Gia Đình

Con đường nhỏ dẫn đến dòng sông xanh

xaydunggiadinh.com – Ko chỉ có trục đường nhỏ dẫn ra sông, còn có những con dốc xoai xoải ẩn chứa những điều oái oăm, bí mật về một thiên đường tuổi thơ.

Có nhiều con đường nhỏ dẫn đến dòng sông quê hương tôi
Có nhiều trục đường nhỏ dẫn tới dòng sông quê hương tôi

Phía sau là sông dài nên làng tôi có hàng chục trục đường ra vào bến đò lớn nhỏ. Những trục đường lớn thường dẫn xuống bến sông, bến chính. Phần còn lại, cách sáu bảy nóc nhà, có một trục đường hẹp song song với các khu vườn, diễn ra từ mép sông và kéo dài, cuối cùng giáp với đường làng.

Bến đò là lối đi phổ biến chỉ dành cho người đi bộ. Bốn mùa trong năm, người dân sẽ chở đủ loại nông sản, đồ dùng xuống bãi sông để giặt giũ, giặt giũ, thậm chí chở cả ghe ra chợ đầu mối.

Tháng giêng, các mẹ, các chị xách chăn, mền, xoong nồi, bát đũa xuống sông giặt giũ; Những người đàn ông chở lợn, ngan, vịt xuống bến để sẵn sàng cho mùa chia thịt trong lễ hội làng xuân.

Vào mùa hè, nông dân có đủ loại nông sản vừa thu hoạch. Đó là những gánh hàng kim ngân, mùng tơi, mùng tơi, tàu bay cho gia súc, lúa lép cần sàng lọc tinh cho gia cầm, đậu, lạc, ngô … Đường đã hết. Hết mùa này tới mùa khác, tấp nập người chở kẻ xuôi ngược, nhịp nhàng bồng bềnh chạm vai nhau.

Vào những ngày hè, thời tiết miền Trung nóng như chảo lửa, các trục đường bến bãi trở thành vị trí tụ họp của tuổi teen. Mọi người buổi trưa đều ko ngủ, ko hứa hẹn nhưng gặp. Đầu đường, các chàng trai cạo lá khô cho vào sân mini sạch sẽ rồi cùng nhau ném lon, tranh hoa màu, đánh gà trống. Đi được một quãng, các cô gái quên đường về với trò chơi đồ hàng thần thánh. Những chiếc cốc, hộp thuốc, lon sữa bò cũ bị người nào đó vứt đi sẽ được các bạn tận dụng lại để làm đồ chơi.

Hai viên gạch song song để tạo thành bếp dã chiến. Sau lúc lấy lon sữa để làm nồi, nhóm bạn sẽ phân chia xem người nào là chị, người nào là em, người nào là bố, là mẹ trong gia đình. Người này đi kiếm củi thì người còn lại đi hái rau. Vẫn có những người khác vào vườn nhà người nào đó cạnh bến để lượm lá mít chất đầy túi ni lông kiếm tiền. Trò chơi là một cuộc sống thu nhỏ nhưng các cô nhỏ và cậu nhỏ học hỏi từ thói quen và cách sống của ông bà, cha mẹ mình. Tuy nhiên, cuộc sống đó thường ko có giận hờn, tranh chấp, ko có nỗi buồn nhưng chỉ có thú vui …

Vì nhiều cây cối nên trục đường bến đò còn là thiên đường của hoa dã quỳ, quả dại. Hai bức tường cây hai bên có lúc chụm đầu vào nhau tạo thành mái vòm ko để một giọt nắng chiếu vào những mái đầu trần. Cùng với tiếng ve là những cơn gió thổi mang hơi nước mát lạnh từ bờ sông thổi vào.

Ngay trên trục đường đó, sau những giờ vui chơi là lúc lũ trẻ bên những chùm quả dại thơm nức. Những loài rất ngọt, có mùi thơm thanh mát như mực, cơm rượu, thanh long … Con này ăn ngon, cho trái chín chùm, chốc chốc lại nhuộm răng đen bóng như lời tự tố cáo của trốn ngủ trong những buổi chiều lang thang …

Giờ đây, ở làng tôi, tuy người dân ko còn lấy sông làm nguồn nước chính nhưng dải lụa xanh đó vẫn ngày đêm rì rào, cần mẫn vượt qua để làm đẹp cho xóm làng. Nhờ có sông nên nguồn nước ngầm luôn dồi dào, những bãi biển, cánh đồng trở thành xanh tươi hơn với những tán cây, cành lá. Những trục đường bến đò sầm uất ngày trước giờ vắng bóng người qua lại, dần bị cây xanh chắn ngang.

