Gia Đình

Mua một sợi dây chồng

xaydunggiadinh.com – Mẹ tôi vừa bị tai biến nhẹ. Lúc tỉnh dậy, cô đó nhìn xung quanh với vẻ mặt giật thót. Nhìn thấy bố, cô nhỏ nhẹ nhõm thở ra và bảo: “Đi sắm dây cho mẹ”.

“Nó là gì?”, Cô đó hỏi. “Để tôi bị trói với bố tôi, tôi sẽ đưa ông đó đi bất kỳ đâu”, cô nói thẳng. Cả nhà đều muốn cười, nhưng nhìn vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc của cô, ko người nào dám cười. Cô lặng lẽ quay đi lau nước mắt.

Bạn hiểu lòng mẹ. Mẹ yêu bố hơn sáu chị em gái cộng lại. Hiện thời, mẹ già yếu, mỏi mệt quá, mẹ còn lo cho bố, sợ mẹ một mình. Mấy chị chăm bố ko thể nào sánh được với mẹ, biết ăn uống, uống thuốc, giờ giấc nào …

Mỗi sáng thức dậy, tôi sẵn sàng sẵn một bát cơm rang hoặc mì gói, mì xào… để đi; Phích nước nóng đã được đổ đầy và các cốc, ấm đã được rửa sạch. Hôm nào ra đồng, mẹ về sớm hơn bố một tẹo để lo cơm nước, nước ấm cho bố tắm nếu trời lạnh. Một năm đôi ba lần về quê ăn Tết Nguyên đán. Mẹ sẵn sàng quần áo cho bố, sẵn sàng bàn chải đánh răng, kem đánh răng, khăn lớn, khăn nhỏ, quà cho ông bà, mừng tuổi cho con… Bố vừa thay quần áo vừa xách ba lô lên đường. Về tới nhà ông ngoại, tôi chỉ cần lục tung “kho” nào trong ba lô.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa - Tirachardz
Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa – Tirachardz

Cô đó lấy chồng xa, lần nào về quê cũng đòi mẹ đổ bánh xèo. Ngoài món thịt vịt nhưng mẹ thích, mẹ làm luôn một đĩa ếch xào, vì bố chỉ thích bánh xèo nhân thịt ếch. Bánh bao ăn liền nóng sốt, ​​thơm ngon. Bột bánh, nước chấm và rau thơm đã sẵn sàng nhưng mẹ tôi cứ chần chừ: “Đợi bố một tẹo, đợi bố về”. Cô hờn dỗi: “Mẹ làm bánh xèo cho bố chứ ko phải cho vợ con”. Nụ cười giả tạo của mẹ. Con biết, nếu bố chưa về, mẹ nhất mực sẽ ko ăn.

Tôi nhớ lần mẹ về quê dự đám cưới chị họ tôi. Ở nhà láng giềng sang mời đám giỗ. Ba đục thủng thỉnh tưới vài chậu cây, tỉa lá, cắt cành. Tới lúc đi đám ma, bố ngờ ngạc hỏi chị: “Con mang gì đi đám giỗ?”, “Mẹ ko biết áo sọc xanh của mẹ ở đâu?”, “Mẹ có tiền ko? con biết mẹ cất tiền ở đâu ko? ”… Cô nhỏ đứng dậy, lục tung tủ tìm cái áo sơ mi kiếm tiền rồi chạy sang láng giềng hỏi dì Năm sắm gì cho bố đi đám giỗ… Chiều, lúc nào. Cô về, bố cô trách: “Bà ơi. Bà đi làm ăn xa ở nhà đi”. Má cũng buột mồm “thế à”, đầy tự trách, như thể mình là người đáng trách.

Cô nhớ năm ngoái có ba bệnh nhân phải nhập viện. Mẹ đang bị cao huyết áp, mặt tái ngắt nhưng cũng quyết tâm nhờ chị gái đưa vào bệnh viện cùng bố. Trong phòng bệnh, bố đang pha nước vì “cháo tinh bột nhạt nhẽo, ko ngon bằng mẹ nấu”, “khăn bị bí, về kêu mẹ mang khăn khác” … Mẹ vào. , cùng một cháo, cùng một chiếc khăn, nhưng mọi thứ đều trôi chảy, ko nghe thêm bất kỳ lời phàn nàn nào.

