Gia Đình

Đàn ông tuổi … 50, bàng hoàng khi nhớ rằng cuộc đời trôi qua quá nhanh

xaydunggiadinh.com – 50 tuổi, đủ để người ta hiểu: Tình nghĩa vợ chồng cũng từ lúc nào ko hay. Thành công hay đơn giản, người nào cũng cần những phút giây riêng tư, cần được trân trọng và ngơi nghỉ sau bộn bề công việc

Buổi tối, anh đang ngồi điền vào một tờ đơn và bất thần thốt lên: “Vậy là tôi 50 tuổi rồi sao?”.

Cô giật thột đếm lại. Ngạc nhiên lúc nhớ lại, cuộc sống thực sự trôi qua quá nhanh. 5 trước tiên rồi! Bước qua tuổi trung niên, người ta mở đầu sợ Tết, sợ tuổi, sợ hai chữ “mai”. Năm mươi, anh ta còn bao nhiêu thời kì phía trước, ko người nào biết. Nhưng tưởng tượng tới chặng đường dài ngắn của đời người, cô ko khỏi suy nghĩ.

Đến tuổi trung niên (Ảnh minh họa)
Bước qua tuổi trung niên, người ta mở đầu sợ già đi (Ảnh minh họa)

Tôi ko thể tin rằng họ đã ở bên nhau trong vòng thời kì gần hai thập kỷ. Đúng tương tự, gia đình ko có nhiều thăng trầm hay biến cố, nhưng cũng có nhiều nỗi buồn vui. Cô lén lút nhìn chồng. Anh đó là người cả đời vất vả, tới tuổi này vẫn siêng năng làm mướn ăn lương. Hàng tháng, anh giữ một phần chi phí, còn phần lớn thu nhập chuyển hết cho vợ.

Trước đây cô cũng từng nhiều lần ngửng đầu hối hận, thậm chí có lúc còn có ý khinh thường anh. Nhiều bạn lấy được chồng giàu, ăn nói sóng vỗ, mở mồm là tiền tỷ. Anh ta có dáng người gầy gò, khắc khổ, so với bè bạn đoan trang thì cũng ko hẳn là sang trọng. Trước đây, một vài lần bạn cũ gặp nhau, cô đều đồng hành anh, thầm lặng quan sát và so sánh. Có cảm giác như mình đã làm thất bại chồng con của mình …

Cách đây vài năm, anh ta trải qua một trận ốm nặng, người ốm yếu, suy kiệt và chỉ còn hơn 40 kg. Đã có những khoảnh khắc đương đầu với sự sống và cái chết. Đó là lúc cô quyết định xem thường. Thật buồn lúc trông thấy, hóa ra cô vẫn còn may mắn. Chồng ko cờ bạc, rượu chè, trai gái, cũng ko gia trưởng, khó tính. Đôi lúc anh cũng thích vui chơi, nhậu nhẹt, cô tới đó tưới cây tưởng tượng “xấu số”.

Từ lâu, chồng cô mồ côi. Vợ chồng đã ít, vừa xa. Chồng chị xem kỹ thì chỉ có vợ con là họ hàng. Ngay cả lúc cha mẹ nhắm mắt xuôi tay, họ vẫn nghèo và ko được lợi một vài ngày bình yên, hạnh phúc. Anh đó là người coi trọng sự thân thiện và họ hàng. Những ngày Tết, tôi chỉ muốn ở nhà thắp hương, cúng giỗ. Lúc đầu, cô đó rất khó chịu, nói rằng anh chưa đủ tuổi để nhưng mà ranh ma, rồ dại và phong kiến. Vì sao phải cầu kỳ và gò bó.

Rồi bản thân chị sau này đi chợ hay sắm hoa quả gì cũng nhắc anh bày lên bàn thờ. Có mùi hương của trầm hương, căn nhà cũng có cảm giác ấm áp hơn. Trước lúc gia đình đi đâu, cô thường tự tay thắp một nén hương xin phép đi tới nơi tới chốn. Ko đơn giản chỉ là đạo nhưng mà tôi tin rằng nếu vợ chồng sống tử tế, lương thiện thì sẽ luôn bình yên vô sự.

