Gia Đình

Lớn lên ở “mái lạnh”ám ảnh cuộc đời tôi

xaydunggiadinh.com – Mỗi đứa trẻ ko được chọn người nào là cha mẹ của mình, cũng như ko được chọn nơi mình sinh ra. “Ngôi nhà” hay “ngôi nhà lạnh lẽo” là do người lớn tạo ra cho con cái của họ.

“Tuổi thơ dữ dội”

“Tôi còn nhớ lúc tôi học lớp 8, một buổi chiều tan học, cô láng giềng đứng trước cổng trường hét lớn:“ Này, bố mày có vợ lẽ mày ko xấu hổ à? ”Kèm theo đó là một tràng cười sảng khoái. . thích thú. Lúc đó, mặt tối sầm lại, nghẹn ở cổ họng, tôi chỉ biết đứng như trời trồng ”, K. Vân xót xa kể lại.

Giờ đây, K.Van, sinh viên một trường cao đẳng, từng đắng cay gọi gia đình bằng hai từ “Trang Chủ”. Vân kể lúc cô 12 tuổi, mẹ cô sinh em nhỏ và bố cô mở đầu ngoại tình. Kể từ đó, cha cô gần như “vô thưởng vô phạt” với gia đình, một mình mẹ Vân nuôi và dạy hai chị em bằng đồng lương thầy cô giáo ít ỏi.

Nhìn lại tuổi thơ của mình, Vân chỉ nhớ những bữa cơm có mẹ và con; Những đêm Vân sốt cao, chỉ có mẹ đưa con đi khám; ngày Vân thi học trò giỏi, ngày thi tốt nghiệp, ngày nhập học… chỉ có mẹ ở bên.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa - SHUTTERSTOCK
Kể từ lúc bố ngoại tình, cô ko còn có bố kế bên nữa (Ảnh minh họa – SHUTTERSTOCK)

Giảng giải về sự vắng bóng của hình ảnh người cha trong ký ức của mình, cô nói: “Cha tôi mê mải đắm chìm trong những cuộc vui tình cảm, hết phụ nữ này tới phụ nữ khác. Cha luôn dịu dàng, rộng lượng với những người phụ nữ bên ngoài, nhưng sẵn sàng cho mẹ con chúng tôi đánh đập, chửi bới.”

Dù hình thức, gia đình Vân vẫn có đầy đủ bố mẹ, bố Vân vẫn ở chung nhà, sáng chiều vẫn phóng xe đi làm, tối mò mới về – điều phổ biến trong mắt bà con lối xóm. Tuy nhiên, Vân cho biết mẹ con cô luôn trong tình trạng lạnh nhạt. Lạnh lùng từ thái độ thờ ơ nhưng mà người cha dành cho hai cô con gái, từ những trận đòn, từ những giọt nước mắt, từ những mâm cơm nhưng mà cha cô ko hề động tới nhưng mà mẹ cô vẫn luôn chăm sóc. Sự lạnh lùng còn tới từ sự cam chịu tới yếu ớt của mẹ Vân. Bà nỗ lực từng ngày để đàn ông có bố, để láng giềng ko chê bai, dị nghị, để lũ trẻ ko phải chịu cảnh bị dắt díu, tạm thời … lúc phải ra đi. ngôi nhà.

Cũng phải hứng chịu dư chấn về cuộc hôn nhân ko hạnh phúc của bố mẹ, chàng trai tên Mai An (17 tuổi, quận 9, TP.HCM) xót xa cho biết những năm tháng chung sống với gia đình là những tháng ngày. những ám ảnh của tuổi thơ tôi. Kỉ niệm về bố mẹ trong cô là những lần cãi vã, đánh nhau tới chảy cả máu, mặc cho cô khóc nức nở. Mẹ anh mở đầu ngoại tình và bỏ An và bố anh lúc anh mới 9 tuổi. Kể từ đó, bố tôi mở đầu rượu chè, cờ bạc và dồn hết hận thù lên tôi.

