Gia Đình

Người nghèo có gì vui?

xaydunggiadinh.com – Từ nhỏ, tôi đã tò mò đi theo sang nhà láng giềng và phát xuất hiện “chân lý”: nghèo thì ko thể kém người nào.

Các em Vinh – Hoa – Phú – Quý

Vừa về tới quê, tôi đã ngửi thấy mùi cá kho thơm phức từ gian bếp của mẹ. Bước ra khỏi nhà sau, tôi đã thấy mẹ đang lum khum nhặt rau. Phóng tầm mắt ra xa căn bếp, tôi bất thần lúc thấy căn bếp đôi của mình đang mọc lên một vườn hoa nhỏ với huê hồng, hoa cúc, hoa hướng dương… đang nở rộ.

Tôi chưa kịp hỏi thì mẹ đã nói “bông hoa nhà bác Tư Đèo”. Nhìn kỹ, tôi thấy vợ ông Tư Đèo đang tỉ mỉ tỉa từng chiếc lá úa vàng. Đã gần chục năm ko gặp, dung mạo của cô đó đã thay đổi quá nhiều theo thời kì, ngôi nhà vách lá, lổ đổ nay đã được thay thế bằng một ngôi nhà tường khang trang.

Anh Tư Đèo là láng giềng của tôi. Nhà anh ở sâu trong vườn, gần nghĩa trang và sống tách biệt với xung quanh. Tên Đèo nhưng anh ta có thân hình mập mạp, mập mạp, to như báu vật và bộ râu quai nón trông rất dữ tợn.

Ko chỉ tên của anh, nhưng gia đình của anh là một chuỗi những nghịch lý, trái ngược với tất cả những gì anh xác định. Anh đặt tên cho 4 đứa con là Vinh – Hoa – Phú – Quý, nhưng hơn 30 năm làm láng giềng của anh, tôi chưa bao giờ thấy người nào nghèo như gia đình anh.

Vợ chồng anh có nghề làm đậu phụ, rất tiết kiệm để nuôi 4 con tàu há mồm mới được 1-2 năm tuổi thường xuyên đau ốm. Thỉnh thoảng, con gái anh trạc tuổi tôi mời tôi qua nhà cô đó chơi. Tôi vừa sợ hãi vừa vui tươi. Tôi sợ vì luôn có điều gì đó kín đáo về anh ta và sự hung hãn của bộ râu. Nhưng tôi vẫn phấn đấu vượt qua nỗi sợ hãi vì tôi yêu công việc của Hoa: cho đậu nành vào cối xay.

Tôi đứng ở góc cột, nhìn anh như một con chim mài khổng lồ. Cụ ông cởi trần, quấn khăn rằn quanh bụng, chỉ dùng một tay đẩy cán cối xoay cho xoay tròn nhưng chị Hoa vẫn khôn khéo cho hạt đậu nành vào mồm cối.

Tại sao đất đai của gia đình tôi rộng lớn, trù phú mà gia đình tôi và những nhà xung quanh lại không được hạnh phúc như vậy?  (Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa - SHUTTERSTOCK
Vì sao tôi giàu có nhưng gia đình tôi và những nhà xung quanh lại ko hạnh phúc tương tự? (Ảnh chỉ mang tính chất minh họa – SHUTTERSTOCK)

Nhìn thấy dáng vẻ của tôi, anh Tư giễu cợt: “Anh thử xem”. Tôi lưỡng lự, anh gọi lại, giọng ấm áp lạ thường: “Em thử đi, dễ lắm”. Tôi vừa mừng vừa sợ, nháo nhào chạy ra ngoài. Tay tôi nắm được một nắm đậu nhưng cối cứ quay nhưng tôi ko vào được, đột nhiên anh chạy chậm lại, tôi ném được một nắm đậu vào, tôi mừng quá.

Cứ thế, anh nhẫn nại cho em chơi trò “đút đậu” cho tới lúc chán. Công việc vất vả, cùng với cái nắng gay gắt của buổi trưa khiến thân thể anh đổ mồ hôi như tắm.

Lúc đó, Phú (bốn tuổi) mang cốc nước đá vào mời: “Uống đi bố”. Còn cháu Quý (hai tuổi) luôn ôm chân bố, ôm cổ mẹ.

