Ăn Gì Đi Đâu

“Ngã tư sườn đồi” một mảnh tâm hồn

xaydunggiadinh.com – Mọi người cứ gọi Măng Đen là “Đà Lạt thứ hai” nhưng tôi ko thích. Nơi đây mang vẻ đẹp khác hẳn so với phần còn lại của dải đất hình chữ S, khiến những trái tim xao xuyến cũng trở thành bình yên, để rồi như “rơi trên sườn đồi” một mảnh hồn vì quá say. ham mê về.

Nàng thơ của đại nghìn Tây Nguyên

Từ lâu, cái tên Măng Đen (Kon Tum) luôn được nhắc tới như một “Đà Lạt thứ hai” với khí hậu ôn hòa quanh năm, tiết trời se lạnh thoải mái và phong cảnh hữu tình khiến bao người phải nóng mắt. Hãy ghé thăm một lần. Tôi cũng như hồ hết những người thích thám hiểm, luôn ước mong một ngày được lái xe dọc theo những ngọn đồi dốc, tìm tới một nơi hoang vu để ngắm nhìn khói làng quyện với sương mù.

Lều nhấp nhánh giữa núi Măng Đen

Măng Đen còn được người Mơ Nam – một dân tộc thiểu số ở Bắc Tây Nguyên gọi là T’Mang Deeng. Một người địa phương giảng giải với tôi rằng, T’Mang có tức là một vị trí hoặc một khu vực, và Deeng trong tiếng Mơ Nam có tức là phẳng phiu và rộng lớn. Măng Đen là cái tên đã được Kinhi hóa, cho thấy đây là một vùng đất phẳng phiu và rộng lớn.

Quả thực, Măng Đen tuy rộng lớn nhưng địa hình lại phẳng phiu, xung quanh là những cánh rừng nguyên sinh, như tấm vải xanh còn sót lại nhưng mẹ tự nhiên đã tặng thưởng cho Tây Nguyên, để bất kỳ người nào đặt chân tới cũng phải choáng ngợp trước quang cảnh tuyệt vời của bốn mùa hoa nở, như những ca từ giản dị nhưng sâu lắng của Lê Cát Trọng Lý – một nghệ sĩ nhưng tôi ngưỡng mộ, cũng đã chọn gắn bó với Măng Đen, yêu Măng Đen một cách nhẹ nhõm:

“Hôm nay trời ko nắng cũng ko mưa

Tôi ko nhớ là ko mong đợi ngày hôm sau

Dưới gốc thông già

Hôm nay đường ko bóng người nào.

Chỉ có tiếng cây xào xạc nhau

Tiếng côn trùng … tiếng côn trùng

Dưới gốc thông già

Tiếng côn trùng ríu rít, giữa ngôi nhà im lìm.

(Trích) Ngã trên sườn đồi – Lê Cát Trọng Lý)

Các đặc điểm ban sơ của ngôi làng trong thung lũng

Quang cảnh thơ mộng ở làng Kon Tu Rằng

Vượt qua những con đèo vòng quanh từ Cư M’Ga (Đắk Lắk) tới Măng Đen, chúng tôi cảm thu được cái lạnh thấu xương của vùng đất cao hơn 1.200m so với mực nước biển. Dù quãng đường gần 300km đầy mỏi mệt, chỉ cần ga tay là thấy điểm ngừng, rồi cảm nhận ngay nhiệt độ lúc cảm thấy cái lạnh giữa ngày hè đầy nắng và gió, ko người nào than vãn một lời vì vẫn còn đang đắm chìm. . trong quang cảnh tự nhiên tươi đẹp.

Tôi tới Măng Đen vào một tháng ngày 3 đẹp trời, “thời khắc vàng” lúc “nàng thơ của Tây Nguyên” nở rộ với hàng thông xanh hai bên đường, sương mù giăng kín cả thị trấn như dải băng. rụt rè.

Ngày trước hết đặt chân tới, tôi đã gặp chị Huệ – “lãnh địa” của vùng đất này, đã rong ruổi từng ngõ ngóc nơi đây suốt nhiều năm. Qua nét vẽ của cô, Măng Đen hiện lên như một món quà của tự nhiên tặng thưởng với “bảy hồ, ba thác”. Đó là hồ Toong Ly Leng, Toong Pô, Toong Đam, Toong Ziu, Toong Zơ Ri, Toong Sang, Đăk Ke với 3 thác là Pa Sỹ, Đăk Pne và Đăk Ke.

Có rất nhiều truyền thuyết xung quanh cụm hồ và thác Măng Đen, khiến vùng đất này càng trở thành kì bí và mê hoặc. Nhưng, Măng Đen ko chỉ có vậy! Yêu Măng Đen là biết trở lại với rừng, về những nơi hoang vu, vắng vẻ như: làng Kon Pring, 37 hộ dân, làng Kon Tu Răng …

Ẩn mình trong những thung lũng xanh mướt nơi rừng thông, nương ngô, thác nước bao bọc, nhiều bản làng của đồng bào dân tộc miền núi, lưu giữ nhiều nét văn hóa rực rỡ khiến du khách ko ngại đường xa tới thăm. Vượt đèo, vượt dốc để tới nơi chiêm ngưỡng. Cũng vì những lời giới thiệu lôi cuốn đó, xe tôi lại lăn bánh để tìm về những góc bình yên, những dấu ấn văn hóa đậm nét đặc trưng vùng miền.

