Gia Đình

Mọi người sẽ tự lo cho mình “bà già nhàn nhã”

xaydunggiadinh.com – Tôi đau đầu lúc nghĩ tới cảnh kiếm chỗ gửi con. Nhưng tôi cảm thấy may mắn vì có bố mẹ “bị hắt hủi” hơi muộn, lúc hai con của chị đã lớn.

Còn một tuần nữa là hai con của Xuân được nghỉ hè. Sau bữa cơm chiều, chị vui vẻ gọi điện cho bà nội của các cháu với ý định mời bà vào nhà chăm hai cháu để vợ chồng chị đi làm.

Xuân choáng váng lúc bị bà ngoại từ chối, nói rằng hè này hai đứa có kế hoạch về quê ngoại. Cô đó nói: “Người nào cũng chăm con, đẻ được thì nuôi.”. Cô cho biết, hôm qua bố mẹ của đồng nghiệp đã vào để chờ anh về ngơi nghỉ để chăm sóc. Mẹ cô ko hề nao núng: “Vậy thì mời cô đó qua nhà chăm sóc!”

Khó ko được, chị bảo biết gửi hai con ở đâu, hai con chị rất kén ăn, một bữa có lúc cả tiếng đồng hồ cũng ko xong. Cô con gái học lớp 3 còn đang phân vân, món này thích, món kia lại ghét, thằng nhỏ lại dị ứng với mấy món ăn nên ko giống gửi. Vợ chồng chị cũng chẳng khá giả gì để gửi một nhóm thanh niên, lại càng ko thể bỏ việc để ở nhà trông con. Để sắm được căn hộ này, hàng tháng vợ chồng chị phải trả hơn chục triệu đồng vào nhà băng …

Bà nội thuyết phục: “Hóa ra bạn cũng biết con bạn khó nuôi, tôi đã vất vả bao nhiêu mùa hè. Nhưng mùa hè này ko phải là ko!”.

Chị Xuân ngồi thất thần, chồng hỏi mấy câu cũng ko nghe thấy, nhìn hai đứa con tinh nghịch rượt đuổi nhau nhưng mà chị muốn nổi đóa. Vì sao người ta lại ngoan ngoãn dễ bảo, sao con cái lại rắn rỏi tương tự? Bà đem cả kinh tế về kêu oan với mẹ, nhưng thực chất đàn ông bà gửi ở nhà người khác, ko người nào dám nhận.

Kẽ hở một tí là các em nhặt ghế lấy cái này, nhặt cái kia, lục tủ của người ta, vào nhà vệ sinh tắc cống rồi tạt nước tập bơi. Mọi người phấn đấu nhịn thở một ngày, hôm sau từ chối gấp.

Sự tức giận của chị chuyển sang tức giận lúc chồng chị lại gật đầu cho rằng bố mẹ anh đó nói đúng, con anh đó là do mình nuôi. “nổi cơn thịnh nộ” ông bà mãi mãi.

Chồng bảo, anh hỗ trợ bố mẹ ngơi nghỉ, nếu được thì có thể về thăm vài hôm, chứ để mấy tháng hè làm Osin, bản thân anh cũng ko yên.

Ông bà đó vì thương con cháu nên đã giúp sức mấy năm nay, đó là sự giúp sức chứ ko phải nghĩa vụ nhưng mà chúng ta có quyền yêu cầu. Nhiều người cứ vô tư ném con cho cha mẹ coi như nghĩa vụ chăm cháu.

Ông bà thương nhưng không phải chăm cháu.  Hình minh họa
Ông bà thương nhưng ko phải chăm cháu. Hình minh họa

Cha mẹ mất mười tám hai mươi năm nuôi con chưa trả được chữ hiếu. “thịt bò” Sau mấy năm khỏe mạnh của cha mẹ, làm sao có thể!

Anh kể cho vợ nghe chuyện anh Hùng, đồng nghiệp phải nghỉ làm mấy hôm vì phải vào viện chăm mẹ. Mẹ anh từ quê lên với ý định trông cháu cho vợ chồng anh, cuối tuần trước lúc bố mẹ anh vào thì vợ chồng chị gái anh đưa con lên chơi.