Vợ anh ngồi bên mồm cối với cái bát đựng đầy bột đậu tương. Ông bà nói đủ thứ chuyện trên đời. Rồi một người hâm mộ bóng đá sẽ kể cho vợ nghe về hai trận bóng World Cup (năm 1990) đêm qua diễn ra sôi nổi như thế nào, người nào phá lưới, người nào sút bóng hay… Cô đó chỉ mê cải lương. , ko biết bóng, nhưng chuyên chú lắng tai, thỉnh thoảng lại nói “thế hả anh?”, anh tiếp tục nói một cách hào hứng hơn.

Vất vả, nghèo túng là vậy nhưng gia đình ông Tư Đèo luôn hạnh phúc. Buổi tối, tiếng cười nói rôm rả của anh cùng vợ và 4 đứa con, đối với tôi lại càng có phần… ma mị. Tôi ko thể hiểu vì sao một gia đình nghèo ko có gì để cười mỗi đêm? Tôi thậm chí nghĩ rằng họ bị ma ám vì nhà của họ gần nghĩa trang.

Mỗi buổi tối, lúc anh Tư cười, chị em tôi lại cắm mắt vào cái khe trong nhà, nhìn sang nhà anh. Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, tôi thấy sáu người quanh quẩn trên chiếc chõng tre vừa ăn cơm, vừa nói chuyện rôm rả. Tôi vẫn thường hỏi mẹ: “Vì sao gia đình anh Tư Đèo lại hạnh phúc tương tự?”; và tôi luôn tự hỏi: Vì sao gia đình tôi giàu có, rộng lớn nhưng gia đình tôi và những nhà xung quanh lại ko được hạnh phúc tương tự? Và ước mơ thuở nhỏ của chị tôi là ngôi nhà của chúng tôi sẽ hạnh phúc như nhà của ông Tư Đèo.

Thảm kịch ko ngăn được tiếng cười

Tuy nhiên, lúc tôi ko thể giải mã được tiếng cười của anh đó, âm thanh thân thuộc đó hoàn toàn ngừng lại. Anh Quý đã gặp phải một tai nạn kinh hoàng: bị ngã vào chảo dầu nóng lúc đang rán đậu phụ, khiến anh bị bỏng nặng và tử vong sau vài ngày trong bệnh viện. Vợ chồng anh Tư gục xuống đóng cửa lò đậu phụ. Một mảnh ghép trong ước mơ tương lai của gia đình anh đã mất đi, chỉ còn lại nỗi buồn. Anh tự trách mình là một người cha tồi tệ, để đàn ông mình đột ngột từ trần lúc mới hai tuổi. Vợ thậm chí ko thèm nói chuyện, Vinh và Hoa cũng ủ rũ, chỉ có Phú là ko cảm thấy mất mát nên hồn nhiên cười nói mình là người duy nhất chứng tỏ gia đình ông Tư Đèo còn sống. tiếp tục.

Sau lúc Quý mất, gia đình ông Tư Đèo vốn sống ly thân lại càng riêng biệt. Anh dọn mảnh đất khô cằn sau nhà trồng rau, trồng rất nhiều hoa, đặc thù xung quanh mộ chị Quý luôn nở hoa rực rỡ.

Những tưởng gia đình anh sẽ chìm trong khổ đau và ko bao giờ thoát khỏi cảnh nghèo túng. Tuy nhiên, hơn ba tháng sau, cũng vào sáng mùng Một Tết, tôi nghe thấy tiếng cối xay. Liếc qua khe cửa, tôi thấy quang cảnh nhà anh thân thuộc trước đây, chỉ thiếu bóng Quý. Tú như một con người khác, trút được nỗi niềm, ít nói và cười nhiều hơn. Tới tối, tiếng cười giòn tan của gia đình anh lại trở về. Tôi hỏi lại Hoa, nhưng cũng như bao lần trước, cô đó tỉnh bơ: “Ăn cơm đi. Có cười thì cứ cười “Càng nghe, tôi càng tò mò.

Một hôm, lúc trả sách cho Hoa, tôi lén nhìn vào góc cột đúng lúc gia đình anh Tư ăn cơm tối. Tôi nghe anh ta gọi Hoa: “Ăn con tôm rồng này”. Hoa cầm đũa, cho vào mồm nhai nghiến ngấu rồi giơ ngón tay cái lên: “Khó nhưng ngon quá bố ơi”. Cả nhà cùng phá lên cười sảng khoái.

