Ăn Gì Đi Đâu

Tản bộ trên bãi biển bằng xe bò

xaydunggiadinh.com – Cung đường biển chỉ dài khoảng 1km, nhưng cảm giác cảnh vật trước mắt thay đổi chậm rãi theo từng bước chân bò thật thú vị.

Tôi tới biển Cam Bình lần trước hết vào dịp Tết năm 2011. Hôm đó, trời nắng nhưng biển ko trong xanh, sóng vỗ bờ đều đặn, những hàng dương xanh ngắt, biển đẹp hoang vu như một cô gái đang ngủ.

Từ xe bò kéo giỏ

Từ việc kéo thuyền thúng vào bờ, xe bò dần trở thành một dịch vụ du lịch lạ mắt ở biển Cam Bình

Điều khiến tôi nhớ nhất về Cẩm Bình là hình ảnh chiếc xe bò kéo thuyền thúng từ mép biển vào bờ, vào khu tập kết. Anh Minh, một người dân địa phương cho biết: “Nhà nào có thúng vào bãi tức là nhà đó có thúng đi biển”.

Sau đó Minh ra nước ngoài định cư. Mỗi lần nghĩ tới Minh, tôi lại nhớ tới hình ảnh chú xe thúng kéo thúng trên bãi biển Cam Bình giữa trưa nắng. Từ nhiều năm nay, xe bò ko còn dùng để kéo thúng nhưng mà đã được upgrade thành xe chở khách đi dạo. Theo anh Minh, thuở đầu, một số du khách nhìn thấy biển xe bò tót nên tò mò, ngỏ ý muốn trả tiền để được đi thử, sau đó chụp ảnh rồi tung lên Facebook. Cứ tương tự, ngày càng có nhiều người trả tiền đi bộ ra biển bằng xe bò, khiến dịch vụ này trở thành điểm nhấn của du lịch Cam Bình và là nguồn thu nhập của nhiều hộ gia đình.

Sau hơn mười năm, vì chuyện của Minh, tôi mới trở lại vùng biển này. Tôi xuất phát đi La Gi vào buổi tối, nhận phòng và đi tắm biển vào sáng sớm. Năm giờ sáng, như bao làng chài khác, khu vực biển Cam Bình tấp nập tiếng kéo thúng vào bờ, tiếng gọi nhau của ngư gia, tiểu thương hỏi giá, tiếng khách du lịch hào hứng. Tranh thủ ra biển sớm như gia đình mình.

Mặt trời mọc, những chiếc thuyền thúng trở về nơi an nghỉ.

Thú vui lúc sắm hải sản của ngư gia là nhìn thấy những con mực trong suốt, chân ngắn, gai nhọn của tôm bọ ngựa hay bắt gặp một vài loại cá hiếm thấy ở các chợ lớn, siêu thị. …

Điểm trừ là thuyền thúng đánh bắt vào đêm hôm, gần bờ nên hải sản thường nhỏ, ko nhiều chủng loại như ở các chợ. Điểm trừ tiếp theo là giá mềm chỉ dành cho tiểu thương, khách du lịch sắm giá sẽ đắt hơn. Dù sao, quan trọng là hải sản phải tươi. Sau một hồi dạo quanh, chúng tôi cũng sắm được 1kg mực cóc (loại mực nhỏ theo tiếng địa phương), 1kg tôm bọ ngựa và vài con cá đục.

Mặt trời lên cao, số lượng thuyền thúng ít đi và lượng người đổ ra biển cũng nhiều hơn. Những khu chợ hải sản, chợ bán đồ may sẵn và những khu lều cho du khách thuê chỗ ngồi dần phủ kín, sẵn sàng đón khách tới thăm quan, tắm biển.

Hãy tới để trải nghiệm một chuyến du lịch “vô tiền khoáng hậu”

Chợ hải sản trên bờ phục vụ du khách

Lúc mặt trời ló dạng, xe bò kéo khách tới. Khác với những chiếc xe bò kéo thúng trong sự ghi nhớ của tôi, những chiếc xe bò chở khách được tân trang khá nhiều với thùng xe cao, đủ chỗ cho khoảng chục khách du lịch. Giá mỗi khách 20.000 đồng. Theo chị HH, chủ xe bò nhưng mà tôi ngồi, đây là giá thống nhất của dịch vụ này.

