Ăn Gì Đi Đâu

Miền Đông – mùa lỡ

xaydunggiadinh.com – Đi hết trăm núi, nghìn sông, thỏa lòng biển sâu, để rồi cuối cùng, thứ níu chân ta lại chỉ đơn giản như một tia nắng, một giọt mưa hay một hạt sạn. bụi ở nhà.

Nếu người nào đó hỏi tôi định vị trái tim mình ở đâu trong nắng xanh và gió đông đất đỏ, tôi sẽ trả lời rằng vào những mùa gọi nỗi nhớ. Lưu manh và vô tận, thoảng như hương đất trời sớm mai sau cơn mưa đêm, có lúc nồng nàn như hương hoa cà phê trắng đang nở. Mùa khô và mùa mưa luôn có cách níu chân tôi giữa dòng đời một cách lạ lùng.

Cha mẹ tôi ko tới từ non sông này, nhưng đã tới đây để lập nghiệp từ lúc còn rất trẻ. Tôi đã trải qua tuổi thơ giữa nắng vàng, đất đỏ, đồi xanh. Những mùa nắng mênh mông, những mùa mưa trắng xóa dường như đã hòa vào tôi, trở thành nguồn ngọt ngào. Vì vậy, dù đã sống và làm việc tại thị thành thì miền ký ức đấy vẫn vẹn nguyên và thân yêu. Ký ức về ngôi nhà thứ hai giống như sân ga thân thuộc của chuyến tàu cuộc đời nhưng mà mỗi lần ghé thăm đều ko muốn rời xa.

Mưa ở xứ này lạ lắm! Hay vì em có trái tim đa cảm nên mưa trong em cũng đẹp và bồng bềnh. Vào mùa mưa của xứ đồi, mọi thứ như hồi sinh sau đợt hạn hán khốc liệt. Như nguồn năng lượng mới được đổ xuống để cây cối đâm chồi nảy lộc, vươn lên khát khao đón nhận dòng nước mát lành. Những cơn mưa đầu mùa thường kèm theo sấm sét dữ dội. Mùi đặc trưng chính là mùi hăng của đất. Hơi đất bốc lên sặc sụa, hơi ẩm của những lớp lá khô được tưới tắm. Từng hạt đất vươn mình đón làn nước mát lành. Cỏ cây bên sườn đồi khô héo.

Lúc những cơn mưa đầu mùa qua đi, cái mùi oi ả cũng vơi đi, thay vào đó là hương thơm mát rượi thoảng qua, thoang thoảng trong gió. Nghe có vẻ như trong tất cả mọi thứ, niềm khát khao được bù đắp bằng làn nước mát. Gió cũng mát hơn, ko oi bức như mùa khô. Vào mùa mưa, sáng sớm, mẹ con tôi thường đi tìm nấm mối, món quà từ tự nhiên. Chúng tôi nhẹ nhõm hái chúng để dành cho mùa sau. Nấm mối cũng ngon bởi vị ngọt vốn có và mùi thơm đặc trưng, ​​thu hút.

Rồi lúc những cơn mưa ngớt dần, mùa khô của xứ đồi cũng mở đầu len lỏi. Những tia nắng sớm còn non, nhưng sau một thời kì đã trở thành cái nắng gay gắt trải khắp suối, đồi, nương rẫy. Ký ức tuổi thơ là mùa khô, nước quý hơn vàng. Có lúc cả làng chỉ một hộ có giếng nước nhưng mà chiều nào cũng như bến nước rộn ràng tiếng cười. Người dân tới tắm rồi dùng can mười lít, can hai mươi lít để đựng nước sinh hoạt. Mùa khô cũng là mùa lũ trẻ có thể thoải mái nô đùa giữa đồng. Làn da nâu, mái tóc còn vương mùi nắng nhưng từng ngọn đồi, con suối đều in dấu chân trẻ thơ. Nào là tắm suối, bắt cá đuổi sóc, đi hái quả chín …