Từ cổng chào Măng Đen Đại Nghìn, chỉ cần chạy xe hơn năm cây số là tới làng du lịch tập thể Kon Pring. Sau lúc sương sớm buông xuống, trục đường đất càng lầy lội, khó đi do nhiều đoạn đang được cải tạo.

Phóng tầm mắt từ những khúc cua trước hết, chúng tôi thấy những mái nhà rông, nhà gỗ nhấp nhoáng bên sườn núi, đó là Kon Pring – nơi hoang vu, mộc mạc và mến khách; Đây cũng là nơi đồng bào Xê Đăng trước đây chỉ biết trồng lúa, trồng ngô, nay tập trung tăng trưởng du lịch để thoát nghèo, quyết tâm bám trụ với mảnh đất này.

Một ngôi nhà đầy màu sắc ở Kon Pring. làng

Những ngày du khách chưa vào làng, Kon Pring ở Kon Plông (huyện đặc trưng khó khăn của tỉnh Kon Tum) là một nốt trầm trên bản đồ du lịch. Tuy nhiên, những năm gần đây, mỗi lúc tới Măng Đen, du khách đều ghé thăm Kon Pring bởi những thuận tiện về địa hình, khí hậu, phong cảnh… và những trị giá văn hóa bản địa được bảo tồn. Tại đây, những bức tượng gỗ Tây Nguyên, những mái nhà rông truyền thống hay những ngôi nhà gỗ nhiều màu sắc dễ dàng “mê hoặc”.
khách du lịch…

Đó là điểm mở màn của cuộc hành trình, vì đi sâu vào hướng thác Pa Sỹ, chúng tôi còn bị lạc vào những vị trí hoang vu và thơ mộng như xóm 37 hay cầu treo Măng Đen, làng Kon Tu Rằng – những điểm tới khó. . tìm thêm nhưng ko phải khách du lịch nào cũng biết.

Mọi người thường tới 37 hộ gia đình để trải nghiệm hái cam tại vườn, thưởng thức ly nước cam tươi mát lạnh tại một vài quán cà phê nằm sâu trong rừng hay đơn giản là lái xe quanh đó, ngắm cảnh. Mở rộng tầm mắt và bầu trời trong xanh, hít hà hương thơm nhẹ nhõm của hoa rừng, lá thông, nhựa cây …

Rẫy cà phê chín ven rừng

Tôi nghĩ cũng bởi khí hậu se lạnh đặc trưng và những cánh rừng thông xanh mượt như nhung nhưng nhiều người gọi Măng Đen là “Đà Lạt thứ hai”. Phải tới lúc thực sự tự mình trải nghiệm, tôi mới thấy Măng Đen đẹp theo một cách hoàn toàn khác.

Hồ hết các homestay, nhà nghỉ ở Măng Đen đều tập trung và trải dài trên trục đường chính dẫn vào trung tâm. Dù nổi lên gần đây với “cơn sốt bất động sản” ngày càng hút khách nhưng chưa bao giờ Măng Đen lại ồn ĩ và náo nhiệt như Đà Lạt ngày nay. Càng đi sâu vào những cánh rừng hoang vu như khu 37 hộ, tôi càng hiểu rõ cảm giác đó.

Chạy men theo sườn đồi, sau lúc vượt qua những con dốc hiểm trở và hẹp, xe cũng tới được làng Kon Tu Rằng và cây cầu treo màu đỏ. Bên tai tôi vang vọng tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo. Trước mắt chúng tôi là những cánh đồng lúa xanh mướt.

Vựa lúa được thiết kế như một ngôi nhà sàn thu nhỏ với mái tranh, vách gỗ san sát nhau. Người dân Kon Tu Rằng cũng như hồ hết các dân tộc thiểu số khác ở Tây Nguyên luôn tin rằng có thần linh cai quản cây lúa. Vì vậy, những vựa lúa này ko chỉ dự trữ lương thực nhưng còn mang lại những trị giá to lớn trong đời sống ý thức, với kỳ vọng mùa màng bội thu, sức khỏe dồi dào.

Nó ko phải là vô ích để tìm thấy trục đường tới nơi hoang dại đó. Kon Tu Rằng là một mảnh trong veo chỉ có tự nhiên hiền hòa xanh mát, khiến ta phải ngừng sống động lâu chỉ để đắm mình trong sự bình dị hoang vu.

Một buổi “tắm rừng”, nghe rừng kể chuyện

Trở về thị trấn sau hơn nửa ngày lang thang giữa rừng và dốc, số phận đã giúp chúng tôi gặp được anh Thắng – một người có tình yêu với rừng. Anh cho rằng, nếu chỉ khám phá Măng Đen ở đây thì chưa thể cảm nhận hết được năng lượng và sức sống mãnh liệt của vùng đất này.

Những lời đó khiến chúng tôi quyết định thay đổi lộ trình theo anh Thắng để trải nghiệm đi thác, tắm rừng, ngủ rừng rồi thong dong giữa rừng thông vào một buổi sáng đầy nắng.

Tình người Măng Đen thật sự sâu đậm lúc chúng tôi bước xuống mảnh ruộng nhưng anh Thắng sắm nhiều năm trước để trồng rừng, sống hướng về tự nhiên.

