Gia Đình

Cho con điểm tựa: Bóc lột con cái – khó nhưng có cách

xaydunggiadinh.com – Lắng tai con cái là vấn đề của sự kiên trì và nhẫn nại. Yêu cầu cha mẹ phân phối “kỹ năng mềm” về sự đồng cảm, quan tâm và san sớt thuyết phục

Ko dễ để một đứa trẻ dám nói ra những lỗi lầm, sai trái ở trường, lúc bị thầy cô la mắng, bị điểm kém, bị bằng hữu giễu cợt, chơi xấu hay bị bắt nạt. Vì thỉnh thoảng trẻ xấu hổ, sợ bị mắng lại hoặc có lúc bị “kẻ bắt nạt” trong lớp dọa nạt.

Tất nhiên, nó cũng phụ thuộc vào tính cách của trẻ, trẻ có thích nói hay ko. Nếu trẻ hay nói chuyện, hay kể chuyện cho mọi người nghe thì tương đối dễ bị “lợi dụng”. Nhưng với một đứa trẻ sống nội tâm, ko thích trình bày … cha mẹ ko thể hỏi thẳng vào vấn đề nhưng mà cần có sự khiêu khích … để trẻ có hứng thú với cuộc trò chuyện với mình, rồi dần dần đi vào. cuộc trò chuyện. góc khuất trong tâm trí của trẻ.

Hỏi thăm con cái không dễ, vì chúng thường giấu giếm những điều không hay.
Hỏi chuyện con cái ko dễ, vì chúng có xu thế che giấu những điều ko hay (Ảnh minh họa)

Lúc trẻ kể chuyện, phát hiện trẻ làm sai, suy nghĩ chưa đúng, chúng ta ko nên vội nhận xét, phán xét. Nên tỏ thái độ tĩnh tâm, hoặc có thể đồng ý. Sau đó chúng tôi sẽ nhẹ nhõm phát lại vấn đề, giảng giải, phân tích cho trẻ hiểu, trông thấy đâu là sai, đâu là đúng.

Nếu trẻ vẫn ko nhận lỗi của mình. Cha mẹ nên tạm ngừng vấn đề, để dịp khác, tìm một câu chuyện, một sự việc tương tự để kể cho con nghe, minh họa lại chuyện cũ, để từ từ thuyết phục con “đứng về phía mình”, thừa nhận rằng cha mẹ nói đúng. (nhưng ko cần nhấn mạnh là trẻ sai, dễ khiến trẻ tự ái).

Và chỉ tương tự, trẻ sẽ có cảm giác nhẹ nhõm vì ko bị la mắng, ko bị trách móc lỗi lầm… Sau này trẻ sẽ ko chần chừ, phòng ngừa, tránh né người lớn lúc có “sự cố” xảy ra với trẻ, bởi vì cha mẹ biết rằng họ sẽ ko bị la mắng vì bất kỳ điều gì ngoài sự sợ hãi! Và tương tự trẻ có nơi để trút bầu tâm tư lúc cần.

Lúc con gái tôi học lớp 3, đang là học trò giỏi thì bất thần bị tụt xuống cuối lớp. Ký vào sổ liên lạc cho con nhưng mà tôi hoang mang ko hiểu vì sao? Thay vì hét lên, tôi gọi cô đấy vào để hỏi vì sao. Tôi ko quan tâm tới thành tích, nhưng sự sa sút thất thường trong học tập của đàn ông tôi khiến tôi lo lắng.

Hóa ra do lớp có cô giáo mới từ nước ngoài về dạy thay cô cũ, nghe ko rõ giọng nên ko hiểu bài, thường xuyên viết sai chính tả. Vì vậy, tôi đã lên gặp thầy để nói chuyện và tìm cách khắc phục. Cô hiểu ra vấn đề, nói chậm rãi, lặp đi lặp lại nhiều lần trong bài giảng. Dần dần, em quen giọng, hiểu bài, viết đúng chính tả, học lực trở lại phổ biến.

