Ăn Gì Đi Đâu

“Hang Sơn Đoòng” giữa lòng Thanh Hóa và một Bản Đôn không nuôi voi

xaydunggiadinh.com – Qua Thanh Hóa trong dịp xuyên Việt, tôi cứ tiếc nuối vì chưa kịp ghé thăm Pù Luông – một địa danh tuyệt đẹp nằm trong khu bảo tồn rừng nguyên sinh tự nhiên với nhiều suối, thác, hang động, ruộng bậc thang. ..

Thế rồi, trong một chuyến đi, sau hai ngày một đêm khám phá vùng đất này, tôi mở đầu “say” Pù Luông, yêu tới nao lòng.

Kho Mường – Hang Dơi

Nơi yên bình xanh

Pù Luông dần xuất hiện với một màu xanh trong veo: xanh của núi rừng, xanh của mây nghìn, xanh của những thửa ruộng bậc thang ngút nghìn đung đưa trong nắng gió. Từ quốc lộ 15C nhìn xuống, tôi ko khỏi trằm trồ trước vẻ đẹp tựa bức tranh của Pù Luông những ngày đầu tháng 5 mùa hè.

Theo sự hướng dẫn của chị An, một người dân địa phương, chúng tôi đã có thể tự vẽ đường đi trong hai ngày một đêm. Hành trình khám phá Pù Luông mở đầu đầy hứng khởi.

Đâu đó hương lúa non ngát hương. Chúng tôi hít thở bầu ko khí trong sạch, ngắm nhìn những người dân tộc Thái vừa chăn trâu vừa ôm cành cọ che nắng. Qua vài khúc cua lồi lõm với một bên là vực sâu thăm thẳm, một bên là vách núi dựng đứng; Vượt qua những con dốc thử thách nhiều vô lăng, chúng tôi tới được Kho Mường – Hang Dơi thuộc địa phận xã Thanh Sơn, huyện Bá Thước, tỉnh Thanh Hóa.

Sau bao nhiêu thử thách, Kho Mường xuất hiện trước mắt tôi như một bức tranh sơn dầu đẹp bình dị. Có những ngôi nhà nằm ẩn mình trong thung lũng, xung quanh là những thửa ruộng bậc thang xanh mướt uốn lượn đón gió rì rào. Sự hoang vu của Kho Mường khiến tôi cảm thấy thích thú với những gì sắp được trải nghiệm.

Chiều về Kho Mường

Xuôi theo dòng suối róc rách chảy quanh Kho Mường, những người dân tộc Thái thân thiết tận tâm chỉ đường cho chúng tôi tới Hang Dơi – nơi trú ngụ của nhiều loài dơi cùng với những khối thạch nhũ huyền ảo. Đường lên hang Dơi ko quá khó đối với chúng ta lúc chỉ cần đi qua vài bậc đá thô sơ là có thể tới được cửa hang.

Ko khí mát lạnh của hang động, liên kết với tiếng dơi, ve kêu đầu hè khiến ko gian vốn chỉ có tôi và bạn tôi bỗng trở thành kì bí khó tả. Những ụ đất trơn trượt sau cơn mưa khiến tôi ngã ngay lúc bước vào cửa hang. Nhìn khoảng tối dưới mồm hang, chúng tôi vừa tò mò vừa sợ hãi, nhưng vẫn kiên trì chờ những đoàn khách khác tới khám phá Hang Dơi.

Vài phút sau, âm thanh của một số nhóm khách vang lên. Chúng tôi được nghe hướng dẫn viên giảng giải rằng nếu đi thêm 200 m nữa là có thể chiêm ngưỡng cảnh đẹp như “hang Sơn Đoòng”. Lời khẳng định cứng ngắc đó khiến chúng tôi quyết tâm bước vào bóng tối, vượt qua những bậc đá, chạm vào những khối thạch nhũ có hình thù kỳ lạ để đi sâu vào trong hang.

