Ăn Gì Đi Đâu

Quà miệt vườn ăn uống

xaydunggiadinh.com – Theo thời kì, những món quà quê chất phác trở thành hiếm hoi vì ít được ưa thích. Học trò mê trà sữa, nước ngọt hơn đá me, hạt é.

Những món quà quê thân yêu vừa uống vừa ăn dẫn dắt ta đi qua cái nắng hè khó chịu. Tuy quán nhỏ nay ko còn, quán dừa nước tuy xưa, dù mọi thứ đang dần thay đổi nhưng chỉ cần nhớ lại thì vẫn có dịp thỏa thú vui sum họp với bao kỷ niệm.

Cái bát

Người ta thường ko biết rằng thời kì đang trôi đi trên những cây cổ thụ to lớn, bởi vì sự cao cả của chúng khiến những thay đổi hàng ngày trở thành mỏng manh như làn khói. Như thời kì đã quên, ta đã qua hàng trăm lần, cây vẫn to cao tỏa cành mát rượi. Với cây bụi non thì khác. Chúng tôi thấy họ thay đổi mỗi ngày. Chỉ một vài cơn mưa, họ như những người xa lạ trên trục đường cũ: um tùm với quá nhiều cành lá mới. Cũng tương tự, lúc chạy theo những lo lắng lớn, chúng ta ko nhận thấy ở nhà những điều nhỏ nhặt đã dần mất tích.

Ko tìm được quán nhỏ như cái chòi canh vịt nằm dưới chân cầu, nép mình dưới cái đũng cũ, tôi ghé vào một quán, gọi một cốc nước đá me thơm nức, nhâm nhi nước đá với đậu phộng giòn, hỏi. cô đó làng đang làm như thế nào, những người vẫn đang sống, những người sẽ ra đi. Nhà hàng có nhưng thời thế yêu cầu mọi thứ phải đẹp hơn, sang trọng hơn, phong phú hơn, chính vì vậy nhưng mà từ ngữ riêng lẻ đã bị trộn lẫn với những thứ bình dân ở khắp mọi nơi. Thứ quà quê chất phác dần hiếm vì ít được ưa thích. Học trò mê trà sữa, nước ngọt hơn đá me, hạt é.

Rồi về quê để tìm lại những kỷ niệm xưa. Mùa me tới, lũ trẻ ngán me chua với muối, đợi me chín chúng rủ nhau leo ​​về thùng mì đầy ắp. Kiếm thêm được một quả trong vườn, mẹ làm cho hũ me chua. Me, dứa, đường, đậu phộng, gừng … bao nhiêu vật liệu để làm món quà quê, tôi ghiền cả tháng trời. Mùi thơm ngát hương trên bếp lò nóng lên, dường như khói bếp củi vườn càng làm cho hương vị đặm đà và sâu lắng hơn. Mẹ làm xong đổ hỗn hợp chua ngọt vào keo thủy tinh, cả đám trẻ xúm lại xem như được ngắm báu vật.

Chỉ cần múc vài thìa, đổ đầy đá nhuyễn vào ly là đã có ngay một buổi nhâm nhi mát lạnh. Vị chua từ me, ngọt từ đường được liên kết thăng bằng bởi dứa, rắc lạc rang, xúc một thìa đã thấy ngon ngọt. Sau này, chị em biết thêm món xôi me cũng ngon ko kém, thú vị thì thua; bởi vì lúc đó tôi ăn hạt, làm sao tôi có thể có được thú vui vừa ăn me vừa phun ra hạt? Với trẻ em, đó là thú vui.

Nhắc tới me đá ko thể ko nhắc tới người anh em thân thiết của nó: hạt me bông. Món này dễ làm nhưng khó ăn hơn vì phải sắm cả hạt và mủ. Nhớ sắm thêm dầu chuối, một tuýp tí xíu nhưng mà thơm cả một mùa, mỗi lần nhỏ một giọt vào ly là lòng thổn thức. Hạt và mủ ngâm nở, cho vào ly, thêm đá, thêm dầu chuối, nhai tưởng tượng cũng thơm. Mùi chuối chín theo ký ức xua tan đi cái nóng oi ả của ngày hè, cùng với những hạt bắp bông gòn dẻo mềm, bùi bùi.