Cô em gái ngỏ ý muốn gửi con ở nhà anh trai để có mẹ chăm sóc. Chị dâu chưa nói xong thì nghe trong bếp có tiếng va chạm. Mọi người hốt hoảng lúc thấy hai bà cháu nằm trên nền nhà, xung quanh là nước hầm xương nóng sốt.

Thì ra lũ trẻ em rượt nhau chạy tới bám lấy bà, rồi ko biết con nào thò tay cầm nồi xương trên bếp. Cô đó che chắn cho tôi thì bị cái nồi đập vào mặt nên bị bỏng khá nặng.

Lúc cô vào viện, vợ chồng anh nhìn nhau, người nào nên chăm sóc con hiện giờ? Chồng nói gửi con cho đám trẻ nào đó, vợ thở dài, mang hai đứa đi gửi cũng phải năm bảy triệu một tháng.

Lúc này vợ chồng Hùng mới nhìn thấy mình đã lệ thuộc vào ông bà nội quá nhiều. Ông bà nội lên chơi chăm cháu cũng lo thu dọn nhà cửa, cơm canh đầy đủ.

Anh Hùng cho biết, lúc nào chị khỏe, anh sẽ đặt chuyến du lịch cho hai người. Ông bà cả đời làm lụng vất vả, nếu ko có cháu nội thì đã ko bị bỏng. Người già rồi, giờ nằm ​​một chỗ nhưng mà làm phiền con cháu thì làm sao nhưng mà vui được!

Nghe chồng nói, Xuân tĩnh tâm lại. Tôi nghĩ điều đó cũng có lý, nếu bạn về già, bạn cũng sẽ bị con cái kìm hãm, bạn sẽ trở thành “quý bà bỉm sữa” Hay Osin ngán ngẩm ko thèm nói ra.

Sau lúc thành hôn, họ muốn ra ở riêng để tự do. Đó là lúc tôi ở nhà bố mẹ đẻ còn cảm thấy khó chịu, giờ tôi ở nhà bố mẹ chắc xấu hổ lắm.

Thấy hai con đuổi nhau, hò la, chị đau đầu lúc nghĩ tới cảnh tìm chỗ gửi con. Nhưng tôi may mắn vì có bố mẹ “bị hắt hủi” hơi muộn, lúc hai con của chị đã lớn. Nếu cha mẹ cô đó buông tay cô đó lúc họ còn nhỏ, cô đó sẽ rất khó khăn.

Cha mẹ cần nghỉ ngơi, thăm thú đây đó.  Hình minh họa
Bố mẹ cần ngơi nghỉ, thăm thú đây đó (Ảnh minh họa)

Buổi sáng, cô gọi điện cho mẹ, nói với ông bà nội cứ yên tâm về quê, sẵn sàng đi du ngoạn đây đó. Mẹ cô mỉm cười. “Điều đó có tức là bạn ko cần ông bà nữa?”. Cô đó cũng cười. “Cần lắm, rất cần nhưng con cũng cần bố mẹ mạnh mẽ hơn để vạn thọ hơn với chúng con. Chúng tôi đã hỏi bố mẹ rất nhiều, hiện giờ chúng tôi sẽ khắc phục ổn thỏa”.

Cúp điện thoại, bà Xuân quyết định sau này mình cũng sẽ là một bà già nhàn nhã. Thương con, nhớ cháu thì bà ghé qua, hai ba tháng sau bà mới buông con ra. Ông bà thương con cháu, ko nể nang gì.

Chồng chị chỉ vào bát tăm vương vãi trên sàn: “Vợ muốn làm một bà già nhàn nhã thì trước hết phải tìm cách. “điều trị” hai người kia rồi! ”

Âm thanh tinh khiết


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Mọi người sẽ tự lo cho mình “bà già nhàn nhã”

Video về Mọi người sẽ tự lo cho mình “bà già nhàn nhã”

Wiki về Mọi người sẽ tự lo cho mình “bà già nhàn nhã”

Mọi người sẽ tự lo cho mình “bà già nhàn nhã”

#Mọi #người #sẽ #tự #cho #mình #bà #già #nhàn #nhã

[rule_3_plain]

#Mọi #người #sẽ #tự #cho #mình #bà #già #nhàn #nhã

xaydunggiadinh.com – Chị đau đầu lúc nghĩ tới cảnh đi tìm chỗ gửi con. Nhưng chị lại thấy may mắn vì bố mẹ chị “hắt hủi” hơi muộn, lúc hai con chị đã lớn.

