Ăn Gì Đi Đâu

Thèm ăn là nhớ mẹ

xaydunggiadinh.com – Tôi yêu làn khói lam chiều lửng lơ trên mái ngói trong mưa bụi, nhớ tiếng củi lửa lách tách và yêu những bữa cơm nghèo nhưng ấm áp hương vị của tình thân.

Thanh Hóa quê tôi có một “đặc sản” đặc trưng là mưa phùn, gió rét, ẩm ương. Mặc dù đôi lúc tôi sợ hãi với thời tiết khắc nghiệt, nhưng tôi vẫn yêu sự yên tĩnh của ngôi làng trong những ngày này. Tôi yêu làn khói lam chiều lửng lơ trên mái ngói trong mưa bụi, nhớ tiếng củi lửa lách tách, thương những bữa cơm nghèo nhưng ấm áp hương vị của tình thân.

Mẹ luôn dành tất cả tình yêu thương vào từng bữa ăn cho chồng con
Mẹ luôn dành tất cả tình mến thương vào từng bữa ăn cho chồng con

Những ngày này, lúc những chồi non đã phủ đầy nương rẫy, trời khởi đầu mưa bụi, mẹ tôi lại trổ tài nấu ngô. Ngô được bóc vỏ phơi khô, gom thành từng chùm treo lủng lẳng gần góc bếp. Lúc lấy ra khỏi lõi, hạt thóc lọt qua kẽ tay, rung rinh như biết mình sắp trở thành hữu dụng.

Mẹ tôi ngâm ngô trong nước vôi trong nửa ngày, sau đó vớt ra, rửa sạch rồi đổ đầy nước vào luộc chín. Sau đó đổ ra để cọ rửa sạch sẽ. Sau vài lần luộc và chà tương tự, món bắp mới ngồi trên bếp vài tiếng đồng hồ nhưng trở thành nở, thơm và mềm. Bữa cơm dọn ra, trên mâm chỉ có bát muối vừng. Từng bát bỏng ngô được múc ra ngun ngút khói, trộn thêm chút muối vừng, ăn ko thấy ngán.

Cũng mùa này, tôi nhớ và thèm món cá mòi om mía “thương hiệu” của mẹ. Với nồi cá kho này, chị em tôi ăn hết cả nồi cơm, bụng no nhưng mồm vẫn còn. Vị mặn thơm đặc trưng của biển, từng thớ thịt cá dai, mềm, ngọt ngọt vấn vít nơi đầu lưỡi. Lúc nhìn mẹ sẵn sàng đồ ăn, tôi biết mẹ đã dành tình yêu rất lớn cho chồng con.

Cô cẩn thận rán cá cho tới lúc da vàng đều, cẩn thận nướng mía trên than hồng cho thơm, lột sạch da, cắt khúc, đập dập rồi cho vào đáy nồi. Tiếp tới là lớp cá, rồi tới lớp mía khác phủ đều bề mặt. Cuối cùng, pha nước màu với muối, tiêu, muối rồi đun trên lửa nhỏ cho tới lúc nước chỉ còn một phần màu vàng. Trong cơn mưa lạnh, hương thơm ngát hương bay vào ngõ, dân làng đi qua cũng thấy bụng cồn cào.

Cá nục kho mía ko phải là món ăn hiếm khó tìm, nhưng ăn trong những ngày khó khăn của cuộc sống, ăn trong tiết trời mưa gió thì quả là món ngon trong đời người.

Món tôm khô om chuối xanh mẹ hướng dẫn một lần là chúng tôi có thể tự nấu được. Tôm rửa sạch, gạn bớt nước. Phi hành mỡ cho thơm thì trút tôm vào xào chín, bỏ chuối chát, ngâm muối cho tới lúc hết mủ, nêm vài thìa gạo mẻ, chút bột nghệ, mắm muối, đảo đều. ổn. Cuối cùng cho nước vào, đun thêm một lúc nữa. Trước lúc bắc ra khỏi bếp, thả một nắm lá nguyệt quế đã thái nhỏ vào và đảo đều một lần nữa là hoàn thành.