Vào mùa khô, đặc sản của xứ này là bụi. Đã có rất nhiều thước phim, hình ảnh về những tuyến đường bụi đỏ phương Đông nhưng mà có nhẽ chỉ những người nào đã từng đi qua mới cảm nhận hết được hương vị của những hạt bụi này. Bụi có thể xuất hiện ở mọi ngóc ngóc từ ngoài đường, sân, vườn cho tới quần áo, giày dép, xe pháo. Nhưng đặc sản này phải tới miền Đông vào mùa nắng nóng. Đi vào những tuyến đường đất đỏ, vững chắc bạn sẽ được thết đãi một bữa tiệc với hàng tỷ hạt bụi đỏ tung bay mù mịt ko gian. Một hạt bụi làm cay mắt người nước ngoài, nhưng nó cũng đốt mắt người nước ngoài lúc anh ta trở về. Lớp bụi mềm mịn như nhung nhưng mà hồi nhỏ chúng ta thích nhất là lúc đi học về đã văng tung tóe đám bạn cười cho dù bị đuổi bắt.

Đã nhiều lần trở về quê hương, tôi như kẻ mộng du đi tìm những mùa ký ức lẩn khuất giữa đồi xanh, đồng xanh. Như một kẻ tham lam muốn ôm trọn những hương thơm của gió núi nghìn vào lòng, để thỏa cái bụng sau bao tháng ngày ngột ngạt giữa chốn phồn hoa đô hội. Như có những lúc trở về nhà, chiều muộn một mình đạp xe lên đỉnh đồi ngắm cảnh chiều buông xuống bản nhỏ, lắng tai tiếng dế mèn, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng rì rào. dòng suối uốn lượn dưới tán cây dù um tùm. rạp hát.

Yêu làm sao những tuyến đường chở bao thương nhớ, mang mưa về gặp nắng ngập ngừng nơi cao nguyên lộng gió. Bước chân của thời kì chưa bao giờ ngừng trôi nên dù có nhớ da diết cũng ko thể quay trở lại. Đi hết trăm núi nghìn sông, thỏa lòng người biển sâu, cuối cùng thứ níu chân ta lại chỉ đơn giản như một tia nắng, một giọt mưa hay một hạt bụi tại Trang Chủ. Có bóng cha mẹ vất vả ngày đêm bên sườn đồi, lưng áo lấm tấm kim tiêm. Thương nhớ những mùa nhớ vẫn xao xuyến trong giọng hát trầm ấm của trái tim.

Phong Duong


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Miền Đông – mùa lỡ

Video về Miền Đông – mùa lỡ

Wiki về Miền Đông – mùa lỡ

Miền Đông – mùa lỡ

#Miền #Đông #mùa #lỡ

[rule_3_plain]

#Miền #Đông #mùa #lỡ

xaydunggiadinh.com – Đi cho hết trăm núi nghìn sông, thỏa lòng biển người sâu thẳm rồi cuối cùng, cái níu ta trở lại lại vô cùng giản đơn như tia nắng, giọt mưa hay hạt bụi quê nhà.

Sống như đóa dã quỳ

Vì sao phải buồn?