Thuốc trị bệnh “thèm của lạ”

Cảm ơn vợ mới của chồng cũ

Vợ chồng nghèo bị láng giềng “bóc phốt” trên mạng xã hội

Còn một tuần nữa là hai đứa nhỏ nhà chị Xuân nghỉ hè. Buổi tối ăn cơm xong, chị vui vẻ gọi điện thoại cho bà ngoại đám trẻ với ý định mời bà vào chơi, tiện thể trông hai đứa cho vợ chồng chị đi làm.Chị Xuân sững người lúc bà ngoại từ chối, với lý do hè này ông bà có kế hoạch về quê rồi. Bà nói: “Con người nào nấy lo, đẻ được thì nuôi được”. Chị vùng vằng nói bố mẹ đồng nghiệp hôm qua đã vào chờ cháu nghỉ để trông. Mẹ chị ko nao núng: “Thế thì mời bà đó sang nhưng mà trông cho!”Cứng ko được, chị chuyển mềm nói hè biết gửi hai đứa nhỏ ở đâu, hai đứa nhà chị kén ăn, một bữa cơm có lúc cả tiếng chưa xong. Con gái lớp Ba rồi còn lụng bụng, món này ưng món kia chê, đàn ông nhỏ dị ứng với một số đồ ăn nên đâu phải nói gửi là gửi. Vợ chồng chị ko khá giả gì nhưng mà gửi nhóm trẻ, càng ko thể bỏ việc ở nhà trông con. Để sắm căn chung cư này, vợ chồng chị mỗi tháng phải đóng tiền nhà băng hơn chục triệu đồng…