Tuổi thơ của An là những trận đòn roi vô cớ từ bố, những đêm em khóc tới ướt gối vì nhớ mẹ. Trong các cuộc họp phụ huynh – thầy cô giáo, ghế của bà con An gần như ko còn chỗ trống. Năm An 13 tuổi, bố cô tạ thế vì bệnh xơ gan. Khóa cửa, thu dọn mấy bộ quần áo rách rưới, tôi dọn tới ở nhờ nhà bà ngoại.

“Con người ta có ước mơ lớn lao, con chỉ mong một lần được về ăn cơm vui vẻ bên bố, mẹ. Nhưng giờ giấc mơ đó ko thể thành hiện thực nữa,” Nguyễn An cho biết.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa - SHUTTERSTOCK
Người ta cầu mong những điều lớn lao, mình chỉ cầu mong một bữa cơm vui vẻ (Ảnh minh họa – SHUTTERSTOCK)

Quá khứ đeo bám, ám ảnh

Khát khao tình mến thương của mẹ và ko có sự chăm sóc bảo vệ của cha, An lớn lên trong tâm trạng bất cần và ngỗ ngược. Bà nội già yếu ko dạy được đứa cháu đang tuổi dậy thì. 14 tuổi, An đã quen với các quán bia, tụ điểm ăn chơi. Ko mục tiêu sống, ko cần vươn lên, trơ trẽn và lì lợm, chàng trai vừa bước vào đời, lao vào cờ bạc, theo đàn anh đi kiếm tiền…. Mỉm cười chua chát sau một hồi kéo dài, An nói:

“Tôi ước gì ngày đó mẹ đừng vì tình riêng nhưng mà ra đi, cuộc đời tôi hiện thời có nhẽ đã khác.”

Đối với K.Van, việc ko có sự chu cấp của cha đã buộc Vân phải học hành siêng năng để làm chỗ dựa cho bản thân, cho mẹ và em trai. Chính bố cô đấy đã viết giấy ly hôn để rồi bán nhà lấy tiền với tình nhân. Vân chỉ biết xoa dịu mẹ: “Trong cái rủi có cái may”. Cả mẹ và con đều khỏe mạnh. Em gái Vân cũng học giỏi. Mẹ tôi vừa dạy học vừa bán hàng trực tuyến. Họ ở trong một căn nhà trọ ko đủ tiện nghi, nhưng ko còn xao xuyến sợ hãi trước uy quyền của người cha.

Dù đã tới tuổi yêu đương, bạn hữu đều tìm kiếm người yêu, Vân luôn từ chối những người bạn trai tới với mình. Những ký ức về sự đổ nát và đau thương trong quá khứ ko bao giờ thôi ám ảnh Vân. Bố mẹ cô cũng từng có một tình yêu đẹp thời đại học. Vân tâm tình, hình ảnh người cha ngoại tình và sự nhẫn tâm, lừa dối đã được cô tô vẽ, áp đặt lên người bạn trai khiến cô phải nói lời chia tay tình yêu của mình.

Mỗi cây chỉ có một bóng mát, giống như công cha, mẹ ko thể đồng thời chở che cho nhiều gia đình. Có thể như thế nào “nhà lạnh” nuôi dưỡng những điều ấm áp cho tâm hồn trẻ thơ? Và những đứa trẻ lớn lên ko có bóng mát chở che ít nhiều gặp phải những sang chấn tâm lý thời thơ ấu và kéo dài tới tuổi trưởng thành.

Yến Nhi

Thạc sĩ tâm lý Trần Thị Thanh Trà – Giảng viên Đại học Mở TP.HCM: Bạn ko có gì phải sợ

Chứng kiến ​​cảnh cha mẹ có mối quan hệ khác, dù công khai hay bí mật, trẻ thường rơi vào trạng thái sợ hãi, cảm thấy lẻ loi, bất lực, phát sinh ác cảm với cha mẹ hoặc thậm chí là trù dập cha mẹ. tiếc cho bản thân mình: vì mình nhưng mà bố hoặc mẹ mình phải chịu cảnh này.

Đương đầu với mỗi tình huống trong cuộc sống, con người luôn có những cách phản ứng không giống nhau theo 3 nhóm cơ chế phòng vệ: Nhóm cơ chế khiêu hấn, nhóm cơ chế thoái lui và nhóm cơ chế thỏa hiệp thay thế. , vì vậy mỗi đứa trẻ sẽ luôn có một phản ứng riêng lẻ trong cùng một tình huống phải sống trong “nhà lạnh” của gia đình.