Con tôi thân với 2 người bạn cùng hút ma túy (Ảnh minh họa)
Lúc nghe tin đàn ông thân thiết với hai người bạn cùng hút heroin, tôi sững sờ (Ảnh minh họa)

Rồi lúc biết bạn thân của đàn ông mình có 2 đứa sử dụng ma túy. Nói thật, tôi thực sự sợ hãi, nhưng tôi quyết tâm tĩnh tâm, nói chuyện với con, hỏi những câu hỏi tình cờ … Bất thần, cô đấy kể hết mọi chuyện, thậm chí còn khoe: “Mẹ đang khuyên con bỏ thuốc”.

Chúa ơi, cậu nhỏ 15 tuổi này tin rằng mình có thể làm được, tôi rất sốc lúc nghe điều đó. Nhưng hãy quyết tâm tỏ ra lạnh lùng, khuyên bảo trẻ giúp bạn. Sau đó, tôi vội vã thu xếp để hai chị em đi học tiếng Anh ở một trung tâm khá xa nhà, hai chị em chở nhau về nhà sau lúc tan học.

Thời kì vui chơi với bằng hữu ít hơn, con lại bận rộn với môn học mới nên ko còn thời kì để tụ họp với bạn nữa. Rồi bước vào kì thi cuối năm cấp 3, anh dần dần xa vắng bằng hữu nhưng mà ko có sự can thiệp trực tiếp nào của tôi.

Sau này, mỗi lúc con cháu sẵn sàng bước vào các kỳ thi, tôi luôn trấn an: “Thi đậu thì tính bằng đỗ. Drop được tính theo từng giọt. Xoành xoạch có một cách để sống một cuộc sống hạnh phúc và lành mạnh. Chúng tôi ko lo lắng. ”Nhờ vậy, con cháu đi thi trong tâm thế nhẹ nhõm, tĩnh tâm, ko sợ hãi vì“ Thi trượt cũng được ”, kết quả là con cháu mới đỗ đạt.

Hiện giờ con cháu đều đã lớn nhưng việc gì cũng là “Mẹ, là mẹ”, “Bà, bà”. Có những lúc tôi gặp xui xẻo, bị cô đấy quát mắng, nhưng sau những lần la hét, chúng tôi lại ngồi lại với nhau để hỏi han, lắng tai và san sớt.

Ngọc Trúc (Quận 12, TP.HCM)


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Cho con điểm tựa: Bóc lột con cái – khó nhưng có cách

Video về Cho con điểm tựa: Bóc lột con cái – khó nhưng có cách

Wiki về Cho con điểm tựa: Bóc lột con cái – khó nhưng có cách

Cho con điểm tựa: Bóc lột con cái – khó nhưng có cách

#Cho #con #điểm #tựa #Bóc #lột #con #cái #khó #nhưng #có #cách

[rule_3_plain]

#Cho #con #điểm #tựa #Bóc #lột #con #cái #khó #nhưng #có #cách

xaydunggiadinh.com – Lắng tai con nói là một sự quyết tâm, nhẫn nại. Yêu cầu ở cha mẹ một “kỹ năng mềm” của sự thông cảm, san sớt một cách quan tâm, đầy thuyết phục

Cho con điểm tựa: Các bà mẹ thường phủ tấm lưới ngột ngạt lên con

Cho con điểm tựa: Cha mẹ phải nghe con thế nào?