Thắp lên ngọn lửa

Nhiều năm trước, anh Thắng cũng là một người ham mê du lịch. Tuy nhiên, những chuyến đi vẫn ko thể giúp anh tìm được sự bình yên trong lòng. Một lần tình cờ tới thăm Măng Đen, anh Thắng đã “phải lòng” mảnh đất này, rồi chọn nơi đây làm tổ ấm, gắn bó với rừng để thực hiện hoài bão lớn lao của mình: bảo vệ tự nhiên.

Giữa tự nhiên trong xanh và những âm thanh sơ khai của núi rừng, từng lời tự sự như thấm vào những trái tim mộng mơ, giúp ta cảm thu được tình yêu mãnh liệt của con người dành cho mảnh đất này.

Măng Đen vẫn lặng lẽ theo nhịp thở của những người di trú tới đây. Có người mang trong mình nhiều trằn trọc, cũng có người chọn cho mình lối sống chậm rãi, tự nhiên giữa miền đất hứa đầy tiềm năng.

Sau 2km đi bộ trong rừng, ngắm nhìn tự nhiên bằng tất cả các giác quan, chúng tôi bước vào ngôi nhà sàn bình dị của cụ Ông Xung quanh nhà là những cây quýt trĩu quả và những rặng cà phê ngả màu đỏ tạo thành một lối vào tự nhiên rất đẹp và thơ mộng. Tôi ko khỏi phấn khích lúc nghe tiếng thác đổ ngay sau nhà. Và rồi bên con suối nhỏ cạnh nhà, chúng tôi hiểu thêm về kinh nghiệm “tắm rừng” dưới sự hướng dẫn tận tình của anh Thắng.

“Tắm rừng” còn được gọi là shinrin-yoku. Thuật ngữ tiếng Nhật này có tức là tắm trong rừng hoặc tham gia vào một hoạt động trong rừng bằng các giác quan được sử dụng.

Tự nhiên là nơi xoa dịu và hàn gắn tâm hồn con người một cách tốt nhất, là nơi rũ bỏ mọi toan lo hay tác động của công nghệ. Hòa mình vào ko gian, âm thanh và năng lượng của núi rừng cũng là cách kích thích mọi giác quan, giúp mỗi người cảm thu được sự bình yên sâu lắng, tiếp thu trọn vẹn năng lượng của đất trời, nhanh chóng lấy lại sự tĩnh tâm. thăng bằng sau những ngày dài mỏi mệt.

Giữa đất trời rộng lớn, chúng tôi được hít thở bầu ko khí trong sạch, ngắm những vệt nắng len qua tán lá, nghe chim hót và khám phá những loài cây cộng sinh đã gắn bó hàng chục năm giữa rừng Măng Đen.

Đêm đấy, bên ánh lửa bập bùng trong ngôi nhà sàn nhỏ, bên tách trà nóng do chính tay hái ở bìa rừng, chúng tôi trò chuyện rôm rả. Len lỏi đâu đó trong tâm hồn, tôi cũng dần yêu rừng, yêu Măng Đen một cách ko cầu kỳ, hoa mỹ.

Bài báo và ảnh: Nguyễn Thùy Trang


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về “Ngã tư sườn đồi” một mảnh tâm hồn

Video về “Ngã tư sườn đồi” một mảnh tâm hồn

Wiki về “Ngã tư sườn đồi” một mảnh tâm hồn

“Ngã tư sườn đồi” một mảnh tâm hồn

#Ngã #tư #sườn #đồi #một #mảnh #tâm #hồn

[rule_3_plain]

#Ngã #tư #sườn #đồi #một #mảnh #tâm #hồn

xaydunggiadinh.com – Người ta cứ gọi Măng Đen là “Đà Lạt thứ hai” nhưng tôi ko thích cách gọi đấy. Nơi đây có những nét đẹp khác lạ so với phần còn lại của dải đất hình chữ S, khiến những trái tim xáo động cũng trở thành an bình, để rồi như “rơi rớt trên triền đồi” một mảnh tâm hồn vì quá đỗi say mê.

