Gia Đình

Đừng lấy đi niềm tự hào của bạn

xaydunggiadinh.com – “Tôi luôn tự ti với gia đình, ko biết mình sống để làm gì? Em cảm thấy tương lai thật cập kênh ”là tâm tư của một nữ sinh lớp 11.

Trẻ được chở che lâu ngày sẽ tạo nên thói quen ỷ lại và phụ thuộc vào cha mẹ. Lúc tới tuổi đi học, các em khó có thể tách khỏi cha mẹ để hòa nhập với môi trường xã hội bên ngoài.

Đặc thù, những trẻ này thường thụ động và thiếu các kỹ năng sống cần thiết như kỹ năng ra quyết định, kỹ năng khắc phục vấn đề lúc gặp tình huống nguy cấp.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa - Jcomp
Trẻ bị quấn sẽ khó hòa đồng với bè bạn (Ảnh minh họa – Jcomp)

Trong quá trình tư vấn tâm lý cho thế hệ thanh thiếu niên, tôi gặp rất nhiều tình huống khó khăn lúc các em đi học, như câu chuyện của TTM (học trò lớp 9).

Từ lúc vào cấp 1, chiều nào M. cũng được mẹ đón đi nghỉ và ăn trưa. Đầu năm lớp 9, do mẹ bận việc nên M. ở lại học. Kể từ đó, M. thường xuyên trốn học, bỏ ăn trưa, ko chịu đi học. Theo mô tả của người mẹ, mỗi ngày đưa con đi học, gia đình như trải qua một trận chiến: con khóc thét lên với bố mẹ, vợ chồng cãi vã to tiếng.

Nhận thấy con có biểu lộ bất ổn, người mẹ đã đưa con đi tư vấn tâm lý. M. tâm tư, từ nhỏ, trong mỗi bữa ăn, mẹ luôn gỡ xương cá cho em. Lúc ăn ở trường ko biết gỡ nên nhiều lần bị dính. Có lần, tôi đau tới mức phát hoảng và khóc trong lớp.

Kể từ hôm đó, bè bạn trêu chọc khiến tôi xấu hổ, ko dám ăn trưa ở trường nữa và sợ đi học. Tuy nhiên, điều M. cảm thấy phẫn uất nhất là sau đó, cháu có san sớt với mẹ, bộc bạch mong muốn để cháu tự xúc ăn nhưng mẹ cháu nhỏ ko đồng ý. Thậm chí, mẹ tôi còn lấy lý do tôi bị hóc xương để chăm sóc tôi nhiều hơn.

Sự bảo bọc của cha mẹ cũng có thể dẫn tới tâm lý bất ổn lúc trẻ bước vào tuổi vị thành niên. Vì đây là thời kỳ tạo nên bản sắc, mọi đứa trẻ đều trải qua thời kỳ khủng hoảng để trở thành người lớn. Trẻ mở màn có những suy nghĩ và băn khoăn về bản thân, về tương lai và ý nghĩa của cuộc sống. Trẻ em tạo nên những câu hỏi trước hết về hình ảnh và trị giá bản thân. Đối với trẻ em, trị giá đó được trình bày thông qua việc tương trợ cha mẹ, bè bạn, những người xung quanh và khả năng học tập …

Giúp bố mẹ rửa bát sau bữa ăn cũng giúp trẻ cảm thấy tự hào về bản thân. Cha mẹ quá bảo bọc, trẻ ko có dịp tự lập hay tương trợ cha mẹ, trẻ sẽ cảm thấy mình thật vô dụng… Và lúc ko cảm thu được trị giá của bản thân thì càng ko có dịp để khẳng định mình. Trẻ sẽ tăng trưởng lòng tự trọng thấp, tự ti và ghét bản thân. Về trong khoảng thời gian dài, trẻ dần mất tự tin vào khả năng, năng lực của mình và đây cũng là tiền đề gây ra tâm lý bất ổn.

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa - Lifestylememory
Cha mẹ luôn nghĩ rằng sẽ cho con những gì tốt nhất nhưng chưa chắc đã có lợi cho con (Ảnh minh họa – Lifestylememory)

D.T đang là học trò lớp 11. Theo lời kể của mẹ, em được bà nội chăm sóc từ nhỏ, vì là cháu gái duy nhất nên em rất được cưng chiều. Từ nhỏ, sáng nào mẹ cũng gọi tôi đi học, sẵn sàng đồ ăn sáng và cho tôi ăn. Tới nay, dù đã 16 tuổi nhưng T. vẫn quen với việc này, ngày nào mẹ ko cho ăn, cháu đi học ko có thức ăn. Thời kì gần đây T. có những biểu lộ thất thường, em tự làm đau mình. T. được chẩn đoán mắc chứng trầm cảm kèm theo rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

T. san sớt: “Tôi luôn tự ti với gia đình, ko biết mình sống để làm gì? Bằng hữu xung quanh tôi đều có mục tiêu rõ ràng, nhưng tôi cảm thấy tương lai ko vững chắc. Tôi ko biết mình thích gì? Những gì có thể được thực hiện? Tôi ko có gì để tự hào. Dù có sống cả đời cũng chỉ sống nhờ mẹ và bà ”.