Quãng đường để du khách trải nghiệm dịch vụ du ngoạn bằng xe bò kéo dài khoảng 1km cho tổng cộng hai chuyến đi và về. Ko rõ là do bò đi ko nhanh, ko biết sải chân như xe ngựa hay do sức cản của đường cát nhưng mà vận tốc vận chuyển lúc chậm lúc chậm. Quang cảnh trên bãi biển cũng thay đổi chậm tới mức bạn có thể nhìn thấy chuyển động của một con sóng vỗ vào bờ ở phía xa.

Kết thúc chuyến xe bò, chúng tôi ngừng lại ở chợ. Đây là quầy mực nướng với những con mực đã được tẩm ướp sẵn chuyển màu trên bếp than hồng; Đây là những con cá biển tươi được bọc trong giấy bạc… Trong một gian hàng khác, một vị khách đang được mời ăn thử một miếng “chả cá tự làm” nóng sốt trước lúc sắm về làm quà…

Nếu tới lần nữa, chúng tôi sẽ vẫn chọn thức dậy sớm để đón rạng đông trên biển trong lúc chọn sắm hải sản tươi sống và đánh bắt vào đêm muộn. Mặc dù hải sản sắm trực tiếp từ ngư gia có kích thước nhỏ hơn, ko phong phú như ở chợ hải sản ven biển hay chợ làm sẵn này nhưng ít ra vẫn thỏa mãn được cảm giác sắm hải sản. Thuyền đầy ắp tươi ngon.

Ngôi đền của nhiều huyền thoại

Rời Cam Bình, chúng tôi ngừng chân ở Dinh Thầy – Thím (xã Hải Tiến, La Gi, Bình Thuận), di tích kiến ​​trúc nghệ thuật cấp quốc gia năm 1997. Chúng tôi tới thăm vì muốn con em mình tìm hiểu về kiến ​​trúc. kiến trúc, tên gọi cũng như truyền thuyết về hai nhân vật này.

Theo hồ sơ khoa học về di tích Dinh Thầy Thím của Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch Bình Thuận, xưa kia ở tỉnh Quảng Nam có một vị đạo sĩ giàu lòng nhân ái, văn võ song toàn, nhưng vì bị oan nên đã bị xử tội. bởi nhà vua. nên vợ chồng ông lang thang vào Nam tị nạn. Lúc tới Tam Tân (nay là xã Tân Tiến, thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận), hai vợ chồng quyết định ở lại. Từ đó, những truyền thuyết về việc cứu giúp dân làng gặp nạn, bốc thuốc chữa bệnh … dần lan truyền trong nhân dân.

Ly kỳ nhất là câu chuyện về cặp hổ đen – hổ trắng, sau lúc được sư phụ thuần hóa, canh phòng mộ Thầy Thím, hàng năm đào huyệt. Lúc hổ trắng – hổ đen chết, dân làng đã chôn cất ngay sau mộ Thầy – Cô để tưởng nhớ hai con vật trung thành. Ngày nay, hai pho tượng hổ cũng được phục dựng và thờ ở cung điện.

Bảng điều khiển phía trước từ lối vào

Để tri ân công lao của Thầy – Thím, nhân dân địa phương đã chung sức xây dựng đền thờ, nay là cung điện. Trải qua bao năm, nghĩa cử Thầy – Thím vẫn được dân gian lưu truyền. Vì vậy, vào năm vua Thành Thái thứ 18, nhà vua đã xem xét lại việc xử án trước đó và sắc phong cho Sư – Thí là “Chí Đức Tiên sinh, Chí Đức Nương Tôn Thần”.