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa - Rawpixel.com
Ảnh chỉ mang tính chất minh họa – Rawpixel.com

Hiện thời mẹ bị ốm. Nhìn bố như nín thở, dõi theo từng hơi thở lên xuống của má, chị biết bố đang rất hoang mang. Cha mẹ cũng làu bàu, giận hờn trách móc nhau nhưng chẳng người nào nỡ xa người nào một phút. Nhìn lại cuộc hôn nhân hờ hững của mình, so với tình mến thương cha mẹ dành cho nhau, cô ngùi ngùi tự hỏi hạnh phúc chỉ cần đơn giản thế thôi sao?

“Sắm dây buộc chồng”, ko phải chị muốn giữ bố hay ghen tuông tuông, chỉ là chị sợ bố vắng nhà thì người nào sẽ là người nâng niu, chăm sóc bố. Sợi dây mến thương mẹ nắm trong tay bao năm ko mỏi, tới lúc sức cùng lực kiệt mẹ vẫn khắc khoải, lo lắng.

Nhìn thấy đôi bàn tay gầy guộc xương xóc của bố đang run rẩy lau má, em bật khóc. “Bà ơi, khỏi bệnh để bà trói cháu mãi”, giọng bố như thể cơn mưa vừa qua, sũng nước. Nước mắt lưng tròng, nhìn đôi bàn tay gầy guộc đan xen của cha mẹ, lòng thầm cầu mong bình yên trở lại …

Thủy Gương


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Sắm một sợi dây chồng

Video về Sắm một sợi dây chồng

Wiki về Sắm một sợi dây chồng

Sắm một sợi dây chồng

#Sắm #một #sợi #dây #chồng

[rule_3_plain]

#Sắm #một #sợi #dây #chồng

xaydunggiadinh.com – Má chị vừa qua cơn tai biến nhẹ. Lúc tỉnh dậy, bà nhìn quanh quất với vẻ thảng thốt. Thấy ba chị, bà mới nhè nhẹ thở ra rồi bảo chị: “Đi sắm cho má sợi dây”.

Lãng du tình già

Tình già

Tình già, vì sao ko?

“Chi vậy má?”, chị hỏi. “Để má cột ba bây lại, đi đâu thì má dẫn ổng theo”, má thủng thỉnh. Cả nhà nghe muốn phì cười, nhưng nhìn mặt má hoàn toàn nghiêm túc, chẳng người nào dám cười. Chị len lén quay đi quệt nước mắt.Chị hiểu nỗi lòng má. Má yêu ba hơn cả tình thương của sáu chị em chị cộng lại. Giờ má yếu mệt thế này vẫn khắc khoải lo lắng cho ba, sợ ba chơ vơ một mình. Mấy chị em chăm ba không thể nào bằng má, má rành từ nết ăn nết ở, uống thuốc gì, giờ nào…Mỗi sáng ba thức dậy đã có tô cơm rang hoặc mì gói, hủ tíu xào… để sẵn; phích nước nóng đã được châm đầy và bộ ly tách, bình trà đã được chùi sạch tinh tươm. Ngày nào ra đồng má cũng về sớm hơn ba một tẹo để lo cơm nước, nấu ấm nước nóng cho ba tắm nếu trời lạnh. Một năm đôi lần ba về quê nội giỗ chạp tết nhất. Má soạn sẵn quần áo cho ba, sẵn sàng bàn chải, kem đánh răng, khăn lớn khăn nhỏ, quà biếu ông bà, tiền mừng tuổi các cháu nhỏ… Ba chỉ việc thay quần áo và xách ba-lô lên đường. Về tới nhà nội, tới “tiết mục” nào thì ba chỉ cần lục trong ba-lô là có sẵn. Ảnh mang tính minh họa – Tirachardz