Qua nhiều con dốc trơn trượt, người đi sau phải nắm tay người đi trước để đi, ánh sáng le lói nơi cửa hang khiến người nào cũng phải thốt lên ngạc nhiên: “Giống Sơn Đoòng quá! Đẹp quá!”.

Tôi reo lên thích thú lúc nhìn những chồi non xanh mơn mởn trên vách đá, được ánh mặt trời chiếu rọi, nhấp nhánh như ngọc xanh. Dù chưa tới Sơn Đoòng nhưng tôi đã xem rất nhiều bức ảnh về điểm tới nổi tiếng này. Phong cảnh ở đây khiến tôi cảm thấy rất ưng ý. Dù bị ngã và đường đi xuống ko hề dễ dàng nhưng tôi vẫn chụp được một bức ảnh phong cảnh sống động và huyền ảo.

Bình yên giữa thiên đường

Rời Hang Dơi, chúng tôi tiếp tục tìm tới ruộng bậc thang ở bản Đôn. Ở Pù Luông cũng có một địa danh nổi tiếng rằng bản Đôn, nhưng chẳng có đàn voi nào, chẳng bù cho bản Đôn của Tây Nguyên.

Nếu như Kho Mường, hang Dơi mang tới cảm giác kì bí, bình yên thì bản Đôn lại khiến du khách ngỡ ngàng bởi những thửa ruộng bậc thang trải dài vô tận, uốn lượn quanh những nếp nhà sàn giữa chiều vàng. Xuống xe, chúng tôi phóng tầm mắt ra xa thấy sóng núi nhấp nhô, mờ ảo trong ánh chiều tà.

Người ta so sánh bản Don – Pù Luông với Bali vì quang cảnh quá giống nhau. Tôi ko bao giờ thích sự so sánh tương tự vì mỗi nơi có một vẻ đẹp riêng. Thật tiếc nếu chúng ta ko tới Pù Luông vào đúng mùa lúa chín, lúc sắc vàng bao trùm cả bản làng.

Chạy vài cây số về tới nhà trọ, bụng chúng tôi càng buồn nôn hơn lúc mùi hương của bữa xế chiều xộc vào mũi. Trên bàn ăn là những món “ngon tuyệt cú mèo” của Pù Luông: Vịt Cổ Lũng nướng nguyên con trên than hồng mềm ngọt, thơm phức; Măng chua xào… Nghe nói tới những món đặc sản này đã lâu, nay mới thực sự có một bữa tiệc đặc sản địa phương ngay tại ngôi nhà sàn ấm êm.

Ngôi làng nép mình trên sườn núi

Chợ hàng trăm năm tuổi từ thời Pháp thuộc

Sáu giờ sáng, mây vẫn phủ đầy sườn đồi, tiếng gà trống gáy sau nhà đánh thức chúng tôi. Tôi hào hứng sẵn sàng cho sáu giờ cuối cùng ở Pù Luông, tận dụng thời cơ khám phá thị trường nhưng tôi đã bỏ qua trong chuyến xuyên Việt vài năm trước.

Thật may mắn biết bao lúc chúng tôi có mặt tại xã Lũng Niệm, huyện Bá Thước, Thanh Hóa vào một ngày chủ nhật để tham gia phiên chợ trên đường Đoàn (phố Đồn). Chợ diễn ra vào thứ 5 và chủ nhật hàng tuần, từ sáng sớm tới 11 giờ, mang nét đặc trưng của một phiên chợ vùng cao với nhiều mặt hàng thô sơ, tự cung tự cấp.

Chợ Đoàn

Khu chợ này đã nổi tiếng từ thời Pháp thuộc, tồn tại hàng trăm năm, tới nay vẫn là nơi giao thương sầm uất của người dân địa phương. Từ bảy giờ sáng chợ đã đông nghịt người. Ngồi trong quán ăn sáng, một cụ già vui vẻ cho chúng tôi biết, nhiều người phải băng rừng lội suối từ tờ mờ sáng, đi bộ hàng chục cây số mới tới được chợ, dù chỉ mang theo ít cá, mớ rau hay bó hoa. cây nhà lá vườn.