Nếu người nào đó hỏi tôi định vị trái tim mình ở đâu trong chập chùng nghìn xanh nắng gió miền Đông đất đỏ, chắc tôi sẽ trả lời là ở những mùa gọi về thương nhớ. Vương vít và triền miên, lúc thoảng qua như hương đất buổi sớm sau cơn mưa đêm, lúc nồng nàn như mùi hoa cà phê mùa đơm bông trắng xóa. Mùa nắng, mùa mưa luôn có cách lạ kỳ níu giữ lòng tôi giữa dòng đời vạn ngã.Ba mẹ tôi ko phải là người xứ này nhưng đã tới đây lập nghiệp từ lúc còn rất trẻ. Tôi đã trải tuổi thơ mình giữa nắng vàng, đất đỏ, đồi xanh. Những mùa nắng thênh thang, những mùa mưa ầm ì trắng xóa dường như đã hòa vào tôi, thành suối nguồn dịu ngọt. Bởi vậy nhưng mà sau này, dù có sống và làm việc trên thị thành thì miền nhớ đấy vẫn vẹn nguyên, thắm thiết. Ký ức về quê hương thứ hai như sân ga thân thuộc của đoàn tàu cuộc đời nhưng mà mỗi lần ghé vào là chẳng muốn rời đi.Mưa xứ này kỳ lạ lắm! Hay vì tôi vốn mang trái tim đa cảm nên mưa trong tôi cũng đẹp tươi, bồng bềnh. Mùa mưa xứ đồi, vạn vật như được hồi sinh sau mùa hạn gay gắt, khô nóng hao. Tựa nguồn năng lượng mới được đổ xuống để cỏ cây hoa lá bật mầm, vươn lên trong khát khao đón nhận luồng nước mát. Những cơn mưa đầu mùa thường kèm sấm chớp dữ dội. Mùi đặc trưng chính là mùi oi nồng của đất. Hơi đất bốc lên nồng nồng, âm ẩm của bao lớp lá khô ran được tưới tắm. Từng hạt đất căng mình đón dòng nước mát lành. Cỏ cây ven sườn đồi khô rạp mình.Lúc những cơn mưa đầu mùa qua đi, mùi oi nồng cũng ngớt dần, thay bằng mùi hương thanh mát loang vào, thoảng trong hương gió. Nghe như trong vạn vật nỗi khát khao được đắp bù bằng nước mát. Gió cũng mát hơn, ko còn nóng hầm hập như mùa khô. Mùa mưa, sáng sớm, tôi và mẹ hay đi tìm nấm mối, thức quà của tự nhiên tặng thưởng. Chúng tôi nhẹ nhõm hái để còn dành lại cho mùa sau. Nấm mối làm gì cũng ngon bởi độ ngọt sẵn có và mùi thơm đặc trưng, thu hút.Rồi lúc những cơn mưa dần ngớt đi thì mùa khô xứ đồi cũng mở đầu rón rén bước tới. Những tia nắng đầu mùa còn non tơ nhưng chỉ một thời kì sau đã trở thành cái nắng gay gắt trải khắp suối đồi, nương rẫy. Ký ức ngày nhỏ là mùa khô hạn nước quý còn hơn vàng. Cả xóm đôi lúc chỉ còn một hộ có giếng còn nước và mỗi chiều lại như một bến nước đầy tiếng nói cười. Người tới tắm rồi dùng can mười lít, hai chục lít chở nước về sinh hoạt. Mùa nắng cũng là mùa những đứa trẻ được thỏa thê đi chơi giữa ngút ngàn nương rẫy. Nước da nâu, tóc mùi nắng nhưng ngọn đồi, con suối nào cũng in dấu chân bọn trẻ. Nào tắm suối, bắt cá nào rượt sóc, đi hái trái chín…Mùa nắng, phải kể tới đặc sản xứ này chính là bụi. Đã có rất nhiều những thước phim, hình ảnh về những tuyến đường mịt mù bụi đỏ miền Đông nhưng chắc có nhẽ chỉ những người nào đã đi qua cùng nó mới thấm thía hết mùi vị của những hạt bụi xứ này. Bụi có thể xuất hiện ở mọi ngóc ngóc từ ngoài đường, sân nhà, vườn tược tới cả quần áo, giày dép, xe pháo. Nhưng mà đặc sản này phải tới miền Đông vào mùa nắng đổ lửa. Đi vào những tuyến đường đất đỏ hẳn bạn sẽ được thiết đãi một bữa tiệc với hàng tỷ hạt bụi đỏ mờ mịt ko gian. Hạt bụi làm cay mắt người xứ lạ nhưng mà cũng làm cay mắt người xa xứ ngày trở về. Lớp bụi mịn mềm tựa nhung nhưng mà ngày nhỏ những đứa trẻ chúng tôi thích chí lúc tan học về vẩy tung lên người bạn rồi cười tít mắt dù có bị rượt chạy.Đã có rất nhiều bận trở về, tôi như kẻ mộng du đi tìm những mùa nhớ lẩn khuất giữa nghìn xanh nương rẫy, mướt mát vườn đồi. Như kẻ tham lam muốn ôm tất thảy hương nghìn gió núi vào lòng, cho thỏa dạ sau những tháng ngày ngột ngạt giữa thị thành nguy nga. Như có những lần trở về nhà, buổi chiều tà, một mình đạp xe lên đỉnh đồi ngắm chiều buông xuống xóm nhỏ, nhge tiếng dế nỉ non, tiếng lũ côn trùng hòa tấu cùng róc rách dòng suối uốn lượn dưới tán lồ ô um tùm.Yêu sao những tuyến đường chở nhớ về thương, chở mưa về gặp nắng ngập ngừng chiều cao nguyên lồng lộng gió. Bước chân thời kì chưa bao giờ ngừng lại nên dẫu có da diết thương nhớ thì ta cũng bất khả trở về. Đi cho hết trăm núi nghìn sông, thỏa lòng biển người sâu thẳm rồi cuối cùng, cái níu ta trở lại lại vô cùng giản đơn như tia nắng, giọt mưa hay hạt bụi quê nhà. Nơi đấy có bóng vía mẹ cha ngày đêm vất vả trên triền đồi, lưng áo đôi chỗ thâm kim lấm tấm. Thương sao những mùa nhớ cứ chập chùng trong tiếng lòng sâu thẳm.Phong Dương