Dù chỉ là truyền thuyết dân gian nhưng người dân địa phương đều khẳng định Thầy – Thím là nhân vật có thật. Đó là Thầy (chồng) và Thím (vợ), người ta gọi là “Thầy – Thím”. Thầy – Cô ko có con cho tới lúc mất.

Băng qua trục đường rợp bóng cây mát, chúng tôi vào khu dinh thự. Đình Thầy – Thím mang nét cổ truyền với mái ngói đỏ cong vút, các bức phù điêu đắp nổi xung quanh là bức tường thành hình thang vuông. Các công trình kiến ​​trúc chính của Dinh đều quay mặt về hướng Tây gồm: cổng chính, chánh điện, nhà hiền, bình phong, khu lăng Thầy – Thím và một số công trình phụ cận khác. Từ cổng vào chính điện, du khách đi qua một khoảng sân rộng, tới bức bình phong được chạm khắc công phu, tiếp cận tượng Bạch Hổ và Hắc Hổ.

Trong đó, chánh điện, nhà hiền triết… đều sử dụng kiến ​​trúc “tứ trụ” – một mẫu hình kiến ​​trúc tôn giáo rất rộng rãi ở Bình Thuận vào thế kỷ XVII – XVIII. Bốn cột chính ở khu vực trung tâm của cung điện được các nghệ nhân thời bấy giờ tạo hình rất công phu và tinh xảo.

Lăng Thầy – Thím nằm giữa rừng Bàu Thông, cách dinh chừng 3km về phía Tây. Từ dinh có thể đi bộ, đi xe máy hoặc đi xe bò tới khu mộ. Khu lăng tẩm có bốn ngôi mộ phủ cát trắng cao vút xếp thành hai hàng, theo người dân địa phương, hai ngôi mộ phía trước là mộ Thầy – Thím, hai ngôi mộ phía sau là đôi Hắc Hổ – Bạch Hổ. Từ năm 1988, Ban quản lý khu di tích Dinh Thầy – Thím đã cho xây tường đá xung quanh lăng.

Lúc ta cưỡi xe bò trở về phủ, từ xa trời đã khởi đầu ngả chiều, mặt trời dần lặn. Trên bầu trời, từng mảng mây sáng nhấp nhánh. Một mảng nắng vàng đang quyết tâm tỏa sáng trước lúc nhường chỗ cho mặt trăng. Ko gian yên ắng, hoang vu nhưng đẹp tới nao lòng khiến ta muốn thời kì ngừng lại mãi mãi vào khoảnh khắc đấy.

Bài báo và ảnh: Huỳnh Hằng


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Tản bộ trên bãi biển bằng xe bò

Video về Tản bộ trên bãi biển bằng xe bò

Wiki về Tản bộ trên bãi biển bằng xe bò

Tản bộ trên bãi biển bằng xe bò

#Tản #bộ #trên #bãi #biển #bằng #bò

[rule_3_plain]

#Tản #bộ #trên #bãi #biển #bằng #bò

xaydunggiadinh.com – Cung đường biển dài chỉ khoảng 1km nhưng cảm giác cảnh vật trước mắt thay đổi chậm theo từng bước chân lững thững của chú bò thật thú vị.

Xứ sở thần tiên cho người yêu biển

Đi bộ trên biển ở “Tiểu Hạ Long phương Nam”

