Gia Đình

Hỗ trợ con bạn: Khi cả thế giới hạ thấp tôi, gia đình tôi đã kéo tôi lên

xaydunggiadinh.com – Nghìn lần nghĩ tới cái chết, tôi chỉ ước mình được ngủ yên và đừng bao giờ tỉnh giấc.

Có lần, lúc tới dự lễ khai trường khóa học mới của một trường ngoại khóa, tôi nhớ mãi câu chuyện về một nữ giám đốc rất thành đạt.

Bà kể, lúc còn nhỏ, bà luôn bị coi là yếu nhất trong gia đình đông con, cháu chắt. Bởi vì cô đó ít nói, thụ động, hay thu mình, trong lúc những người anh em họ của cô đó rất thông minh và mạnh dạn. Nhiều người so sánh và chỉ trích cô là “ngu ngốc” khiến cô càng thu mình hơn, đồng thời cô cũng cho rằng mình là người thấp kém như những bình luận đã nói. Tuy nhiên, ông của cô lại ko nghĩ tương tự.

Có lần, lúc bà đang bật khóc vì bị chỉ trích, ông bà đã ôm cháu gái và nói: “Cháu là một đứa trẻ rất thông minh và thâm thúy. Cháu biết quan tâm tới mọi người, vì mọi người. Đặc trưng, cháu luôn nhìn thấy và nghĩ những điều nhưng mà người khác thì ko. Con là một đứa trẻ đặc trưng và khác lạ. Ông nội tin rằng con sẽ là một người tốt và thành công trong tương lai. “

Những lời động viên của ông nội đã trở thành điểm tựa, cho cô niềm tin vào bản thân và trong thành công của cô luôn có câu nói của ông nội “con là một đứa trẻ đặc trưng và khác lạ”. Cô đó gọi ông của mình là “người hùng của tôi”.

Tôi đồng cảm với câu chuyện này, vì tôi cũng có những “người hùng” tương tự, những người đã cứu cuộc đời tôi thoát khỏi hố sâu của sự tự ti, tự ti.

Trong lúc tôi tuyệt vọng và bế tắc, mẹ tôi bảo tôi cứ đi học để mẹ lo mọi việc (ảnh minh họa)
Mẹ là người hùng của con (Ảnh minh họa)

Năm 5, tỒ xui xẻo bị bỏng. Tai nạn đã phá hủy gần một nửa khuôn mặt xinh xẻo của tôi, để lại gương mặt nhằng nhịt vết sẹo và nụ cười lệch hẳn sang một bên trông méo mó, xấu xí. Mỗi lần đi chơi, tôi luôn bị trêu chọc. Trẻ em gọi tôi là “sẹo, sẹo”. Đàn ông cặp tôi với một người bạn nhưng mà họ ghét, và người lớn lấy tôi để dọa con cháu họ ăn.

Tôi luôn đớn đau, tội trạng và vô vọng.

Cố “bò” tới gần cuối học kỳ II năm lớp 11, tôi bỏ học vì gục ngã trước câu nói của người thân “có tật như anh thì dù có học giỏi mấy cũng ko được. một công việc ”.

Nhiều năm ở nhà, tôi tự trói mình trong tự ti, suy nghĩ tiêu cực. Nghìn lần tôi nghĩ tới cái chết, tôi chỉ ước mình được ngủ yên và đừng bao giờ tỉnh giấc. Tôi ở nhà 3 năm trong sự chán ngán và vô vọng nên sang năm thứ 4 tôi định đi học. Tuy nhiên, ý định này đã bị bà con, họ hàng, xóm làng dập tắt. Nhiều người khuyên: “Con A, con B khỏe mạnh, đi học phổ biến nhưng mà còn bán khoai thì đi học bổ túc làm gì!”.