Tuy nhiên, trên tất cả, những đứa trẻ này luôn phải gánh chịu những tổn thương như buồn bực kéo dài, tự ti, khó tập trung trong học tập, nguy cơ mắc hội chứng tảo hôn, xử sự kém. chống đối hoặc thất thường trong tăng trưởng tư cách…

Ko thủy chung thường dẫn tới bạo lực, để khắc phục những bất hòa trong hôn nhân, theo tôi ly hôn chưa bao giờ được coi là giải pháp tích cực nhưng mà chỉ là phương án cuối cùng nếu cuộc hôn nhân đó ko thể tu sửa được. Cha mẹ thường lấy lý do “cho trẻ em” để kéo dài cuộc hôn nhân của họ, nhưng nếu họ tiếp tục sống trong một “nhà lạnh” hoàn cảnh, ko chỉ bản thân nhưng mà con cái của họ cũng sẽ gánh chịu nhiều hậu quả hơn. Lúc ly hôn nhưng trẻ vẫn thu được sự kết nối, quan tâm, mến thương của cha mẹ thì đời sống ý thức của trẻ vẫn tăng trưởng phổ biến, đặc trưng là lòng hàm ơn, sự bao dung …

Trong trường hợp bố mẹ ko thể ly hôn, tôi nghĩ trẻ nên được bố mẹ giảng giải rằng bố mẹ đã tự lựa chọn, trẻ ko có gì phải sợ. Thay vì khóc lóc, đổ lỗi cho nhau, cha mẹ nên tìm cách dạy con cách quan tâm tới sức khỏe ý thức, nhìn nhận vấn đề ở góc độ tích cực. Tuổi Tý nên có ít nhất một người hoặc một nhóm bạn thân để san sớt, hỗ trợ thời mới có thể thành thật với xúc cảm của mình. Ngoài ra, có thể đưa trẻ tới gặp các chuyên gia tư vấn, trị liệu tâm lý để được hỗ trợ lúc cần thiết.

Ngoài ra, cha mẹ cũng hướng con cái là chỗ dựa ý thức cho cha mẹ (là người chịu thiệt thòi về ý thức trong quan hệ hôn nhân ko hạnh phúc). Thay vì suy nghĩ tiêu cực về hôn nhân, con cái cần rút ra bài học từ mối quan hệ của cha mẹ để có cách xử sự văn minh và hợp lý hơn trong mối quan hệ hôn nhân sau này.


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Lớn lên ở “mái lạnh”ám ảnh cuộc đời tôi

Video về Lớn lên ở “mái lạnh”ám ảnh cuộc đời tôi

Wiki về Lớn lên ở “mái lạnh”ám ảnh cuộc đời tôi

Lớn lên ở “mái lạnh”ám ảnh cuộc đời tôi

#Lớn #lên #ở #mái #lạnhám #ảnh #cuộc #đời #tôi

[rule_3_plain]

#Lớn #lên #ở #mái #lạnhám #ảnh #cuộc #đời #tôi

xaydunggiadinh.com – Mỗi đứa trẻ ko thể chọn người làm cha mẹ, cũng ko thể chọn nơi mình sinh ra. “Mái ấm” hay “mái lạnh” là do người lớn tạo ra cho con mình.

Làm cha mẹ chưa bao giờ là dễ dàng

“Cô ơi, hãy cho mẹ con ly hôn”