Lần đầu tôi tới biển Cam Bình vào dịp tết 2011. Hôm đấy, trời đầy nắng nhưng biển ko trong, những đợt sóng đều đặn xô bờ, hàng dương xanh ngát, biển đẹp và hoang vu như người con gái còn đang say giấc.Từ xe bò kéo thúngTừ việc kéo thuyền thúng lên bờ, xe bò dần trở thành dịch vụ du lịch lạ mắt ở biển Cam BìnhĐiều khiến tôi nhớ nhất về Cam Bình là hình ảnh chiếc xe bò kéo thuyền thúng từ mép biển lên bờ, vào khu tập trung. Minh, một người dân địa phương, cho biết: “Nhà nào có xe bò trong sân đồng nghĩa nhà đó có thúng đi biển”.Rồi Minh ra nước ngoài định cư. Mỗi lần nghĩ tới Minh, tôi lại nhớ hình ảnh chiếc xe bò kéo thúng trên bãi biển Cam Bình giữa trưa nắng đấy. Nhiều năm nay, xe bò ko còn dùng để kéo thúng nhưng mà được upgrade thành xe chở khách đi dạo. Theo lời Minh, thuở đầu, vài du khách thấy chiếc xe bò trên biển, tò mò, yêu cầu trả tiền để được đi thử, rồi chụp hình, đăng Facebook. Cứ thế, ngày càng nhiều người trả tiền để dạo biển bằng xe bò, biến dịch vụ này trở thành điểm nhấn của du lịch Cam Bình và thành nguồn thu của nhiều hộ dân.Sau hơn mười năm, vì câu chuyện của Minh, tôi trở lại vùng biển này. Tôi xuất phát tới La Gi vào buổi tối, nhận phòng, rồi sáng sớm cả nhà ra biển. Năm giờ sáng, như bao làng chài khác, khu vực biển Cam Bình tấp nập với tiếng hô kéo thúng vào bờ, tiếng gọi nhau ơi ới của ngư gia, tiếng hỏi giá của tiểu thương và tiếng à ồ thích thú của các du khách tranh thủ tới biển sớm như gia đình tôi. Mặt trời lên cao, những chiếc thuyền thúng trở về nơi nghỉ ngơiCái thú của việc sắm hải sản từ ngư gia là được tận mục sở thị những con mực còn trong suốt, những chiếc chân ngắn tũn loe ngoe của tôm tít hay bắt gặp một vài loại cá hiếm lúc có ở các chợ, siêu thị lớn…Điểm trừ là thuyền thúng đánh bắt trong đêm, gần bờ nên hải sản thường có kích thước nhỏ, ko nhiều chủng loại như ở các chợ. Điểm trừ tiếp theo là mức giá mềm chỉ gần như dành cho tiểu thương, du khách sắm giá sẽ đắt hơn. Dù sao, quan trọng là hải sản còn tươi rói. Sau một vòng dạo đi dạo lại, chúng tôi cũng sắm được 1kg mực cóc (mực nang nhỏ theo tiếng địa phương), 1kg tôm tít và một ít cá đục. Mặt trời lên cao, lượng thuyền thúng cập bờ càng ít và lượng người đổ ra biển càng nhiều. Khu chợ hải sản, khu chợ bán đồ chế biến sẵn và những chiếc lều để du khách thuê ghế ngồi dần phủ kín, sẵn sàng đón khách tới thăm và tắm biển.Tới trải nghiệm du lịch có “một ko hai”Khu chợ hải sản ngay bờ phục vụ du kháchTrời sáng dần, những chiếc xe bò kéo khách cũng xuất hiện. Khác với những chiếc xe bò kéo thúng trong ký ức của tôi, xe bò chở khách được cải tạo khá nhiều với thùng xe cao, đủ chỗ cho khoảng mười du khách. Mỗi khách giá 20.000 đồng. Theo lời chị H.H., chủ chiếc xe bò tôi ngồi thì đây là giá thống nhất của dịch vụ này.Quãng đường để du khách trải nghiệm dịch vụ du ngoạn bằng xe bò kéo dài khoảng 1km cho tổng hai lượt đi và về. Ko rõ do những chú bò ko đi nhanh, ko biết sải vó như xe ngựa hoặc lực cản của trục đường cát, nhưng mà vận tốc vận chuyển cứ chậm rãi, từ tốn. Quang cảnh trên bãi biển cũng thay đổi chậm tới mức bạn có thể nhìn thấy sự chuyển động của một con sóng đang vỗ vào bờ từ xa.Kết thúc chuyến xe bò, chúng tôi tạt sang khu chợ. Này là gian hàng mực nướng với những chú mực ướp sẵn đang chuyển màu trên bếp than hồng; này là những con cá biển tươi được gói trong giấy bạc… Ở gian hàng khác, một du khách đang được mời thử miếng “chả cá nhà làm” nóng sốt trước lúc sắm về làm quà… Nếu có tới lần nữa, chúng tôi vẫn sẽ chọn dậy sớm để vừa đón rạng đông trên biển vừa chọn sắm