#Miền #Đông #mùa #lỡ

[rule_2_plain]

#Miền #Đông #mùa #lỡ

[rule_2_plain]

#Miền #Đông #mùa #lỡ

[rule_3_plain]

#Miền #Đông #mùa #lỡ

xaydunggiadinh.com – Đi cho hết trăm núi nghìn sông, thỏa lòng biển người sâu thẳm rồi cuối cùng, cái níu ta trở lại lại vô cùng giản đơn như tia nắng, giọt mưa hay hạt bụi quê nhà.

Sống như đóa dã quỳ

Vì sao phải buồn?

Nếu người nào đó hỏi tôi định vị trái tim mình ở đâu trong chập chùng nghìn xanh nắng gió miền Đông đất đỏ, chắc tôi sẽ trả lời là ở những mùa gọi về thương nhớ. Vương vít và triền miên, lúc thoảng qua như hương đất buổi sớm sau cơn mưa đêm, lúc nồng nàn như mùi hoa cà phê mùa đơm bông trắng xóa. Mùa nắng, mùa mưa luôn có cách lạ kỳ níu giữ lòng tôi giữa dòng đời vạn ngã.Ba mẹ tôi ko phải là người xứ này nhưng đã tới đây lập nghiệp từ lúc còn rất trẻ. Tôi đã trải tuổi thơ mình giữa nắng vàng, đất đỏ, đồi xanh. Những mùa nắng thênh thang, những mùa mưa ầm ì trắng xóa dường như đã hòa vào tôi, thành suối nguồn dịu ngọt. Bởi vậy nhưng mà sau này, dù có sống và làm việc trên thị thành thì miền nhớ đấy vẫn vẹn nguyên, thắm thiết. Ký ức về quê hương thứ hai như sân ga thân thuộc của đoàn tàu cuộc đời nhưng mà mỗi lần ghé vào là chẳng muốn rời đi.Mưa xứ này kỳ lạ lắm! Hay vì tôi vốn mang trái tim đa cảm nên mưa trong tôi cũng đẹp tươi, bồng bềnh. Mùa mưa xứ đồi, vạn vật như được hồi sinh sau mùa hạn gay gắt, khô nóng hao. Tựa nguồn năng lượng mới được đổ xuống để cỏ cây hoa lá bật mầm, vươn lên trong khát khao đón nhận luồng nước mát. Những cơn mưa đầu mùa thường kèm sấm chớp dữ dội. Mùi đặc trưng chính là mùi oi nồng của đất. Hơi đất bốc lên nồng nồng, âm ẩm của bao lớp lá khô ran được tưới tắm. Từng hạt đất căng mình đón dòng nước mát lành. Cỏ cây ven sườn đồi khô rạp mình.Lúc những cơn mưa đầu mùa qua đi, mùi oi nồng cũng ngớt dần, thay bằng mùi hương thanh mát loang vào, thoảng trong hương gió. Nghe như trong vạn vật nỗi khát khao được đắp bù bằng nước mát. Gió cũng mát hơn, ko còn nóng hầm hập như mùa khô. Mùa mưa, sáng sớm, tôi và mẹ hay đi tìm nấm mối, thức quà của tự nhiên tặng thưởng. Chúng tôi nhẹ nhõm hái để còn dành lại cho mùa sau. Nấm mối làm gì cũng ngon bởi độ ngọt sẵn có và mùi thơm đặc trưng, thu hút.Rồi lúc những cơn mưa dần ngớt đi thì mùa khô xứ đồi cũng mở đầu rón rén bước tới. Những tia nắng đầu mùa còn non tơ nhưng chỉ một thời kì sau đã trở thành cái nắng gay gắt trải