Cô ngồi và tưởng tượng về tương lai gần. Con cái học xong, ra trường, đi làm, lập gia đình. Anh đó sẽ trở thành ông ngoại. Nếu cuộc sống bình yên và mến thương thì sẽ tương tự. Thăng trầm rồi cũng dần mỏi mệt, tuổi về hưu tới, lúc đó tôi chỉ mong có một chốn đi về, một đĩa cơm sạch để ăn và ngủ ngon, đó là hạnh phúc.

Đã tới lúc, vợ chồng bàn kế hoạch sửa nhà. Đó là số tiền cô đó đã tiết kiệm được. Vay một phần nhỏ từ bên ngoài. Khoản nợ sẽ được trả bằng nguồn tiền này, trong thời khắc hiện nay, nó được coi là an toàn và bao trùm. Cuộc sống của chúng tôi sau thời kì này nhà cửa êm ấm cũng coi như viên mãn và ổn định. Xứng đáng với mọi mô tả về tuổi xanh. Cô nhắn tin cho chồng nhưng mà như đang nói với chính mình.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa - SHUTTERSTOCK
Nếu cuộc sống bình yên, bạn sẽ an hưởng tuổi già trong ngôi nhà nhiều cây trái và mảnh vườn nhỏ (Ảnh minh họa – SHUTTERSTOCK)

Nhắn tin xong, cô đó ngập ngừng nhìn ra sân. Trước đây, nơi đó là một giàn hoa leo khá lớn do chính tay anh trồng. Trong thời kì sửa nhà cũ, giàn hoa đã phải đốn hạ. Cô đó ko nghĩ nhiều về điều đó vào lúc đó. Chỉ có cây thôi, chẳng sao cả nhưng mà sao lòng cứ buồn mãi. Thậm chí, cô nàng còn tỏ ra giận dữ: “Cứ hoài vậy thì làm sao nhưng mà hay được”. Một con mèo hoang trong nhà cũng khiến hai cha con buồn cả tuần, thật quá quắt!

Nhưng hiện giờ, cô đã hiểu. Đó là ký ức thời thơ ấu của anh ở quê. Hình ảnh giàn bông đã gắn liền với ông bà của những đứa trẻ. Mèo là sinh vật kêu meo meo và vẫy vùng thân thuộc trong nhà. Đó là những cái vuốt ve dịu dàng vỗ về anh giữa bao ngày còng lưng với công việc, với thú vui và tận hưởng nhỏ nhoi…

Ở tuổi 50, người ta chợt muốn bao dung hơn cho nhau. Ko phải vì nhậu nhẹt, về muộn, vì khoảng thời kì tiêu tiền hơi quá tay nhưng mà ồn ĩ náo nhiệt. Cô bớt trách móc và oán hờn hơn. Mở màn nhắc con yên lặng để bố ngủ hoặc giảng giải: “Lâu lâu có họ hàng tới thăm, bố nhậu nhẹt là chuyện phổ biến. Đó ko nhất quyết phải gọi là uống rượu, đàn ông. “

50 tuổi, đủ để người ta hiểu: Tình nghĩa vợ chồng cũng từ lúc nào ko hay, thỉnh thoảng chỉ cần một sự quan tâm đơn giản, nhỏ nhỏ thôi cũng đủ ấm lòng. Thành công hay đơn giản, người nào cũng cần những phút giây riêng tư, cần được trân trọng và ngơi nghỉ sau bộn bề công việc. Ở bên con dốc đi xuống của cuộc đời, cần biết bao sự thông cảm đồng hành.