Phiên chợ cây nhà lá vườn có sức hút rất lớn đối với người dân từ khắp các làng quê xung quanh và những du khách thập phương hiếu kỳ. Chợ ko quá rộng nhưng hoạt động sắm bán diễn ra tấp nập. Len lỏi qua từng ngõ chợ, tôi như lạc vào một bộ phim Việt Nam thời bao cấp. Những thước phim có cảnh người dân tất bật đi chợ, những gương mặt chất phác, trong sáng, vui tươi hiện rõ trong từng khung hình.

Nguyễn Thùy Trang


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về “Hang Sơn Đoòng” giữa lòng Thanh Hóa và một Bản Đôn ko nuôi voi

Video về “Hang Sơn Đoòng” giữa lòng Thanh Hóa và một Bản Đôn ko nuôi voi

Wiki về “Hang Sơn Đoòng” giữa lòng Thanh Hóa và một Bản Đôn ko nuôi voi

“Hang Sơn Đoòng” giữa lòng Thanh Hóa và một Bản Đôn ko nuôi voi

#Hang #Sơn #Đoòng #giữa #lòng #Thanh #Hóa #và #một #Bản #Đôn #ko #nuôi #voi

[rule_3_plain]

#Hang #Sơn #Đoòng #giữa #lòng #Thanh #Hóa #và #một #Bản #Đôn #ko #nuôi #voi

xaydunggiadinh.com – Ngang qua Thanh Hóa nhân chuyến xuyên Việt, tôi cứ tiếc nuối mãi vì ko kịp ghé Pù Luông – một chốn xinh đẹp nằm trong khu bảo tồn rừng nguyên sinh tự nhiên với nhiều suối, thác, hang động, ruộng bậc thang…

Chốn thiền tịnh đẹp như tranh

Mộc mạc bánh lá răng bừa

Ngày nắng, thèm ly sương sâm đá đường

Thế rồi, trong một chuyến đi, sau hai ngày một đêm khám phá mảnh đất này, tôi đã mở đầu “say” Pù Luông, mê tới toại ý nguyện lòng.Kho Mường – Hang DơiChốn bình yên xanh mướtPù Luông dần xuất hiện với màu xanh trong mướt mắt: xanh của núi rừng, xanh của mây nghìn, xanh của những thửa ruộng bậc thang nối dài vô tận đung đưa trong nắng và gió. Từ Quốc lộ 15C nhìn xuống, tôi ko khỏi trằm trồ trước vẻ đẹp tựa bức tranh ở Pù Luông vào những ngày chớm hạ tháng Năm.

