Gia Đình

Cuộc đời này cần bao nhiêu tiếng hát …

xaydunggiadinh.com – Tháng 8 tới, một mùa thu nữa lại rộn ràng trên khắp các nẻo đường Hà Nội. Có người lính già đang hào hứng chờ ngày sum họp với người bạn trăm năm để tổ chức đám cưới vàng kỷ niệm 50 năm về chung một nhà.

Đời lính, hát qua bom đạn

Người lính năm xưa Nguyễn Xuân Nhản là sinh viên Trường Đại học Xây dựng Hà Nội, lên đường tòng ngũ tháng 12/1971 và tham gia chiến dịch Quảng Trị năm 1972. Một năm sau, do có năng khiếu ca hát, sáng tác nên anh được tuyển dụng. các bộ phận. 308 điều động về Binh đoàn 1 (Binh đoàn Quyết Thắng) vừa sáng tác vừa trình diễn phục vụ quân đội.

Những ngày đó, anh may mắn được các nhạc sĩ Huy Du và Lương Ngọc Trác tập đàn, sáng tác, hòa âm khá bài bản. Sau này, một số đồng chí cùng Tuyên văn Quân đoàn 1 chuyển sang học nhạc viện và sáng tác nhiều năm kinh nghiệm như nhạc sĩ Văn Thành Nho, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Đại, v.v.

Đội Tuyên truyền lúc đó vừa luyện tập vừa trình diễn phục vụ các đơn vị quân nhân trong quân đoàn với trang thiết bị rất khiêm tốn: hai đàn accordion, hai đàn guitar gỗ, một bộ trống và vài cây sáo, nhị. Cả đoàn đều là nam, ko có biên kịch nữ.

Ông và cháu
Ông và cháu

Anh nhớ lại một kỷ niệm khó quên: “Hôm đó, đoàn chúng tôi đi trình diễn cho một đồn quân y khoảng 30 thương binh vừa chuyển ra khỏi miền Nam. Chúng tôi “hát”, nhưng mà ko sử dụng thiết bị hoặc thiết bị âm thanh. Thương binh đã lâu ko được xem trình diễn văn nghệ nên rất phấn khích, vỗ tay ko ngớt… Ở màn song ca ca khúc Trước ngày hội bắn, ở đoạn cao trào, một thương binh chống nạng. lên sân khấu để tặng một đống quà. Hoa sen. Anh thương binh xin phép được ôm cô gái dân tộc xinh xẻo và hôn lên má. Đột nhiên, chiếc băng đô và bộ tóc giả rơi xuống đất, để lộ phần đầu bị cắt xén của người lính trẻ hóa thân. Tất cả các diễn viên và khán giả đều sững sờ trong giây lát, sau đó vỗ tay thích thú ”.

Người cựu binh già ko quên cho biết thêm: “Chính niềm say mê ca hát cháy bỏng và ý thức hiến dâng hết mình đã mang tới những nụ cười giúp xua tan đi bao đau thương, mỏi mệt trong khói lửa chiến tranh. Với tư nhân tôi, âm nhạc còn giúp tôi lập gia đình. vợ đẹp, sau này dạy con ngoan. “

Đám cưới thời chiến ấm áp và mến thương

Đêm giao thừa năm Giáp Dần (1974), chiến sĩ Nguyễn Xuân Nhân được đơn vị cho về thăm quê vài ngày. Đó cũng là cơ duyên để anh gặp lại bà Vũ Mai Loan, sau này là người bạn trăm năm chung tình gần 5 thập kỷ.

Người lính già kể lại: “Tại ngôi nhà nằm trên phố Thụy Khuê, gia đình vui tươi khôn xiết lúc thấy tôi xuất hiện. Tối hôm đó, em gái tôi rủ một người bạn tên Loan tới nhà chơi. Cô gái trắng trẻo, xinh đẹp. Ngay từ phút trước hết, bốn mắt đã nhìn nhau đầy thiện cảm. Sau lúc “mở tiệc” với nồi chè đỗ đen, tôi đã lấy cây đàn ra để trổ tài. Tôi và chị say sưa hát ca khúc Nhạc rừng của nhạc sĩ Hoàng Việt rất du dương. Hát hết nhạc của chúng tôi, lại chuyển sang nhạc Nga, đủ cả. Loan rất thích thú lúc lắng tai và vỗ tay theo những ánh mắt của người hâm mộ. Tôi thấy Loan thích và mê giọng hát của mình nên hứa tối hôm sau đi chơi, cô đó hơi lưỡng lự một tí rồi cũng gật đầu nhận lời.

