Gia Đình

Nhà đông con, đứa nào cũng mặc đồ thừa của đứa lớn.

xaydunggiadinh.com – Tôi sinh ra trong một gia đình… đông con, tôi có hai chị gái và một em trai. Lúc tôi còn là một đứa trẻ, tôi hiếm lúc có quần áo hoặc giày mới.

Đồng nghiệp thường khen những bộ y phục đi làm của tôi, đôi lúc là sự phối màu sáng tối đã mắt, đôi lúc lại là những bộ váy hay đầm cầu kỳ và vừa vặn.

Tôi sinh ra trong một gia đình… hơi đông con, tôi có hai chị gái và một em trai một tuổi. Ko cần phải nói, trong thời thơ ấu của tôi, tôi hiếm lúc có quần áo hoặc giày mới.

Quần áo từ chị lớn, tới chị kế, rồi tới tôi. Có cái váy mẹ tôi hay nói: “Sắm trước giải phóng”, giờ mỗi lần xem ảnh gia đình, tôi vẫn trông thấy là chị cả mặc trước, bố mẹ tôi chụp ở sở thú, rồi tôi mới mặc lại. và chụp ảnh kỷ niệm cùng gia đình vào đêm giao thừa một năm. Còn chị cả của tôi hơn tôi tám tuổi. Hình cô đấy chụp đen trắng, tới lượt tôi được tăng cấp lên phiên bản màu nên bộ váy trông rất đã mắt.

Gia đình tác giả đông chị em, em nhỏ mặc đồ cũ của tác giả.
Gia đình tác giả đông chị em, em nhỏ mặc đồ cũ của tác giả.

Tôi còn nhớ chiếc áo dài rất đẹp, dù đã qua tay các chị em trông như mới nên dù là áo cũ nhưng tôi vẫn vui vẻ mặc và thu được nhiều lời khen ngợi mỗi lúc mặc.

Thật ra, có vô số lần tôi cảm thấy buồn vì chờ mãi vẫn chưa tới lượt mình có quần áo mới. Sau lúc mặc lại quần áo cũ của các chị tôi, tôi lại đi giày của anh tôi. Nhưng chuyện so bì, hờn dỗi chỉ xảy ra trong nhà, tôi cũng buồn một lúc, nhưng ko hiểu sao từ nhỏ tôi đã hiểu “sướng ko gì cưỡng lại được”. Nếu bắt mình làm thì chắc bố mẹ sẽ sắm cho mình nhiều hơn, nhưng thú vui có được chiếc áo mới cho mình, làm sao đong đầy được ánh mắt đăm chiêu của mẹ, những guồng quay vội vã của buổi học thêm. người cha.

Cứ thế, tôi và chị em dần quen với những bộ quần áo cũ mặc cho tới lúc rách, nát, vá lại, vá lại sẽ được trưng dụng làm giẻ rách. Các chị gái của tôi và tôi lớn lên trong môi trường đó, và tôi chắc rằng nhiều người bạn của tôi cũng vậy.

Tôi thành thân với một người đàn ông Anh và chuyển tới Anh sinh sống. Một lần trên đường đi, tôi theo chân một cô gái người Anh ghé vào một shop từ thiện để tặng đồ cũ cho cô đấy. Những chiếc áo len cô đấy nói chỉ mới mặc vài lần, đôi giày còn mới tinh nhưng cô đấy cảm thấy ko thích nữa. Cô đấy nói sẽ sắm một đống đồ mới để thay cho những thứ cô đấy vừa cho đi. Tôi ko so sánh một cách tốt hơn, tiết kiệm hơn, vì mỗi người có một thói quen, một thị hiếu, một môi trường nuôi dưỡng để trưởng thành.

Anh chồng người Anh của tôi thường kể về những mùa Giáng sinh, anh và các anh trai của mình mỗi người đều viết ra danh sách những món quà thích thú để bố mẹ sắm cho. Anh đấy cũng có bốn anh em, nhưng anh đấy ko phải tái sử dụng hay sử dụng đồ đoàn của bất kỳ người nào. Cha mẹ anh đấy phục vụ hồ hết các thị hiếu của đứa trẻ.

