Gia Đình

Đau đớn “có hình dạng giống một con số”: Nếu bạn giàu, bạn không cần phải học, phải không?

xaydunggiadinh.com – Bố tôi rất tài giỏi, từ trưởng phòng kinh doanh của một doanh nghiệp, nay vì ham mê đỏ đen nên chỉ giỏi vào vai … con nợ.

Sẵn sàng đi học lại, mẹ hỏi tôi có cần đồng phục mới ko, tôi trả lời: “Đúng! Năm nay cuối cấp 3 rồi, đừng sắm sửa gì, mặc chỉ phí một năm thôi. Với lại, tôi cũng gầy, quần áo năm ngoái vẫn rộng rãi.” Mẹ vẫn quyết tâm chở tôi tới trường để chọn một bộ đồng phục mới và một bộ đồ thể dục.

Mong bố thích kinh doanh dù chỉ là bán hàng rong (Ảnh minh họa)

Lúc sẵn sàng giặt áo để ủi và ép huy hiệu, cô hít hà mùi vải nhưng mà nước mắt cô trào ra. Người nào nhưng mà chẳng mê quần áo mới, bè bạn ko người nào là ko có quần áo mới, nhưng thật lòng tôi ko muốn mẹ sắm cho, vì tôi biết mẹ ko còn tiền.

Gia đình là nơi vun vén hạnh phúc, là nơi con người ta được cha mẹ nuôi nấng, trưởng thành. Trong một gia đình, người trụ cột gia đình góp phần rất lớn trong việc xây dựng tổ ấm hạnh phúc. Nhưng nếu trong gia đình mọi gánh nặng đều đổ lên vai một người: kiếm tiền, nuôi dạy con cái, toan lo mọi việc thì chẳng khác gì cột đình dễ đổ.

Đáng buồn hơn, gia đình chị lại rơi vào hoàn cảnh đó lúc bố chị nghiện cờ bạc, mọi vất vả dồn lên vai mẹ chị. Mẹ cô vừa phải kiếm tiền nuôi chồng con vừa phải gánh trên vai món nợ nhưng mà cha cô đã gây ra. Kinh tế gia đình ngày càng khó khăn, tình cảm của cả gia đình cũng vì thế nhưng mà dần rơi vào tuyệt vọng. Bố tôi rất tài giỏi, từ trưởng phòng kinh doanh của một doanh nghiệp giờ chỉ giỏi vào vai … con nợ.

Bố tôi tiêu tiền vào vé số, cờ bạc, cá độ thay vì giúp gia đình có cuộc sống tốt hơn, lo cho hai con ăn học. Ba tôi ko biết bao nhiêu là chi phí hàng ngày, hàng tháng đã đè nặng lên mẹ tôi. Anh đấy chỉ mơ về tiền “to lớn” của cá cược mang lại.

Thỉnh thoảng, tôi chỉ mong bố tìm được công việc ổn định, phụ giúp mẹ trang trải cuộc sống hàng ngày. Chỉ những điều nhỏ nhặt đó thôi là mẹ sẽ nguôi ngoai phần nào. Tôi ko dám xin tiền để sắm đồ cho bản thân hay đi chơi với bè bạn vì tôi biết rằng để nuôi con tử tế là một số tiền ko hề nhỏ.

Hè này, tôi đi làm thêm và phụ giúp bà con giao thương kiếm tiền sắm sách vở và sửa xe đạp. Mẹ tôi cảm thấy có lỗi với tôi vì tôi còn quá nhỏ để chăm sóc bản thân. Và bố ko nhìn tôi, ông vẫn mê mải với những trò chơi, những con số, những giấc mơ bong bóng. Tôi nhớ lúc đó bố tôi rất yêu tôi. Lương kiếm được, bố sắm cho con cái áo đẹp, bố đưa cả nhà đi chơi Thảo Cầm Viên. Giờ đây, cá độ và cờ bạc đã biến bố tôi thành một con người khác.