Mãng cầu xiêm

Món ngon nhậu nhẹt ko chỉ vậy, thỉnh thoảng còn đơn giản hơn nhưng vẫn thu hút những người con xa quê. Thời tiết xấu người mỏi mệt, chán ăn, ko muốn ăn, chỉ thèm đá nhưng mà có trái mãng cầu ngâm đường thì ngon tuyệt cú mèo. Lúc đó chưa có máy xay, phải hái mãng cầu để ăn. Trái mãng cầu xiêm to quá, một mình ko ăn hết được nên bọn trẻ phải chia nhau cho vui. Mãng cầu có vị chua chua đặm đà nhưng lại có vị đặc thù, có đường cho đỡ ngán, hôm sau lại thêm miếng sữa nữa, đảm bảo ngồi vừa uống vừa nhai, nhả hột từ lúc nào ko hay. … Cả ngày nhưng mà vẫn thèm.

Ko yêu cầu phải trồng và chăm sóc như mãng cầu, bình bát vẫn khiến người ta nhớ mãi. Bình hoa mọc hoang hoặc gần các ao hồ, dù vắng lặng nhưng vẫn được lũ trẻ nhòm ngó hàng ngày. Giữa cái xanh nhức nhối, cái bát chín vàng nổi trội, làm sao nhưng mà quên được. Nhưng lũ trẻ vẫn thích thăm bát hàng ngày, từ lúc quả còn nhỏ, xanh mướt cho tới lúc lớn nặng, da nhẵn bóng. Hạnh phúc là hạnh phúc vì điều đó.

Ngày qua ngày ngóng chờ, một ngày họ gọi nhau, bát đũa đã sẵn sàng rồi các bạn ơi. Một quả lê được hấp và bẻ nhỏ, ngâm với đá lạnh, quá tuyệt cho một buổi trưa nóng nực. Hương vị của bát nước lèo khó tả, vừa chua chua ngọt ngọt lại hơi chát, hương thơm vương vấn những ngày nhọc nhằn lội ruộng bắt cá. Cầm trên tay cốc chén bát như vừa tỉnh giấc. Thứ quả dân dã đó, có thể sau này sẽ trở thành đặc sản, nhưng sắm mãi ko dễ.

Đá me

Đã nhớ quà miệt vườn thì phải nhớ mãi món quà sông nước. Dọc theo con sông nhỏ tăng trưởng đều đặn hàng ngày, những hàng dừa nước tăng trưởng tốt cho cả lá và trái. Hôm sau, lúc bố đi xuồng đi gỡ lưới, bố nói thấy mấy buồng dừa nước sắp ăn, lòng lũ trẻ hiện thời vui như trẩy hội. Bận ngày nào cũng ba bốn lần chạy ra xem phòng dừa nước lớn hơn một tí. Tới lúc ăn được rồi, phải mất công sức mới ăn được, mất cả ngày ngồi xắt từng trái dừa nước, dùng thìa nạo để được hạt cơm trắng ngà nhỏ cỡ quả nhãn. Một buồng lớn chỉ lấy được một ca cơm dừa nước, phần vỏ còn lại cho vào lò sấy khô. Phải ăn vài phong mới đã mồm, vì dừa nước nhai nghiến ngấu, thêm đá đường có vị thơm ngon đặc thù nhưng mà chỉ dừa nước mới có.