Lúc chúng ta bảo bọc con cái, ko cho chúng thời cơ được chăm sóc bản thân và cha mẹ chúng, chúng ta đã tước đi của chúng quyền tự hào về bản thân, biến chúng thành những đứa trẻ bội nghĩa. Trẻ em cũng cần học cách “cho đi”.

Cho đi ko chỉ giúp trẻ học cách bộc bạch lòng hàm ân nhưng mà qua đó trẻ còn nhận thức được trị giá của bản thân và ý nghĩa của sự tồn tại của mình trong cuộc sống, đây cũng là tiền đề để trẻ tăng trưởng và tăng trưởng lành mạnh. sự trưởng thành của trẻ em.

Thạc sĩ tâm lý Trần Thị Linh Giang


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Đừng lấy đi niềm tự hào của bạn

Video về Đừng lấy đi niềm tự hào của bạn

Wiki về Đừng lấy đi niềm tự hào của bạn

Đừng lấy đi niềm tự hào của bạn

#Đừng #lấy #đi #niềm #tự #hào #của #bạn

[rule_3_plain]

#Đừng #lấy #đi #niềm #tự #hào #của #bạn

xaydunggiadinh.com – “Em luôn cảm thấy tội trạng với gia đình, em ko biết mình sống để làm gì? Em cảm thấy tương lai mờ mịt” là một tâm tư của cô nhỏ học lớp 11.

Mùa “thơm út” trên nông trường

Con thích trò chuyện từ lúc còn trong bụng mẹ

Những ngọn đèn sắp cạn dầu

Những đứa trẻ được bảo bọc lâu ngày sẽ dần tạo nên thói quen ỷ lại và phụ thuộc vào cha mẹ. Lúc tới tuổi đi học các em khó tách rời khỏi cha mẹ để hòa nhập vào môi trường xã hội bên ngoài.Đặc thù, những trẻ này thường thụ động và thiếu các kỹ năng sống cần thiết như: kỹ năng ra quyết định, kỹ năng khắc phục vấn đề lúc gặp các tình huống nguy cấp. Trẻ được ủ bọc sẽ gặp trắc trở lúc hoà đồng với bè bạn (Ảnh mang tính minh họa – Jcomp) 