Theo hướng dẫn của chị An, một người dân bản địa, chúng tôi đã vẽ được lộ trình của riêng mình trong hai ngày, một đêm. Hành trình khám phá Pù Luông mở đầu đầy hứng khởi.Thoang thoảng đâu đó hương lúa non ngọt dịu. Chúng tôi hít hà bầu ko khí trong sạch, nhìn những đồng bào dân tộc Thái vừa chăn trâu vừa cầm cành cọ che nắng. Qua một vài khúc cua lồi lõm với một bên là vực sâu, một bên là vách núi dựng đứng; qua cả những con dốc thử thách nhiều vô lăng, chúng tôi tới được bản Kho Mường – Hang Dơi nằm ở xã Thành Sơn, huyện Bá Thước, tỉnh Thanh Hóa.Sau ngần đó thử thách, Kho Mường xuất hiện trước mắt tôi như một bức tranh sơn dầu đẹp bình dị. Nơi đó có những nếp nhà nép mình trong thung lũng, xung quanh là những thửa ruộng bậc thang uốn lượn xanh ngắt đón gió rì rầm. Nét hoang vu ở Kho Mường khiến tôi cảm thấy hào hứng với những gì mình sắp được trải nghiệm.Chiều buông trên Kho MườngXuôi theo con suối róc rách chảy quanh Kho Mường, bà con người Thái thân thiết tận tâm chỉ cho chúng tôi đường vào Hang Dơi – nơi trú ngụ của nhiều loài dơi cùng với những khối thạch nhũ kỳ ảo. Đường lên Hang Dơi ko quá khó đi đối với chúng tôi lúc chỉ qua vài bậc đá xây cất thô sơ là đã lên tới cửa hang.Luồng ko khí mát lạnh của hang động phả ra liên kết cùng tiếng dơi và tiếng ve đầu hạ khiến ko gian lúc đó vốn chỉ có tôi và người bạn bỗng trở thành huyền hoặc khó tả. Những ụ đất trơn trượt sau mưa khiến tôi ngã uỵch ngay lúc vào cửa hang. Nhìn khoảng ko tối đen dưới mồm hang, chúng tôi vừa tò mò vừa sợ hãi nhưng vẫn kiên trì bám trụ để đợi những đoàn khách khác cùng tới khám phá Hang Dơi.Chừng vài phút sau, âm thanh của vài đoàn khách vang lên. Chúng tôi được nghe thuyết minh từ hướng dẫn viên rằng nếu đi sâu vào 200 mét nữa có thể chiêm ngưỡng cảnh sắc tuyệt đẹp tựa như “hang Sơn Đoòng”. Lời khẳng định cứng ngắc đó khiến chúng tôi quyết tâm bước vào vùng tối, băng qua những bậc đá, chạm vào những thạch nhũ có hình thù kỳ lạ để vào sâu trong hang.Qua nhiều đoạn dốc trơn trượt, người sau phải bám tay người trước để đi, thứ ánh sáng thập thò nơi cửa hang khiến tất cả đều sửng sốt thốt lên vì ngạc nhiên: “Giống Sơn Đoòng thật! Đẹp quá!”.Tôi đã reo lên thích thú lúc ngắm nhìn những chồi xanh mọc trên các mỏm đá, được ánh nắng mặt trời chiếu rọi, sáng nhấp nhánh như những viên ngọc bích hình lá cây. Dẫu chưa được tới Sơn Đoòng nhưng tôi đã ngắm qua ko ít bộ ảnh về điểm tới nổi tiếng này. Cảnh sắc nơi đây khiến tôi cảm thấy thật thỏa mãn. Dù bị ngã và đường xuống ko dễ đi nhưng tôi vẫn kịp thu vào tầm mắt một bức tranh phong cảnh sinh động, kỳ ảo.Bình yên giữa thiên thiênRời Hang Dơi, chúng tôi tiếp tục tìm tới những thửa ruộng bậc thang ở bản Đôn. Ở Pù Luông cũng có một vị trí nổi tiếng mang tên bản Đôn nhưng lại chẳng có chú voi nào, chẳng bù với bản Đôn của Tây Nguyên.Nếu Kho Mường, Hang Dơi mang lại cảm giác kỳ bí xen lẫn yên bình thì bản Đôn lại khiến du khách ngạc nhiên bởi những triền ruộng bậc thang trải dài vô tận, uốn quanh những nếp nhà sàn tỏa khói giữa chiều vàng nắng. Xuống xe, chúng tôi phóng tầm mắt ra xa để ngắm nhìn những sóng núi nhấp nhô, bàng bạc màu dưới ánh chiều dần buông.Người ta ví von bản Đôn – Pù Luông như Bali vì cảnh sắc giống nhau quá đỗi. Tôi chẳng bao giờ thích những so sánh tương tự bởi mỗi nơi đều có vẻ đẹp riêng. Thật tiếc vì ko thể tới Pù Luông vào đúng mùa lúa chín, lúc màu vàng óng bao phủ cả bản làng.Chạy vài cây số trở lại homestay, lòng dạ chúng tôi càng trở thành cồn cào lúc hương thơm của bữa cơm xế chiều xộc vào cánh mũi. Trên bàn ăn là những “cao lương mỹ vị” của Pù Luông: vịt Cổ Lũng nướng nguyên con trên than hoa thơm mềm, ngọt đậm vị; măng chua xào… Nghe danh những món đặc sản này đã lâu, nay chúng tôi đã thực sự có một bữa tiệc ẩm thực đặc sản địa phương ngay tại nhà sàn ấm êm.Bản làng nép mình bên triền núiChợ phiên trăm tuổi từ thời Pháp thuộcSáu giờ sáng, mây vẫn giăng kín những triền đồi, tiếng gà gáy sau nhà làm chúng tôi tỉnh giấc. Tôi hào hứng sẵn sàng cho sáu giờ cuối cùng ở Pù Luông, tranh thủ khám phá phiên chợ nhưng tôi từng lỡ hứa hẹn trong hành trình xuyên Việt cách đây vài năm.May mắn sao lúc chúng tôi có mặt ở xã Lũng Niêm, huyện Bá Thước, Thanh Hóa vào Chủ nhật để kịp dự chợ phiên phố Đoàn (phố Đòn). Chợ diễn ra vào thứ Năm và Chủ nhật hằng tuần, từ sáng sớm tới 11 giờ trưa, mang nét đặc trưng của một phiên chợ vùng cao với nhiều mặt hàng thô sơ tự cung tự cấp.Chợ phiên phố ĐoànPhiên chợ này đã nổi danh từ thời Pháp thuộc, tồn tại cả trăm năm, tới nay vẫn là chốn giao thương sầm uất của người dân địa phương. Từ bảy giờ sáng, chợ đã chật ních người. Ngồi trong quán ăn sáng, một bác gái vui vẻ kể với chúng tôi rằng nhiều người phải băng rừng lội suối từ rạng sáng, đi bộ hàng chục cây số để tới họp chợ dù chỉ mang theo vài con cáy, mớ rau hay ít hoa trái nhà trồng được.Phiên chợ cây nhà lá vườn có sức hút rất lớn với người dân khắp các bản làng quanh đó cùng du khách thập phương tò mò muốn ghé thăm. Chợ ko quá rộng nhưng các hoạt động giao thương đều tấp nập. Len lỏi qua từng ngõ chợ, tôi có cảm giác như mình lạc vào một bộ phim Việt thời bao cấp. Những thước phim với cảnh người người tất tưởi đi chợ phiên, những gương mặt chất phác, thuần phác đậm nét hoan hỉ cứ thế hiện rõ trong mỗi khung hình.Nguyễn Thùy Trang