Sau này có món ngon mới, cũng là đặc sản của miền Tây, tùy từng vị trí nhưng mà có. Trái vàng ươm bán nhiều ở chân cầu Cần Thơ, phía Vĩnh Long, tới mùa ko phải người nào cũng mê. Có người nói chua quá, có người chỉ cần nhắc tới hai chữ Thanh Trà là ứa nước miếng. Thanh Trà chọn những quả chín rửa sạch để ăn dần, chỉ cần cỡ hai quả là đủ cho một ly nước mát. Lấy dao sắc gọt sạch vỏ, cho vào ly, dùng thìa múc xôi với đường, nhớ cho thêm một tí muối để xôi được đặm đà hơn. Thêm một tí nước để làm mềm kẹo, sau đó thêm đá bào hoặc đá viên vào và thưởng thức. Nghe nói người ta yêu và nhớ thanh trà bởi hương thơm rất riêng của nó. Một ly trà thanh hòa vị chua chua, ngọt ngọt, mát lạnh của đá như xua tan đi cái nóng.

Dù có đi đâu, về đâu thì quê hương vẫn là miền xanh để nhớ. Dù tới nhà hàng sang trọng nào, người dân địa phương vẫn ko khỏi thèm thuồng hương vị xưa. Thèm những cuộc tán gẫu ồn ĩ cùng bằng hữu bên ly nước hạt mắc khén, bên ly nước đá me thơm nức. Thèm ra vườn tìm mãng cầu, đi khắp xóm tìm bát để mang về dầm đá đầu đường với mấy đứa trẻ trong xóm. Thèm co ro tung tăng trên sân, xúm nhau chẻ từng trái dừa nước để được miếng cơm ngon. Thèm ghé vào lề đường sắm một ký chè, tôi chạy nhanh lại dầm đá mời bố mẹ cùng uống.

Những món quà quê thân yêu để uống và ăn, dẫn dắt ta đi qua mùa hè khó chịu. Những thức ăn này nuôi dưỡng tâm hồn tôi, kì vọng tôi trở lại chơi. Nếu người nào còn nhớ, hãy trở lại, ngồi trên chiếc ghế trước hiên và nhâm nhi ly nước lọc để thấy mình trẻ trung và tươi tỉnh hơn. Mỗi người đều cần một điểm ngừng chân cho những hành trình mới.

Phat Duong


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Quà miệt vườn ăn uống

Video về Quà miệt vườn ăn uống

Wiki về Quà miệt vườn ăn uống

Quà miệt vườn ăn uống

#Quà #miệt #vườn #ăn #uống

[rule_3_plain]

#Quà #miệt #vườn #ăn #uống

xaydunggiadinh.com – Theo thời kì, thứ quà quê đúng vị dần hiếm vì ít còn được chuộng. Đám học trò mê trà sữa và nước ngọt hơn đá me, hột é năm nào.

Biến hóa ngũ cốc thành các món ăn thích mắt 

Lục bình trôi vào… bếp của má

Mắm sút – ăn cả đại dương thu nhỏ

Những món quà quê thân yêu vừa uống vừa ăn dẫn ta đi qua mùa hè nắng nôi khó chịu. Dẫu cái quán nhỏ ko còn, dẫu hàng dừa nước đã thành quá vãng, dẫu mọi thứ đang dần thay đổi nhưng hễ còn nhớ, còn tìm kiếm vẫn còn thời cơ gặp được những thú vui hội ngộ với ký ức mình.Bình bátNgười ta thường ko hay thời kì đang trôi trên những cây cổ thụ lớn, bởi sự sừng sững của chúng khiến những thay đổi mỗi ngày trở thành mỏng dờn như cánh khói. Giống như thời kì đã bị quên mất, ta có đi ngang hàng trăm lần, cây vẫn to lớn rộng tán xòe cành mát rượi. Với những loài cây bụi còn trẻ thì khác. Ta thấy chúng thay đổi mỗi ngày. Chỉ cần vài cơn mưa, chúng đã như thành người ngoài trên trục đường cũ: um tùm với quá nhiều cành lá mới. Cũng bằng cách đó, lúc ta theo những mối lo lớn, ta ko quan tâm ở quê nhà những điều nho nhỏ đã dần ko còn nữa.Ko tìm ra quán nước nhỏ xíu như cái chòi canh vịt nằm dưới chân cầu, nép bên gốc còng già, tôi tấp đại vô một quán, gọi ly đá me thơm mùi khóm ngào, nhai nước đá rào rạo với đậu phộng giòn tan, hỏi thăm cô bán hàng giờ thôn ấp ra sao, người nào còn ở người nào rời đi. Quán nước có nhưng thời cuộc đã yêu cầu mọi thứ phải đẹp hơn, sang hơn, phong phú hơn khiến từ riêng lẻ đã hòa chung với những thứ đại trà ở đâu cũng có. Thứ quà quê đúng vị dần hiếm vì ít còn được chuộng. Đám học trò mê trà sữa và nước ngọt hơn đá me, hột é năm nào.