Trong quá trình tham vấn tâm lý cho các em tuổi vị thành niên, tôi gặp nhiều tình huống ngang trái của các em lúc đi học, như câu chuyện của em T.T.M. (học trò lớp Chín). Từ lúc vào tiểu học, mỗi buổi trưa M. đều được mẹ đón về nhà ngơi nghỉ, ăn trưa. Đầu năm lớp Chín, do mẹ có việc bận nên M. ở lại trường. Cũng từ đó, M. thường xuyên trốn học, trốn ăn trưa, ko chịu đi học. Theo mô tả của người mẹ, mỗi ngày để đưa được con tới trường, gia đình giống như trải qua một trận chiến: con gào khóc, la hét với bố mẹ, còn vợ chồng thì cãi nhau ồn ào. Nhận thấy con có tín hiệu bất ổn, mẹ đưa con đi tham vấn tâm lý. M. tâm tư, từ nhỏ trong mỗi bữa ăn, mẹ luôn gỡ xương thịt, cá cho em, lúc tự ăn ở trường em ko biết cách gỡ nên nhiều lần bị mắc xương. Có lần, đau quá em hoảng sợ khóc trong lớp học.Từ hôm đó, các bạn trêu chọc khiến em xấu hổ, em ko dám ăn trưa ở trường nữa và cũng sợ tới trường. Thế nhưng, điều M. cảm thấy rấm rứt nhất là sau đó, em san sớt với mẹ, bộc bạch mong muốn để em tự ăn cho quen, nhưng mẹ ko đồng ý. Thậm chí, mẹ còn lấy cớ em bị mắc xương để tỷ mỉ em nhiều hơn. Sự bảo bọc của cha mẹ còn có thể dẫn tới những bất ổn tâm lý lúc trẻ bước vào độ tuổi vị thành niên. Bởi đây là thời kỳ tạo nên bản sắc tư nhân, đứa trẻ nào cũng trải qua một cuộc khủng hoảng để trở thành người lớn. Trẻ mở màn có những suy nghĩ, trằn trọc về bản thân, tương lai của mình và ý nghĩa trong cuộc sống. Trẻ tạo nên những câu hỏi trước hết về hình ảnh và trị giá của bản thân. Với trẻ em, trị giá đó được trình bày qua sự tương trợ cha mẹ, bè bạn, những người xung quanh và năng lực học tập…Việc phụ giúp cha mẹ rửa chén sau bữa ăn cũng giúp trẻ cảm thấy tự hào về bản thân. Cha mẹ quá bảo bọc, con ko có dịp tự lập hay phụ giúp cha mẹ, trẻ sẽ cảm thấy bản thân vô dụng… Và lúc ko cảm thu được trị giá của mình, ko có dịp để khẳng định bản thân, trẻ sẽ phát sinh tâm lý tự ti, tự ti, đáng ghét chính mình. Về trong khoảng thời gian dài trẻ dần mất đi niềm tin vào năng lực, khả năng của mình và đây cũng là tiền đề gây ra những bất ổn tâm lý. Cha mẹ luôn nghĩ sẽ cho con những điều tốt nhất, nhưng chưa chắc điều đấy sẽ có  lợi cho trẻ (Ảnh mang tính minh họa – Lifestylememory) Em Đ.T.T. là học trò lớp 11. Theo lời mẹ em kể, em được bà ngoại chăm sóc từ nhỏ, vì là cô cháu gái duy nhất nên bà rất mực cưng chiều. Từ nhỏ, mỗi buổi sáng bà đều gọi cháu dậy đi học, sẵn sàng bữa sáng và đút cho cháu ăn. Đến giờ, dù đã 16 tuổi, T. vẫn quen với việc này, hôm nào bà ko đút thì em nhịn đói tới trường. Gần đây T. có biểu lộ thất thường, em tự làm tổn thương mình. T. được chẩn đoán trầm cảm kèm theo rối loạn ám ảnh cưỡng chế. T. san sớt: “Em luôn cảm thấy tội trạng với gia đình, em ko biết mình sống để làm gì? Bằng hữu xung quanh đều có những mục tiêu rõ ràng còn em cảm thấy tương lai mờ mịt. Em ko biết mình thích gì? Làm được gì? Em cũng ko có gì đáng để tự hào. Cả đời này em có sống cũng chỉ ăn bám mẹ và bà ngoại”.Lúc chúng ta bảo bọc con cái, ko cho con có dịp chăm sóc bản thân và cha mẹ là chúng ta đã tước đi của con quyền tự hào về bản thân, biến con thành những đứa trẻ bội nghĩa. Trẻ em cũng cần được học cách “cho đi”.Cho đi ko chỉ giúp trẻ học được cách trình bày lòng hàm ân, nhưng mà qua đó trẻ còn nhận thức được trị giá bản thân và ý nghĩa tồn tại của mình trong cuộc sống, đó cũng là tiền đề cho sự tăng trưởng lành mạnh và trưởng thành của trẻ. Thạc sĩ tâm lý Trần Thị Linh Giang  

#Đừng #lấy #đi #niềm #tự #hào #của #bạn

[rule_2_plain]

#Đừng #lấy #đi #niềm #tự #hào #của #bạn

[rule_2_plain]

#Đừng #lấy #đi #niềm #tự #hào #của #bạn

[rule_3_plain]

#Đừng #lấy #đi #niềm #tự #hào #của #bạn

xaydunggiadinh.com – “Em luôn cảm thấy tội trạng với gia đình, em ko biết mình sống để làm gì? Em cảm thấy tương lai mờ mịt” là một tâm tư của cô nhỏ học lớp 11.

Mùa “thơm út” trên nông trường

Con thích trò chuyện từ lúc còn trong bụng mẹ

Những ngọn đèn sắp cạn dầu

Những đứa trẻ được bảo bọc lâu ngày sẽ dần tạo nên thói quen ỷ lại và phụ thuộc vào cha mẹ. Lúc tới tuổi đi học các em khó tách rời khỏi cha mẹ để hòa nhập vào môi trường xã hội bên ngoài.Đặc thù, những trẻ này thường thụ động và thiếu các kỹ năng sống cần thiết như: kỹ năng ra quyết định, kỹ năng khắc phục vấn đề lúc gặp các tình huống nguy cấp. Trẻ được ủ bọc sẽ gặp trắc trở lúc hoà đồng với bè bạn (Ảnh mang tính minh họa – Jcomp) 