Bà ngoại thủng thỉnh: “Hóa ra chị cũng biết con chị khó nuôi khó chiều đấy, bao nhiêu cái hè trước tôi phải vất vả thế nào. Nhưng hè này ko là ko!”.Chị Xuân ngồi thần người, chồng chị hỏi mấy câu nhưng mà chị ko nghe thấy, nhìn hai đứa trẻ đang tinh nghịch đuổi nhau, chị muốn cáu. Con người ta sao ngoan ngoãn dễ bảo, con nhà mình sao rắn mày rắn mặt. Chị mang kinh tế ra than với mẹ chứ thật ra là con chị mang gửi nhà người ta, ko người nào dám nhận. Hở một tí là bọn trẻ bắc ghế lấy cái này, nhón cái nọ, lục lọi ngăn tủ nhà người ta, còn vào nhà tắm chặn cống thoát nước lại rồi xả tràn nước định tập bơi. Người ta thử giữ một ngày đã bở hơi tai, hôm sau từ chối gấp.Cơn rấm rứt của chị chuyển thành cơn tức lúc chồng chị lại gật gù cho rằng bố mẹ nói có lý, con mình đẻ mình nuôi, sao “ăn vạ” ông bà mãi được.Chồng nói, anh ủng hộ bố mẹ ngơi nghỉ, nếu được thì ông bà vào chơi ít hôm thăm con cháu là được, chứ để ông bà làm Osin suốt mấy tháng hè bản thân anh cũng thấy ko ổn.Rằng ông bà vì thương con cháu nên đã giúp sức mấy năm nay, là giúp sức chứ ko phải nghĩa vụ nhưng mà mình có quyền yêu cầu. Nhiều người cứ vô tư quăng con cho bố mẹ như thể nhiệm vụ của ông bà là phải trông cháu.Ông bà mến thương chứ ko phải gánh nghĩa vụ chăm sóc cháu. Ảnh minh họaBố mẹ mất mười tám hai mươi năm nuôi con, mình chưa báo hiếu đã đòi “bòn” nốt mấy năm khỏe khoắn của bố mẹ, sao được!Anh kể vợ nghe chuyện anh Hưng đồng nghiệp phải nghỉ làm mấy nay vì phải vào viện chăm mẹ. Mẹ anh từ quê vào với ý định trông cháu cho vợ chồng anh, cuối tuần trước, có bố mẹ vào, vợ chồng cô em gái đưa con tới chơi.Cô em ngỏ ý muốn gửi con sang nhà anh chị tiện có mẹ trông. Chị dâu em chồng còn chưa nói chuyện xong thì nghe tiếng xoảng trong bếp. Mọi người thất kinh lúc thấy hai bà cháu nằm dưới sàn, xung quanh lênh láng nước hầm xương còn nóng rẫy.Hóa ra đám trẻ đuổi nhau chạy tới bám bà, rồi ko biết đứa nào thò tay níu nồi xương trên bếp. Bà che cho cháu khỏi bị cái nồi ập vào mặt nên bà phỏng khá nặng.Bà vào viện, vợ chồng anh nhìn nhau, lấy người nào trông con hiện giờ? Chồng nói gửi con cho nhóm trẻ nào đó, vợ thở dài, mang hai đứa đi gửi cũng phải sáu, bảy triệu một tháng.Lúc này, hai vợ chồng anh Hưng nhìn thấy mình đã lệ thuộc ông bà quá nhiều. Ông bà vào chơi chăm cháu còn lo thu dọn nhà cửa, cơm canh đầy đủ.Anh Hưng nói, lúc bà khỏe, anh sẽ đặt một chuyến du lịch cho hai ông bà. Ông bà đã vất vả cả đời rồi, nếu ko phải tất tưởi vào với cháu thì bà sẽ ko bị phỏng. Người già, giờ nằm một chỗ lại phiền con cháu, bà làm sao vui!Nghe chồng kể, chị Xuân nguôi nguôi. Chị thấy cũng có lý, nếu về già chị cũng bị con níu kéo, chị lại thành “bà bỉm sữa” hay Osin ko công kể cũng ngán thật.Vợ chồng cưới nhau xong là muốn ở riêng ngay cho tự do. Đấy là mình ở trong nhà bố mẹ còn thấy ko thoải mái, nói gì nay bố mẹ lại ở trong nhà con cái, chắc bố mẹ phải gượng gạo ghẹ ý tứ lắm.Nhìn hai đứa con đang đuổi nhau hò la, chị đau đầu lúc nghĩ tới cảnh đi tìm chỗ gửi con. Nhưng chị lại lấy làm may mắn vì bố mẹ chị “hắt hủi” hơi muộn, lúc hai con chị đã lớn. Nếu bố mẹ buông tay ngay lúc hai đứa còn nhỏ dại chắc chị sẽ vất vả lắm.Cha mẹ cần được ngơi nghỉ, đi thăm thú đây đó (Ảnh minh họa)Buổi sáng, chị điện cho mẹ, nói ông bà cứ yên tâm về quê, sẵn dịp đi đây đi đó một chuyến. Mẹ chị cười cười: “Tức là ko cần ông bà nữa chứ gì?”. Chị cũng cười: “Cần ạ, rất cần là đằng khác, nhưng con cũng cần bố mẹ khỏe mạnh hơn để vạn thọ hơn với chúng con. Chúng con nhờ vả bố mẹ nhiều rồi, nay chúng con sẽ thu xếp ổn thỏa đâu vào đấy”.Cúp máy, chị Xuân quyết định mai mốt chị cũng làm một bà già thư thả, thương con nhớ cháu thì ghé chơi, con mới sinh thì phụ nuôi hai, ba tháng sau đó sẽ buông. Ông bà mến thương con cháu chứ ko phải gánh nghĩa vụ chăm cháu.Chồng chị chỉ hũ tăm tung tóe dưới sàn: “Vợ muốn làm bà già thư thả thì trước mắt phải tìm cách “trị” hai đứa kia đã!”Thanh Tuyền  

#Mọi #người #sẽ #tự #cho #mình #bà #già #nhàn #nhã

[rule_2_plain]

#Mọi #người #sẽ #tự #cho #mình #bà #già #nhàn #nhã

[rule_2_plain]

#Mọi #người #sẽ #tự #cho #mình #bà #già #nhàn #nhã

[rule_3_plain]

#Mọi #người #sẽ #tự #cho #mình #bà #già #nhàn #nhã

xaydunggiadinh.com – Chị đau đầu lúc nghĩ tới cảnh đi tìm chỗ gửi con. Nhưng chị lại thấy may mắn vì bố mẹ chị “hắt hủi” hơi muộn, lúc hai con chị đã lớn.