Thùy Lâm


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Đàn ông tuổi … 50, sững sờ lúc nhớ rằng cuộc đời trôi qua quá nhanh

Video về Đàn ông tuổi … 50, sững sờ lúc nhớ rằng cuộc đời trôi qua quá nhanh

Wiki về Đàn ông tuổi … 50, sững sờ lúc nhớ rằng cuộc đời trôi qua quá nhanh

Đàn ông tuổi … 50, sững sờ lúc nhớ rằng cuộc đời trôi qua quá nhanh

#Đàn #ông #tuổi #bàng #hoàng #lúc #nhớ #rằng #cuộc #đời #trôi #qua #quá #nhanh

[rule_3_plain]

#Đàn #ông #tuổi #bàng #hoàng #lúc #nhớ #rằng #cuộc #đời #trôi #qua #quá #nhanh

xaydunggiadinh.com – 50 tuổi, đủ để người ta thấu hiểu: Mối quan hệ vợ chồng cũng lúc này lúc khác. Thành đạt hay giản dị, thì người nào cũng cần một khoảnh riêng, cần được tôn trọng và ngơi nghỉ sau rất nhiều bươn bả

“Thông chốt” trong hôn nhân

Bước ra khỏi hôn nhân

Đèn vàng hôn nhân

Buổi tối, anh đang ngồi điền một mẫu đơn và chợt thốt lên: “Hóa ra mình 50 tuổi à?”.Chị giật thột, đếm lại. Sững sờ nhớ ra, đời người thật sự đi nhanh quá. Đầu 5 thật rồi! Chạm ngưỡng trung niên, người ta mở đầu sợ tết, sợ tuổi, sợ hai chữ “mai này” thì phải. Năm mươi, anh còn bao nhiêu thời kì phía trước, chẳng người nào biết được. Nhưng tưởng tượng ra hành trình tưởng dài nhưng mà ngắn của đời người, thì chị ko khỏi nghĩ ngợi.Chạm ngưỡng trung niên, người ta mở đầu sợ thêm tuổi (Ảnh minh họa)Chị ko tin nổi là họ đã chung sống được một khoảng thời kì xấp xỉ hai thập niên. Đành rằng gia đình ko quá nhiều thăng trầm hay biến cố, nhưng buồn vui đã từng thì chẳng ít. Chị len lén ngó chồng. Anh là người cả đời vất vả, tới tuổi này vẫn cần mẫn làm mướn ăn lương. Hằng tháng anh giữ lại một phần chi dùng, còn đa số thu nhập chuyển cho vợ. Xưa chị cũng từng nhiều lần nhìn lên và tủi phận, thậm chí đôi lúc có ý xem thường anh. Bằng hữu nhiều người có chồng đại gia, ăn sóng nói gió, mở mồm là tiền tỷ. Anh lại có dáng người gầy gò, khắc khổ, so với những ông bạn bụng bia oai vệ, thì đúng là ko sang thật. Xưa, vài lần bè bạn cũ họp mặt, chị đồng hành anh, thầm lặng quan sát và so sánh. Cảm giác như là mình đã thất bại đường chồng con vậy…Mấy năm trước, anh trải qua một trận bạo bệnh, theo kiểu suy nhược, kiệt sức, gầy chỉ còn hơn 40 ký. Đã có những khoảnh khắc phải đối diện với tử sinh. Đấy cũng là lúc chị quyết định nhìn xuống. Xót xa trông thấy, hóa ra chị vẫn còn may mắn. Chồng ko cờ bạc, rượu chè, trai gái, cũng chẳng gia trưởng hay khó tính. Thi thoảng anh cũng ham vui, nhậu nhẹt, và chị vin vào đó để tưới nước cho cái cây “xấu số” nhưng mà mình tưởng tượng ra.Lâu rồi, chồng chị đã là người đàn ông mồ côi. Anh chị chồng ít ỏi, lại ở quê xa. Chồng chị xét kỹ thì chỉ còn vợ con là thân thích. Ba mẹ anh tới lúc mất đi cũng vẫn đơn sơ cảnh nghèo, chẳng hưởng được mấy ngày thảnh thơi, sung sướng. Anh vốn là người coi trọng tình thân, họ hàng. Những dịp lễ tết chỉ muốn ở nhà, thắp hương, cúng giỗ. Lúc đầu chị khó chịu lắm, bảo anh chưa già đã lẫn cẫn, dở hơi, phong