Thì về nhà tìm lại ký ức xưa. Lúc mùa me tới, đám con trẻ đã chán chê món me chua lè chấm muối, chờ me chín rủ nhau trèo bẻ về lủ khủ cả bọc đầy. Kiếm thêm một trái khóm vườn, vậy là về mè nheo mẹ làm cho hũ me ngào khóm. Me, khóm, đường, đậu phộng, gừng… chừng đó vật liệu làm ra món quà quê vừa ăn vừa uống đã ghiền mấy tháng trời. Ngào trên bếp nóng dậy mùi, dường như khói bếp củi vườn làm mùi vị càng đậm và sâu hơn. Lúc mẹ làm xong, đổ thứ hỗn hợp chua ngọt thành phẩm vô keo thủy tinh, cả đám con trẻ xúm xít ngắm nhìn như nhìn báu vật.Chỉ cần múc vài muỗng, đập nước đá nhuyễn đầy ly, vậy là đã có một buổi nhấp nháp mát thấu trời. Chua từ me, ngọt từ đường được khóm thăng bằng và liên kết lại, thêm mớ đậu phộng rang rắc lên trên, múc một muỗng thấy rôm rả một muỗng. Sau này, mấy chị học thêm món me ngào hột dẻo cũng ngon ko kém nhưng thú vị thì thua; bởi lúc đó me ăn luôn hột, làm sao còn thú vui vừa ăn đá me vừa phun hột vèo vèo? Với con trẻ, vậy mới vui.Nhắc đá me ko thể ko nhắc tới người anh em gắn kết của nó: hột é mủ gòn. Thứ này dễ làm hơn nhưng lại khó có ăn hơn vì cả hột é lẫn mủ gòn phải đi sắm mới có. Nhớ phải sắm thêm dầu chuối, một ống nhỏ xíu xiu nhưng mà chứa cả một mùa thơm, mỗi lần nhỏ một giọt vô ly đã thấy thèm nức nở. Hột é và mủ gòn ngâm nở, bỏ vô ly thêm đá, thêm dầu chuối, vừa nhai vừa tưởng tượng mình cũng đang lừng thơm. Mùi chuối chín đi theo ký ức, xua tan những tháng ngày nóng nực oi nồng của hạ, chung với sừn sựt dai mềm mủ gòn, hột é.Mãng cầu gaiNhững món ngon vừa ăn vừa uống ko chỉ có vậy, nhiều lúc chúng đơn giản hơn nhưng mà vẫn hút hồn đám con trẻ xứ quê. Trời dở dở ương ương hành người mắc mệt, chán ko muốn ăn, chỉ thèm nước đá nhưng mà có trái mãng cầu gai dầm đá đường thì ngon “bá cháy”. Thời đó làm gì đã có máy xay, phải dầm mãng cầu gai ra ăn. Trái mãng cầu gai bự lắm, ăn một mình đâu có hết, đám con trẻ phải chia nhau ăn chung cho vui. Mãng cầu chua gắt nhưng mùi vị đặc thù, có đường giúp vô, sang sang thì thêm miếng sữa, đảm bảo ngồi vừa uống vừa nhai, lâu lâu nhả hột… cả buổi nhưng mà vẫn thòm thèm.Ko yêu cầu phải trồng trọt chăm sóc như mãng cầu, bình bát vẫn khiến người ta nhớ hoài về nó. Bình bát mọc hoang hay gần những ao nước, dù lặng thầm nhưng mà vẫn bị đám trẻ chú ý săm soi từng ngày. Giữa màu xanh nhức nhối, trái bình bát chín vàng nổi lập cập, sao nhưng mà quên được. Nhưng lũ trẻ vẫn thích ra thăm bình bát mỗi ngày, từ hồi trái còn tí xíu, xanh lè tới lúc lớn trọng trọng da căng bóng mơn mởn. Vui là vui vì điều đó.Ngày qua ngày trông ngóng, một bữa nọ cất tiếng gọi nhau, bình bát chín rồi tụi bây ơi. A lê hấp bẻ vô, dầm với đá đường, quá đã cho một trưa nắng nóng. Vị bình bát khó tả, cả chua ngọt và chát cũng nhè nhẹ, thơm vương vấn những ngày lội đồng bắt cá mệt rã người. Ôm ly bình bát dầm trong tay như tỉnh lại. Thứ trái hoang dại đó, nào đâu biết sau này trở thành đặc sản nhưng mà kiếm hoài cũng ko dễ sắm được.