Tôi rất thích nghe những câu chuyện anh kể về gia đình lúc còn nhỏ, tôi cũng kể cho anh nghe những câu chuyện gia đình, chị em tôi san sẻ đồ dùng. Dù hai câu chuyện ko giống nhau nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình khổ hơn các bạn, tôi rất trân trọng công sức của bố mẹ, sự mến thương, chăm sóc của cả gia đình cùng nhau.

Và tôi cũng ko tiết lộ bí mật của mình với đồng nghiệp, đó là nhờ ko vứt bỏ đồ cũ, đôi lúc, một chiếc váy đã muốn cho đi từ lâu nhưng vẫn tiếc nuối nên giữ lại, đột nhiên nó hợp màu vô cùng. những bông hoa. văn bản của chiếc áo sơ mi mới sắm. Vậy là tôi có một bộ y phục vừa mới vừa cũ khiến người nào cũng phải xuýt xoa khen ngợi.

Phan Quỳnh Dao


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Nhà đông con, đứa nào cũng mặc đồ thừa của đứa lớn.

Video về Nhà đông con, đứa nào cũng mặc đồ thừa của đứa lớn.

Wiki về Nhà đông con, đứa nào cũng mặc đồ thừa của đứa lớn.

Nhà đông con, đứa nào cũng mặc đồ thừa của đứa lớn.

#Nhà #đông #con #đứa #nào #cũng #mặc #đồ #thừa #của #đứa #lớn

[rule_3_plain]

#Nhà #đông #con #đứa #nào #cũng #mặc #đồ #thừa #của #đứa #lớn

xaydunggiadinh.com – Tôi sinh ra trong gia đình… hơi đông con, tôi có hai chị và em trai kém một tuổi. Thời thơ ấu, hiếm lúc nào tôi có quần áo giày dép mới.