4 điểm du lịch của Đà Lạt nên ghé ngày cuối tuần 

Chắc mai anh đào đã nở hồng Đà Lạt

Góc nhỏ Đà Lạt thật “chill” tại thành thị Thủ Đức 

Nàng thơ của đại nghìn Tây NguyênTừ lâu, cái tên Măng Đen (Kon Tum) luôn được nhắc tới như một “Đà Lạt thứ hai” với khí hậu ôn đới quanh năm mát rượi, tiết trời se lạnh thoải mái và phong cảnh đầy quyến rũ khiến ko ít người nóng lòng được ghé tới một lần. Tôi cũng như phần đông những kẻ ưa khám phá vẫn luôn ước ao một ngày được chạy xe dọc theo những dốc đồi trùng điệp, tìm về chốn hoang vu ngắm cụm khói bản làng hòa lẫn sương mờ.Lều glamping giữa núi rừng Măng ĐenMăng Đen còn được người Mơ Nâm – một dân tộc thiểu số ở vùng bắc Tây Nguyên – gọi với cái tên T’Măng Deeng. Một người bản địa đã giải nghĩa cho tôi rằng, T’Măng có tức là nơi ở hoặc vùng, còn Deeng theo tiếng Mơ Nâm có tức là phẳng phiu và rộng lớn. Măng Đen là tên gọi đã được Kinh hóa, trình bày đây là vùng đất phẳng phiu, rộng lớn.Quả thực, Măng Đen rộng lớn nhưng địa hình phẳng phiu, được rừng nguyên sinh bao bọc, tựa như miếng vải màu xanh còn sót lại nhưng mẹ tự nhiên tặng thưởng cho Tây Nguyên, để rồi bất kỳ người nào tới cũng sẽ choáng ngợp trước cảnh sắc tuyệt diệu bốn mùa hoa nở, như lời ca mộc mạc, thâm thúy của Lê Cát Trọng Lý – một nghệ sĩ tôi mến mộ cũng đã chọn gắn bó với Măng Đen, yêu Măng Đen một cách nhẹ nhõm: “Hôm nay, trời ko nắng ko mưaMình ko nhớ ko mong ngày sauDưới thông già imHôm nay, đường ko bóng người nào quaChỉ có tiếng cây khua vào nhauTiếng côn trùng kêu… tiếng côn trùng kêuDưới thông già imTiếng côn trùng kêu, giữa căn nhà im”.(Trích Rơi rớt trên triền đồi – Lê Cát Trọng Lý)Nét ban sơ của bản làng trong thung lũngKhung cảnh nên thơ ở làng Kon Tu RằngBăng qua những con đèo khúc khuỷu từ Cư M’Ga (Đắk Lắk) lên tới Măng Đen, chúng tôi cảm thu được cái lạnh thấu xương thịt của mảnh đất cao hơn 1.200m so với mực nước biển. Dù quãng đường dài gần 300km đầy mỏi mệt, vít ga tê tay mới thấy được điểm ngừng, rồi sốc nhiệt độ ngay tức thì lúc cảm nhận cái lạnh giữa ngày hè nắng gió, cũng chẳng người nào rên rỉ một lời vì còn mải chìm đắm trong cảnh sắc tự nhiên tuyệt đẹp.Tôi tới Măng Đen vào một tháng ngày Ba đẹp trời, là “thời khắc vàng” lúc “nàng thơ của đại nghìn Tây Nguyên” khoe sắc với những rặng thông xanh ngắt hai bên đường, sương phủ mờ cả thị trấn như dải tơ giăng e ấp.Ngày đầu tới, tôi gặp chị Huế – “thổ địa” của đất này, đã lang thang từng ngóc ngóc nơi đây trong nhiều năm. Qua bản phác thảo của chị, Măng Đen hiện lên như một món quà của tự nhiên với “bảy hồ, ba thác”. Đó là hồ Toong Ly Leng, Toong Pô, Toong Đam, Toong Ziu, Toong Zơ Ri, Toong Săng, Đak Ke cùng ba ngọn thác: Pa Sỹ, Đak Pne và Đak Ke. Có ko ít truyền thuyết xoay quanh cụm hồ và thác của Măng Đen, càng tạo cho miền đất này sự kì bí mê hoặc. Nhưng, Măng Đen đâu chỉ có thế! Yêu Măng Đen là biết tìm về với rừng, tới những chốn hoang vu và tách biệt như: làng Kon Pring, khu 37 hộ, làng Kon Tu Rằng…Nằm nép mình trong những thung lũng xanh nơi rừng thông, ruộng bắp, những ngọn thác bao phủ, nhiều bản làng của người dân tộc miền núi được dựng lên, lưu giữ nhiều nét văn hóa rực rỡ khiến du khách chẳng ngại đường xa để vượt đèo, dốc tới tận nơi chiêm ngưỡng. Cũng bởi những lời giới thiệu lôi cuốn đấy, xe tôi lại lăn bánh đi tìm những góc yên bình và mang đậm dấu ấn văn hóa đặc trưng vùng miền.Từ cổng chào Măng Đen Đại Nghìn, chỉ cần chạy xe hơn năm cây số là tới được làng du lịch tập thể Kon Pring. Sau đợt sương sớm vừa trút xuống, trục đường đất càng thêm sình lầy và khó đi bởi nhiều đoạn đang được cải tạo. Phóng tầm mắt từ những khúc cua trước hết, chúng tôi thấy những mái nhà rông, nhà gỗ ẩn mình bên triền núi, là Kon Pring – chốn sơ khai, mộc mạc và mến khách; cũng là nơi người dân tộc Xê-đăng trước đây chỉ biết cấy lúa, trồng ngô, giờ tập trung tăng trưởng du lịch để thoát nghèo đói, quyết tâm bám trụ đất này.Một ngôi nhà rực rỡ sắc màu tại làng Kon PringNhững ngày du khách chưa vào tới bản làng, Kon Pring thuộc Kon Plông (huyện đặc trưng khó khăn của tỉnh Kon Tum) là một nốt trầm trên bản đồ du lịch. Tuy nhiên, mấy năm trở lại đây, cứ tới Măng Đen, du khách lại ghé thăm Kon Pring bởi lợi thế về địa hình, khí hậu, phong cảnh… và những trị giá văn hóa bản địa còn được lưu giữ. Nơi đây, những bức tượng gỗ đậm chất Tây Nguyên, những mái nhà rông truyền thống hay những căn nhà gỗ sặc sỡ dễ dàng “hớp hồn” du khách…Đó mới là điểm mở màn hành trình, bởi đi sâu theo hướng thác Pa Sỹ, chúng tôi còn lạc vào những chốn hoang vu, thơ mộng như khu 37 hộ hay cầu treo đỏ Măng Đen, làng Kon Tu Rằng – những điểm tới khó tìm hơn nhưng ko phải du khách nào