Cô dâu Mai Loan và chú rể Xuân Nhản trong ngày cưới (ảnh chụp ngày 5/4/1975)
Cô dâu Mai Loan và chú rể Xuân Nhản trong ngày cưới (ảnh chụp ngày 5/4/1975)

Nơi hò hẹn là công viên Bách Thảo rợp bóng cây và rộn ràng tiếng ve. Suốt những ngày dạo quanh Hồ Tây với tiếng sóng vỗ rì rào, bằng tình yêu tâm thành của tuổi xanh, hai người đã trao nhau lời thề ước, sau này gửi đi hàng nghìn bức thư.

Cuối tháng 3-1975, lúc đang tham gia bồi dưỡng tại lớp sáng tác nhạc Tuyên ngôn của Binh đoàn 1 tổ chức tại Xuân Mai, H.Chương Mỹ, anh quân nhân thu được điện khẩn phải về quê cưới vợ gấp vì về căn bệnh của cha mình. trở nặng, sợ ko qua khỏi. Được đơn vị cho nghỉ phép 3 ngày, anh khoác áo lính, nhảy tàu về nhà, ôm chầm lấy bố rồi cùng mọi người lo các thủ tục cho ngày cưới.

Hà Nội lúc đó đang trong thời chiến, nhưng vẫn sôi động. Cô dâu chú rể đã có chiếc xe Hải Âu màu trắng tới đón và đưa đoàn đại diện vào hội trường lớn ven Biển Hồ trong tiết trời ấm áp cuối xuân. Cả đội Tuyên huấn, có hơn chục chiến sĩ Hà Nội đều tới dự đám cưới rất vui vẻ. Trời trong xanh và rặng liễu cũng xanh ven hồ. Cô dâu xinh đẹp xõa tóc bên cành hoa bưởi thơm ngát đồng hành những bộ quân phục xanh, rộn ràng những ca khúc về đời lính.

Người cựu binh nhớ lại: “Vì tòng ngũ nên đám bạn thân được huy động hết mình, phụ dọn giường, quét dọn nhà cửa, trang trí đơn giản và phù rể.

Tôi từ chiến trường về vừa kịp cắt tóc, mặc bộ đồ đi mượn rồi lên xe rước dâu. Đám cưới thời chiến chỉ đơn giản là họp mặt, ăn kẹo, vỗ tay chúc mừng hạnh phúc cho cô dâu chú rể. Quà cưới thì có mấy cặp lồng, bát đĩa, nồi nhôm thời bao cấp nhưng mà ấm áp tình người biết bao… ”.

Chắp cánh cho ước mơ của bạn

Tổ quốc hòa bình, chiến sĩ trẻ Xuân Nhản được điều động về công việc tại cơ quan phòng, chống lụt bão Hà Nội. Lúc đó, bà Mai Loan công việc tại Sở Giao thông Công chính TP Hà Nội. Hai vợ chồng được cấp một căn hộ nhỏ trên tầng 4 khu tập thể Nguyễn Công Trứ (quận Hai Bà Trưng). Trong suốt thời kì bên nhau, Xuân Nhản là một người chu đáo và lãng mạn, trong lúc vợ anh là người chu đáo và thực tiễn.

Tính cách không giống nhau nhưng hai vợ chồng luôn cùng chung chiến tuyến nuôi dạy, đồng hành và dạy dỗ các con nên người. Con gái Nguyễn Hoàng Lan vẽ và múa giỏi, Nguyễn Hồng Nhung hát rất hay.

Bác Nhân kể: “Khoảng thời gian lao khăn nhất của vợ chồng tôi kéo dài cả chục năm. Năm 1981, ngày Nhung sinh ra ở Hà Nội, tôi đang tham gia xây dựng công trình thủy lợi Cam Lý Thượng ở vùng kinh tế mới Lâm Đồng. Hai năm sau tôi trở lại. Sống với vợ con chưa được bao lâu, năm 1987, tôi lại phải xa quê, sang Iraq cùng các kỹ sư nước bạn tham gia xây dựng các công trình thủy lợi. Vợ tôi ở nhà một mình nuôi và dạy các con trong thời kỳ tem phiếu ”.