#Hang #Sơn #Đoòng #giữa #lòng #Thanh #Hóa #và #một #Bản #Đôn #ko #nuôi #voi

[rule_2_plain]

#Hang #Sơn #Đoòng #giữa #lòng #Thanh #Hóa #và #một #Bản #Đôn #ko #nuôi #voi

[rule_2_plain]

#Hang #Sơn #Đoòng #giữa #lòng #Thanh #Hóa #và #một #Bản #Đôn #ko #nuôi #voi

[rule_3_plain]

#Hang #Sơn #Đoòng #giữa #lòng #Thanh #Hóa #và #một #Bản #Đôn #ko #nuôi #voi

xaydunggiadinh.com – Ngang qua Thanh Hóa nhân chuyến xuyên Việt, tôi cứ tiếc nuối mãi vì ko kịp ghé Pù Luông – một chốn xinh đẹp nằm trong khu bảo tồn rừng nguyên sinh tự nhiên với nhiều suối, thác, hang động, ruộng bậc thang…

Chốn thiền tịnh đẹp như tranh

Mộc mạc bánh lá răng bừa

Ngày nắng, thèm ly sương sâm đá đường

Thế rồi, trong một chuyến đi, sau hai ngày một đêm khám phá mảnh đất này, tôi đã mở đầu “say” Pù Luông, mê tới toại ý nguyện lòng.Kho Mường – Hang DơiChốn bình yên xanh mướtPù Luông dần xuất hiện với màu xanh trong mướt mắt: xanh của núi rừng, xanh của mây nghìn, xanh của những thửa ruộng bậc thang nối dài vô tận đung đưa trong nắng và gió. Từ Quốc lộ 15C nhìn xuống, tôi ko khỏi trằm trồ trước vẻ đẹp tựa bức tranh ở Pù Luông vào những ngày chớm hạ tháng Năm.