cũng biết tới.Người ta thường tìm tới khu 37 hộ để trải nghiệm hái cam tận vườn, thưởng thức ly nước ép cam mát lạnh tươi ngon ở vài quán cà phê nằm sâu trong rừng hoặc đơn giản chỉ là chạy xe loanh quanh chốn đấy, thu vào tầm mắt những khoảng trời cao rộng xanh trong, hít hà hương thơm dịu nhẹ của hoa rừng, lá thông, nhựa cây…Rặng cà phê chín đỏ bên bìa rừngTôi nghĩ cũng bởi khí hậu đặc trưng se se lạnh và những rừng thông trải dài xanh mượt như nhung nên nhiều người hay gọi Măng Đen là “Đà Lạt thứ hai”. Tới lúc thực sự tự trải nghiệm, tôi mới thấy Măng Đen đẹp một cách hoàn toàn khác lạ.Hồ hết homestay, nhà nghỉ tại Măng Đen đều tập trung và trải dài trên trục đường chính dẫn vào trung tâm. Dù dạo gần đây nổi lên với “cơn sốt bất động sản” khiến khách ghé thăm ngày càng nhiều nhưng Măng Đen chưa bao giờ ồn ĩ và náo động như Đà Lạt ngày nay. Càng đi sâu vào những cánh rừng sơ khai như khu 37 hộ, tôi lại càng thấm thía cảm giác đấy. Chạy xe dọc triền đồi, sau lúc băng qua những đoạn dốc nghiêng hiểm trở, nhỏ hẹp, xe cũng tới được làng Kon Tu Rằng và cầu treo đỏ. Bên tai tôi vang vọng thanh âm của suối róc rách, chim hót véo von. Trước mắt chúng tôi là những cánh đồng lúa xanh mướt.Những kho thóc được thiết kế giống nhà sàn thu nhỏ với mái tranh, vách gỗ xuất hiện san sát nhau. Người dân Kon Tu Rằng cũng như hồ hết các dân tộc thiểu số khác ở Tây Nguyên luôn tin rằng có những vị thần cai quản lúa. Bởi vậy, những kho lúa này ko chỉ dự trữ lương thực nhưng còn mang những trị giá lớn trong đời sống ý thức, với ước mong mùa màng bội thu, sức khỏe đủ đầy.Thật ko uổng công tìm đường tới chốn hoang vu đấy. Kon Tu Rằng là một mảnh trong veo chỉ có tự nhiên hiền hòa, xanh mướt, khiến chúng tôi ngừng lại thật lâu chỉ để đắm mình trong sự mộc mạc tinh khôi.Một buổi “tắm rừng”, nghe rừng kể chuyệnTrở lại thị trấn sau hơn nửa ngày lang thang giữa những cánh rừng và triền dốc, cơ duyên giúp chúng tôi gặp được anh Thắng – một người có tình yêu mãnh liệt với rừng. Anh bảo nếu chỉ khám phá Măng Đen tới đây thì không thể cảm nhận trọn vẹn năng lượng và sức sống mãnh liệt của mảnh đất này.Lời nói đấy khiến chúng tôi quyết định thay đổi lộ trình để theo anh Thắng trải nghiệm đi thác, tắm rừng, ngủ trong rừng rồi tản bộ thong dong giữa những tán thông vào một sớm mai đầy nắng. Tình yêu Măng Đen thực sự sâu đậm lúc chúng tôi đi bộ xuống miếng rẫy đã được anh Thắng sắm từ nhiều năm trước để trồng rừng, sống hướng về tự nhiên.Bập bùng bếp lửaNhiều năm trước, anh Thắng cũng là một người mê du lịch khám phá. Vậy nhưng, những chuyến đi vẫn ko thể giúp anh tìm thấy sự tịnh yên trong lòng. Một lần tình cờ ghé thăm Măng Đen, anh Thắng đã “phải lòng” miền đất này, để rồi chọn nơi đây là nhà, gắn bó với rừng để thực hiện hoài bão lớn lao: bảo vệ tự nhiên.Giữa tự nhiên xanh trong và những âm thanh nguyên bản của núi rừng, từng lời kể thấm vào những trái tim mộng mơ, giúp chúng tôi cảm thu được tình yêu mãnh liệt của người đàn ông đó với miền đất này.Măng Đen vẫn lặng lẽ theo nhịp thở của những người di trú tới đây. Có những người mang theo bao nỗi niềm trằn trọc, cũng có những người chọn lối sống chậm và thuận tự nhiên giữa một mảnh đất hứa hứa đầy tiềm năng.Sau 2km cuốc bộ trong rừng, ngắm nhìn tự nhiên bằng đủ mọi giác quan, chúng tôi vào tới ngôi nhà sàn bình dị của anh Thắng. Xung quanh nhà là những cây quýt rừng trĩu quả và rặng cà phê ngả màu chín đỏ tạo thành lối vào tự nhiên đẹp thơ mộng. Tôi ko khỏi phấn khích lúc nghe tiếng thác đổ ngay sau nhà. Và rồi bên dòng suối nhỏ cạnh nhà, chúng tôi hiểu hơn về trải nghiệm “tắm rừng” dưới sự hướng dẫn nhiệt thành của anh Thắng.”Tắm rừng” còn được gọi là shinrin-yoku. Thuật ngữ tiếng Nhật này có tức là tắm trong rừng hoặc tham gia hoạt động trong rừng với các giác quan được sử dụng. Tự nhiên là nơi tốt nhất để xoa dịu và chữa lành tâm hồn con người, nơi gạt bỏ mọi trằn trọc hay tác động của công nghệ. Đắm mình giữa ko gian, thanh âm và năng lượng của rừng cũng chính là giải pháp để kích thích mọi giác quan, giúp mỗi người cảm nhận sự bình yên sâu thẳm, đón nhận trọn vẹn năng lượng đất trời, nhanh chóng lấy lại sự thăng bằng sau những chuỗi ngày dài mỏi mệt.Giữa mênh mông đất trời, chúng tôi hít thở ko khí trong sạch, ngắm những vệt nắng đan qua tán lá, lắng tai chim hót và khám phá ra cả những loài cây cộng sinh quấn lấy nhau mấy chục năm giữa rừng Măng Đen.Tối đấy, bên bếp lửa bập bùng trong căn nhà sàn nhỏ, trên tay là ly trà nóng tự hái lá ngoài bìa rừng, chúng tôi râm ran trò chuyện. Len lỏi đâu đó trong tâm hồn, tôi cũng dần yêu rừng, yêu Măng Đen một cách ko cầu kỳ, hoa mỹ. Bài và ảnh: Nguyễn Thùy Trang

