Gia Đình

Tết trung thu của những đứa con xa mẹ

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Tết trung thu của những đứa con xa mẹ

phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết về gia đình khác tại đây => Gia Đình

Ko chỉ mẹ tôi, dì Bảy của tôi cũng gọi điện cho tôi, vài ngày một lần, dù trước đây một năm gọi vài lần. Qua điện thoại, tôi thấy dì tôi rơi nước mắt lúc kể về cuộc “chia ly” nhưng bà xem trên ti vi hay mạng xã hội. “Xấu quá”, dì tôi than vãn rồi lại bật khóc.

Tôi thường lấp đầy cảm giác đó bằng một câu hỏi khác, nhưng sau đó những người già ở nhà luôn lo lắng rằng có điều gì đó ko ổn xảy ra với họ hoặc con cái của họ. “Đường đã xa xưa nay càng xa do dịch bệnh”, mẹ tôi hiểu rằng khả năng chúng tôi có thể gặp nhau như đã hứa vài tháng một lần là ko thể vào lúc này.

Tôi xa mẹ tròn 18 năm kể từ lúc vào TP.HCM học. Đó cũng là một nửa thời kì tôi đã sống trên toàn cầu này. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc mẹ con tôi muốn gặp nhau nhưng ko được như hiện giờ. Đàn ông tôi chưa hiểu chuyện lắm, 3 tuổi, đang ở với ông nội, nhưng trong mỗi cuộc gọi, cháu thường nói “nhớ bố nhiều”.

Tôi thấy thương con vì phải xa bố và cũng thương mình vì phải xa mẹ. Tất nhiên, tôi biết rằng con tôi ko thiếu tình yêu của tôi cũng như tôi ko thiếu tình yêu của mẹ, dù chúng tôi ở xa nhau hàng nghìn cây số.



{từ khóa}
TS Đặng Minh Hiếu gửi lời bình yên tới mẹ ở quê nhà Quảng Nam bình những hình ảnh khốn cùng nơi tiền tuyến.

Trong cuộc trò chuyện đêm khuya của chúng tôi, tôi xin chúc bà Đắc, một đồng hương dồi dào sức khỏe. Mẹ cũng phải xa con, em trai út Đặng Minh Hiếu là lang y Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM, nụ cười lay động số đông mạng lúc anh cùng chiến tuyến tự nguyện lên Bắc Giang làm. chống dịch. Những ngày này, lang y Hiếu cũng đang cùng đồng nghiệp chăm sóc bệnh nhân Covid-19 lúc bệnh lây lan nhanh tại TP.HCM.

“Mẹ thương nó lắm con ạ, chăm sóc nó quá”, mẹ lang y Hiếu nói với tôi. Tôi biết, đó cũng là nỗi lòng của những bậc phụ huynh khác có con tham gia chống dịch nơi tuyến đầu hoặc có con vùng dịch.

Tôi và Hiếu đều hiểu rằng, lúc này, món quà lớn nhất nhưng tôi dành cho bố mẹ và những người thân yêu của mình chính là sự bình yên. Bạn hữu tôi những ngày này vẫn hỏi nhau “có sao ko”. Tôi chỉ có thể trả lời “hiện giờ ổn”, vì tôi ko biết ngày mai sẽ thế nào. Căn bệnh này đã xâm nhập sâu rộng trong số đông với số ca truyền nhiễm theo biểu đồ tăng dần, có lúc xẹp nhưng vẫn ở mức cao.

Ở nhà, mẹ tôi lo lắng nhưng vẫn trấn an tôi bằng cách “đêm nào mẹ cũng tụng kinh cầu bình yên cho tôi và Sài Gòn”. Về đạo hiếu, có ca dao: “Mỗi đêm mỗi tối thắp đèn trời / Cầu cho cha mẹ sống mãi bên con”. Nhưng trong đợt dịch, các bậc phụ huynh ở xa về thắp hương cầu trời phù trợ cho các cháu ở TP.HCM ko gặp trở ngại gì.

Trước cái chết, người nào nhưng ko sợ. Nhưng rồi, người nào cũng sẽ phải đương đầu với nó vì nó sẽ xảy ra với họ hoặc những người thân yêu của họ. Thuở nhỏ, tôi đã từng cầu trời Phật “cho mẹ và bà vạn thọ trăm tuổi, con xin cho mẹ và bà trọn đời”.

Tôi nghĩ nỗi sợ mất mát và tình yêu đã thôi thúc tôi nguyện cầu mặc dù lúc đó tôi ko biết gì nhiều. Nhưng rồi bà tôi cũng mất ở tuổi 70 do bệnh hiểm nghèo. Lần trước hết, tôi cảm thấy mình đã đánh mất một thứ gì đó quý giá và cảm thấy nỗi đau ko thể chịu đựng được, dường như ko thể vượt qua được.

May mắn thay, thời kì đã chữa lành nỗi đau đó. Tôi rất yêu bà tôi và đã nguôi ngoai hoàn toàn nỗi đau đó lúc biết phản ánh “người thân của tôi chưa chết nhưng đang hiện hữu trong một hình hài mới”.