Thuốc trị bệnh “thèm của lạ”

Cảm ơn vợ mới của chồng cũ

Vợ chồng nghèo bị láng giềng “bóc phốt” trên mạng xã hội

Còn một tuần nữa là hai đứa nhỏ nhà chị Xuân nghỉ hè. Buổi tối ăn cơm xong, chị vui vẻ gọi điện thoại cho bà ngoại đám trẻ với ý định mời bà vào chơi, tiện thể trông hai đứa cho vợ chồng chị đi làm.Chị Xuân sững người lúc bà ngoại từ chối, với lý do hè này ông bà có kế hoạch về quê rồi. Bà nói: “Con người nào nấy lo, đẻ được thì nuôi được”. Chị vùng vằng nói bố mẹ đồng nghiệp hôm qua đã vào chờ cháu nghỉ để trông. Mẹ chị ko nao núng: “Thế thì mời bà đó sang nhưng mà trông cho!”Cứng ko được, chị chuyển mềm nói hè biết gửi hai đứa nhỏ ở đâu, hai đứa nhà chị kén ăn, một bữa cơm có lúc cả tiếng chưa xong. Con gái lớp Ba rồi còn lụng bụng, món này ưng món kia chê, đàn ông nhỏ dị ứng với một số đồ ăn nên đâu phải nói gửi là gửi. Vợ chồng chị ko khá giả gì nhưng mà gửi nhóm trẻ, càng ko thể bỏ việc ở nhà trông con. Để sắm căn chung cư này, vợ chồng chị mỗi tháng phải đóng tiền nhà băng hơn chục triệu đồng…