Cho con điểm tựa: Tôi chưa phải là một bà mẹ tốt

Ko dễ dàng gì để đứa trẻ dám nói ra những lỗi lầm, sai phép ở nhà trường, lúc bị cô thầy trách mắng, bị điểm kém, bị bằng hữu chế diễu, chơi xấu hay bắt nạt. Bởi có lúc con xấu hổ, sợ bị rầy la thêm lần nữa hoặc có lúc là bị “đầu gấu” trong lớp học dọa nạt.Hẳn nhiên cũng còn tùy thuộc vào đứa trẻ có tính cách thế nào, có thích trò chuyện hay ko. Nếu trẻ hay nói, hay kể chuyện cho mọi người nghe thì tương đối dễ “khai thác”. Nhưng với đứa trẻ sống nội tâm, ko thích tỏ bày… thì ba mẹ ko thể hỏi thẳng vào vấn đề, nhưng mà cần một sự khơi gợi… để trẻ hứng thú vào cuộc trò chuyện với mình, mới dần đi vào góc khuất tâm tư của trẻ được.Hỏi chuyện con trẻ ko dễ, vì chúng có xu thế giấu những chuyện ko hay (Ảnh minh họa)Lúc trẻ kể chuyện, phát xuất hiện trẻ đã làm sai hay nghĩ chưa đúng, ta đừng vội buông lời bình phẩm hay phán xét. Nên trình bày thái độ thản nhiên, hoặc có thể là nhất trí. Để rồi sau đó ta sẽ nhẹ nhõm lần giở lại vấn đề, giảng giải, phân tích cho trẻ hiểu, trông thấy đâu là sai đúng.Nếu trẻ vẫn chưa chịu mình sai. Cha mẹ nên tạm đừng vấn đề lại, để vào dịp khác, tìm một câu chuyện, một sự việc tương tự kể cho trẻ nghe, minh họa cho chuyện cũ, để từ từ thuyết phục trẻ “về phe” của mình, xác nhận là ba mẹ nói đúng (nhưng ko cần nhấn mạnh trẻ đã sai, dễ làm trẻ tự ái).Và chỉ cần tương tự, trẻ sẽ có cảm giác nhẹ nhõm vì ko bị rầy la, ko bị quy kết lỗi lầm… Về sau, trẻ sẽ ko ngần ngại, phòng ngừa, tránh né người lớn lúc có “sự cố” xảy ra với trẻ, bởi ba mẹ biết cũng đâu bị rầy la gì nhưng mà sợ! Và thế là trẻ có nơi để trút cạn nỗi niềm lúc cần thiết.Hồi con gái tôi học lớp 3, đang là học trò giỏi, bỗng cháu tụt hạng xuống cuối lớp. Ký sổ liên lạc cho con nhưng mà tôi hốt hoảng, ko hiểu vì sao? Thay vì la toáng lên, tôi gọi con vào hỏi lý do. Tôi ko quan tâm thành tích, nhưng việc sa sút trong học tập thất thường của con làm tôi lo lắng.Thì ra do lớp có cô giáo mới từ miền ngoài dạy thay cô giáo cũ, con ko nghe được giọng cô nói, nên ko hiểu bài, thường xuyên viết sai chính tả. Thế là tôi lên gặp cô giáo nói chuyện, tìm giải pháp khắc phục. Cô hiểu ra vấn đề, nói chậm lại, lặp đi lặp lại nhiều lần lúc giảng bài. Từ từ con nghe quen giọng cô, hiểu bài, viết đúng chính tả, học lực trở lại như cũ.Ciết tin con tôi chơi thân với 2 cậu bạn hút hít heroin, tôi xây xẩm mặt mũi (Ảnh minh họa)Rồi lúc phát hiện trong nhóm bạn thân của đàn ông có 2 cháu chơi ma túy. Thực lòng tôi rất sợ, nhưng cố tĩnh tâm, trò chuyện cùng con, hỏi thăm một cách tình cờ… Tự khắc con kể hết với tôi, còn khoe: “Con đang khuyên tụi nó bỏ hút đó mẹ”.Trời ạ, chuyện này nhưng mà thằng nhỏ 15 tuổi tin là mình làm được, tôi nghe nhưng mà xây xẩm mặt mũi. Nhưng cố làm ra vẻ thản nhiên, khuyên con nên giúp bạn. Sau đó tôi vội vã sắp xếp cho hai chị em cùng đi học thêm Anh văn ở trung tâm khá xa nhà, hai chị em cùng chở nhau đi về sau giờ học.Thời kì chơi với bạn ít đi, và con lại bận với môn học mới nên cũng ko còn thời kì tụ họp cùng bạn nữa. Rồi sau đó là bước vào năm thi cuối cấp, nên con dần xa các bạn nhưng mà ko có sự can thiệp nào trực tiếp của tôi.  Sau này, mỗi lần con cháu sắp bước vào các kỳ thi, tôi luôn trấn an: “Đậu tính theo đậu. Rớt tính theo rớt. Lúc nào cũng có cách để sống vui sống khỏe. Tụi con đừng lo”. Nhờ vậy, các con cháu đi thi trong tâm trạng nhẹ nhõm, thản nhiên chứ ko run sợ vì “Rớt cũng ko sao” nhưng mà. Kết quả là con cháu cứ thi đâu đậu đó.Giờ các con cháu đều đã lớn, nhưng chuyện gì cũng “Mẹ ơi, mẹ à”, “Bà ơi, bà à”. Cũng có lúc gặp xui, bị bà la um sùm, nhưng sau cơn la là ngồi lại cùng nhau để hỏi han, lắng tai và san sớt.Ngọc Trúc (Q12, TPHCM)