Gần 50 năm mặn nồng bên nhau
Gần 50 năm mặn nồng bên nhau

Trong bối cảnh thời bao cấp, lương của cán bộ, người lao động viên nhà nước lúc đó chỉ vài chục nghìn, để có thêm tiền nuôi con và nuôi dưỡng say mê của các con, Mai Loan phải nhận những công việc phụ như giao hàng. hàng, làm nhãn dán. hộp giấy. Về phần Xuân Nhản, ngoài vai trò kỹ sư, anh còn phải tranh thủ viết báo, vẽ tranh để kiếm thêm thu nhập. Hai vợ chồng luôn luận bàn, chọn lớp chọn trường để ươm mầm tài năng cho con.

Ngoài việc tham gia sinh hoạt tại Nhà văn hóa thiếu nhi quận Hoàn Kiếm và các câu lạc bộ năng khiếu, hai chị em Lan và Nhung luôn được bố mẹ tạo điều kiện đi diễn, ghi hình trong các chương trình truyền hình. cấp thị thành và cấp trung ương. Sau đó, Hồng Nhung trúng tuyển khoa Thanh nhạc, trường Cao đẳng Nghệ thuật, còn Hoàng Lan học múa ba lê tại trường Cao đẳng Múa và học vẽ tại trường Đại học Mỹ thuật. Hiện nay, với tình yêu trẻ thơ và niềm say mê nghệ thuật, cô mở trung tâm Ngọc Trai Việt để nuôi dưỡng năng khiếu nghệ thuật cho các em nhỏ.

Giữa trời xế chiều, nhiều nỗi buồn và khoảng cách địa lý (hiện vợ Vũ Mai Loan đang ở California, Mỹ để phụ giúp con gái út chăm cháu), người lính già hàng ngày vẫn ko ngớt tiếng hát của mình. Hát để say mê, để tiếp thêm niềm tin và hương sắc cho con người và cho cuộc đời.

Ông nói với các con của mình:
“Hãy hát cùng nhau, đàn ông
Dù cuộc đời còn lắm mấp mô, khó khăn
Dù phía trước còn nhiều hắc búa, hắc búa
Một lúc âm nhạc được bật lên, tất cả những phiền muộn sẽ được quên đi
Sẽ cần một bài hát từ trái tim
Vì tôi sinh ra đã thèm sữa mẹ.
Hai bầu vú căng mọng làm tình
Nuôi con lớn khôn theo dòng thời kì âm nhạc
Như mặt trời tỏa sáng quanh năm
Tôi hát cho một cuộc đời trẻ
Bố cũng hát muộn vì tuổi già
Sức sống tràn trề trong từng nốt nhạc vang
Cuộc sống này cần những tiếng hát vô tận
Để vượt qua nỗi đau hàng ngày

Mang lại hạnh phúc, tiếng cười trong sáng
Cha con tôi đã cùng nhau hát những bản tình khúc của mình.
Dù cha có tắt nắng chiều mưa.
Hãy vững vàng và vẫn hát cho đời! ”

Diệu Thông


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Cuộc đời này cần bao nhiêu tiếng hát …

Video về Cuộc đời này cần bao nhiêu tiếng hát …

Wiki về Cuộc đời này cần bao nhiêu tiếng hát …

Cuộc đời này cần bao nhiêu tiếng hát …

#Cuộc #đời #này #cần #bao #nhiêu #tiếng #hát

[rule_3_plain]

#Cuộc #đời #này #cần #bao #nhiêu #tiếng #hát

xaydunggiadinh.com – Tháng Tám về, một mùa thu nữa xôn xao trên khắp phố phường Hà Nội. Có người lính năm xưa đang tha thiết chờ ngày sum họp cùng bạn trăm năm để cùng đón một đám cưới vàng kỷ niệm 50 năm ngày về chung tổ ấm.

Câu chuyện tình yêu: Gừng cay muối mặn

Câu chuyện tình yêu: Vợ chồng son U70 trên “cù lao lẻ loi”

Câu chuyện tình yêu: Lòng an, đâu cũng là nhà

Đời lính, tiếng hát át tiếng bom Người lính già Nguyễn Xuân Nhân vốn là sinh viên Đại học Xây dựng Hà Nội tòng ngũ tháng 12/1971 và tham gia chiến dịch Quảng Trị năm 1972. Một năm sau, do có khả năng ca hát và sáng tác, anh được Sư đoàn 308 điều động lên Tuyên văn Quân đoàn 1 (Binh đoàn Quyết Thắng) để vừa sáng tác, vừa trình diễn phục vụ quân nhân.Những ngày đó, anh may mắn được các nhạc sĩ Huy Du, Lương Ngọc Trác bồi dưỡng kỹ năng chơi nhạc, sáng tác, hòa âm khá bài bản. Sau này một số đồng chí cùng Tuyên văn Quân đoàn 1 đã chuyển sang nhạc viện và sáng tác nhiều năm kinh nghiệm như nhạc sĩ Văn Thành Nho, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Đại…