#Ngã #tư #sườn #đồi #một #mảnh #tâm #hồn

[rule_2_plain]

#Ngã #tư #sườn #đồi #một #mảnh #tâm #hồn

[rule_2_plain]

#Ngã #tư #sườn #đồi #một #mảnh #tâm #hồn

[rule_3_plain]

#Ngã #tư #sườn #đồi #một #mảnh #tâm #hồn

xaydunggiadinh.com – Người ta cứ gọi Măng Đen là “Đà Lạt thứ hai” nhưng tôi ko thích cách gọi đấy. Nơi đây có những nét đẹp khác lạ so với phần còn lại của dải đất hình chữ S, khiến những trái tim xáo động cũng trở thành an bình, để rồi như “rơi rớt trên triền đồi” một mảnh tâm hồn vì quá đỗi say mê.

4 điểm du lịch của Đà Lạt nên ghé ngày cuối tuần 

Chắc mai anh đào đã nở hồng Đà Lạt

Góc nhỏ Đà Lạt thật “chill” tại thành thị Thủ Đức 

Nàng thơ của đại nghìn Tây NguyênTừ lâu, cái tên Măng Đen (Kon Tum) luôn được nhắc tới như một “Đà Lạt thứ hai” với khí hậu ôn đới quanh năm mát rượi, tiết trời se lạnh thoải mái và phong cảnh đầy quyến rũ khiến ko ít người nóng lòng được ghé tới một lần. Tôi cũng như phần đông những kẻ ưa khám phá vẫn luôn ước ao một ngày được chạy xe dọc theo những dốc đồi trùng điệp, tìm về chốn hoang vu ngắm cụm khói bản làng hòa lẫn sương mờ.Lều glamping giữa núi rừng Măng ĐenMăng Đen còn được người Mơ Nâm – một dân tộc thiểu số ở vùng bắc Tây Nguyên – gọi với cái tên T’Măng Deeng. Một người bản địa đã giải nghĩa cho tôi rằng, T’Măng có tức là nơi ở hoặc vùng, còn Deeng theo tiếng Mơ Nâm có tức là phẳng phiu và rộng lớn. Măng Đen là tên gọi đã được Kinh hóa, trình bày đây là vùng đất phẳng phiu, rộng lớn.Quả thực, Măng Đen rộng lớn nhưng địa hình phẳng phiu, được rừng nguyên sinh bao bọc, tựa như miếng vải màu xanh còn sót lại nhưng mẹ tự nhiên tặng thưởng cho Tây Nguyên, để rồi bất kỳ người nào tới cũng sẽ choáng ngợp trước cảnh sắc tuyệt diệu bốn mùa hoa nở, như lời ca mộc mạc, thâm thúy của Lê Cát Trọng Lý – một nghệ sĩ tôi mến mộ cũng đã chọn gắn bó với Măng Đen, yêu Măng Đen một cách nhẹ nhõm: “Hôm nay, trời ko nắng ko mưaMình ko nhớ ko mong ngày sauDưới thông già imHôm nay, đường ko bóng người nào quaChỉ có tiếng cây khua vào nhauTiếng côn trùng kêu… tiếng côn trùng kêuDưới thông già imTiếng côn trùng kêu, giữa căn nhà im”.(Trích Rơi rớt trên triền đồi – Lê Cát Trọng Lý)Nét ban sơ của bản làng trong thung lũngKhung cảnh nên thơ ở làng Kon Tu RằngBăng qua những con đèo khúc khuỷu từ Cư M’Ga (Đắk Lắk) lên tới Măng Đen, chúng tôi cảm thu được cái lạnh thấu xương thịt của mảnh đất cao hơn 1.200m so với mực nước biển. Dù quãng đường dài gần 300km đầy mỏi mệt, vít ga tê tay mới thấy được điểm ngừng, rồi sốc nhiệt độ ngay tức thì lúc cảm nhận cái lạnh giữa ngày hè nắng gió, cũng chẳng người nào rên rỉ một lời vì còn mải chìm đắm trong cảnh sắc tự nhiên tuyệt đẹp.Tôi tới Măng Đen vào một tháng ngày Ba đẹp trời, là “thời khắc vàng” lúc “nàng thơ của đại nghìn Tây Nguyên” khoe sắc với những rặng thông xanh ngắt hai bên đường, sương phủ mờ cả thị trấn như dải tơ giăng e ấp.Ngày đầu tới, tôi gặp chị Huế – “thổ địa” của đất này, đã lang thang từng ngóc ngóc nơi đây trong nhiều năm. Qua bản phác thảo của chị, Măng Đen hiện lên như một món quà của tự nhiên với “bảy hồ, ba thác”. Đó là hồ Toong Ly Leng, Toong Pô, Toong Đam, Toong Ziu, Toong Zơ Ri, Toong Săng, Đak Ke cùng ba ngọn thác: Pa Sỹ, Đak Pne và Đak Ke. Có ko ít truyền thuyết xoay quanh cụm hồ và thác của Măng Đen, càng tạo cho miền đất này sự kì bí mê hoặc. Nhưng, Măng