Trong quá trình tham vấn tâm lý cho các em tuổi vị thành niên, tôi gặp nhiều tình huống ngang trái của các em lúc đi học, như câu chuyện của em T.T.M. (học trò lớp Chín). Từ lúc vào tiểu học, mỗi buổi trưa M. đều được mẹ đón về nhà ngơi nghỉ, ăn trưa. Đầu năm lớp Chín, do mẹ có việc bận nên M. ở lại trường. Cũng từ đó, M. thường xuyên trốn học, trốn ăn trưa, ko chịu đi học. Theo mô tả của người mẹ, mỗi ngày để đưa được con tới trường, gia đình giống như trải qua một trận chiến: con gào khóc, la hét với bố mẹ, còn vợ chồng thì cãi nhau ồn ào. Nhận thấy con có tín hiệu bất ổn, mẹ đưa con đi tham vấn tâm lý. M. tâm tư, từ nhỏ trong mỗi bữa ăn, mẹ luôn gỡ xương thịt, cá cho em, lúc tự ăn ở trường em ko biết cách gỡ nên nhiều lần bị mắc xương. Có lần, đau quá em hoảng sợ khóc trong lớp học.Từ hôm đó, các bạn trêu chọc khiến em xấu hổ, em ko dám ăn trưa ở trường nữa và cũng sợ tới trường. Thế nhưng, điều M. cảm thấy rấm rứt nhất là sau đó, em san sớt với mẹ, bộc bạch mong muốn để em tự ăn cho quen, nhưng mẹ ko đồng ý. Thậm chí, mẹ còn lấy cớ em bị mắc xương để tỷ mỉ em nhiều hơn. Sự bảo bọc của cha mẹ còn có thể dẫn tới những bất ổn tâm lý lúc trẻ bước vào độ tuổi vị thành niên. Bởi đây là thời kỳ tạo nên bản sắc tư nhân, đứa trẻ nào cũng trải qua một cuộc khủng hoảng để trở thành người lớn. Trẻ mở màn có những suy nghĩ, trằn trọc về bản thân, tương lai của mình và ý nghĩa trong cuộc sống. Trẻ tạo nên những câu hỏi trước hết về hình ảnh và trị giá của bản thân. Với trẻ em, trị giá đó được trình bày qua sự tương trợ cha mẹ, bè bạn, những người xung quanh và năng lực học tập…Việc phụ giúp cha mẹ rửa chén sau bữa ăn cũng giúp trẻ cảm thấy tự hào về bản thân. Cha mẹ quá bảo bọc, con ko có dịp tự lập hay phụ giúp cha mẹ, trẻ sẽ cảm thấy bản thân vô dụng… Và lúc ko cảm thu được trị giá của mình, ko có dịp để khẳng định bản thân, trẻ sẽ phát sinh tâm lý tự ti, tự ti, đáng ghét chính mình. Về trong khoảng thời gian dài trẻ dần mất đi niềm tin vào năng lực, khả năng của mình và đây cũng là tiền đề gây ra những bất ổn tâm lý. Cha mẹ luôn nghĩ sẽ cho con những điều tốt nhất, nhưng chưa chắc điều đấy sẽ có  lợi cho trẻ (Ảnh mang tính minh họa – Lifestylememory) Em Đ.T.T. là học trò lớp 11. Theo lời mẹ em kể, em được bà ngoại chăm sóc từ nhỏ, vì là cô cháu gái duy nhất nên bà rất mực cưng chiều. Từ nhỏ, mỗi buổi sáng bà đều gọi cháu dậy đi học, sẵn sàng bữa sáng và đút cho cháu ăn. Đến giờ, dù đã 16 tuổi, T. vẫn quen với việc này, hôm nào bà ko đút thì em nhịn đói tới trường. Gần đây T. có biểu lộ thất thường, em tự làm tổn thương mình. T. được chẩn đoán trầm cảm kèm theo rối loạn ám ảnh cưỡng chế. T. san sớt: “Em luôn cảm thấy tội trạng với gia đình, em ko biết mình sống để làm gì? Bằng hữu xung quanh đều có những mục tiêu rõ ràng còn em cảm thấy tương lai mờ mịt. Em ko biết mình thích gì? Làm được gì? Em cũng ko có gì đáng để tự hào. Cả đời này em có sống cũng chỉ ăn bám mẹ và bà ngoại”.Lúc chúng ta bảo bọc con cái, ko cho con có dịp chăm sóc bản thân và cha mẹ là chúng ta đã tước đi của con quyền tự hào về bản thân, biến con thành những đứa trẻ bội nghĩa. Trẻ em cũng cần được học cách “cho đi”.Cho đi ko chỉ giúp trẻ học được cách trình bày lòng hàm ân, nhưng mà qua đó trẻ còn nhận thức được trị giá bản thân và ý nghĩa tồn tại của mình trong cuộc sống, đó cũng là tiền đề cho sự tăng trưởng lành mạnh và trưởng thành của trẻ. Thạc sĩ tâm lý Trần Thị Linh Giang  

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Đừng #lấy #đi #niềm #tự #hào #của #bạn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button