Một lần cha tôi lấy trộm một chiếc nhẫn vàng 5 inch, và bà tôi đã tặng nó cho tôi lúc đạt thành tích xuất sắc ở trường tiểu học. Tôi bực bội nói với cha tôi: “Vì sao ông lại làm điều này? Nếu anh ko chăm sóc em, em sẽ càng làm tổn thương anh nhiều hơn. Cha nỗ lực từ bỏ thói cờ bạc để giúp mẹ chăm sóc các em và em trai. Đánh cược rồi giàu nhưng mà nhà xây rồi thì xã hội đâu cần nghề khác đúng ko? Mình cũng ko cần học, chọn nghề gì để tiêu, đúng ko?”

Cha bật khóc, ôm chầm lấy tôi, nói lời xin lỗi. Cứ tưởng lần đó ba tôi hết đỏ đen. Nhưng đó chỉ là điều tôi hằng mong ước. Thực tiễn, cả mùa hè năm nay, cả gia đình tôi vẫn đang điêu đứng vì chủ nợ tới đòi tiền.

Có những buổi chiều tan học, em ước được bố và các cô chú bán kem, xúc xích, bánh tráng trộn… ở cổng trường. Dù biết ngày nào các anh cũng ko kiếm được nhiều tiền nhưng có một tẹo để nuôi vợ con cũng tốt. Và đó là những đồng tiền được tạo ra từ mồ hôi, từ công sức lao động của các cô chú chứ ko phải từ một con số may mắn nào đó.

Dù cá cược tiêu khiển một hai lần là vui nhưng nếu lún sâu vào đó thì sẽ lâm vào cảnh nợ nần, ngày càng xa cách với người thân, luôn mang tâm lý lo sợ, lâu dần sẽ sinh ra căng thẳng, trầm cảm. Vì vậy, những gia đình có người thân tham gia cờ bạc hãy nhanh chóng tìm cách giúp người đó thoát ra khỏi bóng tối đó trước lúc ko thể quay đầu lại và mãi mãi ngừng lại vào ngõ cụt.

Lê CL (14 tuổi, TP.HCM)


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Đớn đau “có hình dạng giống một con số”: Nếu bạn giàu, bạn ko cần phải học, phải ko?

Video về Đớn đau “có hình dạng giống một con số”: Nếu bạn giàu, bạn ko cần phải học, phải ko?

Wiki về Đớn đau “có hình dạng giống một con số”: Nếu bạn giàu, bạn ko cần phải học, phải ko?

Đớn đau “có hình dạng giống một con số”: Nếu bạn giàu, bạn ko cần phải học, phải ko?

#Đau #đớn #có #hình #dạng #giống #một #con #số #Nếu #bạn #giàu #bạn #ko #cần #phải #học #phải #ko

[rule_3_plain]

#Đau #đớn #có #hình #dạng #giống #một #con #số #Nếu #bạn #giàu #bạn #ko #cần #phải #học #phải #ko

xaydunggiadinh.com – Cha em vốn rất tài giỏi, từ một trưởng phòng kinh doanh của một doanh nghiệp, giờ vì mê đỏ đen, cha chỉ giỏi vào vai… một con nợ.

Nỗi đau “mang hình con số”: Bỏ thì thương, vương thì… khốn khổ

Nỗi đau “mang hình con số”: Từ ngậm thìa vàng tới đi bán… vé số

Nỗi đau “mang hình con số”: Thay vì cay cú muốn gỡ gạc, hãy tự tin thiết lập thói quen tích cực