Chiều hôm đó, bước ra thăm trục đường hẹp, tôi với tay lên những ngọn dây leo nhằng nhịt đã cắm kín thành giậu và hái cho mình một nắm đầy búp non. Nào rau, bát, nào búp sen… Trong nắng, hương thảo mộc của bát canh tập thể lại bay lên, là tín hiệu dẫn tôi trở về hoài niệm tuổi thơ, trên trục đường xưa ta từng có một thiên đường. . Đường phố.

Hiệu suất thông minh


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Tuyến đường nhỏ dẫn tới dòng sông xanh

Video về Tuyến đường nhỏ dẫn tới dòng sông xanh

Wiki về Tuyến đường nhỏ dẫn tới dòng sông xanh

Tuyến đường nhỏ dẫn tới dòng sông xanh

#Con #đường #nhỏ #dẫn #tới #dòng #sông #xanh

[rule_3_plain]

#Con #đường #nhỏ #dẫn #tới #dòng #sông #xanh

xaydunggiadinh.com – Ko chỉ là một lối nhỏ dẫn ra sông, nơi đó còn là những con dốc xoai xoải giấu những ú òa, bí mật của một thiên đường tuổi thơ.

Nhớ mùi của chợ

Mùa “thơm út” trên nông trường

Mùa lúa trổ đòng

Có nhiều lối nhỏ dẫn ra con sông quê tôiSau lưng là con sông dài nên làng tôi có hàng chục trục đường ra bến lớn nhỏ. Những đường lớn thường dẫn xuống bến sông, bến đò chính. Còn lại, cách sáu, bảy nóc nhà lại có một đường hẹp nằm song song với những mảnh vườn, diễn ra từ mép bờ sông rồi kéo dài, cuối cùng giáp vuông góc với đường làng. Đường bến là lối đi thường chỉ dành cho người đi bộ. Bốn mùa trong năm, người dân sẽ gánh xuống bờ sông đủ thứ đồ vật, nông sản để cọ rửa, giặt giũ, thậm chí là theo đò đi chợ bán sỉ. Tháng Giêng, các mẹ, các chị gánh mền mùng, chăn chiếu, xoong nồi, bát đũa xuống sông cọ rửa; đàn ông gánh heo, ngan, gà vịt xuống bến sẵn sàng cho một mùa chia thịt trong đợt hội làng mùa xuân.

