Gia Đình

“Không ai có thể nắm tay nhau cả ngày”

xaydunggiadinh.com – “Tiêu chuẩn” của đàn ông ko cho phép họ gục ngã. Nhưng quả thực, có những lúc họ cần gục ngã, ngơi nghỉ.

“Ko người nào có thể nắm tay nhau cả ngày.” Đó là những gì vợ tôi nói lúc cô đấy thúc giục tôi thôi việc ở một doanh nghiệp truyền thông lớn, từ bỏ một mức lương thu hút nhưng đầy sức ép và bức bối.

Nửa năm sau, người đàn ông đó là tôi, “ở nhờ nhà người ta”, ngày nào cũng chỉ ăn, ngủ, chơi game và trồng hoa. Sau đó, tôi được mời làm việc cho một tờ báo lớn nhất nhị; Vẫn cô đấy nói: “Nếu anh ko muốn đi làm thì đừng đi”. Tôi đã sống sót qua những ngày trầm cảm đó.

Thực tiễn, cũng như bao người đàn ông khác, tôi đã trưởng thành với niềm tin rằng mình là đàn ông thì mình phải mạnh mẽ, mình phải là điểm tựa cho gia đình,… Chúng ta chính là “tiêu chuẩn” của “phái mạnh” ngay từ lúc chúng ta. nhưng ngay thơ âu. Chúng bám chặt lấy chúng tôi, tạo thành một cái lồng khóa chặt nhưng mà hầu như ko một người đàn ông nào có đủ dũng cảm để thoát ra. Bạn thậm chí ko dám nói về những trắc trở và thất vọng của mình, vì điều đó sẽ bị định vị là kém năng lực và yếu kém.

Những ngày đó, việc phải liên tục viết thư tới deadline ca tụng những thành phầm, chương trình nhưng mà bản thân biết là dở khiến tôi ko ưng ý, cảm thấy như thể mình đang lừa dối mọi người. Xung quanh tôi, các đồng nghiệp của tôi cũng vậy, điềm nhiên, ko suy nghĩ gì cả. Tôi ko muốn làm thuê việc đó. Tôi ko muốn “bán mình” tương tự. Nhưng đó là một công việc có thu nhập cao, để tôi có thể lo cho vợ con, để hàng tuần đưa gia đình đi chơi, để ông tôi ko phải tự ti với bạn hữu và đặc thù là ko. phải chịu sự giễu cợt vì đã chọn lấy một người chồng nghèo, bất chấp mọi sự phản đối của cha mẹ cô.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa - SHUTTERSTOCK
Chúng ta sinh ra với tiêu chuẩn đàn ông như một cái lồng nhốt (Hình ảnh minh họa – SHUTTERSTOCK)

Ngày chúng tôi thành hôn, tôi đã hứa sẽ bảo vệ cô đấy – người con gái đã trải qua tuổi thơ chìm đắm trong trầm cảm và u uất tới mức cô đấy muốn và quyết tâm kết liễu cuộc đời mình (nhưng rất may là ko thành). Tôi đã gánh vác trách nhiệm chở che, bảo vệ, chăm sóc gia đình, ko được lơ là, ngơi nghỉ. Chà, điều đó cũng thích hợp với “tiêu chuẩn” đàn ông nên ko có gì đáng ngạc nhiên.

Những ngày nằm dài sau lúc buông điện thoại, hết ngày làm việc; những khoảnh khắc tôi khai hấn với những lời nói – vốn thân thuộc với tôi, nhưng mà tôi tin rằng mình đã phản bội – khiến tôi khó chịu, dễ cáu gắt, nhưng phải quyết tâm kiềm chế, quyết tâm che giấu chúng đi và làm ra vẻ phổ biến như có thể được. Và tôi u sầu với những vở kịch của chính mình. Tôi trở về nhà muộn hơn, để ngăn hiền nhân nhìn thấy biểu lộ của tôi, để ko khí hạnh phúc của gia đình ko bị tôi lấn lướt.