Bà ngoại thủng thỉnh: “Hóa ra chị cũng biết con chị khó nuôi khó chiều đấy, bao nhiêu cái hè trước tôi phải vất vả thế nào. Nhưng hè này ko là ko!”.Chị Xuân ngồi thần người, chồng chị hỏi mấy câu nhưng mà chị ko nghe thấy, nhìn hai đứa trẻ đang tinh nghịch đuổi nhau, chị muốn cáu. Con người ta sao ngoan ngoãn dễ bảo, con nhà mình sao rắn mày rắn mặt. Chị mang kinh tế ra than với mẹ chứ thật ra là con chị mang gửi nhà người ta, ko người nào dám nhận. Hở một tí là bọn trẻ bắc ghế lấy cái này, nhón cái nọ, lục lọi ngăn tủ nhà người ta, còn vào nhà tắm chặn cống thoát nước lại rồi xả tràn nước định tập bơi. Người ta thử giữ một ngày đã bở hơi tai, hôm sau từ chối gấp.Cơn rấm rứt của chị chuyển thành cơn tức lúc chồng chị lại gật gù cho rằng bố mẹ nói có lý, con mình đẻ mình nuôi, sao “ăn vạ” ông bà mãi được.Chồng nói, anh ủng hộ bố mẹ ngơi nghỉ, nếu được thì ông bà vào chơi ít hôm thăm con cháu là được, chứ để ông bà làm Osin suốt mấy tháng hè bản thân anh cũng thấy ko ổn.Rằng ông bà vì thương con cháu nên đã giúp sức mấy năm nay, là giúp sức chứ ko phải nghĩa vụ nhưng mà mình có quyền yêu cầu. Nhiều người cứ vô tư quăng con cho bố mẹ như thể nhiệm vụ của ông bà là phải trông cháu.Ông bà mến thương chứ ko phải gánh nghĩa vụ chăm sóc cháu. Ảnh minh họaBố mẹ mất mười tám hai mươi năm nuôi con, mình chưa báo hiếu đã đòi “bòn” nốt mấy năm khỏe khoắn của bố mẹ, sao được!Anh kể vợ nghe chuyện anh Hưng đồng nghiệp phải nghỉ làm mấy nay vì phải vào viện chăm mẹ. Mẹ anh từ quê vào với ý định trông cháu cho vợ chồng anh, cuối tuần trước, có bố mẹ vào, vợ chồng cô em gái đưa con tới chơi.Cô em ngỏ ý muốn gửi con sang nhà anh chị tiện có mẹ trông. Chị dâu em chồng còn chưa nói chuyện xong thì nghe tiếng xoảng trong bếp. Mọi người thất kinh lúc thấy hai bà cháu nằm dưới sàn, xung quanh lênh láng nước hầm xương còn nóng rẫy.Hóa ra đám trẻ đuổi nhau chạy tới bám bà, rồi ko biết đứa nào thò tay níu nồi xương trên bếp. Bà che cho cháu khỏi bị cái nồi ập vào mặt nên bà phỏng khá nặng.Bà vào viện, vợ chồng anh nhìn nhau, lấy người nào trông con hiện giờ? Chồng nói gửi con cho nhóm trẻ nào đó, vợ thở dài, mang hai đứa đi gửi cũng phải sáu, bảy triệu một tháng.Lúc này, hai vợ chồng anh Hưng nhìn thấy mình đã lệ thuộc ông bà quá nhiều. Ông bà vào chơi chăm cháu còn lo thu dọn nhà cửa, cơm canh đầy đủ.Anh Hưng nói, lúc bà khỏe, anh sẽ đặt một chuyến du lịch cho hai ông bà. Ông bà đã vất vả cả đời rồi, nếu ko phải tất tưởi vào với cháu thì bà sẽ ko bị phỏng. Người già, giờ nằm một chỗ lại phiền con cháu, bà làm sao vui!Nghe chồng kể, chị Xuân nguôi nguôi. Chị thấy cũng có lý, nếu về già chị cũng bị con níu kéo, chị lại thành “bà bỉm sữa” hay Osin ko công kể cũng ngán thật.Vợ chồng cưới nhau xong là muốn ở riêng ngay cho tự do. Đấy là mình ở trong nhà bố mẹ còn thấy ko thoải mái, nói gì nay bố mẹ lại ở trong nhà con cái, chắc bố mẹ phải gượng gạo ghẹ ý tứ lắm.Nhìn hai đứa con đang đuổi nhau hò la, chị đau đầu lúc nghĩ tới cảnh đi tìm chỗ gửi con. Nhưng chị lại lấy làm may mắn vì bố mẹ chị “hắt hủi” hơi muộn, lúc hai con chị đã lớn. Nếu bố mẹ buông tay ngay lúc hai đứa còn nhỏ dại chắc chị sẽ vất vả lắm.Cha mẹ cần được ngơi nghỉ, đi thăm thú đây đó (Ảnh minh họa)Buổi sáng, chị điện cho mẹ, nói ông bà cứ yên tâm về quê, sẵn dịp đi đây đi đó một chuyến. Mẹ chị cười cười: “Tức là ko cần ông bà nữa chứ gì?”. Chị cũng cười: “Cần ạ, rất cần là đằng khác, nhưng con cũng cần bố mẹ khỏe mạnh hơn để vạn thọ hơn với chúng con. Chúng con nhờ vả bố mẹ nhiều rồi, nay chúng con sẽ thu xếp ổn thỏa đâu vào đấy”.Cúp máy, chị Xuân quyết định mai mốt chị cũng làm một bà già thư thả, thương con nhớ cháu thì ghé chơi, con mới sinh thì phụ nuôi hai, ba tháng sau đó sẽ buông. Ông bà mến thương con cháu chứ ko phải gánh nghĩa vụ chăm cháu.Chồng chị chỉ hũ tăm tung tóe dưới sàn: “Vợ muốn làm bà già thư thả thì trước mắt phải tìm cách “trị” hai đứa kia đã!”Thanh Tuyền  

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Mọi #người #sẽ #tự #cho #mình #bà #già #nhàn #nhã

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button