kiến. Sao phải cầu kỳ, gò bó như thế. Rồi cũng chính chị, sau này đi chợ hay sắm về ít hoa trái, nhắc anh bày lên bàn thờ. Có mùi hương trầm, nhà cửa cũng thấy ấm hơn. Trước lúc gia đình đi đâu, chị cũng hay tự mình đốt một cây nhang, xin cho đi tới nơi về tới chốn. Đó ko thuần tuý là tôn giáo, nhưng mà chị tin, vợ chồng sống tử tế lương thiện, thì sẽ luôn có bình yên theo cùng.Chị ngồi mường tượng tương lai gần. Con cái học xong, tốt nghiệp, đi làm, thành hôn. Anh sẽ lên chức ông nội ông ngoại. Nếu cuộc đời yên ả trời thương thì sẽ như thế. Những tất tưởi xuôi ngược cũng dần trở thành mỏi mệt, tuổi hưu vụt tới, lúc đó chỉ thèm một chốn để về, một mâm cơm lành sạch để ăn, ngủ ngon giấc thôi, đã là hạnh phúc.Đã tới lúc, vợ chồng bàn nhau kế hoạch sửa nhà. Của nả dành dụm hiện được chừng đó. Mượn thêm một phần nhỏ từ phía bên ngoại. Khoản nợ đó sẽ trả bằng nguồn tiền này, trong chừng thời kì này, coi như vẫn an toàn, bao quát được. Đời chúng ta, sau đợt này nhà cửa êm xuôi, thì cũng coi như toại nguyện, ổn định rồi. Bõ công tất tưởi cả thời thanh niên. Chị nhắn cho chồng, nhưng mà như tự nói với chính mình. Nếu cuộc đời yên ả, anh chị sẽ vui tuổi già trong căn nhà nhiều cây trái khu vườn nhỏ (Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK)Nhắn xong chị tần ngần ngó ra sân. Hồi trước, chỗ đó là một giàn hoa trang leo khá lớn do chính tay anh trồng. Đợt sửa nhà cũ, phải đốn bỏ giàn hoa. Chị lúc đó ko nghĩ nhiều. Cây cối thôi nhưng mà, quan trọng gì đâu, nhưng mà sao thấy anh lần thần tiếc nuối mãi. Thậm chí, chị còn hơi bực: “Cứ hoài cổ thế, làm sao khá được”. Một con mèo nuôi trong nhà vừa lạc mất cũng khiến mấy cha con rầu rĩ cả tuần, quả là quá quắt!Nhưng giờ, chị đã hiểu ra. Đó là ký ức thơ ấu của anh hồi ngoài quê. Hình ảnh giàn bông gắn liền với ông bà nội của tụi nhóc. Con mèo là một sinh linh vẫn kêu meo meo và quẩn chân thân thuộc trong nhà. Đó là những nâng niu dịu dàng vỗ về anh giữa rất nhiều tháng ngày cắm cúi đi làm, thật ít thú vui và tận hưởng…50 tuổi, người ta bỗng muốn bao dung với nhau nhiều hơn. Ko vì một chầu nhậu, một lần về trễ, một đợt tiêu tiền hơi quá trớn nhưng mà dằn hắt, ồn ĩ. Chị đã bớt trách cứ, oán giận. Mở màn những nhắc nhở con cái giữ yên lặng cho ba ngủ hoặc giảng giải: “Lâu lâu mới có dịp bà con tới chơi, ba uống vài ly cũng là phổ biến. Đó chưa hẳn gọi là sa đà nhậu nhẹt đâu, con à”.50 tuổi, đủ để người ta thấu hiểu: Mối quan hệ vợ chồng cũng lúc này lúc khác, lắm lúc chỉ cần quan tâm thuần tuý nhỏ nhỏ thôi là đủ ấm áp rồi. Thành đạt hay giản dị, thì người nào cũng cần một khoảnh riêng, cần được tôn trọng và ngơi nghỉ sau rất nhiều bươn bả. Bên cái ngả cuộc đời đang dần dốc xuống, cần biết bao một tấm lòng thông cảm đồng hành. Thùy Lâm

#Đàn #ông #tuổi #bàng #hoàng #lúc #nhớ #rằng #cuộc #đời #trôi #qua #quá #nhanh

[rule_2_plain]

#Đàn #ông #tuổi #bàng #hoàng #lúc #nhớ #rằng #cuộc #đời #trôi #qua #quá #nhanh

[rule_2_plain]