Đen đâu chỉ có thế! Yêu Măng Đen là biết tìm về với rừng, tới những chốn hoang vu và tách biệt như: làng Kon Pring, khu 37 hộ, làng Kon Tu Rằng…Nằm nép mình trong những thung lũng xanh nơi rừng thông, ruộng bắp, những ngọn thác bao phủ, nhiều bản làng của người dân tộc miền núi được dựng lên, lưu giữ nhiều nét văn hóa rực rỡ khiến du khách chẳng ngại đường xa để vượt đèo, dốc tới tận nơi chiêm ngưỡng. Cũng bởi những lời giới thiệu lôi cuốn đấy, xe tôi lại lăn bánh đi tìm những góc yên bình và mang đậm dấu ấn văn hóa đặc trưng vùng miền.Từ cổng chào Măng Đen Đại Nghìn, chỉ cần chạy xe hơn năm cây số là tới được làng du lịch tập thể Kon Pring. Sau đợt sương sớm vừa trút xuống, trục đường đất càng thêm sình lầy và khó đi bởi nhiều đoạn đang được cải tạo. Phóng tầm mắt từ những khúc cua trước hết, chúng tôi thấy những mái nhà rông, nhà gỗ ẩn mình bên triền núi, là Kon Pring – chốn sơ khai, mộc mạc và mến khách; cũng là nơi người dân tộc Xê-đăng trước đây chỉ biết cấy lúa, trồng ngô, giờ tập trung tăng trưởng du lịch để thoát nghèo đói, quyết tâm bám trụ đất này.Một ngôi nhà rực rỡ sắc màu tại làng Kon PringNhững ngày du khách chưa vào tới bản làng, Kon Pring thuộc Kon Plông (huyện đặc trưng khó khăn của tỉnh Kon Tum) là một nốt trầm trên bản đồ du lịch. Tuy nhiên, mấy năm trở lại đây, cứ tới Măng Đen, du khách lại ghé thăm Kon Pring bởi lợi thế về địa hình, khí hậu, phong cảnh… và những trị giá văn hóa bản địa còn được lưu giữ. Nơi đây, những bức tượng gỗ đậm chất Tây Nguyên, những mái nhà rông truyền thống hay những căn nhà gỗ sặc sỡ dễ dàng “hớp hồn” du khách…Đó mới là điểm mở màn hành trình, bởi đi sâu theo hướng thác Pa Sỹ, chúng tôi còn lạc vào những chốn hoang vu, thơ mộng như khu 37 hộ hay cầu treo đỏ Măng Đen, làng Kon Tu Rằng – những điểm tới khó tìm hơn nhưng ko phải du khách nào cũng biết tới.Người ta thường tìm tới khu 37 hộ để trải nghiệm hái cam tận vườn, thưởng thức ly nước ép cam mát lạnh tươi ngon ở vài quán cà phê nằm sâu trong rừng hoặc đơn giản chỉ là chạy xe loanh quanh chốn đấy, thu vào tầm mắt những khoảng trời cao rộng xanh trong, hít hà hương thơm dịu nhẹ của hoa rừng, lá thông, nhựa cây…Rặng cà phê chín đỏ bên bìa rừngTôi nghĩ cũng bởi khí hậu đặc trưng se se lạnh và những rừng thông trải dài xanh mượt như nhung nên nhiều người hay gọi Măng Đen là “Đà Lạt thứ hai”. Tới lúc thực sự tự trải nghiệm, tôi mới thấy Măng Đen đẹp một cách hoàn toàn khác lạ.Hồ hết homestay, nhà nghỉ tại Măng Đen đều tập trung và trải dài trên trục đường chính dẫn vào trung tâm. Dù dạo gần đây nổi lên với “cơn sốt bất động sản” khiến khách ghé thăm ngày càng nhiều nhưng Măng Đen chưa bao giờ ồn ĩ và náo động như Đà Lạt ngày nay. Càng đi sâu vào những cánh rừng sơ khai như khu 37 hộ, tôi lại càng thấm thía cảm giác đấy. Chạy xe dọc triền đồi, sau lúc băng qua những đoạn dốc nghiêng hiểm trở, nhỏ hẹp, xe cũng tới được làng Kon Tu Rằng và cầu treo đỏ. Bên tai tôi vang vọng thanh âm của suối róc rách, chim hót véo von. Trước mắt chúng tôi là những cánh đồng lúa xanh mướt.Những kho thóc được thiết kế giống nhà sàn thu nhỏ với mái tranh, vách gỗ xuất hiện san sát nhau. Người dân Kon Tu Rằng cũng như hồ hết các dân tộc thiểu số khác ở Tây Nguyên luôn tin rằng có những vị thần cai quản lúa. Bởi vậy, những kho lúa này ko chỉ dự trữ lương thực nhưng còn