Lúc hè sang, nông dân có đủ thứ nông sản vừa mới thu hoạch. Đó là những gánh cỏ mật, rau lác, môn đáy, tàu bay cho gia súc, là lúa chét, thóc lép cần sàng sảy, thanh lọc cho gia cầm, là đậu, lạc, là bắp… Những trục đường bến hết mùa này sang mùa khác, cứ thế nhưng tấp nập người gánh lên kẻ đi xuống, bồng bềnh nhịp bước chạm vào vai nhau.Những ngày mùa hè, trời miền Trung nóng như chảo lửa, những trục đường bến trở thành chốn tụ họp của tuổi teen thơ. Đứa nào đứa nấy trưa ko ngủ, chẳng hứa hẹn nhưng gặp. Đầu đường, tụi đàn ông cào bớt lá khô thành một chiếc sân mini sạch sẽ rồi cùng nhau ném lon, chọi vụ, đá gà. Cách một đoạn là những cô con gái quên lối về với trò chơi đồ hàng thần thánh. Nào chén mẻ, hộp thuốc, lon sữa bò cũ bị người nào đó vứt ra sẽ được các bạn tận dụng lại để làm đồ chơi. Hai viên gạch bể kê song song tạo thành một chiếc bếp con dã chiến. Sau lúc lấy lon sữa làm xoong, nhóm bạn sẽ phân chia nhau người nào vai chị vai em, người nào bố người nào mẹ trong gia đình. Người này đi kiếm củi thì những người còn lại sẽ đi kiếm rau. Có những người khác nữa lại chui vào khu vườn của nhà người nào kế cận đường bến để lượm lá mít chất đầy túi ni-lông làm tiền. Một cuộc chơi chính là một cuộc sống thu nhỏ nhưng những cô nhỏ, cậu nhỏ học được từ nền nếp, hình thức sinh hoạt của ông bà, cha mẹ mình. Thế nhưng, cuộc sống đó thường ko có những giận hờn, tranh chấp, ko có nỗi buồn nhưng chỉ toàn thú vui…Vì nhiều cây nên đường bến cũng chính là thiên đường của các loại hoa dại, quả dại. Hai bức tường cây hai bên thỉnh thoảng còn chụm đầu vào nhau tạo nên một mái vòm che ko cho giọt nắng nào kịp rọi ánh pha lê xuống những chiếc đầu trần. Cùng với tiếng ve râm ran là những luồng gió nồm mang theo hơi nước mát rượi từ bờ sông phả lên.Ngay trên trục đường đó, sau những giờ chơi chính là giờ bọn trẻ mở tiệc với những chùm trái dại đầy sơ khai và thơm thảo. Những loài vị rất ngọt, hương thơm thanh mát như trái mực, trái cơm rượu, trái rồng rồng… Đứa này ăn khen ngon, trao tay đứa kia chùm quả chín để rồi chẳng mấy chốc nhưng nhuộm đen thui cả hàm răng trắng bóng như việc tự tố cáo tội đào tẩu trốn ngủ trong những trưa rong chơi… Hiện thời, ở làng tôi, mặc dù người dân ko còn lấy sông làm nguồn nước chính, nhưng dải lụa biếc xanh đó ngày đêm vẫn rì rào, cần mẫn vắt ngang làm đẹp cho thôn lũy, xóm làng.  Nhờ có sông nên mạch nước ngầm luôn dồi dào, biền bãi, ruộng rẫy thắm lên thêm màu xanh của tầng tầng tán cây, khóm lá. Những trục đường bến tấp nập năm xưa nay ko còn người đi dần bị cây xanh chắn lối. Trưa hôm đó dạo bước ra thăm trục đường hẹp, tôi với tay lên ngọn những dây leo nhằng nhịt đã bít kín thành những lối rào rồi hái cho mình một nắm đầy những lộc non. Nào rau trai, bình bát, đọt lạc tiên…  Trong nắng, hương thơm thảo mộc của bát canh tập tàng bay lên lần nữa chỉ dấu dẫn tôi trở lại với những tưởng nhớ tuổi thơ, trên đường xưa bến cũ, tôi từng có thiên đường.Minh Thi  

#Con #đường #nhỏ #dẫn #tới #dòng #sông #xanh

[rule_2_plain]

#Con #đường #nhỏ #dẫn #tới #dòng #sông #xanh

[rule_2_plain]

#Con #đường #nhỏ #dẫn #tới #dòng #sông #xanh

[rule_3_plain]

#Con #đường #nhỏ #dẫn #tới #dòng #sông #xanh

xaydunggiadinh.com – Ko chỉ là một lối nhỏ dẫn ra sông, nơi đó còn là những con dốc xoai xoải giấu những ú òa, bí mật của một thiên đường tuổi thơ.

Nhớ mùi của chợ

Mùa “thơm út” trên nông trường

Mùa lúa trổ đòng

Có nhiều lối nhỏ dẫn ra con sông quê tôiSau lưng là con sông dài nên làng tôi có hàng chục trục đường ra bến lớn nhỏ. Những đường lớn thường dẫn xuống bến sông, bến đò chính. Còn lại, cách sáu, bảy nóc nhà lại có một đường hẹp nằm song song với những mảnh vườn, diễn ra từ mép bờ sông rồi kéo dài, cuối cùng giáp vuông góc với đường làng. Đường bến là lối đi thường chỉ dành cho người đi bộ. Bốn mùa trong năm, người dân sẽ gánh xuống bờ sông đủ thứ đồ vật, nông sản để cọ rửa, giặt giũ, thậm chí là theo đò đi chợ bán sỉ. Tháng Giêng, các mẹ, các chị gánh mền mùng, chăn chiếu, xoong nồi, bát đũa xuống sông cọ rửa; đàn ông gánh heo, ngan, gà vịt xuống bến sẵn sàng cho một mùa chia thịt trong đợt hội làng mùa xuân.

