Gia Đình

Những bức thư của một tử tù kiêm CEO gửi mẹ khiến nhiều người phải suy ngẫm

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Những bức thư của một tử tù kiêm CEO gửi mẹ khiến nhiều người phải suy ngẫm

phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết về gia đình khác tại đây => Gia Đình

1. Bức thư của một tử tù trước lúc tuyên phạt gửi mẹ

Mẹ!

Ngày mai tôi phải ra tòa. Tôi thậm chí ko biết vì sao tôi lại đi theo cách này. Tất cả những gì đã qua hiện thời đều ở trong tâm trí tôi.

Lúc tôi 3 tuổi, tôi chạy rất nhanh và vấp phải một tảng đá và bị ngã. Mẹ vội đỡ tôi dậy, vừa dụ dỗ tôi vừa dùng chân đá vào hòn đá và nói: “Con đừng khóc. Đá này hư quá, làm con ngã, xước cả chân”.

Tôi ko muốn khóc, nhưng nghe những lời mẹ nói, tôi ko cầm được nước mắt, khóc thảm thiết hơn nửa tiếng đồng hồ. Là anh vừa nói với em rằng em bị ngã trên tảng đá, nhưng em ko hiểu rằng anh nói vậy chỉ để xoa dịu em.

Hình minh họa. Nguồn: Sohu

Lúc tôi 4 tuổi, tôi ko muốn ăn tối vì tôi đòi xem TV. Mẹ bưng bát cơm và nhẹ nhõm đút cho tôi. Bạn nói với tôi cách tận hưởng cuộc sống, nhưng bạn ko hiểu rằng tôi sợ rằng bạn sẽ làm đổ cơm vào quần áo của bạn và sau đó bạn phải giặt giũ.

Lúc bạn 6 tuổi, tôi đưa bạn tới shop đồ chơi để sắm quà và tôi bảo bạn chỉ được sắm một món đồ. Nhưng lúc sắm được rô bốt, tôi lại muốn sắm thêm tàu bay mẫu hình. Mẹ ko đồng ý, tôi nằm lăn ra đất, khóc nức nở mãi cho tới lúc mẹ gật đầu. Tôi chỉ nói với bạn rằng sử dụng phương pháp này có thể thay đổi quyết định của bạn, bạn có thể đạt được những gì bạn muốn. Nhưng bạn ko thể hiểu được, tôi chỉ làm vậy vì tôi ko muốn xấu hổ trước đám đông.

Lúc tôi 8 tuổi, tôi muốn tự giặt tất của mình, nhưng lại sợ ko giặt được. Tôi muốn học rửa bát, nhưng tôi sợ tôi sẽ làm vỡ bát đĩa. Nếu bạn muốn tự nấu bếp, tôi sợ bạn sẽ bị bỏng. Bạn cho tôi thấy rằng có rất nhiều khó khăn nguy hiểm trong cuộc sống của tôi nhưng mà tôi ko thể đương đầu. Nhưng những gì bạn ko biết là tôi chỉ ko muốn lãng phí công sức thu dọn “hậu quả” nhưng mà bạn để lại từ việc thử nó.

Lúc tôi 10 tuổi, mẹ đăng ký cho tôi học các lớp dạy thêm và học năng khiếu. Tôi cảm thấy mỏi mệt, kiệt sức, bạn nói cho tôi biết nếu ko chịu được gian truân thì tôi sẽ trở thành người như thế nào. Bạn đã cho tôi thấy, học hành là một công việc vô cùng vất vả, nhưng tôi ko hiểu rằng tôi chỉ muốn bạn thành công để có tương lai tốt đẹp hơn, để khoe khoang trước mặt bạn hữu.

Lúc tôi 13 tuổi, tôi vô tình đá bóng và làm vỡ cửa sổ nhà láng giềng. Mẹ đưa tôi đi xin lỗi và bồi thường cho họ. Mẹ nói với con rằng, lúc sinh sự chỉ cần nói “xin lỗi” là đủ, nhưng ko hiểu người ta đã bắt con phải bồi thường một số tiền lớn khiến mẹ uất ức.