#Đàn #ông #tuổi #bàng #hoàng #lúc #nhớ #rằng #cuộc #đời #trôi #qua #quá #nhanh

[rule_3_plain]

#Đàn #ông #tuổi #bàng #hoàng #lúc #nhớ #rằng #cuộc #đời #trôi #qua #quá #nhanh

xaydunggiadinh.com – 50 tuổi, đủ để người ta thấu hiểu: Mối quan hệ vợ chồng cũng lúc này lúc khác. Thành đạt hay giản dị, thì người nào cũng cần một khoảnh riêng, cần được tôn trọng và ngơi nghỉ sau rất nhiều bươn bả

“Thông chốt” trong hôn nhân

Bước ra khỏi hôn nhân

Đèn vàng hôn nhân

Buổi tối, anh đang ngồi điền một mẫu đơn và chợt thốt lên: “Hóa ra mình 50 tuổi à?”.Chị giật thột, đếm lại. Sững sờ nhớ ra, đời người thật sự đi nhanh quá. Đầu 5 thật rồi! Chạm ngưỡng trung niên, người ta mở đầu sợ tết, sợ tuổi, sợ hai chữ “mai này” thì phải. Năm mươi, anh còn bao nhiêu thời kì phía trước, chẳng người nào biết được. Nhưng tưởng tượng ra hành trình tưởng dài nhưng mà ngắn của đời người, thì chị ko khỏi nghĩ ngợi.Chạm ngưỡng trung niên, người ta mở đầu sợ thêm tuổi (Ảnh minh họa)Chị ko tin nổi là họ đã chung sống được một khoảng thời kì xấp xỉ hai thập niên. Đành rằng gia đình ko quá nhiều thăng trầm hay biến cố, nhưng buồn vui đã từng thì chẳng ít. Chị len lén ngó chồng. Anh là người cả đời vất vả, tới tuổi này vẫn cần mẫn làm mướn ăn lương. Hằng tháng anh giữ lại một phần chi dùng, còn đa số thu nhập chuyển cho vợ. Xưa chị cũng từng nhiều lần nhìn lên và tủi phận, thậm chí đôi lúc có ý xem thường anh. Bằng hữu nhiều người có chồng đại gia, ăn sóng nói gió, mở mồm là tiền tỷ. Anh lại có dáng người gầy gò, khắc khổ, so với những ông bạn bụng bia oai vệ, thì đúng là ko sang thật. Xưa, vài lần bè bạn cũ họp mặt, chị đồng hành anh, thầm lặng quan sát và so sánh. Cảm giác như là mình đã thất bại đường chồng con vậy…Mấy năm trước, anh trải qua một trận bạo bệnh, theo kiểu suy nhược, kiệt sức, gầy chỉ còn hơn 40 ký. Đã có những khoảnh khắc phải đối diện với tử sinh. Đấy cũng là lúc chị quyết định nhìn xuống. Xót xa trông thấy, hóa ra chị vẫn còn may mắn. Chồng ko cờ bạc, rượu chè, trai gái, cũng chẳng gia trưởng hay khó tính. Thi thoảng anh cũng ham vui, nhậu nhẹt, và chị vin vào đó để tưới nước cho cái cây “xấu số” nhưng mà mình tưởng tượng ra.Lâu rồi, chồng chị đã là người đàn ông mồ côi. Anh chị chồng ít ỏi, lại ở quê xa. Chồng chị xét kỹ thì chỉ còn vợ con là thân thích. Ba mẹ anh tới lúc mất đi cũng vẫn đơn sơ cảnh nghèo, chẳng hưởng được mấy ngày thảnh thơi, sung sướng. Anh vốn là người coi trọng tình thân, họ hàng. Những dịp lễ tết chỉ muốn ở nhà, thắp hương, cúng giỗ. Lúc đầu chị khó chịu lắm, bảo anh chưa già đã lẫn cẫn, dở hơi, phong kiến. Sao phải cầu kỳ, gò bó như thế. Rồi cũng chính chị, sau này đi chợ hay sắm về ít hoa trái, nhắc anh bày lên bàn thờ. Có mùi hương trầm, nhà cửa cũng thấy ấm hơn. Trước lúc gia