 “Tuổi thơ dữ dội” “Tôi nhớ mãi năm tôi học lớp Tám, một buổi chiều tan học, thằng bạn láng giềng đứng trước cổng trường và la toáng: “Ê, cha mày có vợ nhỏ, mày ko nhục hả?”,  kèm đó là một tràng cười khoái chí. Phút chốc đó, tôi tối sầm mặt đi, nghẹn ứ ở cổ họng, chỉ biết đứng như trời trồng’’, K. Vân ngậm ngùi nhớ lại.Nay, K.Vân, đã là sinh viên một trường cao đẳng, đã từng đắng cay gọi gia đình của mình bằng hai từ  “mái lạnh”. Vân kể năm cô 12 tuổi,  mẹ cô sinh em nhỏ, cha cô mở đầu ngoại tình. Từ đó, cha tì thiếp như “vô can” với gia đình, một mình mẹ Vân vun vén nuôi nấng và dạy dỗ hai chị em bằng đồng lương thầy cô giáo ít ỏi.Nhìn lại quãng tuổi thơ, Vân chỉ nhớ những buổi cơm có mẹ và con; những đêm Vân sốt cao, chỉ mẹ đôn đáo đưa con đi khám; ngày Vân thi học trò giỏi, ngày thi tốt nghiệp, những ngày nhập học… chỉ mẹ cạnh bên. Từ lúc cha ngoại tình, cô ko còn có cha kế bên (Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK)Lý giải cho sự thiếu vắng hình ảnh của người cha trong ký ức của mình, cô bảo: “Cha tôi bận đắm chìm trong những cuộc vui chơi tình cảm, hết người phụ nữ này tới người khác. Cha luôn nhẹ nhõm và phóng khoáng với những người phụ nữ bên ngoài, nhưng sẵn sàng cho mẹ và chúng tôi những trận đòn roi, lời chửi mắng’’.Dù nhìn hình thức, gia đình của Vân vẫn đủ đầy cha mẹ, cha Vân vẫn ở cùng nhà, vẫn sáng dắt xe đi làm, tối khuya trở về – phổ biến trước mắt láng giềng, dòng tộc. Thế nhưng, Vân bảo mấy mẹ con cô luôn trong bầu ko gian lạnh tanh. Lạnh từ thái độ hờ hững nhưng mà cha đối với hai đứa con gái, của những trận đòn roi, của nước mắt, của những mâm cơm chẳng được cha đụng đũa tới nhưng mà mẹ cô luôn chu đáo để phần. Sự lạnh lẽo cũng tới từ chính sự cam chịu tới nhu nhược của mẹ Vân. Bà gắng gượng gập mỗi ngày để con có cha, để láng giềng ko cười chê, dị nghị, để các con ko phải chịu đựng cảnh sống dắt díu, tạm thời… lúc phải ra khỏi nhà.Cũng chịu đựng những dư chấn từ cuộc hôn nhân ko hạnh phúc của cha mẹ, cậu thanh niên tên Mai An (17 tuổi, Q.9, TP.HCM) xót xa nói rằng những năm tháng sống cùng gia đình là những tháng ngày ám ảnh của tuổi thơ em. Ký ức về cha mẹ trong em là những trận cãi vã, xô xát tới chảy máu, mặc kệ em gào khóc. Mẹ em mở đầu ngoại tình và bỏ cha con An vào năm em chín tuổi. Từ đó cha em mở đầu rượu chè, cờ bạc và đổ hết mọi thù hận lên đầu con. Tuổi thơ của An là những trận đòn roi ko cần lý do của cha, là những đêm khóc ướt hết gối vì nhớ mẹ. Trong những cuộc họp phụ huynh, chỗ của người thân An hầu như đều trống. Năm An 13 tuổi, cha em tạ thế vì căn bệnh xơ gan. Khóa cửa nhà, gói ghém đồ đoàn là vài bộ đồ tơi tả, em dọn về ở nhờ nhà bà nội. “Người ta ước mơ này nọ lớn lao, em chỉ mong một lần được ăn bữa cơm vui vẻ cùng cha và mẹ. Nhưng mà giờ ước mơ đó cũng mãi không thể thực hiện nữa rồi”, Nguyên An nói.Người ta ước những gì lớn lao, em chỉ ước một bữa cơm vui vẻ (Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK)Quá khứ đeo bám, ám ảnhVừa thèm khát tình thương của mẹ và thiếu vắng sự chăm sóc bảo bọc của cha, An lớn lên trong tâm thế bất cần và ngỗ ngược. Bà nội già yếu chẳng dạy bảo nổi đứa cháu đang tuổi dậy thì. 14 tuổi, An đã quen mặt ở các quán bia, vị trí tụ họp ăn chơi. Ko mục tiêu sống, ko cần vươn lên, ngang tàng và ngoan cố, cậu thanh niên mới vào đời, tham gia vào cờ bạc, theo đàn anh đi kiếm tiền…. Cười chua chát sau lúc kéo một hơi thuốc dài, An nói:“Em ước gì ngày đó mẹ đừng vì tình yêu riêng nhưng mà bỏ đi thì đời em có nhẽ giờ đã khác’’.