Gia Đình

Thành phố thương nhớ quay quắt những buổi sáng tắc đường, khói bụi.

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Thị thành thương nhớ quay quắt những buổi sáng tắc đường, khói bụi.

phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết về gia đình khác tại đây => Gia Đình

Xuân ăn ngon lành, rồi đặt miếng bánh mì lên đĩa, nói: “Mẹ ko ăn nữa, con sẽ ko lớn nữa”. Nhỏ Lam phá lên cười: “Ơ Thanh, em xin lỗi Xuân, em ăn xong vẫn hơi sợ mập. Em chụp lại và đăng lên Facebook cho vừa lòng chị”.

Đâu đó, một góc quán rộn ràng tiếng cười nói của ba cô nàng công sở. Chiều hôm đó, một buổi chiều để tránh đi sắm sửa, Xuân cùng nhóm bạn lang thang khắp khu sắm sửa, quyết định sắm ba bộ đồng phục độc nhất vô nhị vô nhị.

Nhỏ Lam rất tinh mắt, giữa vô số quần áo xen kẽ với hàng loạt câu chào hỏi rôm rả, cô “tia” một chiếc váy xanh ở trên cùng. Thanh thích màu xám, lại từ chối chiếc váy xanh này nên Lâm dám thách: “Nếu em làm được bài thơ có màu xanh trong đó, anh sẽ tha cho em”.

“Tôi ko đồng hành một trục đường

Cỏ khô đầy chân bạn

Gió chiều tóc rối.

Lúc nào cỏ sẽ xanh? “

Xuân đáp, ko phải vì Thanh thích thú màu xám, nhưng vì chiếc áo tím tím bay phất phới trên cột điện kia. Là một cô gái Huế, mọi thứ màu tím đều có sức quyến rũ tuyệt vời đối với Xuân, bất kể vì lý do gì.



{từ khóa}
Ảnh: Hà Nguyễn.

Lâm lại nói đùa: “Bạn nào đọc được bài thơ Màu tím thì chúng mình sắm nhé”.

“Sáng nào anh ghé qua?

Áo sơ mi của tôi rất tím với màu hoa cà

Làm tôi hoang mang nhiều ngày

Ước gì chúng ta ko bao giờ xa nhau … “

Chiều hôm đó, gia đình Xuân sắm ba chiếc áo dài màu hồng phấn. Ngày hôm sau tại văn phòng, họ làm hồng một góc phòng.

Sau mấy năm, ba cô gái mới thực sự “trở về khác hẳn” như trong câu thơ của Xuân. Xuân bận tới mức ko có thời kì để hỏi và tự hỏi “vì sao?”. Xuân hứa sẽ trì hoãn cho tới lúc rảnh rỗi để tìm câu trả lời.

Và rồi… Thanh xuân thực sự tự do, theo cách nhưng ko người nào muốn. Hồ Chí Minh khoảng cách!

Những ngày này, dần trôi qua những buổi chiều mưa, Xuân thấy nhớ những ngày nắng nóng cùng “đồng bọn” chạy khắp phố phường trốn việc. Những tháng ngày đó đã trôi qua, Xuân và các bạn đã tự trách mình rất nhiều lúc đi dạo. Đây là TP.HCM nắng nóng, khói bụi, kẹt xe… nhưng tôi ko biết rằng mình đã trải qua những tháng ngày hạnh phúc.

Để rồi hôm nay, lúc một “cơn gió” lướt qua, góc phố, trục đường, cành cây, ngọn cỏ, thị thành chẳng thèm quay đầu lại, lòng người như bừng tỉnh, ngậm ngùi.

Có người nào còn nhớ cảnh tắc đường buổi sáng vừa đi làm vừa nũng nịu ko? Có người nào còn nhớ những cuộc họp tranh luận sôi nổi đó ko? Có người nào còn nhớ những bữa cơm trưa văn phòng đầy ắp những câu chuyện trên trời dưới đất ko? Có người nào nhớ …

Những thước phim chầm chậm quay trở lại, đưa Xuân trở lại với bao trục đường bình dị ngày nào đã đi qua và cả về lý do mơ hồ nhưng anh và Lâm “tìm kiếm” nhau. Xuân nhận dự án khó, những buổi sắm sửa, hát hò, tán phễu thưa dần. Xuân và bạn ko cố ý, nhưng công việc và cuộc sống đã đẩy tình bạn đi một cách vô tình và kéo hiểu lầm vô tình lại gần.

Còn nhớ chiều hôm đó, Xuân trở về văn phòng sau một buổi sáng mỏi mệt ở một chi nhánh khác. Cô mở cửa bước vào căn phòng thiếu ánh sáng nhưng mát rượi, thoải mái. Xuân ủ rũ đoán chắc là Lâm và Thành đang nghỉ trưa. Nhưng ko, tôi là nhỏ Lam, đang khóc dưới gầm bàn.