hải sản tươi vừa được đánh bắt buổi khuya. Dù những loại hải sản sắm trực tiếp từ ngư gia có kích thước nhỏ hơn, ko phong phú như ở khu vực chợ hải sản sát biển hay khu chợ chế biến sẵn này, ít nhất điều đó vẫn làm thỏa mãn cảm giác sắm hải sản tại ghe đầy tươi ngon. Ngôi đền nhiều truyền thuyết Rời Cam Bình, chúng tôi ghé vào Dinh Thầy – Thím (xã Hải Tiến, La Gi, Bình Thuận), một di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia năm 1997. Chúng tôi viếng thăm vì muốn các con được tìm hiểu về kiến trúc, tên gọi cũng như những truyền thuyết về hai nhân vật này.Theo hồ sơ khoa học về di tích Dinh Thầy Thím của Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch Bình Thuận, ngày xưa ở tỉnh Quảng Nam có một đạo sĩ giàu lòng nhân ái, võ thuật hơn người nhưng vì bị vua xét xử oan nên cùng vợ phiêu bạt vào phương Nam tị nạn. Lúc tới Tam Tân (nay là xã Tân Tiến, thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận), vợ chồng họ quyết định ở lại. Từ đó, những truyền thuyết về việc cứu giúp dân làng gặp nạn, bốc thuốc chữa bệnh… dần lan truyền trong dân gian.Ly kỳ nhất là câu chuyện về một vài hắc hổ – bạch hổ, sau lúc được thầy cảm hóa, đã canh phòng phần mộ của Thầy -Thím, tảo phần hằng năm. Lúc bạch hổ – hắc hổ tạ thế, dân làng chôn cất ngay sau mộ Thầy – Thím để tưởng nhớ hai con vật tận trung. Ngày nay, hai tượng hổ cũng được tái dựng và cúng bái tại dinh.Bức bình phong mặt từ cổng vàoĐể ghi ơn công đức Thầy – Thím, người dân địa phương chung sức lập đền thờ, nay là dinh. Qua năm tháng, nghĩa cử của Thầy – Thím vẫn được dân gian lưu truyền. Thế nên tới đời vua Thành Thái năm thứ 18, nhà vua đã xem xét lại án xử trước đây và sắc phong cho Thầy – Thím là “Chí Đức Tiên Sinh, Chí Đức Nương Nương Tôn Thần”.Dù chỉ là truyền thuyết dân gian nhưng dân địa phương đều khẳng định Thầy – Thím là nhân vật có thật. Đó là Thầy (người chồng) và Thím (người vợ), được người dân gọi tắt “Thầy – Thím”. Thầy – Thím ko có con cho tới lúc mất. Băng qua quãng đường mát rượi bóng cây, chúng tôi tiến vào khu vực dinh. Dinh Thầy – Thím mang đậm nét cổ truyền với mái ngói đỏ cong vút, những hình tượng đắp nổi được xung quanh bởi một bức tường hình thang vuông. Các công trình kiến trúc chính của Dinh đều trở lại hướng tây, gồm: cổng chính, chánh điện, nhà tiền hiền, bình phong, khu mộ Thầy – Thím và một số công trình phụ cận khác. Từ cổng tới chánh điện, du khách đi qua một sân rộng, tới bình phong được chạm trổ tinh xảo, tiếp cận tượng Bạch Hổ và Hắc Hổ.Trong đó, chính điện, nhà tiền hiền… đều sử dụng lối kiến trúc “tứ trụ” – một mẫu hình kiến trúc tôn giáo rất rộng rãi ở Bình Thuận thế kỷ XVII – XVIII. Bốn cột chính ở khu vực trung tâm dinh được các nghệ nhân thời bấy giờ trau chuốt và tạo dáng rất tinh tế. Mộ Thầy – Thím tọa lạc giữa khu rừng Bàu Thông, cách dinh khoảng 3km về phía tây. Từ dinh, bạn có thể đi bộ, chạy xe máy hay ngồi xe bò tới mộ. Khu mộ có bốn nấm mồ đắp bằng cát trắng vút cao thành hai hàng, theo người dân địa phương thì hai mộ phía trước là mộ Thầy – Thím, hai mộ phía sau là đôi Hắc Hổ – Bạch Hổ. Từ năm 1988, ban quản lý Khu di tích Dinh Thầy – Thím đã xây thêm một bức tường thành bằng đá bao bọc lấy khu mộ.Lúc chúng tôi ngồi xe bò quay trở lại dinh, từ xa, trời khởi đầu ngả về chiều, mặt trời dần lặn. Trên bầu trời, từng mảng mây ánh màu rực rỡ. Một vạt nắng vàng như đang tranh thủ chiếu sáng trước lúc nhường chỗ cho mặt trăng. Ko gian yên tĩnh, hoang vu nhưng mà đẹp tới mức khiến ta như muốn thời kì ngừng lại mãi ở khoảnh khắc đó. Bài và ảnh: Huỳnh Hằng