Thật may mắn cho tôi, với “kinh nghiệm” của một người đã từng điều trị trầm cảm lâu năm, nhà hiền triết đã nhìn thấy những tín hiệu này và nhờ tôi nói chuyện. Cả đêm dài, lúc bọn trẻ đã ngủ, chúng tôi uống trà, nói chuyện và nói đủ thứ chuyện, cho tới lúc tôi trút bỏ nỗi lo lắng và thấy rằng sự chịu đựng của một mình tôi thực sự có hại cho gia đình tôi. gia đình hơn.

“Ko người nào có thể nắm tay nhau cả ngày.” Tôi xin gửi lời của ông nội tới các bạn – những người đang gặp vấn đề về tâm lý cũng như những người thân yêu của mình. “Em cần anh sống hạnh phúc với mẹ con em và đó là điều quan trọng nhất,” vợ tôi nói, đêm đó. Và đêm đó, tôi đã khóc trong vòng tay của cô đấy.

Hoàng Hùng


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về “Ko người nào có thể nắm tay nhau cả ngày”

Video về “Ko người nào có thể nắm tay nhau cả ngày”

Wiki về “Ko người nào có thể nắm tay nhau cả ngày”

“Ko người nào có thể nắm tay nhau cả ngày”

#Ko #có #thể #nắm #tay #nhau #cả #ngày

[rule_3_plain]

#Ko #có #thể #nắm #tay #nhau #cả #ngày

xaydunggiadinh.com – “Tiêu chuẩn” của đàn ông ko cho phép họ gục xuống. Nhưng quả thực, có những lúc họ cần được ngã xuống, ngơi nghỉ.

Đàn ông cần được… khóc: Bờ vai nào cũng có lúc mỏi

Rối loạn tâm lý – bức tranh thất vọng của nhiều người đàn ông

Tiến sĩ Đặng Hoàng Giang: Người có vấn đề về sức khoẻ thần kinh đang chịu nhiều thiệt thòi