Sẵn sàng tựu trường, mẹ hỏi em cần mấy bộ đồng phục mới, em trả lời: “Dạ thôi! Năm nay cuối cấp rồi, khỏi sắm đồ chi, mặc chỉ một năm bỏ uổng. Với lại con cũng ốm nhom, đồ năm rồi còn rộng rinh”. Mẹ vẫn quyết tâm chở em vào trường chọn một bộ đồng phục mới và một bộ đồ thể dục.Mong cha chí thú làm ăn, dù chỉ là người bán hàng rong (Ảnh minh họa)Lúc sẵn sàng giặt áo để ủi và ép phù hiệu, em hít hà mùi thơm của vải nhưng mà nước mắt trào ra. Người nào nhưng mà chẳng ham quần áo mới, bè bạn đứa nào chẳng có áo mới, nhưng thực lòng em ko muốn mẹ sắm, vì biết mẹ đâu còn tiền.Gia đình là nơi để nuôi dưỡng hạnh phúc, nơi nhưng mà con người được cha mẹ dưỡng dục và trưởng thành. Trong một gia đình thì người trụ cột đóng một phần rất lớn lao vào việc xây dựng một mái ấm hạnh phúc. Nhưng nếu như trong gia đình mọi gánh nặng đều đổ dồn lên vai một người: vừa kiếm tiền, vừa nuôi dạy con, toan lo mọi việc thì khác nào thiếu đi một cột, rất dễ dàng bị sụp đổ.

Buồn thay, gia đình của em lại rơi vào cảnh đó lúc cha em nghiện cờ bạc, làm cho mọi vất vả đổ dồn lên vai mẹ. Mẹ em phải kiếm tiền để nuôi chồng con vừa phải gánh vác số nợ nhưng mà cha đã gây ra. Kinh tế gia đình ngày càng khó khăn, tình cảm của cả nhà cũng vì đó nhưng mà rơi dần vào tuyệt vọng. Cha em vốn rất tài giỏi, từ một trưởng phòng kinh doanh của một doanh nghiệp, giờ cha chỉ giỏi vào vai… một con nợ.Cha em cung cấp tiền của mình vào vé số, cờ bạc, những trận cá độ thay vì phụ giúp để gia đình có cuộc sống khá hơn, lo nuôi hai con ăn học. Cha ko hề biết, những khoản chi hằng ngày, hằng tháng đè nặng lên mẹ em nhiều như thế nào. Ông chỉ mơ tới số tiền “khổng lồ” của cá cược mang lại.Đôi lúc, em chỉ mong rằng cha tìm được một công việc ổn định và tương trợ mẹ những chi phí sinh hoạt hằng ngày. Chỉ những điều nhỏ nhoi đấy thôi cũng nhẹ bớt cho mẹ phần nào. Em ko dám xin tiền sắm những thứ cho bản thân hoặc đi chơi với bè bạn vì em biết rằng nuôi em ăn học đầy đủ đã là một số tiền ko hề nhỏ.Hè này, em làm thêm, phụ người thân giao thương được một ít tiền tự sắm sách, sửa xe đạp. Mẹ xót xa vì em còn nhỏ quá nhưng mà phải tự liệu lo. Còn cha chẳng nhìn ngó em, ông vẫn mê mải chạy theo những trận đấu, những con số, những giấc mơ bong bóng. Em nhớ ngày xưa cha rất cưng em. Lãnh lương, cha sắm cho em áo đẹp, cha dắt cả nhà đi chơi Thảo Cầm Viên. Giờ đây, cá cược, cờ bạc đã biến cha em thành một người khác.Có lần cha lén lấy chiếc nhẫn năm phân vàng bà ngoại thưởng cho em vì kết quả cấp I xuất sắc. Em rấm rứt nói với cha: “Sao cha làm tương tự? Đã ko lo cho con, cha còn hại con thêm. Cha ráng bỏ tật cờ bạc để phụ mẹ lo cho con và em. Nếu cá cược nhưng mà giàu, nhưng mà nên nhà nên cửa thì xã hội đâu cần có nghề nào khác hả cha? Con cũng đâu cần học hành, chọn nghề để chi hả cha?”.Cha ứa nước mắt, ôm em, xin lỗi. Em tưởng lần đó cha dứt được đỏ đen. Nhưng đấy chỉ là điều em mong mỏi. Thực tiễn là mùa hè này, cả nhà em vẫn phải nháo nhào vì chủ nợ tới đòi tiền.Có những chiều tan học, em ước cha em cũng như các chú đứng bán kem, xúc xích, bánh tráng trộn… ở cổng trường. Dù em biết các chú ko kiếm được thật nhiều tiền mỗi ngày, nhưng có một ít để đỡ đần cho vợ con là quý rồi. Và đó là những đồng tiền tạo ra từ mồ hôi, từ sức lao động của các chú chứ ko phải từ con số may mắn nào đó. Dù cá cược tiêu khiển một, hai lần là vui nhưng lún sâu vào nó, thì sẽ lâm cảnh nợ nần, ngày càng tách ra khỏi người thân, luôn mang tới một tâm lý sợ hãi rồi lâu dần sẽ gây stress, trầm cảm. Vì vậy, những gia đình có người thân đang dấn vào cờ bạc hãy nhanh tay tìm cách giúp người đó thoát ra khỏi bóng đêm đấy trước lúc họ ko thể quay lại và mãi ngừng lại ở tuyến đường cụt.Lê C.L. (14 tuổi, TPHCM)    