Đội Tuyên văn lúc đó vừa luyện tập tiết mục vừa đi trình diễn cho các đơn vị quân nhân trong quân đoàn với những trang bị hết sức khiêm tốn: Hai cây đàn phong cầm, hai guitar gỗ, một bộ trống và mấy cây sáo, nhị. Cả đội toàn nam, ko hề có nữ văn công. Ông ngoại và các cháuÔng nhắc lại kỷ niệm khó quên: “Hôm đó, đoàn chúng tôi diễn cho một binh trạm khoảng gần 30 thương binh vừa chuyển trong Nam ra. Chúng tôi “hát vo”, ko hề dùng trang âm, thiết bị. Các thương binh đã lâu ko được xem trình diễn văn nghệ nên thích thú lắm, vỗ tay ko ngớt… Tới tiết mục song ca bài Trước ngày hội bắn, đang lúc cao trào thì có một thương binh chống nạng lên sân khấu tặng một bó hoa sen. Ý trung nhân binh đó xin phép được ôm cô gái dân tộc đáng yêu và ghé thơm vào má. Bất thần, cái mấn đội đầu và bộ tóc giả rơi xuống đất, để lộ ra cái đầu húi cua của chú lính trẻ hóa thân. Tất cả diễn viên và khán giả bỗng sững sờ trong giây lát, sau đó cùng vỗ tay thích thú”.Người cựu binh già ko quên bộc bạch thêm: “Chính niềm say mê ca hát cháy bỏng cùng ý thức hiến dâng đầy sục sôi đã mang tới những nụ cười giúp xua tan đớn đau, mỏi mệt trong lửa trận chiến tranh. Với riêng tôi, âm nhạc còn giúp tôi cưới vợ đẹp, sau này là dạy con ngoan”.Đám cưới thời chiến ấm áp tình người Giáp tết năm Giáp Dần (1974), chàng lính Nguyễn Xuân Nhân được đơn vị cho về phép thăm nhà vài ngày. Đó cũng là dịp anh gặp mặt quen biết cô Vũ Mai Loan, sau này là người bạn trăm năm gắn bó chung tình cùng nhau suốt gần năm thập niên. Người lính già kể lại: “Tại căn nhà nằm trên phố Thụy Khuê, gia đình mừng rơn lúc thấy tôi xuất hiện. Tối hôm đó, chị gái tôi mời cô bạn tên Loan tới nhà chơi. Cô nàng trắng trẻo, xinh gái. Ngay phút trước hết, bốn mắt nhìn nhau đã thiện cảm. Sau lúc “liên hoan” một nồi chè đỗ đen, tôi vác đàn guitar ra phập phừng khoe mẽ. Tôi và bà chị say sưa song ca bài Nhạc rừng của nhạc sĩ Hoàng Việt, du dương mùi mẫn lắm. Hát hết nhạc ta, lại chuyển sang nhạc Nga, đủ cả. Loan rất hào hứng lắng tai và vỗ tay hùa theo bằng ánh mắt hâm mộ. Tôi linh cảm thấy Loan thích và mê giọng hát của tôi nên thử hứa tối hôm sau đi chơi, nàng ngần ngừ một tí rồi gật đầu nhận lời”.Cô dâu Mai Loan và chú rể Xuân Nhân trong ngày cưới (ảnh chụp ngày 5/4/1975) Nơi hò hẹn là công viên Bách Thảo rợp bóng cây và ngập tràn tiếng ve. Những ngày dạo chơi quanh hồ Tây xôn xao sóng vỗ, chập chờn cánh sâm cầm, bằng tình yêu và sự tâm thành của tuổi xanh, hai con người đã trao nhau hứa ước, sau này là muôn cánh thư đi. Cuối tháng 3/1975, lúc đang tham gia bồi dưỡng tại lớp sáng tác nhạc cho Tuyên văn Quân đoàn 1 tổ chức tại Xuân Mai, H.Chương Mỹ, chàng lính nhận công điện khẩn phải về nhà cưới vợ gấp vì bệnh cha anh trở nặng, sợ ko qua khỏi. Được đơn vị cho nghỉ phép ba ngày, anh khoác áo lính, nhảy tàu về nhà ôm lấy cha rồi tất bật cùng mọi người cùng lo thủ tục ngày cưới. Lúc bấy giờ, Hà Nội đang là thời chiến, nhưng vẫn sôi động. Cô dâu chú rể có xe Hải Âu trắng đón và đưa đại diện hai họ về hội trường lớn gần Bờ Hồ trong tiết trời ấm áp cuối xuân. Cả đội Tuyên văn có hơn chục lính Hà Nội đều về dự đám cưới rất vui vẻ. Trời xanh trong và liễu cũng xanh ngắt ven hồ. Cô dâu xinh tươi trên tóc cài nhánh hoa bưởi thơm ngát được các chú lính quân phục xanh tháp tùng rộn ràng những khúc ca về đời lính.Vị cựu binh nhớ lại: “Vì về tranh thủ nên mấy ông bạn thân được huy động bằng hết, lên giúp