Đồ cũ – đồ mới

Tối giản ko có tức là bỏ bớt quần áo

Thế hệ ko thích dùng đồ cũ

Bạn đồng nghiệp hay khen ngợi các bộ cánh diện đi làm của tôi, lúc thìa là cách phối màu đậm nhạt đã mắt, lúc là những chiếc váy hay áo đầm vừa vặn và lạ mắt.Tôi sinh ra trong gia đình… hơi đông con, tôi có hai chị và em trai kém một tuổi. Khỏi phải nói, suốt thời thơ ấu, hiếm lúc nào tôi có quần áo giày dép mới.Quần áo từ chị lớn, tới chị kế, rồi tới tôi. Có chiếc áo đầm, má tôi hay nói: “Sắm từ hồi trước giải phóng”, hiện thời mỗi lúc nhìn ảnh gia đình, tôi vẫn trông thấy chị cả tôi mặc trước, được bác mẹ tôi chụp hình ở sở thú, rồi tôi mặc lại chụp cùng gia đình vào dịp tết một năm nào đó. Nhưng chị cả cách tôi tới tám tuổi. Hình chị chụp trắng đen, tới phiên tôi thì đã được lên tới phiên bản hình màu nên chiếc áo đầm nhìn rất đã mắt. Gia đình tác giả đông chị em, đứa nhỏ mặc đồ thừa của đứa lớnTôi còn nhớ chiếc áo đầm rất xinh, dù đã được chuyền tay qua mấy chị em nhưng nhìn như mới nên dù là áo cũ tôi vẫn vui vẻ diện tết và được rất nhiều người khen ngợi mỗi lúc diện chiếc áo đó. Thật ra cũng có vô số lần tôi ngậm ngùi vì đợi mãi vẫn ko tới lượt mình có quần áo mới. Hết mặc lại đồ cũ của các chị, tôi lại đi giày dép ké của thằng em. Nhưng những tỵ nạnh, hờn dỗi chỉ diễn ra trong nhà, và tôi buồn một lúc thôi, chứ ko hiểu sao, từ nhỏ tôi đã hiểu rằng “hạnh phúc là ko thể cưỡng cầu”. Nếu tôi làm mình làm mẩy, chắc bác mẹ cũng sẽ bấm bụng sắm thêm cho tôi, nhưng thú vui có áo mới cho riêng mình, làm sao khỏa lấp ánh mắt đăm chiêu của má, những vòng bánh xe vội vã đi dạy thêm của ba. Thế nên chị em tôi quen dần quần áo cũ mặc tới rách, rách thì vá, vá hết nổi thì sẽ được trưng dụng làm giẻ lau. Chị em tôi lớn lên trong môi trường như thế, và tôi chắc bằng hữu của tôi nhiều người cũng tương tự. Tôi lấy chồng người Anh và sang Anh sinh sống. Có lần tiện đường tôi theo chân một cô bạn người Anh ghé vào shop từ thiện để cho đồ cũ của cô. Những chiếc áo len cô bảo chỉ mới mặc một vài lần, những đôi giày còn rất mới nhưng cô ko cảm thấy thích nữa. Cô nói cô sẵn sàng sắm một loạt đồ mới để thay thế những món vừa mới cho đi. Tôi ko so sánh cách nào hay hơn, tiết kiệm hơn, vì mỗi người một thói quen, một thị hiếu, một môi trường được nuôi dưỡng để lớn lên. Ông xã người Anh của tôi hay kể về những mùa Giáng sinh, anh và các anh em mỗi người viết một danh sách những món quà thích thú để bố mẹ sắm cho. Anh cũng có tới bốn anh em, nhưng anh ko phải xài lại hay sử dụng ké đồ của người nào cả. Bố mẹ anh phục vụ hồ hết các thị hiếu của con.Tôi thích nghe những câu chuyện anh kể về gia đình thời nhỏ, tôi cũng kể cho anh nghe chuyện gia đình, chị em tôi san sẻ đồ dùng với nhau. Dù hai câu chuyện ko giống nhau, tôi chưa bao giờ nghĩ mình khổ hơn anh, tôi trân trọng sự nỗ lực của bác mẹ mình, tình mến thương đùm bọc của cả gia đình với nhau. Nhưng tôi cũng chưa tiết lộ bí mật của tôi với các đồng nghiệp, đó là nhờ ko vứt đồ cũ, thỉnh thoảng, một chiếc váy định cho đi từ lâu nhưng vẫn tiếc nên giữ lại, bất thần lại hợp màu vô cùng với hoa văn của chiếc áo mới sắm. Vậy là tôi lại có một bộ cánh vừa mới vừa cũ đủ làm cho mọi người tấm tắc khen ngợi.Phan Quỳnh Dao  

#Nhà #đông #con #đứa #nào #cũng #mặc #đồ #thừa #của #đứa #lớn

[rule_2_plain]

#Nhà #đông #con #đứa #nào #cũng #mặc #đồ #thừa #của #đứa #lớn

[rule_2_plain]

#Nhà #đông #con #đứa #nào #cũng #mặc #đồ #thừa #của #đứa #lớn

[rule_3_plain]

#Nhà #đông #con #đứa #nào #cũng #mặc #đồ #thừa #của #đứa #lớn

xaydunggiadinh.com – Tôi sinh ra trong gia đình… hơi đông con, tôi có hai chị và em trai kém một tuổi. Thời thơ ấu, hiếm lúc nào tôi có quần áo giày dép mới.