“Ko người nào có thể nắm tay suốt cả ngày”. Đó là điều vợ tôi đã nói lúc nàng xúi tôi bỏ việc tại một doanh nghiệp truyền thông lớn, bỏ mức lương thu hút nhưng đầy sức ép và những điều bất thích chí.Suốt nửa năm sau đó, gã đàn ông là tôi “cơm nhà áo vợ”, ngày ngày chỉ việc ăn, ngủ, chơi game và trồng hoa. Sau đó, tôi được mời về làm việc cho một tờ báo thuộc hàng lớn nhất, nhị; vẫn là nàng nói: “Nếu anh chưa muốn đi làm thì đừng đi”. Tôi đã sống sót qua những ngày trầm cảm như thế.Kỳ thực, cũng như rất nhiều người đàn ông khác, tôi đã lớn lên với niềm tin rằng mình là đàn ông, mình phải mạnh mẽ, mình phải là điểm tựa cho gia đình vân vân và mây mây… Xã hội đã đặt lên vai chúng tôi những “tiêu chuẩn” của “đàn ông” ngay từ những ngày thơ ấu. Chúng đeo bám chúng tôi, thành chiếc lồng khóa chặt nhưng mà gần như chẳng có mấy ông đủ dũng cảm thoát ra. Thậm chí cả việc nói về các khó khăn, sự thất vọng của mình các ông cũng ko dám, bởi điều đó sẽ được định vị là thấp kém, yếu ớt.Ngày đấy, việc phải liên tục viết cho kịp deadline những bài ngợi ca các thành phầm, chương trình nhưng mà chính tôi thừa biết là dở tệ khiến tôi bất mãn, cảm giác như thể mình đang lừa dối mọi người. Xung quanh tôi, đồng nghiệp đều làm như thế, thản nhiên, ko hề có chút nghĩ ngợi nào. Tôi ko muốn làm thuê việc đấy. Tôi ko muốn “bán mình” tương tự. Nhưng đó là công việc có thu nhập cao, dư dả để tôi có thể chăm lo cho vợ con, để hằng tuần có thể đưa gia đình đi chơi, để hiền nội ko phải mang cảm giác thua bạn kém bè và đặc thù là ko phải chịu những lời dè bỉu vì đã chọn lấy một ông chồng nghèo, bất chấp mọi sự can ngăn của cha mẹ nàng.Chúng tôi sinh ra với những tiêu chuẩn đàn ông như chiếc lồng khoá chặt (Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK)Ngày chúng tôi thành hôn, tôi đã hứa sẽ bảo bọc cho nàng – cô gái đã từng trải qua tuổi thơ chìm đắm trong trầm cảm, u uất tới mức từng muốn và từng thử kết liễu cuộc đời (nhưng may là ko thành). Tôi đã tự vác lên vai mình trách nhiệm chở che, bảo vệ, chăm sóc gia đình, ko được lơ là, ngơi nghỉ. Nhưng mà, điều đó cũng thích hợp với “tiêu chuẩn” dành cho đàn ông, nên cũng ko có gì lạ.Những tháng ngày nằm vật ra sau lúc buông máy, kết thúc ngày làm việc; những khoảnh khắc tôi khai hấn với chữ nghĩa – thứ vốn rất thân thuộc với tôi, thứ nhưng mà tôi tin rằng mình đã phản bội chúng – khiến tôi khó chịu, dễ nổi cáu, nhưng phải tự ép mình kiềm chế, cố che giấu chúng trong dáng vẻ, thái độ phổ biến nhất có thể. Và tôi lại u uất với chính những màn đóng kịch đó của mình. Tôi về nhà muộn hơn, để tránh cho hiền nội phải thấy vẻ mặt của tôi, để ko khí vui vẻ của gia đình đừng bị tôi vùi lấp.May cho tôi, với “kinh nghiệm” của một người từng phải điều trị trầm cảm thời kì dài, hiền nội đã nhìn thấy những tín hiệu đấy và yêu cầu tôi nói chuyện. Suốt đêm, lúc các con đã ngủ, chúng tôi uống trà, nói chuyện, đủ thứ trên đời, cho tới lúc tôi trút xả được những ưu tư, thấy rằng việc tôi một mình chịu đựng những trắc trở thực chất có hại cho gia đình nhiều hơn.“Ko người nào có thể nắm tay suốt cả ngày”. Tôi xin gửi câu nói của hiền nội tới bạn – những người đang phải chịu đựng các vấn đề tâm lý cũng như người thân của họ. “Em cần anh vui vẻ sống với mẹ con em và đó là điều quan trọng nhất” – vợ tôi nói, đêm đấy. Và đêm đấy, tôi đã khóc trong vòng tay nàng. Hoàng Hưng 

#Ko #có #thể #nắm #tay #nhau #cả #ngày

[rule_2_plain]

#Ko #có #thể #nắm #tay #nhau #cả #ngày

[rule_2_plain]

#Ko #có #thể #nắm #tay #nhau #cả #ngày

[rule_3_plain]

#Ko #có #thể #nắm #tay #nhau #cả #ngày

xaydunggiadinh.com – “Tiêu chuẩn” của đàn ông ko cho phép họ gục xuống. Nhưng quả thực, có những lúc họ cần được ngã xuống, ngơi nghỉ.

Đàn ông cần được… khóc: Bờ vai nào cũng có lúc mỏi

Rối loạn tâm lý – bức tranh thất vọng của nhiều người đàn ông

Tiến sĩ Đặng Hoàng Giang: Người có vấn đề về sức khoẻ thần kinh đang chịu nhiều thiệt thòi