Một lần nữa tôi bỏ cuộc. Nhưng mẹ tôi – một người nông dân hiền lành, lười biếng và nhu nhược, lâu nay chỉ sống với ruộng và bếp – đã mạnh mồm: “Đi học đi, kệ người nào nói gì, đừng quan tâm, cứ đi học là được. , để tôi lo mọi thứ. “

Cô đó tỉ tê ngày này qua ngày khác và sự động viên của cô đó đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi biết rằng mẹ ko nhất quyết phải tin rằng con sẽ đi học và sẽ làm được những điều lớn lao, thành công, nhưng mà mẹ chỉ nghĩ đơn giản: ước mơ của con là được tới trường và mẹ sẽ giúp con thực hiện nó. Cứ tương tự, trái tim tan tành, vô vọng của tôi đã được chữa lành. Ước mơ của em là thi đậu đại học và vào TP.HCM học tập và kiếm một công việc tốt.

Vào thời khắc đó (những năm 90 của thế kỷ trước), ước mơ này là viển vông đối với một đứa trẻ ở vùng sâu, vùng xa như tôi (Tôi ở huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang). Nhưng mẹ, chị hai và chị dâu luôn động viên: “Út đi học đi, con tin là út sẽ vào đại học, út làm được”.

Vậy là tôi đi học bổ túc văn hóa trong tiếng cười, tiếng thở dài của bao người. Em học ko giỏi các môn tự nhiên nhưng có nhẽ nhờ đi học với tâm lý thoải mái, được tiếp thêm niềm tin và sự quyết tâm nên năm lớp 12 Tôi đã học rất tốt và thẳng tiến: tốt nghiệp loại ưu rồi đậu vào trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Thị thành Hồ Chí Minh. Lúc ra trường, tôi đã có một công việc ổn định với mức thu nhập khá.

Từ một người ko lành lẽ, có thể trở thành gánh nặng cho những người thân yêu, nhưng nhờ có những “người hùng” đã nâng đỡ, cuộc đời tôi đã thay đổi. Tôi có một công việc đáng ước mơ, một gia đình êm ấm với người chồng mến thương, có trách nhiệm và những đứa con ngoan.

Giờ cũng như mẹ ngày xưa, dù trong hoàn cảnh nào mẹ vẫn luôn là điểm tựa cho con.

Giang Thủy


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Hỗ trợ con bạn: Lúc cả toàn cầu hạ thấp tôi, gia đình tôi đã kéo tôi lên

Video về Hỗ trợ con bạn: Lúc cả toàn cầu hạ thấp tôi, gia đình tôi đã kéo tôi lên

Wiki về Hỗ trợ con bạn: Lúc cả toàn cầu hạ thấp tôi, gia đình tôi đã kéo tôi lên

Hỗ trợ con bạn: Lúc cả toàn cầu hạ thấp tôi, gia đình tôi đã kéo tôi lên

#Hỗ #trợ #con #bạn #Lúc #cả #thế #giới #hạ #thấp #tôi #gia #đình #tôi #đã #kéo #tôi #lên

[rule_3_plain]

#Hỗ #trợ #con #bạn #Lúc #cả #thế #giới #hạ #thấp #tôi #gia #đình #tôi #đã #kéo #tôi #lên

xaydunggiadinh.com – Hàng nghìn lần tôi nghĩ tới cái chết, tôi chỉ ước được ngủ một giấc và sẽ ko bao giờ tỉnh lại.