Đối với K.Vân, việc thiếu sự đỡ đần của người cha buộc Vân phải ráng học hành để tự làm chỗ dựa cho mình, cho mẹ và em. Chính cha cô viết đơn ly hôn để ông bán nhà và ôm tiền đồng hành tình nhân. Vân chỉ còn biết xoa dịu mẹ: “Trong cái rủi có cái may”. Mấy mẹ con đều có sức khỏe. Em gái Vân cũng học giỏi. Mẹ vừa đi dạy, vừa bán hàng trực tuyến. Họ ở nhà trọ ko đủ tiện nghi, nhưng ko còn phập phồng lo sợ uy quyền của người cha. Dù đang tuổi yêu đương, bạn hữu trang lứa đều đang tìm kiếm người yêu, Vân luôn từ chối những bạn trai tới với mình. Những ký ức về sự đổ nát và tổn thương của quá khứ chưa bao giờ thôi ám ảnh Vân. Cha mẹ cô cũng từng có một tình yêu đẹp thời sinh viên. Vân tâm tình rằng hình bóng của sự ngoại tình và vô tâm, lừa dối của cha được cô tô vẽ và áp đặt lên bạn trai, để rồi cô đành tạm biệt tình yêu của mình.Mỗi cái cây chỉ có một bóng mát, cũng như một người cha, người mẹ ko thể đồng thời chở che cho nhiều mái gia đình. “Mái lạnh” làm sao có thể nuôi dưỡng những điều ấm áp cho tâm hồn con trẻ. Và những đứa trẻ lớn lên khuyết bóng mát của sự chở che ít nhiều đều gặp những tổn thương tâm lý trong tuổi thơ và kéo dài tới lúc trưởng thành. Yến NhiThạc sĩ tâm lý Trần Thị Thanh Trà – giảng viên Trường đại học Mở TP.HCM: Con ko có gì phải sợ  Chứng kiến cha hoặc mẹ đang trong một mối quan hệ khác, dù công khai hay che giấu, trẻ thường rơi vào trạng thái sợ hãi, cảm thấy lẻ loi, bất lực, tạo nên tâm lý chống đối cha, mẹ hoặc thậm chí dằn vặt bản thân: vì mình nhưng mà cha hoặc mẹ phải chịu cảnh này.Đứng trước mỗi tình huống trong cuộc sống,  con người luôn có các cách phản ứng không giống nhau theo ba nhóm cơ chế phòng vệ: nhóm cơ chế hung tính, nhóm cơ chế chạy trốn – thoái lui, nhóm cơ chế thỏa hiệp – thay thế, vì vậy mỗi đứa trẻ sẽ luôn có những phản ứng riêng lẻ trong cùng một hoàn cảnh phải sống trong “mái lạnh” gia đình. Tuy nhiên, trên tất cả, những đứa trẻ đấy luôn phải chịu những tổn thương như tâm trạng buồn bực kéo dài, tự ti nhút nhát, khó tập trung trong học tập, nguy cơ mắc hội chứng sợ thành thân, có các hành vi chống đối hoặc thất thường trong quá trình tăng trưởng tư cách… Ngoại tình thường kéo theo bạo hành, để khắc phục bất hòa trong hôn nhân, theo tôi ly hôn chưa bao giờ được coi là giải pháp tích cực nhưng mà chỉ là sự lựa chọn cuối cùng nếu cuộc hôn nhân đó ko thể hàn gắn. Phụ huynh hay lấy lý do “vì con” để kéo dài cuộc hôn nhân của họ, nhưng nếu họ tiếp tục sống với tình cảnh “mái lạnh”, ko chỉ bản thân họ nhưng mà con cái còn chịu nhiều hệ lụy hơn. Lúc ly hôn nhưng mà con cái vẫn thu được sự kết nối, chăm sóc, mến thương từ cha mẹ thì đời sống ý thức trẻ vẫn tăng trưởng phổ biến, đặc trưng là lòng hàm ơn, sự bao dung…Trong trường hợp cha mẹ ko thể ly hôn, tôi nghĩ trẻ nên được cha mẹ giảng giải rằng cha mẹ đã có sự lựa chọn riêng, con ko có gì phải sợ. Thay vì khóc lóc, trách móc nhau, cha/mẹ nên tìm cách dạy con biết cách quan tâm tới sức khỏe ý thức của mình, nhìn vấn đề theo góc tích cực. Những đứa trẻ tuổi thiếu niên nên có ít nhất một người hay một nhóm bạn thân để san sớt và hỗ trợ, để trẻ có thể thành thật với xúc cảm của bản thân. Ngoài ra, có thể đưa trẻ tới các chuyên gia tham vấn, trị liệu tâm lý để được hỗ trợ lúc cần thiết.Tuy nhiên, cha/mẹ cũng hướng con cái có thể là chỗ dựa ý thức cho cha/mẹ (là người đang chịu thiệt thòi về ý thức trong mối quan hệ hôn nhân ko hạnh phúc). Thay vì suy nghĩ tiêu cực về hôn nhân, trẻ cần rút ra bài học từ mối quan hệ của cha mẹ để có cách hành xử văn minh và hợp tình hợp lý hơn trong mối quan hệ hôn nhân tương lai của mình.  