#Đau #đớn #có #hình #dạng #giống #một #con #số #Nếu #bạn #giàu #bạn #ko #cần #phải #học #phải #ko

[rule_2_plain]

#Đau #đớn #có #hình #dạng #giống #một #con #số #Nếu #bạn #giàu #bạn #ko #cần #phải #học #phải #ko

[rule_2_plain]

#Đau #đớn #có #hình #dạng #giống #một #con #số #Nếu #bạn #giàu #bạn #ko #cần #phải #học #phải #ko

[rule_3_plain]

#Đau #đớn #có #hình #dạng #giống #một #con #số #Nếu #bạn #giàu #bạn #ko #cần #phải #học #phải #ko

xaydunggiadinh.com – Cha em vốn rất tài giỏi, từ một trưởng phòng kinh doanh của một doanh nghiệp, giờ vì mê đỏ đen, cha chỉ giỏi vào vai… một con nợ.

Nỗi đau “mang hình con số”: Bỏ thì thương, vương thì… khốn khổ

Nỗi đau “mang hình con số”: Từ ngậm thìa vàng tới đi bán… vé số

Nỗi đau “mang hình con số”: Thay vì cay cú muốn gỡ gạc, hãy tự tin thiết lập thói quen tích cực

Sẵn sàng tựu trường, mẹ hỏi em cần mấy bộ đồng phục mới, em trả lời: “Dạ thôi! Năm nay cuối cấp rồi, khỏi sắm đồ chi, mặc chỉ một năm bỏ uổng. Với lại con cũng ốm nhom, đồ năm rồi còn rộng rinh”. Mẹ vẫn quyết tâm chở em vào trường chọn một bộ đồng phục mới và một bộ đồ thể dục.Mong cha chí thú làm ăn, dù chỉ là người bán hàng rong (Ảnh minh họa)Lúc sẵn sàng giặt áo để ủi và ép phù hiệu, em hít hà mùi thơm của vải nhưng mà nước mắt trào ra. Người nào nhưng mà chẳng ham quần áo mới, bè bạn đứa nào chẳng có áo mới, nhưng thực lòng em ko muốn mẹ sắm, vì biết mẹ đâu còn tiền.Gia đình là nơi để nuôi dưỡng hạnh phúc, nơi nhưng mà con người được cha mẹ dưỡng dục và trưởng thành. Trong một gia đình thì người trụ cột đóng một phần rất lớn lao vào việc xây dựng một mái ấm hạnh phúc. Nhưng nếu như trong gia đình mọi gánh nặng đều đổ dồn lên vai một người: vừa kiếm tiền, vừa nuôi dạy con, toan lo mọi việc thì khác nào thiếu đi một cột, rất dễ dàng bị sụp đổ.