Vì con, đơn ly hôn viết rồi lại xé

Cho con điểm tựa: Khai thác con – khó nhưng vẫn có cách

Một lần, đi dự lễ khai trường khóa học mới của một trường ngoại khóa, tôi nhớ mãi câu chuyện của một nữ giám đốc rất thành công.Chị kể, lúc còn nhỏ, chị luôn bị xem là thấp kém nhất dòng tộc vốn đông con cháu. Vì chị ít nói, thụ động, hay thu mình, trong lúc những người anh chị em họ thì rất mưu trí, mạnh dạn. Nhiều người hay so sánh rồi chê bai chị “khờ”, điều đó càng khiến chị thu mình, và chị cũng nghĩ mình là người thấp kém như những lời nhận xét. Thế nhưng, ông nội chị lại ko nghĩ vậy.Một lần, chị đang khóc vì bị chê bai, ông nội chị đã ôm cháu gái vào lòng và nói: “Con là một đứa trẻ rất thông minh và thâm thúy. Con biết quan tâm tới mọi người, vì mọi người. Đặc trưng, con luôn nhìn và nghĩ được điều nhưng mà nguời khác ko nghĩ được. Con là một đứa trẻ đặc trưng và khác lạ. Ông nội tin con sau này sẽ là một người giỏi giang và thành công”.Những lời động viên của ông nội đã trở thành điểm tựa cho chị, cho chị niềm tin vào bản thân mình và trong thành công của chị luôn hiện hữu lời của ông nội “con là một đứa trẻ đặc trưng và khác lạ”. Chị gọi ông nội là “người hùng của chị”.Tôi rất đồng cảm với câu chuyện này, bởi tôi cũng có những “người hùng” tương tự, đã cứu vớt đời tôi ra khỏi hố sâu tự ti, tự ti.Má là người hùng của tôi (Ảnh minh họa)Năm học lớp 5, tôi chẳng may bị phỏng. Tai nạn tàn phá gần nửa gương mặt xinh xẻo, khiến mặt tôi đầy sẹo và nụ cười bị kéo lệch một bên trông méo mó, xấu xí vô cùng. Mỗi lúc ra đường, tôi luôn bị trêu chọc. Trẻ em kêu tôi bằng “con rút, con thẹo”. Đám đàn ông ghép đôi tôi với đứa bạn nhưng mà chúng ghét, còn người lớn thì lấy tôi để dọa con, cháu ăn cơm.Tôi luôn chìm trong cực khổ, tự ti và vô vọng.Nỗ lực “bò” tới gần cuối học kỳ II lớp 11 thì tôi nghỉ học vì gục ngã trước câu nói của người thân “tật nguyền như nó thì có học cao cũng ko xin được việc”.Những năm tháng nằm nhà, tôi trói chặt mình trong suy nghĩ tự ti, tiêu cực. Hàng nghìn lần tôi nghĩ tới cái chết, tôi chỉ ước được ngủ một giấc và sẽ ko bao giờ tỉnh lại. Tôi ở nhà 3 năm trong chán ngán, vô vọng nên tới năm thứ 4 tôi dự trù đi học. Tuy nhiên, ý định này bị dập tơi tả bởi người thân, họ hàng, láng giềng. Nhiều người khuyên: “Con A, con B lành lẽ, đi học chính quy nhưng mà còn đi bán khoai lang, mày đi học bổ túc thì làm được gì!”.Một lần nữa tôi đã bỏ cuộc. Nhưng má tôi – người nông dân hiền lành, lam lũ và yếu ớt, lâu nay chỉ cắm mặt ngoài ruộng và xó bếp – lại mạnh mẽ: “Con đi học đi, người nào nói gì kệ người ta, con đừng quan tâm. Con chỉ cần đi học thôi, để mọi chuyện má lo”.Má tỉ tê hết ngày này tới ngày khác và lời động viên của má đã cho tôi điểm tựa. Tôi biết má chẳng phải đặt niềm tin tôi đi học rồi sẽ làm được việc lớn, hay thành tài, nhưng mà má chỉ nghĩ đơn giản: ước mơ của tôi là đi học, và má giúp tôi toại nguyện. Chỉ cần tương tự thôi, trái tim đầy tổn thương, vô vọng của tôi đã được chữa lành. Tôi ước mơ thi đậu đại học và sẽ lên TPHCM học, sẽ có một công việc tốt.Thời đó (thập niên 90 của thế kỷ trước), ước mơ này thật viển vông với đứa trẻ ở vùng sâu vùng xa như tôi (tôi ở huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang). Nhưng má tôi, chị gái thứ hai và chị dâu luôn động viên: “Út đi học đi, chị tin út sẽ đậu đại học, út làm được nhưng mà”.Vậy là tôi đi học bổ túc văn hóa trong sự cười cợt, lẫn cái thở dài, của nhiều người. Tôi vốn ko giỏi các môn tự nhiên, nhưng có nhẽ nhờ tới trường với tâm thế thoải mái, được trao niềm tin và quyết tâm nên năm lớp 12 tôi đã học rất tốt và đi một đường thẳng: đậu tốt nghiệp loại giỏi rồi đậu vào Trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn TPHCM. Lúc ra trường, tôi có công việc ổn định, thu nhập tốt.Từ một người ko lành lẽ, có thể trở thành gánh nặng cho người thân, nhưng nhờ những “người hùng” cho tôi điểm tựa, cuộc đời tôi đã thay đổi. Tôi có một công việc ước mơ, có một gia đình êm ấm với người chồng mến thương, trách nhiệm và những đứa con ngoan. Hiện thời, cũng như má ngày xưa, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tôi vẫn luôn là điểm tựa cho các con của mình.Giang Thùy  