Theo hướng dẫn của chị An, một người dân bản địa, chúng tôi đã vẽ được lộ trình của riêng mình trong hai ngày, một đêm. Hành trình khám phá Pù Luông mở đầu đầy hứng khởi.Thoang thoảng đâu đó hương lúa non ngọt dịu. Chúng tôi hít hà bầu ko khí trong sạch, nhìn những đồng bào dân tộc Thái vừa chăn trâu vừa cầm cành cọ che nắng. Qua một vài khúc cua lồi lõm với một bên là vực sâu, một bên là vách núi dựng đứng; qua cả những con dốc thử thách nhiều vô lăng, chúng tôi tới được bản Kho Mường – Hang Dơi nằm ở xã Thành Sơn, huyện Bá Thước, tỉnh Thanh Hóa.Sau ngần đó thử thách, Kho Mường xuất hiện trước mắt tôi như một bức tranh sơn dầu đẹp bình dị. Nơi đó có những nếp nhà nép mình trong thung lũng, xung quanh là những thửa ruộng bậc thang uốn lượn xanh ngắt đón gió rì rầm. Nét hoang vu ở Kho Mường khiến tôi cảm thấy hào hứng với những gì mình sắp được trải nghiệm.Chiều buông trên Kho MườngXuôi theo con suối róc rách chảy quanh Kho Mường, bà con người Thái thân thiết tận tâm chỉ cho chúng tôi đường vào Hang Dơi – nơi trú ngụ của nhiều loài dơi cùng với những khối thạch nhũ kỳ ảo. Đường lên Hang Dơi ko quá khó đi đối với chúng tôi lúc chỉ qua vài bậc đá xây cất thô sơ là đã lên tới cửa hang.Luồng ko khí mát lạnh của hang động phả ra liên kết cùng tiếng dơi và tiếng ve đầu hạ khiến ko gian lúc đó vốn chỉ có tôi và người bạn bỗng trở thành huyền hoặc khó tả. Những ụ đất trơn trượt sau mưa khiến tôi ngã uỵch ngay lúc vào cửa hang. Nhìn khoảng ko tối đen dưới mồm hang, chúng tôi vừa tò mò vừa sợ hãi nhưng vẫn kiên trì bám trụ để đợi những đoàn khách khác cùng tới khám phá Hang Dơi.Chừng vài phút sau, âm thanh của vài đoàn khách vang lên. Chúng tôi được nghe thuyết minh từ hướng dẫn viên rằng nếu đi sâu vào 200 mét nữa có thể chiêm ngưỡng cảnh sắc tuyệt đẹp tựa như “hang Sơn Đoòng”. Lời khẳng định cứng ngắc đó khiến chúng tôi quyết tâm bước vào vùng tối, băng qua những bậc đá, chạm vào những thạch nhũ có hình thù kỳ lạ để vào sâu trong hang.Qua nhiều đoạn dốc trơn trượt, người sau phải bám tay người trước để đi, thứ ánh sáng thập thò nơi cửa hang khiến tất cả đều sửng sốt thốt lên vì ngạc nhiên: “Giống Sơn Đoòng thật! Đẹp quá!”.Tôi đã reo lên thích thú lúc ngắm nhìn những chồi xanh mọc trên các mỏm đá, được ánh nắng mặt trời chiếu rọi, sáng nhấp nhánh như những viên ngọc bích hình lá cây. Dẫu chưa được tới Sơn Đoòng nhưng tôi đã ngắm qua ko ít bộ ảnh về điểm tới nổi tiếng này. Cảnh sắc nơi đây khiến tôi cảm thấy thật thỏa mãn. Dù bị ngã và đường xuống ko dễ đi nhưng tôi vẫn kịp thu vào tầm mắt một bức tranh phong cảnh sinh động, kỳ ảo.Bình yên giữa thiên thiênRời Hang Dơi, chúng tôi tiếp tục tìm tới những thửa ruộng bậc thang ở bản Đôn. Ở Pù Luông cũng có một vị trí nổi tiếng mang tên bản Đôn