kê giường, dọn nhà, trang trí đơn giản và làm phù rể luôn.Tôi từ chiến trường trở về chỉ kịp cắt tóc, khoác bộ comple mượn và lên xe đi đón dâu. Đám cưới thời chiến đơn giản chỉ họp mặt, ăn chút bánh kẹo rồi vỗ tay, văn nghệ chúc mừng hạnh phúc cho cô dâu chú rể. Quà cưới thì có mấy cái cặp lồng, bát đĩa, chậu nhôm thời bao cấp nhưng mà ấm tình người biết bao…”.Chắp cánh ước mơ cho con Tổ quốc hòa bình, chàng lính trẻ Xuân Nhân được chuyển ngành về công việc trong cơ quan chỉ huy phòng chống lụt bão Hà Nội. Lúc đó chị Mai Loan làm việc tại Sở Giao thông Công chính của TP.Hà Nội. Hai vợ chồng được cấp căn hộ nhỏ trên gác tư khu tập thể Nguyễn Công Trứ (Q.Hai Bà Trưng). Xuyên suốt thời kì chung sống, Xuân Nhân là người đằm sâu, lãng mạn, còn vợ thì kiêm toàn, thực tiễn. Khác lạ về tính cách nhưng đôi vợ chồng vẫn luôn chung một chiến tuyến nuôi nấng, đồng hành và dạy dỗ các con. Cô con gái Nguyễn Hoàng Lan vẽ đẹp và múa giỏi, Nguyễn Hồng Nhung hát rất hay.Bác Nhân kể: “Khoảng thời kì cùng cực nhất của vợ chồng tôi kéo dài trong vòng mười năm. Năm 1981, ngày Nhung ra đời tại Hà Nội là những ngày tôi đang tham gia xây cất công trình thủy lợi Cam Ly Thượng trong khu kinh tế mới tại Lâm Đồng. Hai năm sau tôi mới trở về. Ở cùng vợ con chưa được bao lâu, tới năm 1987, tôi lại phải xa nhà, sang tận tổ quốc Iraq cùng kỹ sư nước bạn tham gia xây dựng các công trình thủy lợi. Vợ tôi ở nhà một mình nuôi nấng, dạy dỗ các con trong thời kỳ tem phiếu”.Cuộc tình gần 50 năm nồng nàn bên nhau Bối cảnh bao cấp, lương cán bộ viên chức nhà nước lúc đó chỉ mấy chục nghìn, để có thêm tiền nuôi con, nuôi dưỡng niềm say mê của con, chị Mai Loan phải nhận làm thêm các công việc như đi giao hàng, dán vỏ hộp giấy. Còn Xuân Nhân, ngoài vai trò kỹ sư, anh còn phải tranh thủ viết báo, vẽ tranh lấy thêm thu nhập. Hai vợ chồng luôn luận bàn, chọn lớp chọn trường để ươm mầm tài năng cho các con. Ngoài tham gia sinh hoạt tại Nhà văn hóa Thiếu nhi Q.Hoàn Kiếm và các câu lạc bộ năng khiếu, hai chị em Lan và Nhung luôn được bố mẹ tạo điều kiện để tham gia trình diễn, ghi hình trong các chương trình truyền hình cấp thị thành và Trung ương. Sau này, Hồng Nhung được nhận vào Khoa Thanh nhạc, Trường cao đẳng Nghệ thuật, còn Hoàng Lan học múa ballet tại Trường cao đẳng Múa và học vẽ tại Đại học Mỹ thuật. Hiện nay, với lòng mến thương con trẻ và say mê nghệ thuật, cô mở Trung tâm Ngọc Trai Việt để ươm mầm năng khiếu nghệ thuật cho các em nhỏ.Giữa tuổi xế chiều nhiều bâng khuâng và xa cách địa lý (hiện bà xã Vũ Mai Loan đang ở California, Mỹ để phụ con gái út chăm sóc các cháu ngoại), mỗi ngày người lính già vẫn ko ngừng cất lên những lời ca tiếng hát để đắm say, tiếp thêm niềm tin và hương vị cho người, cho đời.Ông nhắn nhủ các con: “Bố con mình cùng hát nhé conDù cuộc đời lắm mấp mô gian khóDù phía trước đầy hắc búa trắc trởNhạc nổi lên rồi là quên hết khó khănSẽ rất cần tiếng hát từ trái timBởi sinh ra con đã thèm sữa mẹHai bầu vú căng tròn thương yêu thếNuôi con lớn khôn trong suối nhạc thời gianNhư mặt trời tỏa nắng quanh nămCon cất tiếng hát cho đời tươi trẻBố cũng ca cho tuổi già tới trễSức sống dâng trào từng nốt nhạc vang âmCuộc đời này cần tiếng hát vô ngầnĐể bay lên trên nỗi đau thường nhậtĐem hạnh phúc, tiếng cười trong vắtBố con mình cùng cất tiếng hát thương yêu.Dẫu nay mai bố có tắt nắng chiềuHãy vững vàng vẫn hát cho đời con nhé!”. Diệu Thông 