#Hỗ #trợ #con #bạn #Lúc #cả #thế #giới #hạ #thấp #tôi #gia #đình #tôi #đã #kéo #tôi #lên

[rule_2_plain]

#Hỗ #trợ #con #bạn #Lúc #cả #thế #giới #hạ #thấp #tôi #gia #đình #tôi #đã #kéo #tôi #lên

[rule_2_plain]

#Hỗ #trợ #con #bạn #Lúc #cả #thế #giới #hạ #thấp #tôi #gia #đình #tôi #đã #kéo #tôi #lên

[rule_3_plain]

#Hỗ #trợ #con #bạn #Lúc #cả #thế #giới #hạ #thấp #tôi #gia #đình #tôi #đã #kéo #tôi #lên

xaydunggiadinh.com – Hàng nghìn lần tôi nghĩ tới cái chết, tôi chỉ ước được ngủ một giấc và sẽ ko bao giờ tỉnh lại.

Vì con, đơn ly hôn viết rồi lại xé

Cho con điểm tựa: Khai thác con – khó nhưng vẫn có cách

Một lần, đi dự lễ khai trường khóa học mới của một trường ngoại khóa, tôi nhớ mãi câu chuyện của một nữ giám đốc rất thành công.Chị kể, lúc còn nhỏ, chị luôn bị xem là thấp kém nhất dòng tộc vốn đông con cháu. Vì chị ít nói, thụ động, hay thu mình, trong lúc những người anh chị em họ thì rất mưu trí, mạnh dạn. Nhiều người hay so sánh rồi chê bai chị “khờ”, điều đó càng khiến chị thu mình, và chị cũng nghĩ mình là người thấp kém như những lời nhận xét. Thế nhưng, ông nội chị lại ko nghĩ vậy.Một lần, chị đang khóc vì bị chê bai, ông nội chị đã ôm cháu gái vào lòng và nói: “Con là một đứa trẻ rất thông minh và thâm thúy. Con biết quan tâm tới mọi người, vì mọi người. Đặc trưng, con luôn nhìn và nghĩ được điều nhưng mà nguời khác ko nghĩ được. Con là một đứa trẻ đặc trưng và khác lạ. Ông nội tin con sau này sẽ là một người giỏi giang và thành công”.Những lời động viên của ông nội đã trở thành điểm tựa cho chị, cho chị niềm tin vào bản thân mình và trong thành công của chị luôn hiện hữu lời của ông nội “con là một đứa trẻ đặc trưng và khác lạ”. Chị gọi ông nội là “người hùng của chị”.Tôi rất đồng cảm với câu chuyện này, bởi tôi cũng có những “người hùng” tương tự, đã cứu vớt đời tôi ra khỏi hố sâu tự ti, tự ti.Má là người hùng của tôi (Ảnh minh họa)Năm học lớp 5, tôi chẳng may bị phỏng. Tai nạn tàn phá gần nửa gương mặt xinh xẻo, khiến mặt tôi đầy sẹo và nụ cười bị kéo lệch một bên trông méo mó, xấu xí vô cùng. Mỗi lúc ra đường, tôi luôn bị trêu chọc. Trẻ em kêu tôi bằng “con rút, con thẹo”. Đám đàn ông ghép đôi tôi với đứa bạn nhưng mà chúng ghét, còn người lớn thì lấy tôi để dọa con, cháu ăn cơm.Tôi luôn chìm trong cực khổ, tự ti và vô vọng.Nỗ lực “bò” tới gần cuối học kỳ II lớp 11 thì tôi nghỉ học vì gục ngã trước câu nói của người thân “tật nguyền như nó thì có học cao cũng ko xin được