Lúc tôi 15 tuổi, tôi nói tôi muốn học piano và mẹ tôi đã phải vay tiền để sắm cho tôi một cây đàn piano. Nhưng sau một tháng, tôi ko bao giờ chạm vào nó nữa. Mẹ nói với con rằng con có thể sở hữu thứ mình thích ngay cả lúc ko có tiền, nhưng mẹ ko hiểu rằng con phải rất vất vả để trả hết món nợ đó.

Lúc tôi 19 tuổi, mẹ tôi nói với tôi rằng làm luật sư ko chỉ kiếm được nhiều tiền nhưng mà còn phải có địa vị và tôi nhất mực phải theo học ngành này. Chính mẹ đã nói với tôi rằng chỉ cần tôi đi theo trục đường nhưng mà mẹ vạch ra là được, nhưng tôi ko hiểu rằng tôi chỉ muốn thực hiện ước mơ còn dang dở của mình thông qua con.

Hình minh họa. Nguồn: pxfuel

Năm 20 tuổi, anh muốn sắm một chiếc điện thoại mới để có thể liên lạc với em thường xuyên hơn. Mẹ chẳng cần tính toán nhiều, chuyển ngay cho con hơn 10 triệu đồng. Nhưng ngoài việc nói chuyện với bạn gái hàng ngày, tôi ko thể gọi cho bạn vài cuộc điện thoại trong một năm. Chính bạn đã nói với tôi rằng bạn là “máy rút tiền” của tôi, bạn có thể lấy nó bất kỳ lúc nào. Nhưng điều bạn ko biết là tôi đã chờ cuộc điện thoại của bạn rất nhiều lần vào ngày sinh nhật của tôi.

Năm tôi 24 tuổi, sau lúc tôi tốt nghiệp đại học, mẹ tôi đã dùng tiền để kiếm cho tôi một công việc ổn định. Mẹ đã cho tôi thấy rằng, dù tôi ko học đại học, chỉ chơi bời lêu têu thì ra trường tôi vẫn có một công việc tốt. Nhưng anh ko biết rằng vì em nhưng mà anh phải vất vả, chạy vạy khắp nơi.

Năm 27 tuổi, tôi yêu rất nhiều người. Họ đều nói rằng đứa trẻ ko có ý thức trách nhiệm, vẫn là một đứa trẻ chưa trưởng thành. Mẹ tôi động viên rằng duyên số chưa tới, họ ko hợp với tôi. Anh đã cho em thấy rằng những cô gái đó ko thể có được em là do họ kém may mắn, nhưng em ko biết rằng anh phải đi nhiều nơi để tìm được người thích hợp với mình.

32 tuổi, tôi đã phạm sai trái lớn, cờ bạc và nợ nần chồng chất. Mẹ vô cùng tức giận nhưng vẫn giúp tôi trả nợ. Anh cho em biết dù có làm gì anh cũng sẽ giúp em, nhưng em ko hiểu rằng anh đã tiêu hết số tiền dành dụm được cho tuổi già.

Năm 35 tuổi, biết mẹ ko thể giúp được gì nữa, tôi đã làm liều, cướp của và làm thịt người. Phút chốc tòa tuyên phạt xử tử, tôi đã khóc và than vãn rằng ông trời ko công bình với tôi, ko công bình với tôi vì tôi đã làm việc vất vả từ sáng sớm vì đứa con này.

Cuối cùng tôi cũng hiểu rằng vì tình yêu, bạn đã lấy đi thời cơ trưởng thành của tôi hết lần này tới lần khác, bóp nghẹt khả năng sống sót của tôi và tước đi quyền chịu trách nhiệm về cuộc đời của tôi.

Cho tới lúc sẵn sàng đi, tôi vẫn cảm thấy mình chưa trưởng thành. Anh đã dùng sai phương pháp và làm việc cả đời cho em để đổi lấy sự thống khổ cho cả hai thế hệ. Thì ra việc giáo dục con cái ko có dịp lặp lại lần thứ hai.

Em hãy giữ gìn sức khỏe, ngày mai anh phải đi. Tôi kỳ vọng rằng ở một toàn cầu khác, tôi có thể học cách chịu trách nhiệm với bản thân và tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình.

2. Một bức thư của một CEO gửi cho mẹ của anh đấy

Mẹ!

Đàn ông tôi sắp thành lập một doanh nghiệp mới. Em có được như ngày hôm nay là nhờ những gì anh đã dạy em, rằng em phải có trách nhiệm với bản thân, biết vươn lên.