“Ko người nào có thể nắm tay suốt cả ngày”. Đó là điều vợ tôi đã nói lúc nàng xúi tôi bỏ việc tại một doanh nghiệp truyền thông lớn, bỏ mức lương thu hút nhưng đầy sức ép và những điều bất thích chí.Suốt nửa năm sau đó, gã đàn ông là tôi “cơm nhà áo vợ”, ngày ngày chỉ việc ăn, ngủ, chơi game và trồng hoa. Sau đó, tôi được mời về làm việc cho một tờ báo thuộc hàng lớn nhất, nhị; vẫn là nàng nói: “Nếu anh chưa muốn đi làm thì đừng đi”. Tôi đã sống sót qua những ngày trầm cảm như thế.Kỳ thực, cũng như rất nhiều người đàn ông khác, tôi đã lớn lên với niềm tin rằng mình là đàn ông, mình phải mạnh mẽ, mình phải là điểm tựa cho gia đình vân vân và mây mây… Xã hội đã đặt lên vai chúng tôi những “tiêu chuẩn” của “đàn ông” ngay từ những ngày thơ ấu. Chúng đeo bám chúng tôi, thành chiếc lồng khóa chặt nhưng mà gần như chẳng có mấy ông đủ dũng cảm thoát ra. Thậm chí cả việc nói về các khó khăn, sự thất vọng của mình các ông cũng ko dám, bởi điều đó sẽ được định vị là thấp kém, yếu ớt.Ngày đấy, việc phải liên tục viết cho kịp deadline những bài ngợi ca các thành phầm, chương trình nhưng mà chính tôi thừa biết là dở tệ khiến tôi bất mãn, cảm giác như thể mình đang lừa dối mọi người. Xung quanh tôi, đồng nghiệp đều làm như thế, thản nhiên, ko hề có chút nghĩ ngợi nào. Tôi ko muốn làm thuê việc đấy. Tôi ko muốn “bán mình” tương tự. Nhưng đó là công việc có thu nhập cao, dư dả để tôi có thể chăm lo cho vợ con, để hằng tuần có thể đưa gia đình đi chơi, để hiền nội ko phải mang cảm giác thua bạn kém bè và đặc thù là ko phải chịu những lời dè bỉu vì đã chọn lấy một ông chồng nghèo, bất chấp mọi sự can ngăn của cha mẹ nàng.Chúng tôi sinh ra với những tiêu chuẩn đàn ông như chiếc lồng khoá chặt (Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK)Ngày chúng tôi thành hôn, tôi đã hứa sẽ bảo bọc cho nàng – cô gái đã từng trải qua tuổi thơ chìm đắm trong trầm cảm, u uất tới mức từng muốn và từng thử kết liễu cuộc đời (nhưng may là ko thành). Tôi đã tự vác lên vai mình trách nhiệm chở che, bảo vệ, chăm sóc gia đình, ko được lơ là, ngơi nghỉ. Nhưng mà, điều đó cũng thích hợp với “tiêu chuẩn” dành cho đàn ông, nên cũng ko có gì lạ.Những tháng ngày nằm vật ra sau lúc buông máy, kết thúc ngày làm việc; những khoảnh khắc tôi khai hấn với chữ nghĩa – thứ vốn rất thân thuộc với tôi, thứ nhưng mà tôi tin rằng mình đã phản bội chúng – khiến tôi khó chịu, dễ nổi cáu, nhưng phải tự ép mình kiềm chế, cố che giấu chúng trong dáng vẻ, thái độ phổ biến nhất có thể. Và tôi lại u uất với chính những màn đóng kịch đó của mình. Tôi về nhà muộn hơn, để tránh cho hiền nội phải thấy vẻ mặt của tôi, để ko khí vui vẻ của gia đình đừng bị tôi vùi lấp.May cho tôi, với “kinh nghiệm” của một người từng phải điều trị trầm cảm thời kì dài, hiền nội đã nhìn thấy những tín hiệu đấy và yêu cầu tôi nói chuyện. Suốt đêm, lúc các con đã ngủ, chúng tôi uống trà, nói chuyện, đủ thứ trên đời, cho tới lúc tôi trút xả được những ưu tư, thấy rằng việc tôi một mình chịu đựng những trắc trở thực chất có hại cho gia đình nhiều hơn.“Ko người nào có thể nắm tay suốt cả ngày”. Tôi xin gửi câu nói của hiền nội tới bạn – những người đang phải chịu đựng các vấn đề tâm lý cũng như người thân của họ. “Em cần anh vui vẻ sống với mẹ con em và đó là điều quan trọng nhất” – vợ tôi nói, đêm đấy. Và đêm đấy, tôi đã khóc trong vòng tay nàng. Hoàng Hưng 

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Ko #có #thể #nắm #tay #nhau #cả #ngày

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button