Buồn thay, gia đình của em lại rơi vào cảnh đó lúc cha em nghiện cờ bạc, làm cho mọi vất vả đổ dồn lên vai mẹ. Mẹ em phải kiếm tiền để nuôi chồng con vừa phải gánh vác số nợ nhưng mà cha đã gây ra. Kinh tế gia đình ngày càng khó khăn, tình cảm của cả nhà cũng vì đó nhưng mà rơi dần vào tuyệt vọng. Cha em vốn rất tài giỏi, từ một trưởng phòng kinh doanh của một doanh nghiệp, giờ cha chỉ giỏi vào vai… một con nợ.Cha em cung cấp tiền của mình vào vé số, cờ bạc, những trận cá độ thay vì phụ giúp để gia đình có cuộc sống khá hơn, lo nuôi hai con ăn học. Cha ko hề biết, những khoản chi hằng ngày, hằng tháng đè nặng lên mẹ em nhiều như thế nào. Ông chỉ mơ tới số tiền “khổng lồ” của cá cược mang lại.Đôi lúc, em chỉ mong rằng cha tìm được một công việc ổn định và tương trợ mẹ những chi phí sinh hoạt hằng ngày. Chỉ những điều nhỏ nhoi đấy thôi cũng nhẹ bớt cho mẹ phần nào. Em ko dám xin tiền sắm những thứ cho bản thân hoặc đi chơi với bè bạn vì em biết rằng nuôi em ăn học đầy đủ đã là một số tiền ko hề nhỏ.Hè này, em làm thêm, phụ người thân giao thương được một ít tiền tự sắm sách, sửa xe đạp. Mẹ xót xa vì em còn nhỏ quá nhưng mà phải tự liệu lo. Còn cha chẳng nhìn ngó em, ông vẫn mê mải chạy theo những trận đấu, những con số, những giấc mơ bong bóng. Em nhớ ngày xưa cha rất cưng em. Lãnh lương, cha sắm cho em áo đẹp, cha dắt cả nhà đi chơi Thảo Cầm Viên. Giờ đây, cá cược, cờ bạc đã biến cha em thành một người khác.Có lần cha lén lấy chiếc nhẫn năm phân vàng bà ngoại thưởng cho em vì kết quả cấp I xuất sắc. Em rấm rứt nói với cha: “Sao cha làm tương tự? Đã ko lo cho con, cha còn hại con thêm. Cha ráng bỏ tật cờ bạc để phụ mẹ lo cho con và em. Nếu cá cược nhưng mà giàu, nhưng mà nên nhà nên cửa thì xã hội đâu cần có nghề nào khác hả cha? Con cũng đâu cần học hành, chọn nghề để chi hả cha?”.Cha ứa nước mắt, ôm em, xin lỗi. Em tưởng lần đó cha dứt được đỏ đen. Nhưng đấy chỉ là điều em mong mỏi. Thực tiễn là mùa hè này, cả nhà em vẫn phải nháo nhào vì chủ nợ tới đòi tiền.Có những chiều tan học, em ước cha em cũng như các chú đứng bán kem, xúc xích, bánh tráng trộn… ở cổng trường. Dù em biết các chú ko kiếm được thật nhiều tiền mỗi ngày, nhưng có một ít để đỡ đần cho vợ con là quý rồi. Và đó là những đồng tiền tạo ra từ mồ hôi, từ sức lao động của các chú chứ ko phải từ con số may mắn nào đó. Dù cá cược tiêu khiển một, hai lần là vui nhưng lún sâu vào nó, thì sẽ lâm cảnh nợ nần, ngày càng tách ra khỏi người thân, luôn mang tới một tâm lý sợ hãi rồi lâu dần sẽ gây stress, trầm cảm. Vì vậy, những gia đình có người thân đang dấn vào cờ bạc hãy nhanh tay tìm cách giúp người đó thoát ra khỏi bóng đêm đấy trước lúc họ ko thể quay lại và mãi ngừng lại ở tuyến đường cụt.Lê C.L. (14 tuổi, TPHCM)    

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Đau #đớn #có #hình #dạng #giống #một #con #số #Nếu #bạn #giàu #bạn #ko #cần #phải #học #phải #ko

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button