#Cho #con #điểm #tựa #Bóc #lột #con #cái #khó #nhưng #có #cách

[rule_2_plain]

#Cho #con #điểm #tựa #Bóc #lột #con #cái #khó #nhưng #có #cách

[rule_2_plain]

#Cho #con #điểm #tựa #Bóc #lột #con #cái #khó #nhưng #có #cách

[rule_3_plain]

#Cho #con #điểm #tựa #Bóc #lột #con #cái #khó #nhưng #có #cách

xaydunggiadinh.com – Lắng tai con nói là một sự quyết tâm, nhẫn nại. Yêu cầu ở cha mẹ một “kỹ năng mềm” của sự thông cảm, san sớt một cách quan tâm, đầy thuyết phục

Cho con điểm tựa: Các bà mẹ thường phủ tấm lưới ngột ngạt lên con

Cho con điểm tựa: Cha mẹ phải nghe con thế nào?

Cho con điểm tựa: Tôi chưa phải là một bà mẹ tốt

Ko dễ dàng gì để đứa trẻ dám nói ra những lỗi lầm, sai phép ở nhà trường, lúc bị cô thầy trách mắng, bị điểm kém, bị bằng hữu chế diễu, chơi xấu hay bắt nạt. Bởi có lúc con xấu hổ, sợ bị rầy la thêm lần nữa hoặc có lúc là bị “đầu gấu” trong lớp học dọa nạt.Hẳn nhiên cũng còn tùy thuộc vào đứa trẻ có tính cách thế nào, có thích trò chuyện hay ko. Nếu trẻ hay nói, hay kể chuyện cho mọi người nghe thì tương đối dễ “khai thác”. Nhưng với đứa trẻ sống nội tâm, ko thích tỏ bày… thì ba mẹ ko thể hỏi thẳng vào vấn đề, nhưng mà cần một sự khơi gợi… để trẻ hứng thú vào cuộc trò chuyện với mình, mới dần đi vào góc khuất tâm tư của trẻ được.Hỏi chuyện con trẻ ko dễ, vì chúng có xu thế giấu những chuyện ko hay (Ảnh minh họa)Lúc trẻ kể chuyện, phát xuất hiện trẻ đã làm sai hay nghĩ chưa đúng, ta đừng vội buông lời bình phẩm hay phán xét. Nên trình bày thái độ thản nhiên, hoặc có thể là nhất trí. Để rồi sau đó ta sẽ nhẹ nhõm lần giở lại vấn đề, giảng giải, phân tích cho trẻ hiểu, trông thấy đâu là sai đúng.Nếu trẻ vẫn chưa chịu mình sai. Cha mẹ nên tạm đừng vấn đề lại, để vào dịp khác, tìm một câu chuyện, một sự việc tương tự kể cho trẻ nghe, minh họa cho chuyện cũ, để từ từ thuyết phục trẻ “về phe” của mình, xác nhận là ba mẹ nói đúng (nhưng ko cần nhấn mạnh trẻ đã sai, dễ làm trẻ tự ái).Và chỉ cần tương tự, trẻ sẽ có cảm giác nhẹ nhõm vì ko bị rầy la, ko bị quy kết lỗi lầm… Về sau, trẻ sẽ ko ngần ngại, phòng ngừa, tránh né người lớn lúc có “sự cố” xảy ra với trẻ, bởi ba mẹ biết cũng đâu bị rầy la gì nhưng mà sợ! Và thế là trẻ có nơi để trút cạn nỗi niềm lúc cần