#Cuộc #đời #này #cần #bao #nhiêu #tiếng #hát

[rule_2_plain]

#Cuộc #đời #này #cần #bao #nhiêu #tiếng #hát

[rule_2_plain]

#Cuộc #đời #này #cần #bao #nhiêu #tiếng #hát

[rule_3_plain]

#Cuộc #đời #này #cần #bao #nhiêu #tiếng #hát

xaydunggiadinh.com – Tháng Tám về, một mùa thu nữa xôn xao trên khắp phố phường Hà Nội. Có người lính năm xưa đang tha thiết chờ ngày sum họp cùng bạn trăm năm để cùng đón một đám cưới vàng kỷ niệm 50 năm ngày về chung tổ ấm.

Câu chuyện tình yêu: Gừng cay muối mặn

Câu chuyện tình yêu: Vợ chồng son U70 trên “cù lao lẻ loi”

Câu chuyện tình yêu: Lòng an, đâu cũng là nhà

Đời lính, tiếng hát át tiếng bom Người lính già Nguyễn Xuân Nhân vốn là sinh viên Đại học Xây dựng Hà Nội tòng ngũ tháng 12/1971 và tham gia chiến dịch Quảng Trị năm 1972. Một năm sau, do có khả năng ca hát và sáng tác, anh được Sư đoàn 308 điều động lên Tuyên văn Quân đoàn 1 (Binh đoàn Quyết Thắng) để vừa sáng tác, vừa trình diễn phục vụ quân nhân.Những ngày đó, anh may mắn được các nhạc sĩ Huy Du, Lương Ngọc Trác bồi dưỡng kỹ năng chơi nhạc, sáng tác, hòa âm khá bài bản. Sau này một số đồng chí cùng Tuyên văn Quân đoàn 1 đã chuyển sang nhạc viện và sáng tác nhiều năm kinh nghiệm như nhạc sĩ Văn Thành Nho, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Đại…