Những ngày thơ ấu gần mẹ, tôi còn được thưởng thức nhiều món ngon dân dã khác như trứng rán lá mơ, hay lá ngải cứu, lá lốt,… Có lúc thành phẩm món trứng rán lá lốt đấy có màu nâu xám, vì lá lốt. hơn trứng nhưng vẫn rất lôi cuốn, chấm với nước mắm là đủ đưa cơm. Món cà pháo muối thì vớt ra rửa qua nước sôi để nguội, cắt đôi, nêm chút đường, mì chính, xóc cho thấm, ăn kèm với canh rau ngót nấu nhẹ.

Tôi đi học, đi làm, theo chồng xa nhà hàng nghìn km. Nơi tôi sống, ko có mùa đông, ko có mưa phùn. Nhưng mỗi lúc trời mưa lành lạnh, nỗi nhớ quê hương, nhớ cha mẹ lại bùng lên. Trong giấc mơ, tôi luôn thấy mẹ đang tất bật bên bếp lửa với bao món ăn quê xưa.

Mai Đình


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Thèm ăn là nhớ mẹ

Video về Thèm ăn là nhớ mẹ

Wiki về Thèm ăn là nhớ mẹ

Thèm ăn là nhớ mẹ

#Thèm #ăn #là #nhớ #mẹ

[rule_3_plain]

#Thèm #ăn #là #nhớ #mẹ

xaydunggiadinh.com – Tôi yêu làn khói lam chiều lửng lơ trên mái ngói trong mưa bụi, nhớ tiếng củi gộc nhem nhép cháy và thương cháy lòng những bữa cơm nghèo nhưng ấm áp hương vị tình thân.

Trời mưa, ăn cá khô kho với cơm nguội

Trời mưa, về Hội An thưởng thức cá khô

Ngọt lịm vị bắp luộc đầu mùa

Thanh Hóa quê tôi có một thứ “đặc sản” đặc trưng là mưa phùn, gió rét, nồm ẩm. Dù nhiều lúc ớn ngại tiết trời khắc nghiệt đấy, nhưng tôi vẫn yêu cái vẻ trầm lặng của làng mạc những ngày này. Tôi yêu làn khói lam chiều lửng lơ trên mái ngói trong mưa bụi, nhớ tiếng củi gộc nhem nhép cháy và thương cháy lòng những bữa cơm nghèo nhưng ấm áp hương vị tình thân.Mẹ luôn dồn hết tình thương vào từng bữa cơm cho chồng conNhững ngày này, lúc mạ non đã phủ xanh đất ruộng, trời khởi đầu giăng giăng mưa bụi, mẹ tôi sẽ nấu ngô bung. Những bắp ngô được bóc bẹ phơi khô, túm thành từng chùm treo lủng lẳng gần góc bếp. Lúc gỡ ra khỏi lõi, hạt trôi tuột qua kẽ tay, lao xao như biết mình sắp trở thành hữu dụng. Mẹ đem ngô đấy ngâm vào nước vôi trong nửa ngày mới vớt ra rửa sạch rồi đổ ngập nước, đun sôi. Sau đó đổ ra chà rửa cho bong hết mày. Qua vài lần đun và chà rửa như thế, món ngô bung mới yên vị trên bếp lửa liu riu mấy tiếng đồng hồ nhưng trở thành nở tung, thơm mềm. Bữa ăn dọn ra, trên mâm chỉ có bát muối vừng. Từng bát ngô bung được múc ra ngát hương