Anh Tú hỏi lại Vinh: “Ăn cái đùi gà này đi”. Vinh lại cầm lên và mời: “Ăn gỏi bò đi, ngon lắm”. Tú lắc đầu: “Ăn thịt bò chán quá, cho em ăn tôm rồng này”. Anh đó cầm đũa lên và hét lên, “Ồ, là ba. Tôm càng to càng đau. ”Và anh ta làm động tác bị cua đau, cả nhà lại cười.

Tôi rướn người để nhìn rõ hơn mâm cơm. Ko thể tin được là nhà ông Tư nghèo tới mức ăn ngon mặc đẹp, những món này tôi chỉ được nghe người lớn kể lại.

Trong lúc hoảng sợ lúc thò đầu ra tìm con tôm rồng, tôi quên mất mình đang trốn. Anh Tư thấy vậy vẫy tay: “Vào đây chơi với, có muỗi đốt ở đó”.

Tôi bỏ chiếc chõng tre và dầm mâm cơm. Tôi há hốc mồm lúc nhìn mâm cơm chỉ có bát mắm, đĩa cà luộc và vài miếng tào phớ kho tộ, tôi chợt nhìn thấy: tôm rồng, thịt gà, thịt bò chỉ là thành phầm trong tưởng tượng của cha con ông Tư. . Và tiếng cười từ những món ăn tưởng tượng và những câu chuyện hí hước của anh đó. Ngày đó và sau này, dù sống trong cảnh nghèo túng nhưng ông Tư vẫn giữ cho mình sự sáng sủa, vui vẻ. Các con của anh hoàn toàn được thừa hưởng tư duy tích cực này từ bố.

Sau này, lúc ông Tư mất, gia đình vẫn nghèo. Hòa, Vinh, Phú phải bỏ học giữa chừng. Vinh làm ruộng, trồng hoa phục vụ Tết, còn Phú làm phụ hồ, chở lúa, đóng gạch thuê. Còn đàn ông bà Hoa theo nghề bán hủ tíu của gia đình tại chợ An Quới, xã An Thạnh Trung, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang.

Dù nhà nghèo, cuộc sống khó khăn nhưng hàng ngày như lời mẹ dặn – tiếng cười của gia đình anh Tư chưa bao giờ tắt.

“Ừm trở lại chơi đi đàn ông?” – Câu hỏi của bà Tư Đèo đưa tôi trở về thực tại. Cô đó đang cắm hoa cúc vào chậu. Từ lúc cụ Quý mất, gia đình ông Tư làm nghề trồng hoa bán các ngày Tết và rằm. Bà Tư tỉ mỉ tỉa lá sâu, buộc từng cành hoa cho thẳng. Nhìn bà Tư cười, tôi nhớ tới tiếng cười trong trẻo của gia đình ông Tư Đèo.

Giang Thủy


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Người nghèo có gì vui?

Video về Người nghèo có gì vui?

Wiki về Người nghèo có gì vui?

Người nghèo có gì vui?

#Người #nghèo #có #gì #vui

[rule_3_plain]

#Người #nghèo #có #gì #vui

xaydunggiadinh.com – Từ nhỏ tôi đã tò mò theo dõi nhà ông láng giềng và phát xuất hiện “chân lý”: người ta ko thể kém vui vì nghèo.

[Talkshow] Cho con điểm tựa

Làm sao để lúc con cần, cha mẹ là người trước hết con nghĩ tới!

Cho con điểm tựa: Cha mẹ phải nghe con thế nào?