thiết.Hồi con gái tôi học lớp 3, đang là học trò giỏi, bỗng cháu tụt hạng xuống cuối lớp. Ký sổ liên lạc cho con nhưng mà tôi hốt hoảng, ko hiểu vì sao? Thay vì la toáng lên, tôi gọi con vào hỏi lý do. Tôi ko quan tâm thành tích, nhưng việc sa sút trong học tập thất thường của con làm tôi lo lắng.Thì ra do lớp có cô giáo mới từ miền ngoài dạy thay cô giáo cũ, con ko nghe được giọng cô nói, nên ko hiểu bài, thường xuyên viết sai chính tả. Thế là tôi lên gặp cô giáo nói chuyện, tìm giải pháp khắc phục. Cô hiểu ra vấn đề, nói chậm lại, lặp đi lặp lại nhiều lần lúc giảng bài. Từ từ con nghe quen giọng cô, hiểu bài, viết đúng chính tả, học lực trở lại như cũ.Ciết tin con tôi chơi thân với 2 cậu bạn hút hít heroin, tôi xây xẩm mặt mũi (Ảnh minh họa)Rồi lúc phát hiện trong nhóm bạn thân của đàn ông có 2 cháu chơi ma túy. Thực lòng tôi rất sợ, nhưng cố tĩnh tâm, trò chuyện cùng con, hỏi thăm một cách tình cờ… Tự khắc con kể hết với tôi, còn khoe: “Con đang khuyên tụi nó bỏ hút đó mẹ”.Trời ạ, chuyện này nhưng mà thằng nhỏ 15 tuổi tin là mình làm được, tôi nghe nhưng mà xây xẩm mặt mũi. Nhưng cố làm ra vẻ thản nhiên, khuyên con nên giúp bạn. Sau đó tôi vội vã sắp xếp cho hai chị em cùng đi học thêm Anh văn ở trung tâm khá xa nhà, hai chị em cùng chở nhau đi về sau giờ học.Thời kì chơi với bạn ít đi, và con lại bận với môn học mới nên cũng ko còn thời kì tụ họp cùng bạn nữa. Rồi sau đó là bước vào năm thi cuối cấp, nên con dần xa các bạn nhưng mà ko có sự can thiệp nào trực tiếp của tôi.  Sau này, mỗi lần con cháu sắp bước vào các kỳ thi, tôi luôn trấn an: “Đậu tính theo đậu. Rớt tính theo rớt. Lúc nào cũng có cách để sống vui sống khỏe. Tụi con đừng lo”. Nhờ vậy, các con cháu đi thi trong tâm trạng nhẹ nhõm, thản nhiên chứ ko run sợ vì “Rớt cũng ko sao” nhưng mà. Kết quả là con cháu cứ thi đâu đậu đó.Giờ các con cháu đều đã lớn, nhưng chuyện gì cũng “Mẹ ơi, mẹ à”, “Bà ơi, bà à”. Cũng có lúc gặp xui, bị bà la um sùm, nhưng sau cơn la là ngồi lại cùng nhau để hỏi han, lắng tai và san sớt.Ngọc Trúc (Q12, TPHCM)

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Cho #con #điểm #tựa #Bóc #lột #con #cái #khó #nhưng #có #cách

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button