nhưng lại chẳng có chú voi nào, chẳng bù với bản Đôn của Tây Nguyên.Nếu Kho Mường, Hang Dơi mang lại cảm giác kỳ bí xen lẫn yên bình thì bản Đôn lại khiến du khách ngạc nhiên bởi những triền ruộng bậc thang trải dài vô tận, uốn quanh những nếp nhà sàn tỏa khói giữa chiều vàng nắng. Xuống xe, chúng tôi phóng tầm mắt ra xa để ngắm nhìn những sóng núi nhấp nhô, bàng bạc màu dưới ánh chiều dần buông.Người ta ví von bản Đôn – Pù Luông như Bali vì cảnh sắc giống nhau quá đỗi. Tôi chẳng bao giờ thích những so sánh tương tự bởi mỗi nơi đều có vẻ đẹp riêng. Thật tiếc vì ko thể tới Pù Luông vào đúng mùa lúa chín, lúc màu vàng óng bao phủ cả bản làng.Chạy vài cây số trở lại homestay, lòng dạ chúng tôi càng trở thành cồn cào lúc hương thơm của bữa cơm xế chiều xộc vào cánh mũi. Trên bàn ăn là những “cao lương mỹ vị” của Pù Luông: vịt Cổ Lũng nướng nguyên con trên than hoa thơm mềm, ngọt đậm vị; măng chua xào… Nghe danh những món đặc sản này đã lâu, nay chúng tôi đã thực sự có một bữa tiệc ẩm thực đặc sản địa phương ngay tại nhà sàn ấm êm.Bản làng nép mình bên triền núiChợ phiên trăm tuổi từ thời Pháp thuộcSáu giờ sáng, mây vẫn giăng kín những triền đồi, tiếng gà gáy sau nhà làm chúng tôi tỉnh giấc. Tôi hào hứng sẵn sàng cho sáu giờ cuối cùng ở Pù Luông, tranh thủ khám phá phiên chợ nhưng tôi từng lỡ hứa hẹn trong hành trình xuyên Việt cách đây vài năm.May mắn sao lúc chúng tôi có mặt ở xã Lũng Niêm, huyện Bá Thước, Thanh Hóa vào Chủ nhật để kịp dự chợ phiên phố Đoàn (phố Đòn). Chợ diễn ra vào thứ Năm và Chủ nhật hằng tuần, từ sáng sớm tới 11 giờ trưa, mang nét đặc trưng của một phiên chợ vùng cao với nhiều mặt hàng thô sơ tự cung tự cấp.Chợ phiên phố ĐoànPhiên chợ này đã nổi danh từ thời Pháp thuộc, tồn tại cả trăm năm, tới nay vẫn là chốn giao thương sầm uất của người dân địa phương. Từ bảy giờ sáng, chợ đã chật ních người. Ngồi trong quán ăn sáng, một bác gái vui vẻ kể với chúng tôi rằng nhiều người phải băng rừng lội suối từ rạng sáng, đi bộ hàng chục cây số để tới họp chợ dù chỉ mang theo vài con cáy, mớ rau hay ít hoa trái nhà trồng được.Phiên chợ cây nhà lá vườn có sức hút rất lớn với người dân khắp các bản làng quanh đó cùng du khách thập phương tò mò muốn ghé thăm. Chợ ko quá rộng nhưng các hoạt động giao thương đều tấp nập. Len lỏi qua từng ngõ chợ, tôi có cảm giác như mình lạc vào một bộ phim Việt thời bao cấp. Những thước phim với cảnh người người tất tưởi đi chợ phiên, những gương mặt chất phác, thuần phác đậm nét hoan hỉ cứ thế hiện rõ trong mỗi khung hình.Nguyễn Thùy Trang

Phân Mục: Ăn Gì Đi Đâu
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Hang #Sơn #Đoòng #giữa #lòng #Thanh #Hóa #và #một #Bản #Đôn #ko #nuôi #voi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button