Đàn con Vinh – Hoa – Phú – QuýVừa về tới quê, tôi nghe mùi cá kho thơm nức từ gian bếp của má. Bước ra nhà sau, tôi thấy má đang lum khum hái mớ rau. Đưa mắt ra khỏi gian bếp, tôi ngạc nhiên lúc thấy cặp gian bếp nhà tôi mọc lên một vườn hoa nho nhỏ với hồng, cúc, hướng dương… đang khoe sắc. Tôi chưa kịp thắc mắc thì má nói “hoa của nhà chú Tư Đèo đó”. Nhìn kỹ, tôi thấy vợ ông Tư Đèo đang tỉ mẩn tỉa từng chiếc lá vàng. Đã gần mười năm ko gặp, trông bà thay đổi quá nhiều theo thời kì, ngôi nhà vách lá, lủng thủng chỗ rách đã được thay thế bằng ngôi nhà tường khang trang.Ông Tư Đèo là láng giềng của tôi. Nhà ông sâu sau vườn, gần một nghĩa trang và sống tách biệt với xung quanh. Tên Đèo, nhưng ông có thân hình đường bệ, mập mạp, to như hộ pháp và hàm râu quai nón trông rất dữ.  Ko chỉ cái tên của ông, nhưng gia đình ông là chuỗi nghịch lý, tương phản với tất cả những gì ông định danh. Ông đặt tên bốn đứa con là Vinh – Hoa – Phú – Quý, nhưng hơn 30 năm làm láng giềng với ông, tôi chưa từng thấy nhà người nào nghèo khổ như gia đình ông. Vợ chồng ông có nghề làm tào phớ, tằn tiện lắm mới đủ nuôi bốn cái tàu há mồm chỉ cách nhau 1-2 tuổi lại hay đau ốm. Thỉnh thoảng, con gái ông trạc tuổi tôi rủ tôi qua nhà nó chơi. Tôi vừa sợ, vừa thích. Tôi sợ vì ở ông luôn có vẻ gì kỳ bí và sự dữ tợn của hàm râu quai nón. Nhưng tôi vẫn cố vượt qua nỗi sợ vì tôi mê công việc của con Hoa: cho đậu nành vào cối xay.Tôi đứng nép góc cột, nhìn ông như người khổng lồ đang xay đậu. Ông mình trần, quấn khăn rằn quanh bụng, chỉ dùng một tay đẩy càng cối xay nhưng nó xoay vun vút, vậy nhưng con Hoa vẫn khôn khéo cho đậu nành vào mồm cối gọn hơ. Vì sao giàu có, nhưng nhà tôi và cả những nhà xung quanh ko được vui vẻ tương tự? (Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK) Thấy cái nhìn của tôi, ông Tư ngoặc: “Con làm thử đi”. Tôi chần chừ, ông lại kêu, giọng ấm áp lạ: “Con làm thử đi, dễ lắm”. Tôi vừa mừng, vừa sợ, líu ríu bước ra. Tay tôi bốc nắm đậu, nhưng chiếc cối quay mãi tôi ko sao cho vào được. Bất thần, ông quay chậm lại, tôi kịp thảy nắm đậu vào, mừng ơi là mừng. Cứ thế, ông nhẫn nại cho tôi chơi trò “cho cối ăn đậu” tới lúc chán mới thôi.  Công việc nặng nhọc, lại thêm cái nắng trưa gay gắt khiến người ông tuôn mồ hôi như tắm. Những lúc đó, thằng Phú (bốn tuổi) bưng ca nước đá tới, mời: “Uống đi ba”. Còn thằng Quý (hai tuổi) cứ ton ton lúc ôm chân ba, lúc ôm cổ mẹ. Vợ ông ngồi ngay mồm cối với cái thau tổ chảng hứng bột đậu nành. Ông bà nói đủ thứ chuyện trên đời. Rồi một tín đồ bóng đá là ông sẽ kể cho vợ nghe về hai trận bóng đá World Cup (năm 1990) đêm qua lôi cuốn thế nào, người nào phá lưới, người nào sút banh đẹp làm sao… Bà vốn chỉ mê cải lương, chẳng biết banh bóng, nhưng lại chuyên chú nghe, lâu lâu lại lên tiếng “vậy hả, vậy hả?”, ông càng hào hứng kể tiếp.Vất vả và nghèo túng vậy, nhưng nhà ông Tư Đèo lúc nào cũng vui. Vào buổi tối, tiếng cười của vợ chồng ông và bốn người con khanh khách, giòn tan và với tôi còn có cả phần… ma mị. Tôi ko thể hiểu vì sao một gia đình nghèo khổ có gì vui nhưng tối nào cũng cười? Thậm chí, tôi còn nghĩ họ bị ma ám vì nhà ở gần nghĩa trang.Cứ tối tối, lúc ông Tư phát ra tiếng cười là chị em tôi dí mắt vô khe ván nhà tôi, nhìn qua nhà ông. Trong ánh sáng lù mù của chiếc đèn dầu, tôi thấy sáu người vây quanh trên chiếc chõng tre ăn cơm, nói chuyện rôm rả và tiếng cười thì giòn tan. Tôi vẫn hay hỏi má: “Sao nhà ông Tư Đèo vui vậy má?”; và tôi vẫn luôn thắc mắc: Vì sao nhà tôi ruộng đất mênh mông, giàu có, nhưng nhà tôi và cả những nhà xung quanh ko được vui vẻ tương tự? Và ước mơ thuở nhỏ của chị em tôi là nhà mình được vui như nhà ông Tư Đèo.Thảm kịch ko dập được tiếng cườiVậy