khắp suối đồi, nương rẫy. Ký ức ngày nhỏ là mùa khô hạn nước quý còn hơn vàng. Cả xóm đôi lúc chỉ còn một hộ có giếng còn nước và mỗi chiều lại như một bến nước đầy tiếng nói cười. Người tới tắm rồi dùng can mười lít, hai chục lít chở nước về sinh hoạt. Mùa nắng cũng là mùa những đứa trẻ được thỏa thê đi chơi giữa ngút ngàn nương rẫy. Nước da nâu, tóc mùi nắng nhưng ngọn đồi, con suối nào cũng in dấu chân bọn trẻ. Nào tắm suối, bắt cá nào rượt sóc, đi hái trái chín…Mùa nắng, phải kể tới đặc sản xứ này chính là bụi. Đã có rất nhiều những thước phim, hình ảnh về những tuyến đường mịt mù bụi đỏ miền Đông nhưng chắc có nhẽ chỉ những người nào đã đi qua cùng nó mới thấm thía hết mùi vị của những hạt bụi xứ này. Bụi có thể xuất hiện ở mọi ngóc ngóc từ ngoài đường, sân nhà, vườn tược tới cả quần áo, giày dép, xe pháo. Nhưng mà đặc sản này phải tới miền Đông vào mùa nắng đổ lửa. Đi vào những tuyến đường đất đỏ hẳn bạn sẽ được thiết đãi một bữa tiệc với hàng tỷ hạt bụi đỏ mờ mịt ko gian. Hạt bụi làm cay mắt người xứ lạ nhưng mà cũng làm cay mắt người xa xứ ngày trở về. Lớp bụi mịn mềm tựa nhung nhưng mà ngày nhỏ những đứa trẻ chúng tôi thích chí lúc tan học về vẩy tung lên người bạn rồi cười tít mắt dù có bị rượt chạy.Đã có rất nhiều bận trở về, tôi như kẻ mộng du đi tìm những mùa nhớ lẩn khuất giữa nghìn xanh nương rẫy, mướt mát vườn đồi. Như kẻ tham lam muốn ôm tất thảy hương nghìn gió núi vào lòng, cho thỏa dạ sau những tháng ngày ngột ngạt giữa thị thành nguy nga. Như có những lần trở về nhà, buổi chiều tà, một mình đạp xe lên đỉnh đồi ngắm chiều buông xuống xóm nhỏ, nhge tiếng dế nỉ non, tiếng lũ côn trùng hòa tấu cùng róc rách dòng suối uốn lượn dưới tán lồ ô um tùm.Yêu sao những tuyến đường chở nhớ về thương, chở mưa về gặp nắng ngập ngừng chiều cao nguyên lồng lộng gió. Bước chân thời kì chưa bao giờ ngừng lại nên dẫu có da diết thương nhớ thì ta cũng bất khả trở về. Đi cho hết trăm núi nghìn sông, thỏa lòng biển người sâu thẳm rồi cuối cùng, cái níu ta trở lại lại vô cùng giản đơn như tia nắng, giọt mưa hay hạt bụi quê nhà. Nơi đấy có bóng vía mẹ cha ngày đêm vất vả trên triền đồi, lưng áo đôi chỗ thâm kim lấm tấm. Thương sao những mùa nhớ cứ chập chùng trong tiếng lòng sâu thẳm.Phong Dương

Phân Mục: Ăn Gì Đi Đâu
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Miền #Đông #mùa #lỡ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button