Lúc tôi 3 tuổi, tôi chạy quá nhanh và bị ngã lúc vấp phải một tảng đá. Mẹ bắt tôi dậy, tát tôi hai cái vào mông và dạy tôi lần sau phải cẩn thận hơn. Mẹ tôi đã dạy tôi phải chịu trách nhiệm cho những việc làm của mình.

Hình minh họa. Nguồn: Pikist

Lúc tôi 4 tuổi, tôi ko muốn ăn tối và đòi xem TV. Mẹ nói nếu con ko ăn thì sẽ phải nhịn ăn tới sáng hôm sau. Tôi nói ko sao vì tôi nghĩ bạn chỉ đang dọa nạt, nhưng bạn đã làm điều đó. Tới tối, tôi vào bếp tìm thức ăn, nhưng ngay cả một nửa tô bún cũng ko tìm được. Mẹ dạy tôi phải chịu trách nhiệm về sự ngỗ ngược của mình.

Lúc tôi 6 tuổi, mẹ dẫn tôi tới shop đồ chơi để sắm quà và tôi đồng ý chỉ sắm một món đồ duy nhất. Nhưng sau lúc sắm rô bốt, trẻ lại đòi sắm thêm tàu bay mẫu hình. Mẹ ko đồng ý, tôi liền nằm vật ra đất khóc. Mẹ quay lưng bước ra khỏi shop khiến tôi phải vội vã lau nước mắt rồi chạy theo. Bạn đã dạy tôi rằng tôi phải chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của chính mình.

Lúc tôi 8 tuổi, tôi muốn tự giặt tất của mình, bạn đã dạy tôi cách giặt chúng. Tôi muốn học cách rửa bát, bạn dạy tôi cách tránh làm vỡ bát đĩa, tôi muốn tự nấu cơm, bạn dạy tôi cách cầm cái muôi để tránh bị bỏng. Bạn đã dạy tôi phải chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình.

Năm tôi 10 tuổi, mẹ tôi dẫn tôi tới lớp dạy thêm với học trò và nói: “Vào lớp nỗ lực học, lúc nào được nghỉ thì chơi thoải mái, còn giờ thì đọc thêm sách, con ạ. sẽ ko sợ thua bất kỳ người nào ”. Mẹ dạy tôi cách chịu trách nhiệm với thị hiếu của bản thân.

Năm 13 tuổi, tôi vô tình đá bóng làm vỡ cửa kính nhà láng giềng, mẹ dẫn tôi đi sắm kính, sơn sửa móng rồi cùng nhau sửa cửa kính cho hai mẹ con. Sau đó, tôi đã trừ hơn một nửa số tiền tiêu vặt của tháng đó. Mẹ tôi đã dạy tôi cách chịu trách nhiệm cho những sai trái của chính mình.

Lúc tôi 15 tuổi, tôi muốn học piano, nhưng mẹ tôi đã sắm cho tôi một chiếc đàn accordion. Mẹ nói bạn có thể chơi kèn trước, sau đó hãy nghĩ tới việc học piano. Tôi vẫn chơi đàn accordion cho tới hiện thời và quên mất việc muốn học piano từ lâu. Chính mẹ đã dạy tôi cách kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến ​​của mình.

Năm 19 tuổi lúc khởi đầu chọn trường đại học, tôi đã phân tích một cách có hệ thống một số ngành học nhưng mà mình thích thú, thích hợp với khả năng của bản thân để tự mình lựa chọn và quyết định. Mẹ dạy tôi phải có trách nhiệm với tương lai của chính mình.

Năm 20 tuổi, tôi muốn sắm một chiếc điện thoại mới, mẹ tôi nói rằng điện thoại cũ vẫn dùng được, ko nên sắm. Nếu bạn muốn nó, bạn phải tự kiếm tiền để sắm nó. Tôi khởi đầu làm gia sư để kiếm tiền sắm điện thoại. Ngày cầm chiếc điện thoại mới trên tay, tôi hạnh phúc vô cùng, nhưng ko phải vì chiếc điện thoại mới nhưng mà hạnh phúc vì thành tích nhưng mà tôi đạt được bằng chính sự nỗ lực của mình. Mẹ dạy tôi phải có trách nhiệm với những mong muốn của mình.