 Chị lấy chồng xa, mỗi lần về nhà vòi vĩnh má đổ bánh xèo. Ngoài nhân thịt vịt chị thích, má luôn làm thêm đĩa ếch xào, vì ba chỉ thích bánh xèo nhân thịt ếch. Bánh xèo đổ ăn liền nóng sốt mới ngon. Bột bánh đã sẵn sàng xong, nước chấm, rau thơm đã sẵn sàng, nhưng má cứ lần lữa: “Chờ chút nha bây, chờ ba về đã”. Chị hờn dỗi: “Má làm bánh xèo đãi ba chớ đãi vợ chồng con đâu”. Má cười giả lả. Chị biết, ba chưa về thì má nhất mực sẽ ko ăn.Chị nhớ lần má về ngoại đám cưới người chị họ. Ở nhà, lối xóm sang mời đám giỗ. Ba thủng thỉnh tưới mấy chậu kiểng, tỉa lá cắt cành. Sắp tới giờ đi đám giỗ, ba ngờ ngạc hỏi chị: “Ba mang gì đi đám giỗ hả con?”, “Cái áo sọc xanh của ba ko biết má con cất đâu rồi?”, “Con có tiền ko? Biết má cất tiền chỗ nào ko?”… Chị quýnh lên, lục tung tủ đồ để kiếm áo, kiếm tiền, rồi chạy sang láng giềng hỏi dì Năm sắm gì để ba đi đám giỗ… Chiều má về, ba trách: “Bà đi mất biệt làm ở nhà rối nùi”. Má cũng thảng thốt “vậy hả”, đầy vẻ tự trách, như thể má là người có lỗi.Chị nhớ năm ngoái ba bệnh nằm bệnh viện. Má đang lên huyết áp, xây xẩm mặt mũi, nhưng má cũng cố kêu chị chở vào bệnh viện với ba. Ở phòng bệnh, ba đang làm nư vì “cháo sao lạt nhách, ko ngon như má bây nấu”, “cái khăn cứng quèo, về kêu má bây đem khăn khác vào”… Má vào tới, cũng cháo đó, khăn đó, nhưng mọi thứ đều êm ái, chẳng nghe ba phàn nàn gì nữa.Ảnh mang tính minh họa – Rawpixel.comBây giờ má bệnh. Nhìn ba như nín thở dõi theo từng nhịp thở lên xuống của má, chị biết ba đang hoang mang. Thầy u cũng từng làu bàu, hờn giận trách móc nhau, nhưng có người nào xa người nào được phút nào. Nhìn lại cuộc hôn nhân hờ hững của mình, đem so với tình thương tía má dành cho nhau, chị ngậm ngùi tự hỏi hạnh phúc chỉ cần giản dị vậy sao?“Sắm dây cột chồng”, chẳng phải má muốn giữ ba hay ghen tuông tuông gì, chỉ là má sợ vắng má rồi người nào sẽ nâng niu, chu đáo ba. Sợi dây mến thương bao nhiêu năm má nắm trong tay hoài ko mỏi, tới lúc sức tàn lực kiệt vẫn khoắc khoải, lo lắng. Nhìn bàn tay gầy xương xóc của ba run run lau mặt cho má, chị chảy nước mắt. “Bà ơi, ráng khỏe lại để cột tui hoài nghen”, giọng ba như thể có cơn mưa vừa ào qua, sũng nước. Rưng rưng nhìn hai bàn tay gầy gò của tía má đan vào nhau, chị lại nguyện cầu bình yên… Thùy Gương

#Sắm #một #sợi #dây #chồng

[rule_2_plain]

#Sắm #một #sợi #dây #chồng

[rule_2_plain]

#Sắm #một #sợi #dây #chồng

[rule_3_plain]

#Sắm #một #sợi #dây #chồng

xaydunggiadinh.com – Má chị vừa qua cơn tai biến nhẹ. Lúc tỉnh dậy, bà nhìn quanh quất với vẻ thảng thốt. Thấy ba chị, bà mới nhè nhẹ thở ra rồi bảo chị: “Đi sắm cho má sợi dây”.

Lãng du tình già

Tình già

Tình già, vì sao ko?

“Chi vậy má?”, chị hỏi. “Để má cột ba bây lại, đi đâu thì má dẫn ổng theo”, má thủng thỉnh. Cả nhà nghe muốn phì cười, nhưng nhìn mặt má hoàn toàn nghiêm túc, chẳng người nào dám cười. Chị len lén quay đi quệt nước mắt.Chị hiểu nỗi lòng má. Má yêu ba hơn cả tình thương của sáu chị em chị cộng lại. Giờ má yếu mệt thế này vẫn khắc khoải lo lắng cho ba, sợ ba chơ vơ một mình. Mấy chị em chăm ba không thể nào bằng má, má rành từ nết ăn nết ở, uống thuốc gì, giờ nào…Mỗi sáng ba thức dậy đã có tô cơm rang hoặc mì gói, hủ tíu xào… để sẵn; phích nước nóng đã được châm đầy và bộ ly tách, bình trà đã được chùi sạch tinh tươm. Ngày nào ra đồng má cũng về sớm hơn ba một tẹo để lo cơm nước, nấu ấm nước nóng cho ba tắm nếu trời lạnh. Một năm đôi lần ba về quê nội giỗ chạp tết nhất. Má soạn sẵn quần áo cho ba, sẵn sàng bàn chải, kem đánh răng, khăn lớn khăn nhỏ, quà biếu ông bà, tiền mừng tuổi các cháu nhỏ… Ba chỉ việc thay quần áo và xách ba-lô lên đường. Về tới nhà nội, tới “tiết mục” nào thì ba chỉ cần lục trong ba-lô là có sẵn. Ảnh mang tính minh họa – Tirachardz