Đá meĐã nhớ quà từ vườn nhà thì phải nhớ luôn quà của dòng sông. Dọc theo con sông nhỏ đều đặn lớn ròng mỗi ngày, hàng dừa nước mọc tươi tốt cho cả lá và trái. Bữa nào ba bơi xuồng đi gỡ lưới về nhưng mà nói tao thấy mấy buồng dừa nước sắp ăn được rồi đó bây là lòng tụi con trẻ mừng như trẩy hội. Chộn rộn mỗi ngày, ba bốn lần chạy ra coi buồng dừa nước có bự thêm chút nào chưa. Tới lúc ăn được là hì hục đốn vô, mất cả buổi trời ngồi chẻ từng trái dừa nước ra, dùng muỗng nạo thu được phần cơm trắng ngà nhỏ cỡ trái nhãn. Một buồng lớn chỉ lấy được có một ca tí xíu cơm dừa nước, phần vỏ còn lại đem phơi cho má chụm lửa lò. Phải ăn mấy buồng mới đã mồm, bởi dừa nước nhai sướng răng, thêm đá đường đặc thù ngon mùi vị nhưng mà chỉ dừa nước mới có.Sau này có thêm một món ngon mới, cũng đặc sản miền Tây, nhưng mà tùy chỗ mới kiếm được. Thứ trái màu vàng bán nhiều dưới chân cầu Cần Thơ, phía bên Vĩnh Long, lúc tới mùa ko phải người nào cũng mê. Có người chê nó chua quá, có người chỉ cần nhắc hai chữ thanh trà đã thèm ứa nước miếng. Thanh trà lựa những trái chín rửa sạch để ăn từ từ, chỉ cần cỡ hai trái là đủ cho một ly nước mát.  Lấy dao bén gọt bỏ vỏ cho vô ly, dùng muỗng dầm ra cơm thanh trà nhừ với đường, nhớ thêm chút muối để đặm đà hơn. Thêm xíu nước cho đỡ sệt kẹo, rồi bỏ thêm đá đập nhuyễn hay đá viên nữa là thưởng thức được rồi. Nghe đâu người ta thương nhớ thanh trà vì mùi thơm riêng của nó. Một ly nước thanh trà hòa vị chua, ngọt thêm mát lạnh của nước đá như đẩy lùi những cơn nóng đi xa.Dù cho đi tới đâu, quê nhà vẫn là vùng xanh dấu nhớ. Dù có bước tới hàng quán sang trọng nào, người xứ mình vẫn ko thể thôi cồn cào thèm những hương vị cũ. Thèm ồn ĩ tán gẫu cùng chúng bạn bên ly hột é mủ gòn, bên ly đá me thơm thơm. Thèm được đi vườn kiếm mãng cầu, đi quanh xóm lùng bình bát để đem về dầm đá đường với mấy đứa con trẻ chung xóm. Thèm xúm xít huyên náo cả sân, xúm nhau ngồi chẻ từng trái dừa nước để lấy phần cơm ngon dẻo. Thèm ghé bên đường sắm một ký thanh trà, chạy lẹ về dầm đá mời ba mẹ uống chung.Những món quà quê thân yêu vừa uống vừa ăn, dẫn ta đi qua mùa hè khó chịu. Những thức đó nuôi hồn mình lớn, đợi mình về chơi. Có người nào nhớ thì về, bắc ghế trước hiên nhà ngồi nhai một ly nước quê để thấy mình được trẻ lại và tươi mới hơn. Người nào rồi cũng cần ngừng chân ngơi nghỉ cho những hành trình mới.Phát Dương