#Tản #bộ #trên #bãi #biển #bằng #bò

[rule_2_plain]

#Tản #bộ #trên #bãi #biển #bằng #bò

[rule_2_plain]

#Tản #bộ #trên #bãi #biển #bằng #bò

[rule_3_plain]

#Tản #bộ #trên #bãi #biển #bằng #bò

xaydunggiadinh.com – Cung đường biển dài chỉ khoảng 1km nhưng cảm giác cảnh vật trước mắt thay đổi chậm theo từng bước chân lững thững của chú bò thật thú vị.

Xứ sở thần tiên cho người yêu biển

Đi bộ trên biển ở “Tiểu Hạ Long phương Nam”

Lần đầu tôi tới biển Cam Bình vào dịp tết 2011. Hôm đấy, trời đầy nắng nhưng biển ko trong, những đợt sóng đều đặn xô bờ, hàng dương xanh ngát, biển đẹp và hoang vu như người con gái còn đang say giấc.Từ xe bò kéo thúngTừ việc kéo thuyền thúng lên bờ, xe bò dần trở thành dịch vụ du lịch lạ mắt ở biển Cam BìnhĐiều khiến tôi nhớ nhất về Cam Bình là hình ảnh chiếc xe bò kéo thuyền thúng từ mép biển lên bờ, vào khu tập trung. Minh, một người dân địa phương, cho biết: “Nhà nào có xe bò trong sân đồng nghĩa nhà đó có thúng đi biển”.Rồi Minh ra nước ngoài định cư. Mỗi lần nghĩ tới Minh, tôi lại nhớ hình ảnh chiếc xe bò kéo thúng trên bãi biển Cam Bình giữa trưa nắng đấy. Nhiều năm nay, xe bò ko còn dùng để kéo thúng nhưng mà được upgrade thành xe chở khách đi dạo. Theo lời Minh, thuở đầu, vài du khách thấy chiếc xe bò trên biển, tò mò, yêu cầu trả tiền để được đi thử, rồi chụp hình, đăng Facebook. Cứ thế, ngày càng nhiều người trả tiền để dạo biển bằng xe bò, biến dịch vụ này trở thành điểm nhấn của du lịch Cam Bình và thành nguồn thu của nhiều hộ dân.Sau hơn mười năm, vì câu chuyện của Minh, tôi trở lại vùng biển này. Tôi xuất phát tới La Gi vào buổi tối, nhận phòng, rồi sáng sớm cả nhà ra biển. Năm giờ sáng, như bao làng chài khác, khu vực biển Cam Bình tấp nập với tiếng hô kéo thúng vào bờ, tiếng gọi nhau ơi ới của ngư gia, tiếng hỏi giá của tiểu thương và tiếng à ồ thích thú của các du khách tranh thủ tới biển sớm như gia đình tôi. Mặt trời lên cao, những chiếc thuyền thúng trở về nơi nghỉ ngơiCái thú của việc sắm hải sản từ ngư gia là được tận mục sở thị những con mực còn trong suốt, những chiếc chân ngắn tũn loe ngoe của tôm tít hay bắt gặp một vài loại cá hiếm lúc có ở các chợ, siêu thị lớn…Điểm trừ là thuyền thúng đánh bắt trong đêm, gần bờ nên hải sản thường có kích thước nhỏ, ko nhiều chủng loại như ở các chợ. Điểm trừ tiếp theo là mức giá mềm chỉ gần như dành cho tiểu thương, du khách sắm giá sẽ đắt hơn. Dù sao, quan trọng là hải sản còn tươi rói. Sau một vòng dạo đi dạo lại, chúng tôi cũng sắm được 1kg mực cóc (mực nang nhỏ theo tiếng địa phương), 1kg tôm tít và một ít