Đồ cũ – đồ mới

Tối giản ko có tức là bỏ bớt quần áo

Thế hệ ko thích dùng đồ cũ

Bạn đồng nghiệp hay khen ngợi các bộ cánh diện đi làm của tôi, lúc thìa là cách phối màu đậm nhạt đã mắt, lúc là những chiếc váy hay áo đầm vừa vặn và lạ mắt.Tôi sinh ra trong gia đình… hơi đông con, tôi có hai chị và em trai kém một tuổi. Khỏi phải nói, suốt thời thơ ấu, hiếm lúc nào tôi có quần áo giày dép mới.Quần áo từ chị lớn, tới chị kế, rồi tới tôi. Có chiếc áo đầm, má tôi hay nói: “Sắm từ hồi trước giải phóng”, hiện thời mỗi lúc nhìn ảnh gia đình, tôi vẫn trông thấy chị cả tôi mặc trước, được bác mẹ tôi chụp hình ở sở thú, rồi tôi mặc lại chụp cùng gia đình vào dịp tết một năm nào đó. Nhưng chị cả cách tôi tới tám tuổi. Hình chị chụp trắng đen, tới phiên tôi thì đã được lên tới phiên bản hình màu nên chiếc áo đầm nhìn rất đã mắt. Gia đình tác giả đông chị em, đứa nhỏ mặc đồ thừa của đứa lớnTôi còn nhớ chiếc áo đầm rất xinh, dù đã được chuyền tay qua mấy chị em nhưng nhìn như mới nên dù là áo cũ tôi vẫn vui vẻ diện tết và được rất nhiều người khen ngợi mỗi lúc diện chiếc áo đó. Thật ra cũng có vô số lần tôi ngậm ngùi vì đợi mãi vẫn ko tới lượt mình có quần áo mới. Hết mặc lại đồ cũ của các chị, tôi lại đi giày dép ké của thằng em. Nhưng những tỵ nạnh, hờn dỗi chỉ diễn ra trong nhà, và tôi buồn một lúc thôi, chứ ko hiểu sao, từ nhỏ tôi đã hiểu rằng “hạnh phúc là ko thể cưỡng cầu”. Nếu tôi làm mình làm mẩy, chắc bác mẹ cũng sẽ bấm bụng sắm thêm cho tôi, nhưng thú vui có áo mới cho riêng mình, làm sao khỏa lấp ánh mắt đăm chiêu của má, những vòng bánh xe vội vã đi dạy thêm của ba. Thế nên chị em tôi quen dần quần áo cũ mặc tới rách, rách thì vá, vá hết nổi thì sẽ được trưng dụng làm giẻ lau. Chị em tôi lớn lên trong môi trường như thế, và tôi chắc bằng hữu của tôi nhiều người cũng tương tự. Tôi lấy chồng người Anh và sang Anh sinh sống. Có lần tiện đường tôi theo chân một cô bạn người Anh ghé vào shop từ thiện để cho đồ cũ của cô. Những chiếc áo len cô bảo chỉ mới mặc một vài lần, những đôi giày còn rất mới nhưng cô ko cảm thấy thích nữa. Cô nói cô sẵn sàng sắm một loạt đồ mới để thay thế những món vừa mới cho đi. Tôi ko so sánh cách nào hay hơn, tiết kiệm hơn, vì mỗi người một thói quen, một thị hiếu, một môi trường được nuôi dưỡng để lớn lên. Ông xã người Anh của tôi hay kể về những mùa Giáng sinh, anh và các anh em mỗi người viết một danh sách những món quà thích thú để bố mẹ sắm cho. Anh cũng có tới bốn anh em, nhưng anh ko phải xài lại hay sử dụng ké đồ của người nào cả. Bố mẹ anh phục vụ hồ hết các thị hiếu của con.Tôi thích nghe những câu chuyện anh kể về gia đình thời nhỏ, tôi cũng kể cho anh nghe chuyện gia đình, chị em tôi san sẻ đồ dùng với nhau. Dù hai câu chuyện ko giống nhau, tôi chưa bao giờ nghĩ mình khổ hơn anh, tôi trân trọng sự nỗ lực của bác mẹ mình, tình mến thương đùm bọc của cả gia đình với nhau. Nhưng tôi cũng chưa tiết lộ bí mật của tôi với các đồng nghiệp, đó là nhờ ko vứt đồ cũ, thỉnh thoảng, một chiếc váy định cho đi từ lâu nhưng vẫn tiếc nên giữ lại, bất thần lại hợp màu vô cùng với hoa văn của chiếc áo mới sắm. Vậy là tôi lại có một bộ cánh vừa mới vừa cũ đủ làm cho mọi người tấm tắc khen ngợi.Phan Quỳnh Dao  

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Nhà #đông #con #đứa #nào #cũng #mặc #đồ #thừa #của #đứa #lớn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button