứ dằn vặt mình vì sao lại là ba? Ba còn chưa nhìn thấy tôi tốt nghiệp, trưởng thành, sắm áo mới cho ba…Mọi người vẫn để ba nằm đó chờ tôi. Tôi run lập cập lúc cầm tay ba. Tôi xoa bóp mãi đôi tay lạnh giá, mong một phép màu cho tay ba ấm lại. Tôi úp mặt vào tay ba. Đôi bàn tay đã vì tôi chưa một ngày được nghỉ…Mẹ tôi vuốt ve mãi mấy bộ quần áo sẽ mang theo cho ba. Mớ đồ ít ỏi, cũ kỹ; cả chiếc áo sơ mi lấm lem năm nào. Tôi nghẹn ngào cầm chiếc áo cũ. Tôi sẽ chẳng còn thời cơ nhìn thấy ba mặc chiếc áo này nữa…Ngày tôi tốt nghiệp, chỉ có mẹ lên thị thành dự với tôi. Tôi ngửng nhìn trời xanh, dù đã cố nén nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ chảy. Tôi ước gì có ba ở bên, mặc áo cũ cũng được, áo nào cũng được và ba mỉm cười với tôi…Tôi ước gì còn thời cơ nói với ba câu này: “Ba à, con rất yêu ba. Con hãnh diện về ba”.                                                                                                                                                                                                                                                             Yến Phượng 

#Chiếc #áo #sơ #vết #dầu #của #người #cha

[rule_2_plain]

#Chiếc #áo #sơ #vết #dầu #của #người #cha

[rule_2_plain]

#Chiếc #áo #sơ #vết #dầu #của #người #cha

[rule_3_plain]

#Chiếc #áo #sơ #vết #dầu #của #người #cha

xaydunggiadinh.com – Mỗi lúc nhìn tấm ảnh chụp cả nhà, tôi luôn ước thời kì quay ngược, tôi sẽ tươi cười hồn nhiên, nắm tay ba mẹ trong tấm hình đẹp nhất.

Làm cha mẹ ngày càng khó!

Bạo hành cha mẹ già bằng hình thức… bòn rút tiền nong

Ngày của cha 19/6: Đừng thương cha lúc đã muộn

 Cha già đi, con cái luôn ở cạnh bên là điều hạnh phúc nhất với cả hai (Ảnh minh họa)Ba tôi làm việc ở gara sửa xe. Lúc nhỏ, mỗi lần thấy ba về tôi liền chạy ào tới nhưng bộ quần áo lấm lem và bàn tay đen kịt của ba đã ngăn tôi lại. Tôi luôn né những cái ôm của ba. Trong lòng tôi chỉ ước ba mình giống ba bạn Tâm, bạn Hùng… Mỗi sáng các chú đó mặc sơ mi trắng, xách cặp đi làm, còn ba tôi mặc bộ đồ người lao động lấm lem, hôi rình mùi dầu nhớt dù mẹ luôn giặt rất kỹ.Năm đó bác Hai tôi gả chồng cho chị Hạnh. Bà nội dặn mọi người phải mặc đẹp để chụp ảnh đại gia đình. Mẹ sắm cho ba chiếc quần tây xám và áo sơ mi trắng. Ba diện đồ mới vào, nhìn ba sáng sủa hẳn ra, nhưng đôi tay với những chiếc móng dính dầu nhớt thì không thể nào sạch được. Đành tạm chấp nhận, ba chỉ có thể tươm tất tới vậy thôi.