khói, trộn chút muối vừng, ăn no nhưng ko chán. Cũng mùa này, tôi nhớ và thèm món cá nục kho mía “thương hiệu” của mẹ. Có nồi cá này, chị em tôi ăn sạch bách nồi cơm, bụng thì no căng nhưng mồm vẫn thòm thèm. Cái mùi thơm mặn nhưng đặc trưng vị biển, từng thớ thịt cá dai, mềm, ngọt đậm vấn vít nơi đầu lưỡi. Lúc nhìn mẹ chế biến món ăn, tôi biết bà đã đặt vào đó tình mến thương lớn lao cho chồng, con.Bà cẩn thận rán cá cho vàng cứng lớp da, chu đáo khúc mía được nướng trên than tới lúc dậy mùi thơm, róc bỏ lớp vỏ rồi cắt khúc, đập giập, đem xếp vào đáy nồi. Tiếp đó là lớp cá, rồi lại thêm một lớp mía phủ đều bề mặt. Cuối cùng là chế nước màu đã pha mắm muối, hạt tiêu vừa mồm xăm xắp, đem đun trên lửa nhỏ cho tới lúc chỉ còn một phần nước đã vàng sánh. Mưa rét nhưng gặp mùi thơm ngọt bay ra ngõ, người làng đi ngang cũng thấy cồn cào cái bụng. Món cá nục kho mía chẳng phải món hiếm có khó tìm gì, nhưng được ăn trong những ngày cuộc sống còn khó khăn, ăn trong tiết mưa dầm gió bấc, với tôi nó đích thị là món ngon đời người. Món tép biển khô om chuối xanh mẹ hướng dẫn một lần là chị em chúng tôi có thể tự nấu. Tép đem rửa sạch và gạn bỏ sạn. Phi hành với mỡ cho vàng thơm rồi trút tép vào xào, bỏ chuối đã gọt vỏ, ngâm muối cho hết mủ chát, nêm gia vị là vài thìa cơm mẻ, chút bột nghệ, mắm muối vào cùng và đảo đều. Sau cuối, thêm nước, đun sôi một lúc nữa là chín. Trước lúc nhắc ra khỏi bếp, thả nắm lá lốt thái sợi vào đảo đều lượt nữa là hoàn chỉnh. Những ngày thơ nhỏ gần mẹ, tôi còn được thưởng thức nhiều món ngon dân dã khác như món trứng gà rán lá mơ, hay lá ngải cứu, lá lốt… Nhiều lúc thành phẩm trứng rán với các loại lá đấy rặt màu nâu xám, vì lá nhiều hơn trứng, vậy nhưng vẫn rất lôi cuốn, chấm kèm nước mắm là đủ đưa cơm. Rồi món cà pháo muối nén, lấy ra rửa qua với nước sôi để nguội cho bớt mặn, cắt làm đôi làm ba, dặm vào chút đường, mì chính, xóc đều cho ngấm, ăn kèm canh rau nấu lạt là tròn vị.Tôi đi học, công việc rồi theo chồng xa quê cả nghìn cây số. Nơi tôi sống ko có mùa đông, ko có cảnh mưa phùn gió bấc tầm tã. Nhưng cứ mỗi lần trời mưa lạnh lạnh, là nỗi nhớ quê hương, nhớ cha mẹ lại bừng lên thao thiết. Trong giấc mộng mị, tôi luôn thấy mẹ bận rộn bên bếp lửa với bao món ăn quê xưa.Mai Đình