Năm 24 tuổi, tôi muốn khởi nghiệp sau lúc tốt nghiệp. Mẹ dặn con đừng vội, hãy khởi đầu bằng những việc con thích thú, lúc có kinh nghiệm rồi hãy tính sau.

2 năm sau, tôi quyết định thành lập doanh nghiệp, mẹ tôi nói rằng nếu bạn có thể chấp nhận kết cuộc xấu nhất thì hãy mạnh dạn và tập trung làm. Mẹ tôi cho tôi vay hơn 300 triệu đồng và phải trả trong 4 năm. Tôi vỗ ngực nói với mẹ rằng, tôi ko chỉ trả ơn mẹ nhưng mà còn làm rạng danh cả nhà, tặng mẹ nhiều quà hơn. Mẹ tôi đã dạy tôi cách có trách nhiệm với chính nghề nghiệp của mình.

Năm 27 tuổi, tôi mang về nhà một cô gái xinh đẹp thông minh. Mẹ khen tôi trước mặt bà và nói chuyện tình cảm là do chúng tôi quyết định, tôi ko can thiệp, chỉ cần chúng tôi thực sự yêu nhau, hạnh phúc là đủ. Chính mẹ là người dạy cho tôi biết cách có trách nhiệm với hạnh phúc của chính mình.

Lúc tôi 32 tuổi, tôi đã đưa cho mẹ tôi chìa khóa căn hộ nhưng mà tôi đã sắm cho mẹ. Cầm chìa khóa trong tay, cô vội quay lưng lại. Nhìn bờ vai rung rinh của em, anh biết em đang cố giấu đi những giọt nước mắt hạnh phúc. Bạn dạy tôi phải có trách nhiệm với những cam kết của chính mình.

35 tuổi, doanh nghiệp của tôi ko ngừng tăng trưởng, những dự án mới ập tới, tôi rất vui.

Tôi đã từng trách mẹ ko nhẹ nhõm với tôi như mẹ của các bạn khác, nhưng giờ tôi đã hiểu ra tất cả. Tôi cũng đang giáo dục các con theo cách nhưng mà các bạn đã dạy, phải có trách nhiệm với bản thân. Tôi kỳ vọng rằng trong tương lai, các con tôi sẽ làm tốt hơn tôi.

Cảm ơn bạn và yêu bạn rất nhiều!

Tú Linh (Theo Sohu, Read)


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Những bức thư của một tử tù kiêm CEO gửi mẹ khiến nhiều người phải suy ngẫm

Video về Những bức thư của một tử tù kiêm CEO gửi mẹ khiến nhiều người phải suy ngẫm

Wiki về Những bức thư của một tử tù kiêm CEO gửi mẹ khiến nhiều người phải suy ngẫm

Những bức thư của một tử tù kiêm CEO gửi mẹ khiến nhiều người phải suy ngẫm

#Những #bức #thư #của #một #tử #tù #kiêm #CEO #gửi #mẹ #khiến #nhiều #người #phải #suy #ngẫm

[rule_3_plain]

#Những #bức #thư #của #một #tử #tù #kiêm #CEO #gửi #mẹ #khiến #nhiều #người #phải #suy #ngẫm

[rule_1_plain]

#Những #bức #thư #của #một #tử #tù #kiêm #CEO #gửi #mẹ #khiến #nhiều #người #phải #suy #ngẫm

[rule_2_plain]

#Những #bức #thư #của #một #tử #tù #kiêm #CEO #gửi #mẹ #khiến #nhiều #người #phải #suy #ngẫm

[rule_2_plain]

#Những #bức #thư #của #một #tử #tù #kiêm #CEO #gửi #mẹ #khiến #nhiều #người #phải #suy #ngẫm

[rule_3_plain]

#Những #bức #thư #của #một #tử #tù #kiêm #CEO #gửi #mẹ #khiến #nhiều #người #phải #suy #ngẫm

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Những bức thư của một tử tù kiêm CEO gửi mẹ khiến nhiều người phải suy ngẫm

có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Những bức thư của một tử tù kiêm CEO gửi mẹ khiến nhiều người phải suy ngẫm

bên dưới để chúng tôi có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Xây Dựng Gia Đình

Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Những #bức #thư #của #một #tử #tù #kiêm #CEO #gửi #mẹ #khiến #nhiều #người #phải #suy #ngẫm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button