nhưng, lúc tôi chưa giải mã được tiếng cười của nhà ông thì âm thanh thân thuộc đó đã ngừng hẳn. Thằng Quý gặp tai nạn kinh hoàng: té vào chảo dầu sôi đang rán tào phớ khiến nó bị phỏng nặng và tử vong sau vài ngày nằm viện. Vợ chồng ông Tư suy sụp, đóng cửa luôn lò tào phớ. Một mảnh ghép về ước mơ tương lai của gia đình ông đã bị khuyết, nên chỉ còn lại cái buồn thảm. Ông oán trách bản thân là người cha tồi tệ, để đàn ông chết tức tưởi lúc mới hai tuổi. Vợ ông cũng chẳng buồn nói, thằng Vinh, con Hoa cũng ủ rũ, chỉ có thằng Phú, chưa cảm thu được mất mát nên còn hồn nhiên cười nói và nó là đứa duy nhất cho thấy sự sống của nhà ông Tư Đèo vẫn đang tiếp tục. Sau cái chết của thằng Quý, nhà ông Tư Đèo vốn đã sống tách biệt lại càng tách biệt hơn. Ông khai phá mảnh đất khô cằn phía sau nhà để trồng rau, và trồng thật nhiều hoa, nhất là quanh mộ thằng Quý, lúc nào vạn thọ vô cương cũng nở vàng rực.Tôi cứ tưởng gia đình ông sẽ chìm trong khổ đau và sẽ ko bao giờ thoát được cái nghèo. Thế nhưng, hơn ba tháng sau, cũng vào buổi sáng của những ngày giáp tết, tôi nghe tiếng cối xay rào rào. Ghé mắt qua khe cửa, tôi thấy quang cảnh thân thuộc trước đây của nhà ông, chỉ thiếu cái bóng ton ton của thằng Quý. Ông Tư như một người khác, trút bỏ sự lầm lì, ít nói và nói cười nhiều hơn. Buổi tối, tiếng cười giòn tan của gia đình ông lại trở về. Tôi lại hỏi con Hoa, nhưng cũng như bao lần trước, nó tỉnh bơ: “Thì ăn cơm. Mắc cười thì cười thôi”. Tôi nghe lòng càng thắc mắc hơn. Một bữa, đem trả con Hoa quyển sách, tôi thập thò ngay góc cột đúng lúc nhà ông Tư ăn cơm tối. Tôi nghe ông kêu con Hoa: “Con ăn con tôm rồng này đi”. Con Hoa đưa đũa gắp, cho vào mồm nhai và đưa ngón tay cái lên: “Dai nhưng ngon quá ba ơi”. Cả nhà cười rộ lên.Ông Tư lại kêu thằng Vinh: “Con ăn cái đùi gà này đi”. Thằng Vinh lại gắp vào chén và nó mời: “Ba mẹ ăn gỏi bò đi, ngon lắm”. Ông Tư lắc đầu “ăn thịt bò hoài ngán quá, để ba ăn con tôm rồng này”. Ông đưa đũa gắp và la lên: “Ôi, nó kẹp ba. Con tôm này càng bự kẹp đau quá”. Và ông làm điệu bộ bị đau do cua kẹp, cả nhà lại cười phá lên. Tôi rướn người về phía trước để nhìn rõ hơn mâm cơm. Tôi ko thể tin được nhà ông Tư nghèo rớt mùng tơi nhưng lại ăn toàn cao lương mỹ vị, toàn là những món tôi chỉ được nghe người lớn nói. Trong cơn thắc mắc tôi nhoài đầu ra kiếm con tôm rồng, tôi quên mình đang nấp. Ông Tư thấy, vẫy tay: “Lại đây ngồi chơi con, đứng đó muỗi cắn đó con”. Tôi mon men lại chiếc chõng tre và tia ngay mâm cơm. Tôi há hốc lúc thấy mâm cơm chỉ với chén nước mắm, đĩa cà luộc và mấy miếng tào phớ kho, và tôi nhìn thấy: tôm rồng, gà, bò chỉ là thành phầm tưởng tượng của cha con ông Tư. Và tiếng cười từ món ăn tưởng tượng và những câu chuyện kể hí hước của ông Tư. Ngày đó và cả sau này, dù sống trong cảnh nghèo túng, nhưng ông Tư vẫn giữ cho mình sự sáng sủa, vui vẻ. Những đứa con ông đã thừa hưởng trọn vẹn suy nghĩ tích cực này của cha. Sau này ông Tư mất, nhà ông vẫn nghèo, con Hoa, thằng Vinh, thằng Phú phải bỏ học giữa chừng. Thằng Vinh làm rẫy, trồng hoa bán tết, thằng Phú đi bốc vác thuê lúa, gạch đá. Còn con Hoa nối nghiệp gia đình bán tào phớ ở chợ An Quới, xã An Thạnh Trung, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Dù nhà nghèo, cuộc sống khó khăn, nhưng mỗi ngày như má tôi kể – tiếng cười nhà ông Tư chưa bao giờ ngớt.“Út về chơi hả con?” – câu hỏi của bà Tư Đèo đưa tôi về với thực tại. Bà đang cho hoa cúc vào chậu. Từ sau lúc thằng Quý mất, nhà ông Tư có thêm nghề trồng hoa bán tết, bán ngày rằm. Bà Tư tỉ mẩn tỉa những lá sâu và buộc từng nhánh hoa nghiêng ngả cho thẳng thớm. Nhìn bà Tư đang mỉm cười, tôi lại nhớ những tiếng cười trong veo của gia đình ông Tư Đèo. Giang Thùy

