Gia Đình

Được bọc trong tiền mà mẹ đặt trong tay giữa chợ quê 40 năm trước

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Được bọc trong tiền nhưng mà mẹ đặt trong tay giữa chợ quê 40 năm trước

phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết về gia đình khác tại đây => Gia Đình

Mùa thu năm đó, học xong lớp sĩ quan dự bị, tôi tranh thủ về thăm quê vài ngày để sẵn sàng đi công việc miền Nam. Trước lúc tạm biệt những người thân yêu để lên đường. Mẹ tôi và các chị em tôi bận rộn giã gạo, (lúc đó nhà tôi đang làm nghề giã gạo – nghề thu sắm gạo, xay xát thành phẩm rồi đem bán kiếm lời) để kịp cho ngày mai đi chợ.

Đêm đó, mẹ tôi dường như ko ngủ. Thấy mẹ ra vào, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng lạch cạch trong bếp, tôi biết chắc mẹ đang sẵn sàng bữa sáng cho cả nhà. Vừa nhìn bố, mẹ giục: “Con dậy ăn cơm một tí rồi chở mẹ ra chợ Cầu” (chợ nằm ở phố huyện cách nhà chừng 15 km). Vì đang tỉnh như sáo nên tôi nhanh chóng trả lời:

– Còn sớm ko mẹ? Mẹ nói: “Sớm hơn, dậy đánh răng rửa mặt, ăn sáng rồi đi”.

Tôi cùng mẹ dậy, ăn bát cháo mẹ đã sẵn sàng từ tối qua rồi trút bỏ gánh nặng ra đi. Lúc này, trời vẫn tối như bưng. Làn sương trắng lướt qua mái nhà, nghiêng mình trong ngõ, mang theo làn gió mát rượi.

Ngay hiện thời ngôi làng vẫn còn đang ngủ. Con chó của người nào đó sủa ko ngừng mỗi lúc nghe thấy tiếng động. Đi theo lối tắt, qua các trường. Mặt đường trơn trượt, đất đá lởm chởm, có nơi còn đọng những vũng nước do trận mưa lớn chiều qua. Ngoài bờ ruộng, tiếng ếch nhái kêu râm ran trong ruột.

Hai mẹ con vừa đi vừa xì xào chuyện gia đình, họ hàng, thôn xóm. Có lúc mẹ nói: “Lúc nào mẹ mệt, con sẽ thế chỗ”. Thực ra lâu rồi tôi ko vác, vai đau, chân loạng choạng, nhưng tôi vẫn cố lên giọng:

– Ko sao đâu, thiếu gia này ko có gì để mất. Vừa ngắt lời, mẹ cô đã nói ngay: “Đừng ỷ lại sức trẻ, hãy làm mọi cách để giữ sức khỏe. Vào đó một mình, ko người nào chăm sóc. Nhớ dạy dỗ làm người tử tế”. , đói rách cho sạch, rách cho thơm! ” Tôi đành phải xoa dịu: “Mẹ cứ yên tâm, con sẽ nỗ lực”.

Tới gần đích, mặt trời vừa mới thức dậy, trên mặt đất chiếu tia sáng. Lúc này, lượng người tới chợ ngày càng đông. Người nào cũng vội vã để tìm cho mình một vị trí tốt nhất. Tiếng người sắm, kẻ bán, tiếng cười nói râm ran tạo nên âm thanh rộn ràng, náo nhiệt.

Đặt thúng gạo nơi mẹ thường ngồi. Thực ra từ nhỏ tôi chưa có dịp đi chợ Cầu bao giờ. Đúng là chợ huyện có khác, bày bán đủ thứ. Giữa chợ là hàng chục shop tạp hóa. Nào là kim tiêm, lược chải đầu, gương soi, sổ tay,… tới đèn điện, ấm đun nước, phích nước, bất kỳ thứ gì. Quần áo may sẵn được trưng bày để người sắm xem và lựa chọn. Cuối là khu bán lúa, ngô, đậu, một số thương lái thu sắm để chở về thị trấn. Góc chợ là nơi giao thương gia súc. Những chú lợn con bị nhốt trong sọt, nhìn người sắm nhưng mà mếu máo. Đàn gà trong chuồng nhìn cảnh tượng lạ lùng. Bên này đường là một shop rau quả. Chà, các loại cây nhà lá vườn….

Gần 2 tiếng đồng hồ, mặt trời đã lên cao, chợ dần đóng cửa, tiếc rằng gạo vẫn còn hơn một nửa. Sau một hồi kì vọng, thấy thấp thỏm, tôi quyết định ngay: “Mình phải đi ngay, nếu ko sẽ bị lỡ xe”.

Thời khắc đó, xe rất hiếm, thậm chí một mình Vinh phải chờ cả ngày. Lúc tôi định quàng chiếc túi qua vai, mẹ tôi nhìn tôi, rồi nói như van xin: “Con đợi một lát nữa nhé”. Tôi sợ mẹ buồn nên đành ngồi xuống. May mắn thay, một người mua quen sau đó đã sắm hết số gạo còn lại. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Khuôn mặt mẹ rạng rỡ hẳn lên, sau đó mẹ nói: “Con ngồi đó chờ mẹ một tí.” Một lúc sau, cô nhỏ thấy mẹ xách túi về bảo: “Bánh này chợ Cầu ngon lắm con ơi, mang theo đi. Ăn đi kẻo đói trên đường”. Sau đó mẹ tôi mở chiếc túi vải buộc sau lưng quần, dúi vào tay tôi một túi tiền rồi nhẹ nhõm nói: “Em cầm đi nhưng mà bảo vệ.

– Sao anh cho nhiều thế, em ko lấy đâu (tôi thều thào). Sợ tôi từ chối, mẹ tôi nói như ra lệnh: “Có nhiều tiền, tiền lẻ là hết, gánh cơm hôm nay chỉ có bấy nhiêu thôi!”.

Chia tay mẹ, tôi ko dám ngoảnh lại, lao ra quốc lộ cho kịp chuyến tàu ngày mai. Dọc đường, hình ảnh mẹ cứ ám ảnh tôi. Mẹ yêu ơi, con ko cầm được nước mắt. Tôi ko biết mẹ tôi hiện thời ở đâu?

Nguyễn kim anh

Ngày tôi 'đi B' và món quà mẹ nhanh chóng dúi vào tay khi tàu rẽ

Ngày tôi ‘đi B’ và món quà mẹ nhanh chóng dúi vào tay lúc tàu rẽ

Lúc tàu mở màn rùng mình, tôi nhảy từ boong xuống đường và ôm mẹ. Mẹ tôi ôm tôi và khóc.


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Được bọc trong tiền nhưng mà mẹ đặt trong tay giữa chợ quê 40 năm trước

Video về Được bọc trong tiền nhưng mà mẹ đặt trong tay giữa chợ quê 40 năm trước

Wiki về Được bọc trong tiền nhưng mà mẹ đặt trong tay giữa chợ quê 40 năm trước

Được bọc trong tiền nhưng mà mẹ đặt trong tay giữa chợ quê 40 năm trước

#Được #bọc #trong #tiền #nhưng mà #mẹ #đặt #trong #tay #giữa #chợ #quê #năm #trước

[rule_3_plain]

#Được #bọc #trong #tiền #nhưng mà #mẹ #đặt #trong #tay #giữa #chợ #quê #năm #trước

[rule_1_plain]

#Được #bọc #trong #tiền #nhưng mà #mẹ #đặt #trong #tay #giữa #chợ #quê #năm #trước

[rule_2_plain]

#Được #bọc #trong #tiền #nhưng mà #mẹ #đặt #trong #tay #giữa #chợ #quê #năm #trước

[rule_2_plain]

#Được #bọc #trong #tiền #nhưng mà #mẹ #đặt #trong #tay #giữa #chợ #quê #năm #trước

[rule_3_plain]

#Được #bọc #trong #tiền #nhưng mà #mẹ #đặt #trong #tay #giữa #chợ #quê #năm #trước

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Được bọc trong tiền nhưng mà mẹ đặt trong tay giữa chợ quê 40 năm trước

có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Được bọc trong tiền nhưng mà mẹ đặt trong tay giữa chợ quê 40 năm trước

bên dưới để chúng tôi có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Xây Dựng Gia Đình

Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Được #bọc #trong #tiền #nhưng mà #mẹ #đặt #trong #tay #giữa #chợ #quê #năm #trước

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button