Đội Tuyên văn lúc đó vừa luyện tập tiết mục vừa đi trình diễn cho các đơn vị quân nhân trong quân đoàn với những trang bị hết sức khiêm tốn: Hai cây đàn phong cầm, hai guitar gỗ, một bộ trống và mấy cây sáo, nhị. Cả đội toàn nam, ko hề có nữ văn công. Ông ngoại và các cháuÔng nhắc lại kỷ niệm khó quên: “Hôm đó, đoàn chúng tôi diễn cho một binh trạm khoảng gần 30 thương binh vừa chuyển trong Nam ra. Chúng tôi “hát vo”, ko hề dùng trang âm, thiết bị. Các thương binh đã lâu ko được xem trình diễn văn nghệ nên thích thú lắm, vỗ tay ko ngớt… Tới tiết mục song ca bài Trước ngày hội bắn, đang lúc cao trào thì có một thương binh chống nạng lên sân khấu tặng một bó hoa sen. Ý trung nhân binh đó xin phép được ôm cô gái dân tộc đáng yêu và ghé thơm vào má. Bất thần, cái mấn đội đầu và bộ tóc giả rơi xuống đất, để lộ ra cái đầu húi cua của chú lính trẻ hóa thân. Tất cả diễn viên và khán giả bỗng sững sờ trong giây lát, sau đó cùng vỗ tay thích thú”.Người cựu binh già ko quên bộc bạch thêm: “Chính niềm say mê ca hát cháy bỏng cùng ý thức hiến dâng đầy sục sôi đã mang tới những nụ cười giúp xua tan đớn đau, mỏi mệt trong lửa trận chiến tranh. Với riêng tôi, âm nhạc còn giúp tôi cưới vợ đẹp, sau này là dạy con ngoan”.Đám cưới thời chiến ấm áp tình người Giáp tết năm Giáp Dần (1974), chàng lính Nguyễn Xuân Nhân được đơn vị cho về phép thăm nhà vài ngày. Đó cũng là dịp anh gặp mặt quen biết cô Vũ Mai Loan, sau này là người bạn trăm năm gắn bó chung tình cùng nhau suốt gần năm thập niên. Người lính già kể lại: “Tại căn nhà nằm trên phố Thụy Khuê, gia đình mừng rơn lúc thấy tôi xuất hiện. Tối hôm đó, chị gái tôi mời cô bạn tên Loan tới nhà chơi. Cô nàng trắng trẻo, xinh gái. Ngay phút trước hết, bốn mắt nhìn nhau đã thiện cảm. Sau lúc “liên hoan” một nồi chè đỗ đen, tôi vác đàn guitar ra phập phừng khoe mẽ. Tôi và bà chị say sưa song ca bài Nhạc rừng của nhạc sĩ Hoàng Việt, du dương mùi mẫn lắm. Hát hết nhạc ta, lại chuyển sang nhạc Nga, đủ cả. Loan rất hào hứng lắng tai và vỗ tay hùa theo bằng ánh mắt hâm mộ. Tôi linh cảm thấy Loan thích và mê giọng hát của tôi nên thử hứa tối hôm sau đi chơi, nàng ngần ngừ một tí rồi gật đầu nhận lời”.Cô dâu Mai Loan và chú rể Xuân Nhân trong ngày cưới (ảnh chụp ngày 5/4/1975) Nơi hò hẹn là công viên Bách Thảo rợp bóng cây và ngập tràn tiếng ve. Những ngày dạo chơi quanh hồ Tây xôn xao sóng vỗ, chập chờn cánh sâm cầm, bằng tình yêu và sự tâm thành của tuổi xanh, hai con người đã trao nhau hứa ước, sau này là muôn cánh thư đi. Cuối tháng 3/1975, lúc đang tham gia bồi dưỡng tại lớp sáng tác nhạc cho Tuyên văn Quân đoàn 1 tổ chức tại Xuân Mai, H.Chương Mỹ, chàng lính nhận công điện khẩn phải về nhà cưới vợ gấp vì bệnh cha anh trở nặng, sợ ko qua khỏi. Được đơn vị cho nghỉ phép ba ngày, anh khoác áo lính, nhảy tàu về nhà ôm lấy cha rồi tất bật cùng mọi người cùng lo thủ tục ngày cưới. Lúc bấy giờ, Hà Nội đang là thời chiến, nhưng vẫn sôi động. Cô dâu chú rể có xe Hải Âu trắng đón và đưa đại diện hai họ về hội trường lớn gần Bờ Hồ trong tiết trời ấm áp cuối xuân. Cả đội Tuyên văn có hơn chục lính Hà Nội đều về dự đám cưới rất vui vẻ. Trời xanh trong và liễu cũng xanh ngắt ven hồ. Cô dâu xinh tươi trên tóc cài nhánh hoa bưởi thơm ngát được các chú lính quân phục xanh tháp tùng rộn ràng những khúc ca về đời lính.Vị cựu binh nhớ lại: “Vì về tranh thủ nên mấy ông bạn thân được huy động bằng hết, lên giúp kê giường, dọn nhà, trang trí đơn giản và làm phù rể luôn.Tôi từ chiến trường