#Quà #miệt #vườn #ăn #uống

[rule_2_plain]

#Quà #miệt #vườn #ăn #uống

[rule_2_plain]

#Quà #miệt #vườn #ăn #uống

[rule_3_plain]

#Quà #miệt #vườn #ăn #uống

xaydunggiadinh.com – Theo thời kì, thứ quà quê đúng vị dần hiếm vì ít còn được chuộng. Đám học trò mê trà sữa và nước ngọt hơn đá me, hột é năm nào.

Biến hóa ngũ cốc thành các món ăn thích mắt 

Lục bình trôi vào… bếp của má

Mắm sút – ăn cả đại dương thu nhỏ

Những món quà quê thân yêu vừa uống vừa ăn dẫn ta đi qua mùa hè nắng nôi khó chịu. Dẫu cái quán nhỏ ko còn, dẫu hàng dừa nước đã thành quá vãng, dẫu mọi thứ đang dần thay đổi nhưng hễ còn nhớ, còn tìm kiếm vẫn còn thời cơ gặp được những thú vui hội ngộ với ký ức mình.Bình bátNgười ta thường ko hay thời kì đang trôi trên những cây cổ thụ lớn, bởi sự sừng sững của chúng khiến những thay đổi mỗi ngày trở thành mỏng dờn như cánh khói. Giống như thời kì đã bị quên mất, ta có đi ngang hàng trăm lần, cây vẫn to lớn rộng tán xòe cành mát rượi. Với những loài cây bụi còn trẻ thì khác. Ta thấy chúng thay đổi mỗi ngày. Chỉ cần vài cơn mưa, chúng đã như thành người ngoài trên trục đường cũ: um tùm với quá nhiều cành lá mới. Cũng bằng cách đó, lúc ta theo những mối lo lớn, ta ko quan tâm ở quê nhà những điều nho nhỏ đã dần ko còn nữa.Ko tìm ra quán nước nhỏ xíu như cái chòi canh vịt nằm dưới chân cầu, nép bên gốc còng già, tôi tấp đại vô một quán, gọi ly đá me thơm mùi khóm ngào, nhai nước đá rào rạo với đậu phộng giòn tan, hỏi thăm cô bán hàng giờ thôn ấp ra sao, người nào còn ở người nào rời đi. Quán nước có nhưng thời cuộc đã yêu cầu mọi thứ phải đẹp hơn, sang hơn, phong phú hơn khiến từ riêng lẻ đã hòa chung với những thứ đại trà ở đâu cũng có. Thứ quà quê đúng vị dần hiếm vì ít còn được chuộng. Đám học trò mê trà sữa và nước ngọt hơn đá me, hột é năm nào.