#Người #nghèo #có #gì #vui

[rule_2_plain]

#Người #nghèo #có #gì #vui

[rule_2_plain]

#Người #nghèo #có #gì #vui

[rule_3_plain]

#Người #nghèo #có #gì #vui

xaydunggiadinh.com – Từ nhỏ tôi đã tò mò theo dõi nhà ông láng giềng và phát xuất hiện “chân lý”: người ta ko thể kém vui vì nghèo.

[Talkshow] Cho con điểm tựa

Làm sao để lúc con cần, cha mẹ là người trước hết con nghĩ tới!

Cho con điểm tựa: Cha mẹ phải nghe con thế nào?

Đàn con Vinh – Hoa – Phú – QuýVừa về tới quê, tôi nghe mùi cá kho thơm nức từ gian bếp của má. Bước ra nhà sau, tôi thấy má đang lum khum hái mớ rau. Đưa mắt ra khỏi gian bếp, tôi ngạc nhiên lúc thấy cặp gian bếp nhà tôi mọc lên một vườn hoa nho nhỏ với hồng, cúc, hướng dương… đang khoe sắc. Tôi chưa kịp thắc mắc thì má nói “hoa của nhà chú Tư Đèo đó”. Nhìn kỹ, tôi thấy vợ ông Tư Đèo đang tỉ mẩn tỉa từng chiếc lá vàng. Đã gần mười năm ko gặp, trông bà thay đổi quá nhiều theo thời kì, ngôi nhà vách lá, lủng thủng chỗ rách đã được thay thế bằng ngôi nhà tường khang trang.Ông Tư Đèo là láng giềng của tôi. Nhà ông sâu sau vườn, gần một nghĩa trang và sống tách biệt với xung quanh. Tên Đèo, nhưng ông có thân hình đường bệ, mập mạp, to như hộ pháp và hàm râu quai nón trông rất dữ.  Ko chỉ cái tên của ông, nhưng gia đình ông là chuỗi nghịch lý, tương phản với tất cả những gì ông định danh. Ông đặt tên bốn đứa con là Vinh – Hoa – Phú – Quý, nhưng hơn 30 năm làm láng giềng với ông, tôi chưa từng thấy nhà người nào nghèo khổ như gia đình ông. Vợ chồng ông có nghề làm tào phớ, tằn tiện lắm mới đủ nuôi bốn cái tàu há mồm chỉ cách nhau 1-2 tuổi lại hay đau ốm. Thỉnh thoảng, con gái ông trạc tuổi tôi rủ tôi qua nhà nó chơi. Tôi vừa sợ, vừa thích. Tôi sợ vì ở ông luôn có vẻ gì kỳ bí và sự dữ tợn của hàm râu quai nón. Nhưng tôi vẫn cố vượt qua nỗi sợ vì tôi mê công việc của con Hoa: cho đậu nành vào cối xay.Tôi đứng nép góc cột, nhìn ông như người khổng lồ đang xay đậu. Ông mình trần, quấn khăn rằn quanh bụng, chỉ dùng một tay đẩy càng cối xay nhưng nó xoay vun vút, vậy nhưng con Hoa vẫn khôn khéo cho đậu nành vào mồm cối gọn hơ. Vì sao giàu có, nhưng nhà tôi và cả những nhà xung quanh ko được vui vẻ tương tự? (Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK) Thấy cái nhìn của tôi, ông Tư ngoặc: “Con làm thử đi”. Tôi chần chừ, ông lại kêu, giọng ấm áp lạ: “Con làm thử đi, dễ lắm”. Tôi vừa mừng, vừa sợ, líu ríu bước ra. Tay tôi bốc nắm đậu, nhưng chiếc cối quay mãi tôi ko sao cho vào được. Bất thần, ông quay chậm lại, tôi kịp thảy nắm đậu vào, mừng ơi là mừng. Cứ thế, ông nhẫn nại cho tôi chơi trò “cho cối ăn đậu” tới lúc chán mới thôi.  