#Thèm #ăn #là #nhớ #mẹ

[rule_2_plain]

#Thèm #ăn #là #nhớ #mẹ

[rule_2_plain]

#Thèm #ăn #là #nhớ #mẹ

[rule_3_plain]

#Thèm #ăn #là #nhớ #mẹ

xaydunggiadinh.com – Tôi yêu làn khói lam chiều lửng lơ trên mái ngói trong mưa bụi, nhớ tiếng củi gộc nhem nhép cháy và thương cháy lòng những bữa cơm nghèo nhưng ấm áp hương vị tình thân.

Trời mưa, ăn cá khô kho với cơm nguội

Trời mưa, về Hội An thưởng thức cá khô

Ngọt lịm vị bắp luộc đầu mùa

Thanh Hóa quê tôi có một thứ “đặc sản” đặc trưng là mưa phùn, gió rét, nồm ẩm. Dù nhiều lúc ớn ngại tiết trời khắc nghiệt đấy, nhưng tôi vẫn yêu cái vẻ trầm lặng của làng mạc những ngày này. Tôi yêu làn khói lam chiều lửng lơ trên mái ngói trong mưa bụi, nhớ tiếng củi gộc nhem nhép cháy và thương cháy lòng những bữa cơm nghèo nhưng ấm áp hương vị tình thân.Mẹ luôn dồn hết tình thương vào từng bữa cơm cho chồng conNhững ngày này, lúc mạ non đã phủ xanh đất ruộng, trời khởi đầu giăng giăng mưa bụi, mẹ tôi sẽ nấu ngô bung. Những bắp ngô được bóc bẹ phơi khô, túm thành từng chùm treo lủng lẳng gần góc bếp. Lúc gỡ ra khỏi lõi, hạt trôi tuột qua kẽ tay, lao xao như biết mình sắp trở thành hữu dụng. Mẹ đem ngô đấy ngâm vào nước vôi trong nửa ngày mới vớt ra rửa sạch rồi đổ ngập nước, đun sôi. Sau đó đổ ra chà rửa cho bong hết mày. Qua vài lần đun và chà rửa như thế, món ngô bung mới yên vị trên bếp lửa liu riu mấy tiếng đồng hồ nhưng trở thành nở tung, thơm mềm. Bữa ăn dọn ra, trên mâm chỉ có bát muối vừng. Từng bát ngô bung được múc ra ngát hương khói, trộn chút muối vừng, ăn no nhưng ko chán. Cũng mùa này, tôi nhớ và thèm món cá nục kho mía “thương hiệu” của mẹ. Có nồi cá này, chị em tôi ăn sạch bách nồi cơm, bụng thì no căng nhưng mồm vẫn thòm thèm. Cái mùi thơm mặn nhưng đặc trưng vị biển, từng thớ thịt cá dai, mềm, ngọt đậm vấn vít nơi đầu lưỡi. Lúc nhìn mẹ chế biến món ăn, tôi biết bà đã đặt vào đó tình mến thương lớn lao cho chồng, con.Bà cẩn thận rán cá cho vàng cứng lớp da, chu đáo khúc mía được nướng trên than tới lúc dậy mùi thơm, róc bỏ lớp vỏ rồi cắt khúc, đập giập, đem xếp vào đáy nồi. Tiếp đó là lớp cá, rồi lại thêm một lớp mía phủ đều bề mặt. Cuối cùng là chế nước màu đã pha mắm muối, hạt tiêu vừa mồm xăm xắp, đem đun trên lửa nhỏ cho tới lúc chỉ còn một phần nước đã vàng sánh. Mưa rét nhưng gặp mùi thơm ngọt bay ra ngõ, người làng đi ngang cũng thấy cồn cào cái bụng. Món cá nục kho mía chẳng phải món hiếm có khó tìm gì, nhưng được ăn trong những ngày cuộc sống còn khó khăn, ăn trong tiết mưa dầm gió bấc, với tôi nó đích thị là món ngon đời người. Món tép biển khô om chuối xanh mẹ hướng dẫn một lần là chị em chúng tôi có thể tự nấu. Tép đem rửa sạch và gạn bỏ sạn. Phi hành với mỡ cho vàng thơm rồi trút tép vào xào, bỏ chuối đã gọt vỏ, ngâm muối cho hết mủ chát, nêm gia vị là vài thìa cơm mẻ, chút bột nghệ, mắm muối vào cùng và đảo đều. Sau cuối, thêm nước, đun sôi một lúc nữa là chín. Trước lúc nhắc ra khỏi bếp, thả nắm lá lốt thái sợi vào đảo đều lượt nữa là hoàn chỉnh. Những ngày thơ nhỏ gần mẹ, tôi còn được thưởng thức nhiều món ngon dân dã khác như món trứng gà rán lá mơ, hay lá ngải cứu, lá lốt… Nhiều lúc thành phẩm trứng rán với các loại lá đấy rặt màu nâu xám, vì lá nhiều hơn trứng, vậy nhưng vẫn rất lôi cuốn, chấm kèm nước mắm là đủ đưa cơm. Rồi món cà pháo muối nén, lấy ra rửa qua với nước sôi để nguội cho bớt mặn, cắt làm đôi làm ba, dặm vào chút đường, mì chính, xóc đều cho ngấm, ăn kèm canh rau nấu lạt là tròn vị.Tôi đi học, công việc rồi theo chồng xa quê cả nghìn cây số. Nơi tôi sống ko có mùa đông, ko có cảnh mưa phùn gió bấc tầm tã. Nhưng cứ mỗi lần trời mưa lạnh lạnh, là nỗi nhớ quê hương, nhớ cha mẹ lại bừng lên thao thiết. Trong giấc mộng mị, tôi luôn thấy mẹ bận rộn bên bếp lửa với bao món ăn quê xưa.Mai Đình

Phân Mục: Ăn Gì Đi Đâu
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Thèm #ăn #là #nhớ #mẹ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button