cá đục. Mặt trời lên cao, lượng thuyền thúng cập bờ càng ít và lượng người đổ ra biển càng nhiều. Khu chợ hải sản, khu chợ bán đồ chế biến sẵn và những chiếc lều để du khách thuê ghế ngồi dần phủ kín, sẵn sàng đón khách tới thăm và tắm biển.Tới trải nghiệm du lịch có “một ko hai”Khu chợ hải sản ngay bờ phục vụ du kháchTrời sáng dần, những chiếc xe bò kéo khách cũng xuất hiện. Khác với những chiếc xe bò kéo thúng trong ký ức của tôi, xe bò chở khách được cải tạo khá nhiều với thùng xe cao, đủ chỗ cho khoảng mười du khách. Mỗi khách giá 20.000 đồng. Theo lời chị H.H., chủ chiếc xe bò tôi ngồi thì đây là giá thống nhất của dịch vụ này.Quãng đường để du khách trải nghiệm dịch vụ du ngoạn bằng xe bò kéo dài khoảng 1km cho tổng hai lượt đi và về. Ko rõ do những chú bò ko đi nhanh, ko biết sải vó như xe ngựa hoặc lực cản của trục đường cát, nhưng mà vận tốc vận chuyển cứ chậm rãi, từ tốn. Quang cảnh trên bãi biển cũng thay đổi chậm tới mức bạn có thể nhìn thấy sự chuyển động của một con sóng đang vỗ vào bờ từ xa.Kết thúc chuyến xe bò, chúng tôi tạt sang khu chợ. Này là gian hàng mực nướng với những chú mực ướp sẵn đang chuyển màu trên bếp than hồng; này là những con cá biển tươi được gói trong giấy bạc… Ở gian hàng khác, một du khách đang được mời thử miếng “chả cá nhà làm” nóng sốt trước lúc sắm về làm quà… Nếu có tới lần nữa, chúng tôi vẫn sẽ chọn dậy sớm để vừa đón rạng đông trên biển vừa chọn sắm hải sản tươi vừa được đánh bắt buổi khuya. Dù những loại hải sản sắm trực tiếp từ ngư gia có kích thước nhỏ hơn, ko phong phú như ở khu vực chợ hải sản sát biển hay khu chợ chế biến sẵn này, ít nhất điều đó vẫn làm thỏa mãn cảm giác sắm hải sản tại ghe đầy tươi ngon. Ngôi đền nhiều truyền thuyết Rời Cam Bình, chúng tôi ghé vào Dinh Thầy – Thím (xã Hải Tiến, La Gi, Bình Thuận), một di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia năm 1997. Chúng tôi viếng thăm vì muốn các con được tìm hiểu về kiến trúc, tên gọi cũng như những truyền thuyết về hai nhân vật này.Theo hồ sơ khoa học về di tích Dinh Thầy Thím của Sở Văn hóa – Thể thao và Du lịch Bình Thuận, ngày xưa ở tỉnh Quảng Nam có một đạo sĩ giàu lòng nhân ái, võ thuật hơn người nhưng vì bị vua xét xử oan nên cùng vợ phiêu bạt vào phương Nam tị nạn. Lúc tới Tam Tân (nay là xã Tân Tiến, thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận), vợ chồng họ quyết định ở lại. Từ đó, những truyền thuyết về việc cứu giúp dân làng gặp nạn, bốc thuốc chữa bệnh… dần lan truyền trong dân gian.Ly kỳ nhất là câu chuyện về một vài hắc hổ – bạch hổ, sau lúc được