Thì về nhà tìm lại ký ức xưa. Lúc mùa me tới, đám con trẻ đã chán chê món me chua lè chấm muối, chờ me chín rủ nhau trèo bẻ về lủ khủ cả bọc đầy. Kiếm thêm một trái khóm vườn, vậy là về mè nheo mẹ làm cho hũ me ngào khóm. Me, khóm, đường, đậu phộng, gừng… chừng đó vật liệu làm ra món quà quê vừa ăn vừa uống đã ghiền mấy tháng trời. Ngào trên bếp nóng dậy mùi, dường như khói bếp củi vườn làm mùi vị càng đậm và sâu hơn. Lúc mẹ làm xong, đổ thứ hỗn hợp chua ngọt thành phẩm vô keo thủy tinh, cả đám con trẻ xúm xít ngắm nhìn như nhìn báu vật.Chỉ cần múc vài muỗng, đập nước đá nhuyễn đầy ly, vậy là đã có một buổi nhấp nháp mát thấu trời. Chua từ me, ngọt từ đường được khóm thăng bằng và liên kết lại, thêm mớ đậu phộng rang rắc lên trên, múc một muỗng thấy rôm rả một muỗng. Sau này, mấy chị học thêm món me ngào hột dẻo cũng ngon ko kém nhưng thú vị thì thua; bởi lúc đó me ăn luôn hột, làm sao còn thú vui vừa ăn đá me vừa phun hột vèo vèo? Với con trẻ, vậy mới vui.Nhắc đá me ko thể ko nhắc tới người anh em gắn kết của nó: hột é mủ gòn. Thứ này dễ làm hơn nhưng lại khó có ăn hơn vì cả hột é lẫn mủ gòn phải đi sắm mới có. Nhớ phải sắm thêm dầu chuối, một ống nhỏ xíu xiu nhưng mà chứa cả một mùa thơm, mỗi lần nhỏ một giọt vô ly đã thấy thèm nức nở. Hột é và mủ gòn ngâm nở, bỏ vô ly thêm đá, thêm dầu chuối, vừa nhai vừa tưởng tượng mình cũng đang lừng thơm. Mùi chuối chín đi theo ký ức, xua tan những tháng ngày nóng nực oi nồng của hạ, chung với sừn sựt dai mềm mủ gòn, hột é.Mãng cầu gaiNhững món ngon vừa ăn vừa uống ko chỉ có vậy, nhiều lúc chúng đơn giản hơn nhưng mà vẫn hút hồn đám con trẻ xứ quê. Trời dở dở ương ương hành người mắc mệt, chán ko muốn ăn, chỉ thèm nước đá nhưng mà có trái mãng cầu gai dầm đá đường thì ngon “bá cháy”. Thời đó làm gì đã có máy xay, phải dầm mãng cầu gai ra ăn. Trái mãng cầu gai bự lắm, ăn một mình đâu có hết, đám con trẻ phải chia nhau ăn chung cho vui. Mãng cầu chua gắt nhưng mùi vị đặc thù, có đường giúp vô, sang sang thì thêm miếng sữa, đảm bảo ngồi vừa uống vừa nhai, lâu lâu nhả hột… cả buổi nhưng mà vẫn thòm thèm.Ko yêu cầu phải trồng trọt chăm sóc như mãng cầu, bình bát vẫn khiến người ta nhớ hoài về nó. Bình bát mọc hoang hay gần những ao nước, dù lặng thầm nhưng mà vẫn bị đám trẻ chú ý săm soi từng ngày. Giữa màu xanh nhức nhối, trái bình bát chín vàng nổi lập cập, sao nhưng mà quên được. Nhưng lũ trẻ vẫn thích ra thăm bình bát mỗi ngày, từ hồi trái còn tí xíu, xanh lè tới lúc lớn trọng trọng da căng bóng mơn mởn. Vui là vui vì điều đó.Ngày qua ngày trông ngóng, một bữa nọ cất tiếng gọi nhau, bình bát chín rồi tụi bây ơi. A lê hấp bẻ vô, dầm với đá đường, quá đã cho một trưa nắng nóng. Vị bình bát khó tả, cả chua ngọt và chát cũng nhè nhẹ, thơm vương vấn những ngày lội đồng bắt cá mệt rã người. Ôm ly bình bát dầm trong tay như tỉnh lại. Thứ trái hoang dại đó, nào đâu biết sau này trở thành đặc sản nhưng mà kiếm hoài cũng ko dễ sắm được.