Nó đã thất bại. Ko biết có phải vì khóc nhiều nhưng Thanh sợ bỏ chạy ko nhưng chỉ nghe Lâm than vãn: “Thanh đói quá nên về nhà đi, về ăn rau, củ theo khẩu phần giảm cân. ” Rồi mưa gió cho nhỏ Lam hiện thời, người nào chịu?

Thanh xuân ko còn người nào. Lâm nũng nịu: “Đưa em ra tiệm lấy xe, anh đang gửi vào sửa”. “Ừ, nhưng bạn chân dài phải chở, mình chân ngắn sao đỡ xe?”. Đó chắc hẳn là lần cuối cùng họ thành thật với nhau.

Tiếng còi xe cứu thương ngoài đường kéo Xuân về với thực tại, thực tại của thị thành giờ thương. HCM, trong nỗi niềm đó, vẫn khiến Xuân và bao người tiếc nuối, nâng niu những khoảnh khắc đời thường giản dị nhưng ko người nào có dịp nhìn thấy.

Xuân ko còn lo lắng đi tìm câu trả lời vì sao Xuân và bạn lại xa nhau. Xuân cũng ko còn khổ cực tìm cách kéo tất cả lại với nhau. Bởi lẽ, đó vốn dĩ là những điều hiển nhiên của cuộc sống, sum họp rồi chia ly và mỗi người ko cần tự tạo sức ép để thay đổi, hoài niệm về điều đó.

Đối với Xuân hiện thời được ở nhà là một điều may mắn hơn bao người, đó cũng là trách nhiệm và tình cảm dành cho TP.HCM trong những tháng ngày điều trị, trong những ngày trở lại “tầm thường mới”. “.

TP.HCM sáng nay vẫn nườm nượp ra quân chống dịch, đường phố vẫn giăng đầy dây thừng. Đâu đó mây vẫn ko ngừng bay, gió vẫn ko ngừng thổi, nắng vẫn ko ngừng hòa cùng dòng người và dòng xe trên khắp mọi miền tổ quốc đang nôn nao sát cánh cùng TP. .

Hồ Chí Minh như một cô gái trẻ mới lớn, bâng khuâng chút cho lòng người chỉ còn là nỗi nhớ. Thị thành Hồ Chí Minh!

Độc giả Xuân Minh

Mời độc giả gửi bài về Email: bandoisong@vietnamnet.vn. Ý kiến ​​của bạn ko nhất quyết phải trùng với ý kiến ​​của VietNamNet. Cảm tạ!

Sài Gòn ơi, đừng 'cố hết sức' nữa!

TP.HCM đừng ‘cố hết sức’ nữa!

Những ngày này, TP.HCM ngày nào cũng lập đỉnh mới, có ngày lên tới hàng nghìn ca nhiễm Covid-19. Mọi người động viên thị thành thân yêu của tôi: Thị thành Hồ Chí Minh đấu tranh!


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Thị thành thương nhớ quay quắt những buổi sáng tắc đường, khói bụi.

Video về Thị thành thương nhớ quay quắt những buổi sáng tắc đường, khói bụi.

Wiki về Thị thành thương nhớ quay quắt những buổi sáng tắc đường, khói bụi.

Thị thành thương nhớ quay quắt những buổi sáng tắc đường, khói bụi.

#Thành #phố #thương #nhớ #quay #quắt #những #buổi #sáng #tắc #đường #khói #bụi

[rule_3_plain]

#Thành #phố #thương #nhớ #quay #quắt #những #buổi #sáng #tắc #đường #khói #bụi

[rule_1_plain]

#Thành #phố #thương #nhớ #quay #quắt #những #buổi #sáng #tắc #đường #khói #bụi

[rule_2_plain]

#Thành #phố #thương #nhớ #quay #quắt #những #buổi #sáng #tắc #đường #khói #bụi

[rule_2_plain]

#Thành #phố #thương #nhớ #quay #quắt #những #buổi #sáng #tắc #đường #khói #bụi

[rule_3_plain]

#Thành #phố #thương #nhớ #quay #quắt #những #buổi #sáng #tắc #đường #khói #bụi

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Thị thành thương nhớ quay quắt những buổi sáng tắc đường, khói bụi.

có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Thị thành thương nhớ quay quắt những buổi sáng tắc đường, khói bụi.

bên dưới để chúng tôi có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Xây Dựng Gia Đình

Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Thành #phố #thương #nhớ #quay #quắt #những #buổi #sáng #tắc #đường #khói #bụi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button