#Lớn #lên #ở #mái #lạnhám #ảnh #cuộc #đời #tôi

[rule_2_plain]

#Lớn #lên #ở #mái #lạnhám #ảnh #cuộc #đời #tôi

[rule_2_plain]

#Lớn #lên #ở #mái #lạnhám #ảnh #cuộc #đời #tôi

[rule_3_plain]

#Lớn #lên #ở #mái #lạnhám #ảnh #cuộc #đời #tôi

xaydunggiadinh.com – Mỗi đứa trẻ ko thể chọn người làm cha mẹ, cũng ko thể chọn nơi mình sinh ra. “Mái ấm” hay “mái lạnh” là do người lớn tạo ra cho con mình.

Làm cha mẹ chưa bao giờ là dễ dàng

“Cô ơi, hãy cho mẹ con ly hôn”

 “Tuổi thơ dữ dội” “Tôi nhớ mãi năm tôi học lớp Tám, một buổi chiều tan học, thằng bạn láng giềng đứng trước cổng trường và la toáng: “Ê, cha mày có vợ nhỏ, mày ko nhục hả?”,  kèm đó là một tràng cười khoái chí. Phút chốc đó, tôi tối sầm mặt đi, nghẹn ứ ở cổ họng, chỉ biết đứng như trời trồng’’, K. Vân ngậm ngùi nhớ lại.Nay, K.Vân, đã là sinh viên một trường cao đẳng, đã từng đắng cay gọi gia đình của mình bằng hai từ  “mái lạnh”. Vân kể năm cô 12 tuổi,  mẹ cô sinh em nhỏ, cha cô mở đầu ngoại tình. Từ đó, cha tì thiếp như “vô can” với gia đình, một mình mẹ Vân vun vén nuôi nấng và dạy dỗ hai chị em bằng đồng lương thầy cô giáo ít ỏi.Nhìn lại quãng tuổi thơ, Vân chỉ nhớ những buổi cơm có mẹ và con; những đêm Vân sốt cao, chỉ mẹ đôn đáo đưa con đi khám; ngày Vân thi học trò giỏi, ngày thi tốt nghiệp, những ngày nhập học… chỉ mẹ cạnh bên. Từ lúc cha ngoại tình, cô ko còn có cha kế bên (Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK)Lý giải cho sự thiếu vắng hình ảnh của người cha trong ký ức của mình, cô bảo: “Cha tôi bận đắm chìm trong những cuộc vui chơi tình cảm, hết người phụ nữ này tới người khác. Cha luôn nhẹ nhõm và phóng khoáng với những người phụ nữ bên ngoài, nhưng sẵn sàng cho mẹ và chúng tôi những trận đòn roi, lời chửi mắng’’.Dù nhìn hình thức, gia đình của Vân vẫn đủ đầy cha mẹ, cha Vân vẫn ở cùng nhà, vẫn sáng dắt xe đi làm, tối khuya trở về – phổ biến trước mắt láng giềng, dòng tộc. Thế nhưng, Vân bảo mấy mẹ con cô luôn trong bầu ko gian lạnh tanh. Lạnh từ thái độ hờ hững nhưng mà cha đối với hai đứa con gái, của những trận đòn roi, của nước mắt, của những mâm cơm chẳng được cha đụng đũa tới nhưng mà mẹ cô luôn chu đáo để phần. Sự lạnh lẽo cũng tới từ chính sự cam chịu tới nhu nhược của mẹ Vân. Bà gắng gượng gập mỗi ngày để con có cha, để láng giềng ko cười chê, dị nghị, để các con ko phải chịu đựng cảnh sống dắt díu, tạm thời… lúc phải ra khỏi nhà.Cũng chịu đựng những dư chấn từ cuộc hôn nhân ko hạnh phúc của cha mẹ, cậu thanh niên tên Mai An (17 tuổi, Q.9, TP.HCM) xót xa nói rằng những năm tháng sống cùng gia đình là những tháng ngày