Lúc hè sang, nông dân có đủ thứ nông sản vừa mới thu hoạch. Đó là những gánh cỏ mật, rau lác, môn đáy, tàu bay cho gia súc, là lúa chét, thóc lép cần sàng sảy, thanh lọc cho gia cầm, là đậu, lạc, là bắp… Những trục đường bến hết mùa này sang mùa khác, cứ thế nhưng tấp nập người gánh lên kẻ đi xuống, bồng bềnh nhịp bước chạm vào vai nhau.Những ngày mùa hè, trời miền Trung nóng như chảo lửa, những trục đường bến trở thành chốn tụ họp của tuổi teen thơ. Đứa nào đứa nấy trưa ko ngủ, chẳng hứa hẹn nhưng gặp. Đầu đường, tụi đàn ông cào bớt lá khô thành một chiếc sân mini sạch sẽ rồi cùng nhau ném lon, chọi vụ, đá gà. Cách một đoạn là những cô con gái quên lối về với trò chơi đồ hàng thần thánh. Nào chén mẻ, hộp thuốc, lon sữa bò cũ bị người nào đó vứt ra sẽ được các bạn tận dụng lại để làm đồ chơi. Hai viên gạch bể kê song song tạo thành một chiếc bếp con dã chiến. Sau lúc lấy lon sữa làm xoong, nhóm bạn sẽ phân chia nhau người nào vai chị vai em, người nào bố người nào mẹ trong gia đình. Người này đi kiếm củi thì những người còn lại sẽ đi kiếm rau. Có những người khác nữa lại chui vào khu vườn của nhà người nào kế cận đường bến để lượm lá mít chất đầy túi ni-lông làm tiền. Một cuộc chơi chính là một cuộc sống thu nhỏ nhưng những cô nhỏ, cậu nhỏ học được từ nền nếp, hình thức sinh hoạt của ông bà, cha mẹ mình. Thế nhưng, cuộc sống đó thường ko có những giận hờn, tranh chấp, ko có nỗi buồn nhưng chỉ toàn thú vui…Vì nhiều cây nên đường bến cũng chính là thiên đường của các loại hoa dại, quả dại. Hai bức tường cây hai bên thỉnh thoảng còn chụm đầu vào nhau tạo nên một mái vòm che ko cho giọt nắng nào kịp rọi ánh pha lê xuống những chiếc đầu trần. Cùng với tiếng ve râm ran là những luồng gió nồm mang theo hơi nước mát rượi từ bờ sông phả lên.Ngay trên trục đường đó, sau những giờ chơi chính là giờ bọn trẻ mở tiệc với những chùm trái dại đầy sơ khai và thơm thảo. Những loài vị rất ngọt, hương thơm thanh mát như trái mực, trái cơm rượu, trái rồng rồng… Đứa này ăn khen ngon, trao tay đứa kia chùm quả chín để rồi chẳng mấy chốc nhưng nhuộm đen thui cả hàm răng trắng bóng như việc tự tố cáo tội đào tẩu trốn ngủ trong những trưa rong chơi… Hiện thời, ở làng tôi, mặc dù người dân ko còn lấy sông làm nguồn nước chính, nhưng dải lụa biếc xanh đó ngày đêm vẫn rì rào, cần mẫn vắt ngang làm đẹp cho thôn lũy, xóm làng.  Nhờ có sông nên mạch nước ngầm luôn dồi dào, biền bãi, ruộng rẫy thắm lên thêm màu xanh của tầng tầng tán cây, khóm lá. Những trục đường bến tấp nập năm xưa nay ko còn người đi dần bị cây xanh chắn lối. Trưa hôm đó dạo bước ra thăm trục đường hẹp, tôi với tay lên ngọn những dây leo nhằng nhịt đã bít kín thành những lối rào rồi hái cho mình một nắm đầy những lộc non. Nào rau trai, bình bát, đọt lạc tiên…  Trong nắng, hương thơm thảo mộc của bát canh tập tàng bay lên lần nữa chỉ dấu dẫn tôi trở lại với những tưởng nhớ tuổi thơ, trên đường xưa bến cũ, tôi từng có thiên đường.Minh Thi  

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Con #đường #nhỏ #dẫn #tới #dòng #sông #xanh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button