Lúc xe rước dâu sẵn sàng rời đi thì xe bị chết máy. Ba xắn tay áo, bò dưới gầm xe mò mẫm. Lúc xe khởi động được thì chiếc áo trắng của ba đã dính mấy vết dơ. Ba ko có thời kì thay đồ khác, nhưng mà cũng chẳng có đồ để thay. Ba phải theo xe để ngừa lại trục trặc.Lúc cả nhà tôi lên chụp ảnh cùng cô dâu chú rể. Ba mẹ cười rất tươi, còn tôi mặt chù ụ. Mãi sau này mỗi lúc nhìn tấm ảnh chụp chung duy nhất của cả nhà, tôi luôn ước thời kì quay ngược, tôi sẽ tươi cười hồn nhiên, nắm tay ba mẹ trong tấm hình đẹp nhất.Có lần, tôi mang thư mời của nhà trường mời ba dự lễ tổng kết vì năm đó tôi đậu học trò giỏi cấp tỉnh, được tuyên dương. Ba mặc lại chiếc áo trắng từng mặc hồi đám cưới chị Hạnh. Chiếc áo dù giặt kỹ nhưng vẫn còn những vết dơ.Tôi phụng phịu: “Hay ba đừng đi”. Ba cười: “Vinh dự của con gái ba nhưng mà, ko đi sao được”. Ba cầm tay tôi đi giữa sân trường, tươi cười chào các thầy cô đầy hãnh diện. Nhưng mặt tôi đỏ bừng, đầu cúi gằm ko dám ngửng lên.Tan lễ, ba nói sẽ chở tôi đi ăn kem, vì tôi xứng đáng được thưởng. Tôi hét lên: “Con ko ăn kem. Sao ba ko mặc áo đẹp? Sao ba ko làm thuê chức như ba của các bạn?”.Ba sững sờ nhìn tôi, giọng khẽ khàng: “Ba có thể sắm áo đẹp, nhưng tiền tài ba là để nuôi con ăn học. Ba ko biết làm thuê chức, nhưng đồng lương sửa xe của ba cũng đủ nuôi con…”. Câu nói nhẹ nhõm đó làm đau tôi tới ngày trưởng thành. Tôi giận mình ko biết thương ba, thấu hiểu những việc ba làm…Tôi vào đại học, ba động viên tôi: “Con ráng học hành, ba còn sửa xe được là còn nuôi được con”. Tôi úp mặt vào vai ba. Mùi dầu nhớt khiến tôi cay mắt.Tôi đi dạy kèm, chạy bàn, rửa chén thuê để kiếm thêm tiền sắm sách vở. Bàn tay tôi chai sần, vươn mùi dầu mỡ. Xòe bàn tay, tôi nhớ bàn tay ba với những chiếc móng đen, nước mắt tôi lặng lẽ chảy… Mỗi lần gọi về nhà, tôi luôn nhắc ba đừng lo cho tôi, ba làm việc ít thôi, đừng cố quá… Nghe giọng ba cười hiền: “Tay ba còn vặn ốc được nhưng mà con”…Khoác áo cử nhân cho cha là niềm ước mơ và hãnh diện của các cô gái (Nguồn Facebook Lê Thị Kim Thy)Tôi học năm thứ hai, mẹ đột ngột gọi điện thoại, giọng uất nghẹn: “Về liền đi con, ba mất rồi”. Hơn 100 cây số đường xe đò về nhà, tôi tê dại với nỗi đau. Tôi cứ dằn vặt mình vì sao lại là ba? Ba còn chưa nhìn thấy tôi tốt nghiệp, trưởng thành, sắm áo mới cho ba…Mọi người vẫn để ba nằm đó chờ tôi. Tôi run lập cập lúc cầm tay ba. Tôi xoa bóp mãi đôi tay lạnh giá, mong một phép màu cho tay ba ấm lại. Tôi úp mặt vào tay ba. Đôi bàn tay đã vì tôi chưa một ngày được nghỉ…Mẹ tôi vuốt ve mãi mấy bộ quần áo sẽ mang theo cho ba. Mớ đồ ít ỏi, cũ kỹ; cả chiếc áo sơ mi lấm lem năm nào. Tôi nghẹn ngào cầm chiếc áo cũ. Tôi sẽ chẳng còn thời cơ nhìn thấy ba mặc chiếc áo này nữa…Ngày tôi tốt nghiệp, chỉ có mẹ lên thị thành dự với tôi. Tôi ngửng nhìn trời xanh, dù đã cố nén nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ chảy. Tôi ước gì có ba ở bên, mặc áo cũ cũng được, áo nào cũng được và ba mỉm cười với tôi…Tôi ước gì còn thời cơ nói với ba câu này: “Ba à, con rất yêu ba. Con hãnh diện về ba”.                                                                                                                                                                                                                                                             Yến Phượng 

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Chiếc #áo #sơ #vết #dầu #của #người #cha

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button