mang những trị giá lớn trong đời sống ý thức, với ước mong mùa màng bội thu, sức khỏe đủ đầy.Thật ko uổng công tìm đường tới chốn hoang vu đấy. Kon Tu Rằng là một mảnh trong veo chỉ có tự nhiên hiền hòa, xanh mướt, khiến chúng tôi ngừng lại thật lâu chỉ để đắm mình trong sự mộc mạc tinh khôi.Một buổi “tắm rừng”, nghe rừng kể chuyệnTrở lại thị trấn sau hơn nửa ngày lang thang giữa những cánh rừng và triền dốc, cơ duyên giúp chúng tôi gặp được anh Thắng – một người có tình yêu mãnh liệt với rừng. Anh bảo nếu chỉ khám phá Măng Đen tới đây thì không thể cảm nhận trọn vẹn năng lượng và sức sống mãnh liệt của mảnh đất này.Lời nói đấy khiến chúng tôi quyết định thay đổi lộ trình để theo anh Thắng trải nghiệm đi thác, tắm rừng, ngủ trong rừng rồi tản bộ thong dong giữa những tán thông vào một sớm mai đầy nắng. Tình yêu Măng Đen thực sự sâu đậm lúc chúng tôi đi bộ xuống miếng rẫy đã được anh Thắng sắm từ nhiều năm trước để trồng rừng, sống hướng về tự nhiên.Bập bùng bếp lửaNhiều năm trước, anh Thắng cũng là một người mê du lịch khám phá. Vậy nhưng, những chuyến đi vẫn ko thể giúp anh tìm thấy sự tịnh yên trong lòng. Một lần tình cờ ghé thăm Măng Đen, anh Thắng đã “phải lòng” miền đất này, để rồi chọn nơi đây là nhà, gắn bó với rừng để thực hiện hoài bão lớn lao: bảo vệ tự nhiên.Giữa tự nhiên xanh trong và những âm thanh nguyên bản của núi rừng, từng lời kể thấm vào những trái tim mộng mơ, giúp chúng tôi cảm thu được tình yêu mãnh liệt của người đàn ông đó với miền đất này.Măng Đen vẫn lặng lẽ theo nhịp thở của những người di trú tới đây. Có những người mang theo bao nỗi niềm trằn trọc, cũng có những người chọn lối sống chậm và thuận tự nhiên giữa một mảnh đất hứa hứa đầy tiềm năng.Sau 2km cuốc bộ trong rừng, ngắm nhìn tự nhiên bằng đủ mọi giác quan, chúng tôi vào tới ngôi nhà sàn bình dị của anh Thắng. Xung quanh nhà là những cây quýt rừng trĩu quả và rặng cà phê ngả màu chín đỏ tạo thành lối vào tự nhiên đẹp thơ mộng. Tôi ko khỏi phấn khích lúc nghe tiếng thác đổ ngay sau nhà. Và rồi bên dòng suối nhỏ cạnh nhà, chúng tôi hiểu hơn về trải nghiệm “tắm rừng” dưới sự hướng dẫn nhiệt thành của anh Thắng.”Tắm rừng” còn được gọi là shinrin-yoku. Thuật ngữ tiếng Nhật này có tức là tắm trong rừng hoặc tham gia hoạt động trong rừng với các giác quan được sử dụng. Tự nhiên là nơi tốt nhất để xoa dịu và chữa lành tâm hồn con người, nơi gạt bỏ mọi trằn trọc hay tác động của công nghệ. Đắm mình giữa ko gian, thanh âm và năng lượng của rừng cũng chính là giải pháp để kích thích mọi giác quan, giúp mỗi người cảm nhận sự bình yên sâu thẳm, đón nhận trọn vẹn năng lượng đất trời, nhanh chóng lấy lại sự thăng bằng sau những chuỗi ngày dài mỏi mệt.Giữa mênh mông đất trời, chúng tôi hít thở ko khí trong sạch, ngắm những vệt nắng đan qua tán lá, lắng tai chim hót và khám phá ra cả những loài cây cộng sinh quấn lấy nhau mấy chục năm giữa rừng Măng Đen.Tối đấy, bên bếp lửa bập bùng trong căn nhà sàn nhỏ, trên tay là ly trà nóng tự hái lá ngoài bìa rừng, chúng tôi râm ran trò chuyện. Len lỏi đâu đó trong tâm hồn, tôi cũng dần yêu rừng, yêu Măng Đen một cách ko cầu kỳ, hoa mỹ. Bài và ảnh: Nguyễn Thùy Trang

Phân Mục: Ăn Gì Đi Đâu
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Ngã #tư #sườn #đồi #một #mảnh #tâm #hồn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button