Công việc nặng nhọc, lại thêm cái nắng trưa gay gắt khiến người ông tuôn mồ hôi như tắm. Những lúc đó, thằng Phú (bốn tuổi) bưng ca nước đá tới, mời: “Uống đi ba”. Còn thằng Quý (hai tuổi) cứ ton ton lúc ôm chân ba, lúc ôm cổ mẹ. Vợ ông ngồi ngay mồm cối với cái thau tổ chảng hứng bột đậu nành. Ông bà nói đủ thứ chuyện trên đời. Rồi một tín đồ bóng đá là ông sẽ kể cho vợ nghe về hai trận bóng đá World Cup (năm 1990) đêm qua lôi cuốn thế nào, người nào phá lưới, người nào sút banh đẹp làm sao… Bà vốn chỉ mê cải lương, chẳng biết banh bóng, nhưng lại chuyên chú nghe, lâu lâu lại lên tiếng “vậy hả, vậy hả?”, ông càng hào hứng kể tiếp.Vất vả và nghèo túng vậy, nhưng nhà ông Tư Đèo lúc nào cũng vui. Vào buổi tối, tiếng cười của vợ chồng ông và bốn người con khanh khách, giòn tan và với tôi còn có cả phần… ma mị. Tôi ko thể hiểu vì sao một gia đình nghèo khổ có gì vui nhưng tối nào cũng cười? Thậm chí, tôi còn nghĩ họ bị ma ám vì nhà ở gần nghĩa trang.Cứ tối tối, lúc ông Tư phát ra tiếng cười là chị em tôi dí mắt vô khe ván nhà tôi, nhìn qua nhà ông. Trong ánh sáng lù mù của chiếc đèn dầu, tôi thấy sáu người vây quanh trên chiếc chõng tre ăn cơm, nói chuyện rôm rả và tiếng cười thì giòn tan. Tôi vẫn hay hỏi má: “Sao nhà ông Tư Đèo vui vậy má?”; và tôi vẫn luôn thắc mắc: Vì sao nhà tôi ruộng đất mênh mông, giàu có, nhưng nhà tôi và cả những nhà xung quanh ko được vui vẻ tương tự? Và ước mơ thuở nhỏ của chị em tôi là nhà mình được vui như nhà ông Tư Đèo.Thảm kịch ko dập được tiếng cườiVậy nhưng, lúc tôi chưa giải mã được tiếng cười của nhà ông thì âm thanh thân thuộc đó đã ngừng hẳn. Thằng Quý gặp tai nạn kinh hoàng: té vào chảo dầu sôi đang rán tào phớ khiến nó bị phỏng nặng và tử vong sau vài ngày nằm viện. Vợ chồng ông Tư suy sụp, đóng cửa luôn lò tào phớ. Một mảnh ghép về ước mơ tương lai của gia đình ông đã bị khuyết, nên chỉ còn lại cái buồn thảm. Ông oán trách bản thân là người cha tồi tệ, để đàn ông chết tức tưởi lúc mới hai tuổi. Vợ ông cũng chẳng buồn nói, thằng Vinh, con Hoa cũng ủ rũ, chỉ có thằng Phú, chưa cảm thu được mất mát nên còn hồn nhiên cười nói và nó là đứa duy nhất cho thấy sự sống của nhà ông Tư Đèo vẫn đang tiếp tục. Sau cái chết của thằng Quý, nhà ông Tư Đèo vốn đã sống tách biệt lại càng tách biệt hơn. Ông khai phá mảnh đất khô cằn phía sau nhà để trồng rau, và trồng thật nhiều hoa, nhất là quanh mộ thằng Quý, lúc nào vạn thọ vô cương cũng nở vàng rực.Tôi cứ tưởng gia đình ông sẽ chìm trong khổ đau và sẽ ko bao giờ thoát được cái nghèo. Thế nhưng, hơn ba tháng sau, cũng vào buổi sáng của những ngày giáp tết, tôi nghe tiếng cối xay rào rào. Ghé mắt qua khe cửa, tôi thấy quang cảnh thân thuộc trước đây của nhà ông, chỉ thiếu cái bóng ton ton của thằng Quý. Ông Tư như một người khác, trút bỏ sự lầm lì, ít nói và nói cười nhiều hơn. Buổi tối, tiếng cười giòn tan của gia đình ông lại trở về. Tôi lại hỏi con Hoa, nhưng cũng như bao lần trước, nó tỉnh bơ: “Thì ăn cơm. Mắc cười thì cười thôi”. Tôi nghe lòng càng thắc mắc hơn. Một bữa, đem trả con Hoa quyển sách, tôi thập thò ngay góc cột đúng lúc nhà ông Tư ăn cơm tối. Tôi nghe ông kêu con Hoa: “Con ăn con tôm rồng này đi”. Con Hoa đưa đũa gắp, cho vào mồm nhai và đưa ngón tay cái lên: “Dai nhưng ngon quá ba ơi”. Cả nhà cười rộ lên.Ông Tư lại kêu thằng Vinh: “Con ăn cái đùi gà này đi”. Thằng Vinh lại gắp vào chén và nó mời: “Ba mẹ ăn gỏi bò đi, ngon lắm”. Ông Tư lắc đầu “ăn thịt bò hoài ngán quá, để ba ăn con tôm rồng này”. Ông đưa đũa gắp và la lên: “Ôi, nó kẹp ba. Con tôm này càng bự kẹp đau quá”. Và ông làm điệu bộ bị đau do cua kẹp, cả nhà lại cười phá lên. Tôi rướn người về phía trước để nhìn rõ hơn mâm cơm. Tôi ko thể tin được nhà ông Tư nghèo rớt mùng tơi nhưng lại ăn toàn cao lương mỹ vị, toàn là những món tôi chỉ được nghe người lớn nói. Trong cơn thắc mắc tôi nhoài đầu ra kiếm con tôm rồng, tôi quên mình đang nấp. Ông Tư thấy, vẫy tay: “Lại đây ngồi chơi con, đứng đó muỗi cắn đó con”. Tôi mon men lại chiếc chõng tre và tia ngay mâm cơm. Tôi há hốc lúc thấy mâm cơm chỉ với chén nước mắm, đĩa cà luộc và mấy miếng tào phớ kho, và tôi nhìn thấy: tôm rồng, gà, bò chỉ là thành phầm tưởng tượng của cha con ông Tư. Và tiếng cười từ món ăn tưởng tượng và những câu chuyện kể hí hước của ông Tư. Ngày đó và cả sau này, dù sống trong cảnh nghèo túng, nhưng ông Tư vẫn giữ cho mình sự sáng sủa, vui vẻ. Những đứa con ông đã thừa hưởng trọn vẹn suy nghĩ tích cực này của cha. Sau này ông Tư mất, nhà ông vẫn nghèo, con Hoa, thằng Vinh, thằng Phú phải bỏ học giữa chừng. Thằng Vinh làm rẫy, trồng hoa bán tết, thằng Phú đi bốc vác thuê lúa, gạch đá. Còn con Hoa nối nghiệp gia đình bán tào phớ ở chợ An Quới, xã An Thạnh Trung, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Dù nhà nghèo, cuộc sống khó khăn, nhưng mỗi ngày như má tôi kể – tiếng cười nhà ông Tư chưa bao giờ ngớt.“Út về chơi hả con?” – câu hỏi của bà Tư Đèo đưa tôi về với thực tại. Bà đang cho hoa cúc vào chậu. Từ sau lúc thằng Quý mất, nhà ông Tư có thêm nghề trồng hoa bán tết, bán ngày rằm. Bà Tư tỉ mẩn tỉa những lá sâu và buộc từng nhánh hoa nghiêng ngả cho thẳng thớm. Nhìn bà Tư đang mỉm cười, tôi lại nhớ những tiếng cười trong veo của gia đình ông Tư Đèo. Giang Thùy

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Người #nghèo #có #gì #vui

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button