thầy cảm hóa, đã canh phòng phần mộ của Thầy -Thím, tảo phần hằng năm. Lúc bạch hổ – hắc hổ tạ thế, dân làng chôn cất ngay sau mộ Thầy – Thím để tưởng nhớ hai con vật tận trung. Ngày nay, hai tượng hổ cũng được tái dựng và cúng bái tại dinh.Bức bình phong mặt từ cổng vàoĐể ghi ơn công đức Thầy – Thím, người dân địa phương chung sức lập đền thờ, nay là dinh. Qua năm tháng, nghĩa cử của Thầy – Thím vẫn được dân gian lưu truyền. Thế nên tới đời vua Thành Thái năm thứ 18, nhà vua đã xem xét lại án xử trước đây và sắc phong cho Thầy – Thím là “Chí Đức Tiên Sinh, Chí Đức Nương Nương Tôn Thần”.Dù chỉ là truyền thuyết dân gian nhưng dân địa phương đều khẳng định Thầy – Thím là nhân vật có thật. Đó là Thầy (người chồng) và Thím (người vợ), được người dân gọi tắt “Thầy – Thím”. Thầy – Thím ko có con cho tới lúc mất. Băng qua quãng đường mát rượi bóng cây, chúng tôi tiến vào khu vực dinh. Dinh Thầy – Thím mang đậm nét cổ truyền với mái ngói đỏ cong vút, những hình tượng đắp nổi được xung quanh bởi một bức tường hình thang vuông. Các công trình kiến trúc chính của Dinh đều trở lại hướng tây, gồm: cổng chính, chánh điện, nhà tiền hiền, bình phong, khu mộ Thầy – Thím và một số công trình phụ cận khác. Từ cổng tới chánh điện, du khách đi qua một sân rộng, tới bình phong được chạm trổ tinh xảo, tiếp cận tượng Bạch Hổ và Hắc Hổ.Trong đó, chính điện, nhà tiền hiền… đều sử dụng lối kiến trúc “tứ trụ” – một mẫu hình kiến trúc tôn giáo rất rộng rãi ở Bình Thuận thế kỷ XVII – XVIII. Bốn cột chính ở khu vực trung tâm dinh được các nghệ nhân thời bấy giờ trau chuốt và tạo dáng rất tinh tế. Mộ Thầy – Thím tọa lạc giữa khu rừng Bàu Thông, cách dinh khoảng 3km về phía tây. Từ dinh, bạn có thể đi bộ, chạy xe máy hay ngồi xe bò tới mộ. Khu mộ có bốn nấm mồ đắp bằng cát trắng vút cao thành hai hàng, theo người dân địa phương thì hai mộ phía trước là mộ Thầy – Thím, hai mộ phía sau là đôi Hắc Hổ – Bạch Hổ. Từ năm 1988, ban quản lý Khu di tích Dinh Thầy – Thím đã xây thêm một bức tường thành bằng đá bao bọc lấy khu mộ.Lúc chúng tôi ngồi xe bò quay trở lại dinh, từ xa, trời khởi đầu ngả về chiều, mặt trời dần lặn. Trên bầu trời, từng mảng mây ánh màu rực rỡ. Một vạt nắng vàng như đang tranh thủ chiếu sáng trước lúc nhường chỗ cho mặt trăng. Ko gian yên tĩnh, hoang vu nhưng mà đẹp tới mức khiến ta như muốn thời kì ngừng lại mãi ở khoảnh khắc đó. Bài và ảnh: Huỳnh Hằng

Phân Mục: Ăn Gì Đi Đâu
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Tản #bộ #trên #bãi #biển #bằng #bò

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button