ám ảnh của tuổi thơ em. Ký ức về cha mẹ trong em là những trận cãi vã, xô xát tới chảy máu, mặc kệ em gào khóc. Mẹ em mở đầu ngoại tình và bỏ cha con An vào năm em chín tuổi. Từ đó cha em mở đầu rượu chè, cờ bạc và đổ hết mọi thù hận lên đầu con. Tuổi thơ của An là những trận đòn roi ko cần lý do của cha, là những đêm khóc ướt hết gối vì nhớ mẹ. Trong những cuộc họp phụ huynh, chỗ của người thân An hầu như đều trống. Năm An 13 tuổi, cha em tạ thế vì căn bệnh xơ gan. Khóa cửa nhà, gói ghém đồ đoàn là vài bộ đồ tơi tả, em dọn về ở nhờ nhà bà nội. “Người ta ước mơ này nọ lớn lao, em chỉ mong một lần được ăn bữa cơm vui vẻ cùng cha và mẹ. Nhưng mà giờ ước mơ đó cũng mãi không thể thực hiện nữa rồi”, Nguyên An nói.Người ta ước những gì lớn lao, em chỉ ước một bữa cơm vui vẻ (Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK)Quá khứ đeo bám, ám ảnhVừa thèm khát tình thương của mẹ và thiếu vắng sự chăm sóc bảo bọc của cha, An lớn lên trong tâm thế bất cần và ngỗ ngược. Bà nội già yếu chẳng dạy bảo nổi đứa cháu đang tuổi dậy thì. 14 tuổi, An đã quen mặt ở các quán bia, vị trí tụ họp ăn chơi. Ko mục tiêu sống, ko cần vươn lên, ngang tàng và ngoan cố, cậu thanh niên mới vào đời, tham gia vào cờ bạc, theo đàn anh đi kiếm tiền…. Cười chua chát sau lúc kéo một hơi thuốc dài, An nói:“Em ước gì ngày đó mẹ đừng vì tình yêu riêng nhưng mà bỏ đi thì đời em có nhẽ giờ đã khác’’.Đối với K.Vân, việc thiếu sự đỡ đần của người cha buộc Vân phải ráng học hành để tự làm chỗ dựa cho mình, cho mẹ và em. Chính cha cô viết đơn ly hôn để ông bán nhà và ôm tiền đồng hành tình nhân. Vân chỉ còn biết xoa dịu mẹ: “Trong cái rủi có cái may”. Mấy mẹ con đều có sức khỏe. Em gái Vân cũng học giỏi. Mẹ vừa đi dạy, vừa bán hàng trực tuyến. Họ ở nhà trọ ko đủ tiện nghi, nhưng ko còn phập phồng lo sợ uy quyền của người cha. Dù đang tuổi yêu đương, bạn hữu trang lứa đều đang tìm kiếm người yêu, Vân luôn từ chối những bạn trai tới với mình. Những ký ức về sự đổ nát và tổn thương của quá khứ chưa bao giờ thôi ám ảnh Vân. Cha mẹ cô cũng từng có một tình yêu đẹp thời sinh viên. Vân tâm tình rằng hình bóng của sự ngoại tình và vô tâm, lừa dối của cha được cô tô vẽ và áp đặt lên bạn trai, để rồi cô đành tạm biệt tình yêu của mình.Mỗi cái cây chỉ có một bóng mát, cũng như một người cha, người mẹ ko thể đồng thời chở che cho nhiều mái gia đình. “Mái lạnh” làm sao có thể nuôi dưỡng những điều ấm áp cho tâm hồn con trẻ. Và những đứa trẻ lớn lên khuyết bóng mát của sự chở che ít nhiều đều gặp những tổn thương tâm lý trong tuổi thơ và kéo dài tới lúc trưởng thành. Yến NhiThạc sĩ tâm lý Trần Thị Thanh Trà – giảng viên Trường đại học Mở TP.HCM: Con ko có gì phải sợ  Chứng kiến cha hoặc mẹ đang trong một mối quan hệ khác, dù công khai hay che giấu, trẻ thường rơi vào trạng thái sợ hãi, cảm thấy lẻ loi, bất lực, tạo nên tâm lý chống đối cha, mẹ hoặc thậm chí dằn vặt bản thân: vì mình nhưng mà cha hoặc mẹ phải chịu cảnh này.