Đá meĐã nhớ quà từ vườn nhà thì phải nhớ luôn quà của dòng sông. Dọc theo con sông nhỏ đều đặn lớn ròng mỗi ngày, hàng dừa nước mọc tươi tốt cho cả lá và trái. Bữa nào ba bơi xuồng đi gỡ lưới về nhưng mà nói tao thấy mấy buồng dừa nước sắp ăn được rồi đó bây là lòng tụi con trẻ mừng như trẩy hội. Chộn rộn mỗi ngày, ba bốn lần chạy ra coi buồng dừa nước có bự thêm chút nào chưa. Tới lúc ăn được là hì hục đốn vô, mất cả buổi trời ngồi chẻ từng trái dừa nước ra, dùng muỗng nạo thu được phần cơm trắng ngà nhỏ cỡ trái nhãn. Một buồng lớn chỉ lấy được có một ca tí xíu cơm dừa nước, phần vỏ còn lại đem phơi cho má chụm lửa lò. Phải ăn mấy buồng mới đã mồm, bởi dừa nước nhai sướng răng, thêm đá đường đặc thù ngon mùi vị nhưng mà chỉ dừa nước mới có.Sau này có thêm một món ngon mới, cũng đặc sản miền Tây, nhưng mà tùy chỗ mới kiếm được. Thứ trái màu vàng bán nhiều dưới chân cầu Cần Thơ, phía bên Vĩnh Long, lúc tới mùa ko phải người nào cũng mê. Có người chê nó chua quá, có người chỉ cần nhắc hai chữ thanh trà đã thèm ứa nước miếng. Thanh trà lựa những trái chín rửa sạch để ăn từ từ, chỉ cần cỡ hai trái là đủ cho một ly nước mát.  Lấy dao bén gọt bỏ vỏ cho vô ly, dùng muỗng dầm ra cơm thanh trà nhừ với đường, nhớ thêm chút muối để đặm đà hơn. Thêm xíu nước cho đỡ sệt kẹo, rồi bỏ thêm đá đập nhuyễn hay đá viên nữa là thưởng thức được rồi. Nghe đâu người ta thương nhớ thanh trà vì mùi thơm riêng của nó. Một ly nước thanh trà hòa vị chua, ngọt thêm mát lạnh của nước đá như đẩy lùi những cơn nóng đi xa.Dù cho đi tới đâu, quê nhà vẫn là vùng xanh dấu nhớ. Dù có bước tới hàng quán sang trọng nào, người xứ mình vẫn ko thể thôi cồn cào thèm những hương vị cũ. Thèm ồn ĩ tán gẫu cùng chúng bạn bên ly hột é mủ gòn, bên ly đá me thơm thơm. Thèm được đi vườn kiếm mãng cầu, đi quanh xóm lùng bình bát để đem về dầm đá đường với mấy đứa con trẻ chung xóm. Thèm xúm xít huyên náo cả sân, xúm nhau ngồi chẻ từng trái dừa nước để lấy phần cơm ngon dẻo. Thèm ghé bên đường sắm một ký thanh trà, chạy lẹ về dầm đá mời ba mẹ uống chung.Những món quà quê thân yêu vừa uống vừa ăn, dẫn ta đi qua mùa hè khó chịu. Những thức đó nuôi hồn mình lớn, đợi mình về chơi. Có người nào nhớ thì về, bắc ghế trước hiên nhà ngồi nhai một ly nước quê để thấy mình được trẻ lại và tươi mới hơn. Người nào rồi cũng cần ngừng chân ngơi nghỉ cho những hành trình mới.Phát Dương

Phân Mục: Ăn Gì Đi Đâu
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Quà #miệt #vườn #ăn #uống

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button