trở về chỉ kịp cắt tóc, khoác bộ comple mượn và lên xe đi đón dâu. Đám cưới thời chiến đơn giản chỉ họp mặt, ăn chút bánh kẹo rồi vỗ tay, văn nghệ chúc mừng hạnh phúc cho cô dâu chú rể. Quà cưới thì có mấy cái cặp lồng, bát đĩa, chậu nhôm thời bao cấp nhưng mà ấm tình người biết bao…”.Chắp cánh ước mơ cho con Tổ quốc hòa bình, chàng lính trẻ Xuân Nhân được chuyển ngành về công việc trong cơ quan chỉ huy phòng chống lụt bão Hà Nội. Lúc đó chị Mai Loan làm việc tại Sở Giao thông Công chính của TP.Hà Nội. Hai vợ chồng được cấp căn hộ nhỏ trên gác tư khu tập thể Nguyễn Công Trứ (Q.Hai Bà Trưng). Xuyên suốt thời kì chung sống, Xuân Nhân là người đằm sâu, lãng mạn, còn vợ thì kiêm toàn, thực tiễn. Khác lạ về tính cách nhưng đôi vợ chồng vẫn luôn chung một chiến tuyến nuôi nấng, đồng hành và dạy dỗ các con. Cô con gái Nguyễn Hoàng Lan vẽ đẹp và múa giỏi, Nguyễn Hồng Nhung hát rất hay.Bác Nhân kể: “Khoảng thời kì cùng cực nhất của vợ chồng tôi kéo dài trong vòng mười năm. Năm 1981, ngày Nhung ra đời tại Hà Nội là những ngày tôi đang tham gia xây cất công trình thủy lợi Cam Ly Thượng trong khu kinh tế mới tại Lâm Đồng. Hai năm sau tôi mới trở về. Ở cùng vợ con chưa được bao lâu, tới năm 1987, tôi lại phải xa nhà, sang tận tổ quốc Iraq cùng kỹ sư nước bạn tham gia xây dựng các công trình thủy lợi. Vợ tôi ở nhà một mình nuôi nấng, dạy dỗ các con trong thời kỳ tem phiếu”.Cuộc tình gần 50 năm nồng nàn bên nhau Bối cảnh bao cấp, lương cán bộ viên chức nhà nước lúc đó chỉ mấy chục nghìn, để có thêm tiền nuôi con, nuôi dưỡng niềm say mê của con, chị Mai Loan phải nhận làm thêm các công việc như đi giao hàng, dán vỏ hộp giấy. Còn Xuân Nhân, ngoài vai trò kỹ sư, anh còn phải tranh thủ viết báo, vẽ tranh lấy thêm thu nhập. Hai vợ chồng luôn luận bàn, chọn lớp chọn trường để ươm mầm tài năng cho các con. Ngoài tham gia sinh hoạt tại Nhà văn hóa Thiếu nhi Q.Hoàn Kiếm và các câu lạc bộ năng khiếu, hai chị em Lan và Nhung luôn được bố mẹ tạo điều kiện để tham gia trình diễn, ghi hình trong các chương trình truyền hình cấp thị thành và Trung ương. Sau này, Hồng Nhung được nhận vào Khoa Thanh nhạc, Trường cao đẳng Nghệ thuật, còn Hoàng Lan học múa ballet tại Trường cao đẳng Múa và học vẽ tại Đại học Mỹ thuật. Hiện nay, với lòng mến thương con trẻ và say mê nghệ thuật, cô mở Trung tâm Ngọc Trai Việt để ươm mầm năng khiếu nghệ thuật cho các em nhỏ.Giữa tuổi xế chiều nhiều bâng khuâng và xa cách địa lý (hiện bà xã Vũ Mai Loan đang ở California, Mỹ để phụ con gái út chăm sóc các cháu ngoại), mỗi ngày người lính già vẫn ko ngừng cất lên những lời ca tiếng hát để đắm say, tiếp thêm niềm tin và hương vị cho người, cho đời.Ông nhắn nhủ các con: “Bố con mình cùng hát nhé conDù cuộc đời lắm mấp mô gian khóDù phía trước đầy hắc búa trắc trởNhạc nổi lên rồi là quên hết khó khănSẽ rất cần tiếng hát từ trái timBởi sinh ra con đã thèm sữa mẹHai bầu vú căng tròn thương yêu thếNuôi con lớn khôn trong suối nhạc thời gianNhư mặt trời tỏa nắng quanh nămCon cất tiếng hát cho đời tươi trẻBố cũng ca cho tuổi già tới trễSức sống dâng trào từng nốt nhạc vang âmCuộc đời này cần tiếng hát vô ngầnĐể bay lên trên nỗi đau thường nhậtĐem hạnh phúc, tiếng cười trong vắtBố con mình cùng cất tiếng hát thương yêu.Dẫu nay mai bố có tắt nắng chiềuHãy vững vàng vẫn hát cho đời con nhé!”. Diệu Thông 

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Cuộc #đời #này #cần #bao #nhiêu #tiếng #hát

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button