Đứng trước mỗi tình huống trong cuộc sống,  con người luôn có các cách phản ứng không giống nhau theo ba nhóm cơ chế phòng vệ: nhóm cơ chế hung tính, nhóm cơ chế chạy trốn – thoái lui, nhóm cơ chế thỏa hiệp – thay thế, vì vậy mỗi đứa trẻ sẽ luôn có những phản ứng riêng lẻ trong cùng một hoàn cảnh phải sống trong “mái lạnh” gia đình. Tuy nhiên, trên tất cả, những đứa trẻ đấy luôn phải chịu những tổn thương như tâm trạng buồn bực kéo dài, tự ti nhút nhát, khó tập trung trong học tập, nguy cơ mắc hội chứng sợ thành thân, có các hành vi chống đối hoặc thất thường trong quá trình tăng trưởng tư cách… Ngoại tình thường kéo theo bạo hành, để khắc phục bất hòa trong hôn nhân, theo tôi ly hôn chưa bao giờ được coi là giải pháp tích cực nhưng mà chỉ là sự lựa chọn cuối cùng nếu cuộc hôn nhân đó ko thể hàn gắn. Phụ huynh hay lấy lý do “vì con” để kéo dài cuộc hôn nhân của họ, nhưng nếu họ tiếp tục sống với tình cảnh “mái lạnh”, ko chỉ bản thân họ nhưng mà con cái còn chịu nhiều hệ lụy hơn. Lúc ly hôn nhưng mà con cái vẫn thu được sự kết nối, chăm sóc, mến thương từ cha mẹ thì đời sống ý thức trẻ vẫn tăng trưởng phổ biến, đặc trưng là lòng hàm ơn, sự bao dung…Trong trường hợp cha mẹ ko thể ly hôn, tôi nghĩ trẻ nên được cha mẹ giảng giải rằng cha mẹ đã có sự lựa chọn riêng, con ko có gì phải sợ. Thay vì khóc lóc, trách móc nhau, cha/mẹ nên tìm cách dạy con biết cách quan tâm tới sức khỏe ý thức của mình, nhìn vấn đề theo góc tích cực. Những đứa trẻ tuổi thiếu niên nên có ít nhất một người hay một nhóm bạn thân để san sớt và hỗ trợ, để trẻ có thể thành thật với xúc cảm của bản thân. Ngoài ra, có thể đưa trẻ tới các chuyên gia tham vấn, trị liệu tâm lý để được hỗ trợ lúc cần thiết.Tuy nhiên, cha/mẹ cũng hướng con cái có thể là chỗ dựa ý thức cho cha/mẹ (là người đang chịu thiệt thòi về ý thức trong mối quan hệ hôn nhân ko hạnh phúc). Thay vì suy nghĩ tiêu cực về hôn nhân, trẻ cần rút ra bài học từ mối quan hệ của cha mẹ để có cách hành xử văn minh và hợp tình hợp lý hơn trong mối quan hệ hôn nhân tương lai của mình.  

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Lớn #lên #ở #mái #lạnhám #ảnh #cuộc #đời #tôi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button