HT.Thích Trí Quảng, Phó Chủ tịch Hội đồng Chứng minh GHPGVN có dạy rằng: “Lúc chết tức là thay áo cũ”. Những người nào hiểu triết lý tương tục trong lời dạy đó, thấm thía lời giảng giải về cái chết của thiền sư Thích Nhất Hạnh – “Mây ko mất tích nhưng biểu thị thành mưa” – có nhẽ sẽ vơi bớt nỗi đau. động lòng trước cái chết của người thân, ko còn quá lo sợ về cái chết của chính mình sẽ tới một lúc nào đó.

Tôi đã nhiều lần nghĩ tới cái chết và hàng ngày vẫn đọc câu “thần chú”: Nếu tôi chỉ còn một ngày để sống, thì tôi phải sống ngày đó thật hạnh phúc.

Thực sự, lúc chúng ta luôn nghĩ rằng cuộc đời ngắn ngủi và sẽ chết bất kỳ lúc nào, chúng ta sẽ sống tốt hơn, tích cực hơn mỗi ngày. Trong những gạch đầu dòng đó, sống tốt và tích cực bao gồm việc tôi sẽ quan tâm nhiều hơn tới những người thân yêu của mình.

Mẹ tôi sợ tôi chết nên ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm để chúng tôi có thể gặp nhau. Cô tôi ít gọi điện cho tôi nhưng cũng gọi điện san sớt chuyện này chuyện kia ở quê, bộc bạch tình cảm với đứa cháu xa quê.

Tôi nghĩ đó là những điều khiến nhiều người giật thột trong thời khắc dịch bệnh lan rộng như hiện nay. Có vẻ như Covid-19 đã nhắc nhở mọi người về tình mến thương và sự quan tâm, đừng quên đó là điều đáng quý trên cuộc đời này.

Rất nhiều lúc chúng ta ko quan tâm tới người nào đó cho tới lúc họ bị ốm hoặc ko còn nữa. Nhưng rồi, giữa một lối sống tất bật, chúng ta nhanh chóng quên đi cảm giác tội vạ vì sự bất cẩn đó. Covid-19 giúp làm nổi trội một bài học nhưng tôi dễ quên trước đây.

Tháng 7 âm lịch được quy là mùa báo hiếu, rộng hơn là mùa đền ơn đáp nghĩa. Tháng tám âm lịch là mùa sum vầy với Tết Trung thu. Tôi gọi đó là những mùa mến thương. Lúc yêu người nào đó chúng ta sẽ quan tâm tới họ, đó là một sự tận hưởng vì khoảnh khắc đó chúng ta cũng đang hạnh phúc.

Kết nối những ngày này cứng cáp là ko còn tình yêu. Một lời thăm hỏi, một cuộc điện thoại của con cái đối với cha mẹ và trái lại là một chiếc máy bơm ôxy ý thức để mỗi người dù ở xa nhau cũng ko thấy không thở được vì những bộn bề toan lo.

“Em đừng lo, dịch sẽ ổn. Em sẽ tự chăm sóc bản thân theo nguyên tắc 5K. Em đã tiêm đủ hai mũi vắc xin rồi, nếu bị nhiễm thì sẽ nhẹ hơn … Trung thu năm sau, em sẽ về. cho mẹ tôi. ” Vì tình mến thương, tôi đã lấp đầy những lo lắng của mẹ bằng những tin vui như thế và những lời cam kết êm đềm.

Trung thu này, tôi chỉ có thể dành cho mẹ thật nhiều, một tẹo bình yên trong “vùng đỏ”.

Lưu Đình Long

Tết Trung thu vào mùa sôi động: Rước đèn online, phá cỗ online

Tết Trung thu vào mùa sôi động: Rước đèn trực tuyến, phá cỗ trực tuyến

Trung thu rước đèn đi chơi … Nhưng đó là mọi năm, ko phải năm 2021! Với Hà Nội thân yêu, tôi vẫn mong tất cả chúng ta sẽ cùng nhau đón Tết một cách đặc thù nhưng an toàn.

Gia đình Việt ở Nhật làm bánh trung thu để vơi đi nỗi nhớ nhà

Gia đình Việt ở Nhật làm bánh trung thu để vơi đi nỗi nhớ nhà

Dù xa quê đã gần 10 năm nhưng cứ tới Tết Trung thu, vợ chồng chị Hảo lại tổ chức cho các con phá cỗ theo phong tục của người Việt.


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Tết trung thu của những đứa con xa mẹ

Video về Tết trung thu của những đứa con xa mẹ

Wiki về Tết trung thu của những đứa con xa mẹ

Tết trung thu của những đứa con xa mẹ

#Tết #trung #thu #của #những #đứa #con #mẹ

[rule_3_plain]

#Tết #trung #thu #của #những #đứa #con #mẹ

[rule_1_plain]

#Tết #trung #thu #của #những #đứa #con #mẹ

[rule_2_plain]

#Tết #trung #thu #của #những #đứa #con #mẹ

[rule_2_plain]

#Tết #trung #thu #của #những #đứa #con #mẹ

[rule_3_plain]

#Tết #trung #thu #của #những #đứa #con #mẹ

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Tết trung thu của những đứa con xa mẹ

có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Tết trung thu của những đứa con xa mẹ

bên dưới để chúng tôi có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Xây Dựng Gia Đình

Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Tết #trung #thu #của #những #đứa #con #mẹ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button