việc”.Những năm tháng nằm nhà, tôi trói chặt mình trong suy nghĩ tự ti, tiêu cực. Hàng nghìn lần tôi nghĩ tới cái chết, tôi chỉ ước được ngủ một giấc và sẽ ko bao giờ tỉnh lại. Tôi ở nhà 3 năm trong chán ngán, vô vọng nên tới năm thứ 4 tôi dự trù đi học. Tuy nhiên, ý định này bị dập tơi tả bởi người thân, họ hàng, láng giềng. Nhiều người khuyên: “Con A, con B lành lẽ, đi học chính quy nhưng mà còn đi bán khoai lang, mày đi học bổ túc thì làm được gì!”.Một lần nữa tôi đã bỏ cuộc. Nhưng má tôi – người nông dân hiền lành, lam lũ và yếu ớt, lâu nay chỉ cắm mặt ngoài ruộng và xó bếp – lại mạnh mẽ: “Con đi học đi, người nào nói gì kệ người ta, con đừng quan tâm. Con chỉ cần đi học thôi, để mọi chuyện má lo”.Má tỉ tê hết ngày này tới ngày khác và lời động viên của má đã cho tôi điểm tựa. Tôi biết má chẳng phải đặt niềm tin tôi đi học rồi sẽ làm được việc lớn, hay thành tài, nhưng mà má chỉ nghĩ đơn giản: ước mơ của tôi là đi học, và má giúp tôi toại nguyện. Chỉ cần tương tự thôi, trái tim đầy tổn thương, vô vọng của tôi đã được chữa lành. Tôi ước mơ thi đậu đại học và sẽ lên TPHCM học, sẽ có một công việc tốt.Thời đó (thập niên 90 của thế kỷ trước), ước mơ này thật viển vông với đứa trẻ ở vùng sâu vùng xa như tôi (tôi ở huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang). Nhưng má tôi, chị gái thứ hai và chị dâu luôn động viên: “Út đi học đi, chị tin út sẽ đậu đại học, út làm được nhưng mà”.Vậy là tôi đi học bổ túc văn hóa trong sự cười cợt, lẫn cái thở dài, của nhiều người. Tôi vốn ko giỏi các môn tự nhiên, nhưng có nhẽ nhờ tới trường với tâm thế thoải mái, được trao niềm tin và quyết tâm nên năm lớp 12 tôi đã học rất tốt và đi một đường thẳng: đậu tốt nghiệp loại giỏi rồi đậu vào Trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn TPHCM. Lúc ra trường, tôi có công việc ổn định, thu nhập tốt.Từ một người ko lành lẽ, có thể trở thành gánh nặng cho người thân, nhưng nhờ những “người hùng” cho tôi điểm tựa, cuộc đời tôi đã thay đổi. Tôi có một công việc ước mơ, có một gia đình êm ấm với người chồng mến thương, trách nhiệm và những đứa con ngoan. Hiện thời, cũng như má ngày xưa, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tôi vẫn luôn là điểm tựa cho các con của mình.Giang Thùy  

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Hỗ #trợ #con #bạn #Lúc #cả #thế #giới #hạ #thấp #tôi #gia #đình #tôi #đã #kéo #tôi #lên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button