 Chị lấy chồng xa, mỗi lần về nhà vòi vĩnh má đổ bánh xèo. Ngoài nhân thịt vịt chị thích, má luôn làm thêm đĩa ếch xào, vì ba chỉ thích bánh xèo nhân thịt ếch. Bánh xèo đổ ăn liền nóng sốt mới ngon. Bột bánh đã sẵn sàng xong, nước chấm, rau thơm đã sẵn sàng, nhưng má cứ lần lữa: “Chờ chút nha bây, chờ ba về đã”. Chị hờn dỗi: “Má làm bánh xèo đãi ba chớ đãi vợ chồng con đâu”. Má cười giả lả. Chị biết, ba chưa về thì má nhất mực sẽ ko ăn.Chị nhớ lần má về ngoại đám cưới người chị họ. Ở nhà, lối xóm sang mời đám giỗ. Ba thủng thỉnh tưới mấy chậu kiểng, tỉa lá cắt cành. Sắp tới giờ đi đám giỗ, ba ngờ ngạc hỏi chị: “Ba mang gì đi đám giỗ hả con?”, “Cái áo sọc xanh của ba ko biết má con cất đâu rồi?”, “Con có tiền ko? Biết má cất tiền chỗ nào ko?”… Chị quýnh lên, lục tung tủ đồ để kiếm áo, kiếm tiền, rồi chạy sang láng giềng hỏi dì Năm sắm gì để ba đi đám giỗ… Chiều má về, ba trách: “Bà đi mất biệt làm ở nhà rối nùi”. Má cũng thảng thốt “vậy hả”, đầy vẻ tự trách, như thể má là người có lỗi.Chị nhớ năm ngoái ba bệnh nằm bệnh viện. Má đang lên huyết áp, xây xẩm mặt mũi, nhưng má cũng cố kêu chị chở vào bệnh viện với ba. Ở phòng bệnh, ba đang làm nư vì “cháo sao lạt nhách, ko ngon như má bây nấu”, “cái khăn cứng quèo, về kêu má bây đem khăn khác vào”… Má vào tới, cũng cháo đó, khăn đó, nhưng mọi thứ đều êm ái, chẳng nghe ba phàn nàn gì nữa.Ảnh mang tính minh họa – Rawpixel.comBây giờ má bệnh. Nhìn ba như nín thở dõi theo từng nhịp thở lên xuống của má, chị biết ba đang hoang mang. Thầy u cũng từng làu bàu, hờn giận trách móc nhau, nhưng có người nào xa người nào được phút nào. Nhìn lại cuộc hôn nhân hờ hững của mình, đem so với tình thương tía má dành cho nhau, chị ngậm ngùi tự hỏi hạnh phúc chỉ cần giản dị vậy sao?“Sắm dây cột chồng”, chẳng phải má muốn giữ ba hay ghen tuông tuông gì, chỉ là má sợ vắng má rồi người nào sẽ nâng niu, chu đáo ba. Sợi dây mến thương bao nhiêu năm má nắm trong tay hoài ko mỏi, tới lúc sức tàn lực kiệt vẫn khoắc khoải, lo lắng. Nhìn bàn tay gầy xương xóc của ba run run lau mặt cho má, chị chảy nước mắt. “Bà ơi, ráng khỏe lại để cột tui hoài nghen”, giọng ba như thể có cơn mưa vừa ào qua, sũng nước. Rưng rưng nhìn hai bàn tay gầy gò của tía má đan vào nhau, chị lại nguyện cầu bình yên… Thùy Gương

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Sắm #một #sợi #dây #chồng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button