đình đi đâu, chị cũng hay tự mình đốt một cây nhang, xin cho đi tới nơi về tới chốn. Đó ko thuần tuý là tôn giáo, nhưng mà chị tin, vợ chồng sống tử tế lương thiện, thì sẽ luôn có bình yên theo cùng.Chị ngồi mường tượng tương lai gần. Con cái học xong, tốt nghiệp, đi làm, thành hôn. Anh sẽ lên chức ông nội ông ngoại. Nếu cuộc đời yên ả trời thương thì sẽ như thế. Những tất tưởi xuôi ngược cũng dần trở thành mỏi mệt, tuổi hưu vụt tới, lúc đó chỉ thèm một chốn để về, một mâm cơm lành sạch để ăn, ngủ ngon giấc thôi, đã là hạnh phúc.Đã tới lúc, vợ chồng bàn nhau kế hoạch sửa nhà. Của nả dành dụm hiện được chừng đó. Mượn thêm một phần nhỏ từ phía bên ngoại. Khoản nợ đó sẽ trả bằng nguồn tiền này, trong chừng thời kì này, coi như vẫn an toàn, bao quát được. Đời chúng ta, sau đợt này nhà cửa êm xuôi, thì cũng coi như toại nguyện, ổn định rồi. Bõ công tất tưởi cả thời thanh niên. Chị nhắn cho chồng, nhưng mà như tự nói với chính mình. Nếu cuộc đời yên ả, anh chị sẽ vui tuổi già trong căn nhà nhiều cây trái khu vườn nhỏ (Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK)Nhắn xong chị tần ngần ngó ra sân. Hồi trước, chỗ đó là một giàn hoa trang leo khá lớn do chính tay anh trồng. Đợt sửa nhà cũ, phải đốn bỏ giàn hoa. Chị lúc đó ko nghĩ nhiều. Cây cối thôi nhưng mà, quan trọng gì đâu, nhưng mà sao thấy anh lần thần tiếc nuối mãi. Thậm chí, chị còn hơi bực: “Cứ hoài cổ thế, làm sao khá được”. Một con mèo nuôi trong nhà vừa lạc mất cũng khiến mấy cha con rầu rĩ cả tuần, quả là quá quắt!Nhưng giờ, chị đã hiểu ra. Đó là ký ức thơ ấu của anh hồi ngoài quê. Hình ảnh giàn bông gắn liền với ông bà nội của tụi nhóc. Con mèo là một sinh linh vẫn kêu meo meo và quẩn chân thân thuộc trong nhà. Đó là những nâng niu dịu dàng vỗ về anh giữa rất nhiều tháng ngày cắm cúi đi làm, thật ít thú vui và tận hưởng…50 tuổi, người ta bỗng muốn bao dung với nhau nhiều hơn. Ko vì một chầu nhậu, một lần về trễ, một đợt tiêu tiền hơi quá trớn nhưng mà dằn hắt, ồn ĩ. Chị đã bớt trách cứ, oán giận. Mở màn những nhắc nhở con cái giữ yên lặng cho ba ngủ hoặc giảng giải: “Lâu lâu mới có dịp bà con tới chơi, ba uống vài ly cũng là phổ biến. Đó chưa hẳn gọi là sa đà nhậu nhẹt đâu, con à”.50 tuổi, đủ để người ta thấu hiểu: Mối quan hệ vợ chồng cũng lúc này lúc khác, lắm lúc chỉ cần quan tâm thuần tuý nhỏ nhỏ thôi là đủ ấm áp rồi. Thành đạt hay giản dị, thì người nào cũng cần một khoảnh riêng, cần được tôn trọng và ngơi nghỉ sau rất nhiều bươn bả. Bên cái ngả cuộc đời đang dần dốc xuống, cần biết bao một tấm lòng thông cảm đồng hành. Thùy Lâm

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Đàn #ông #tuổi #bàng #hoàng #lúc #nhớ #rằng #cuộc #đời #trôi #qua #quá #nhanh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button