Ăn Gì Đi Đâu

Thùng thiếc đựng nước mắm trở thành lọ hoa

xaydunggiadinh.com – Mỗi lúc chăm hoa, tôi lại nghĩ tới mùa khô trên quê hương và những tháng ngày tươi đẹp.

Ruộng của ông tôi là một vùng đầm lầy bị bom đạn cày xới trong chiến tranh. Dấu vết của những hố bom lớn vẫn còn tồn tại cho tới ngày nay. Chúng trở thành những con đê, những hốc nhỏ trên ruộng, có bờ để giữ nước. Vào mùa khô, ruộng được tháo nước để làm khô đất. Cá trên ruộng theo nước rút xuống ao. Chờ những ngày nước ròng, người dân đổ xô đi đánh bắt.

Nhà ông tôi thuộc loại vừa, ko quá to nhưng lại sâu hơn mặt nước láng giềng nên cá nhiều, mỗi lần đánh bắt được vài trăm ký là chuyện tầm thường. Cá lóc, cá trê, cá rô lớn được thương lái thu sắm tại ruộng. Phần còn lại đem về nhà làm mắm.

Món mắm đặc trưng của miền Tây sông nước
Món mắm đặc trưng của miền Tây sông nước

Ngôi nhà đông đúc. Cô dì chú bác của chúng tôi phải đánh cá cả ngày, thậm chí tới khuya. Đống cá trống trơn, chưa kịp thư thả thì đã thấy vài bao cá mới mang về khiến người nào nấy đều xuýt xoa.

Trong số những người con dâu của ông tôi, dì Tư là người có kinh nghiệm làm mắm nhất. Năm nào lo lắp thính thì cứ yên tâm nhưng có nước mắm ngon. Sự tham gia của người khác có thể khiến nước mắm trở thành nặng mùi, hư hỏng.

Nhà chuyên làm mắm đồng nên bà sắm cả trăm đồng, đựng nhiều muối. Thiếc là một loại chum sành bằng sứ tráng men, có mồm rất nhỏ để dễ dàng đặt cá chìm lên khỏi mặt nước mắm.

Muối hạt xay tại ruộng, ko qua sơ chế. Dì Tư cho rằng ko thể dùng muối tinh để làm mắm, vì mắm vững chắc sẽ hỏng do trong muối tự nhiên thiếu một số chất cần thiết.

Bà nội bảo các cô chú dạy dỗ cháu gái chúng tôi để người nào cũng biết cách nấu nước mắm ngon. Cô coi đây là công việc gia truyền, một phần ko thể thiếu đối với một người con gái đảm đang, khôn khéo.

Hồi đó còn nhỏ, tôi cũng bắt chước các chị, mang giấy bút ra ghi chép. Tôi lật đầu cuốn sổ, viết nguệch ngoạc những trang cuối cùng. Bà khen nét chữ đẹp của tôi, đoán rằng tôi sẽ là đứa cháu “giỏi nghề” nhất.

Năm sau tôi lên lớp mới, vở cũ ko còn, công thức pha nước mắm cũng mất tích. Bữa nào có nước mắm tự làm, lúc nào mình cũng nhớ nhưng quên cụ thể cách chấm nước mắm. Đó là một bí mật, bởi vì bà và những người khác ko bao giờ nói với tôi “trở lại” cho nghiên cứu đó.

Bà tôi đã mất cách đây rất lâu. Dì Tư cũng già yếu. Hồ hết các cháu gái đều đã lập gia đình và sống ở thành thị. Cá vẫn còn nhưng mọi năm anh Út chỉ ước tính và bán hết cho thương lái. Họ tự rút nước để bắt cá. Nhớ ngày xưa người ta cười buồn, nhà đầy cá nhưng muốn ăn thì phải sắm. Mắm chợ ko có vị như mắm dì Tư làm. Dì nói, bà nội mất rồi, nhà như rắn ko đầu, các tục xưa mai một.

Tôi đi dạo một vòng quanh nhà, phát hiện đống mắm cũ được chú Út vứt ở góc vườn, cỏ dại phủ gần hết. Tôi chợt nhớ có người trên mạng xã hội dùng tiền gốm sứ làm chậu hoa cúc. Chỉ cần mở lỗ thoát nước dưới đáy, chiếc bình sẽ trở thành một chậu hoa cổ, trông duyên dáng và phảng phất chút hoài cổ. Tôi hỏi thì dì Út mừng khôn xiết bảo tôi lấy hết cho dì. Suốt một thời kì dài, dì ko biết làm gì với chúng, ko người nào sắm để bán, ko người nào cho cũng ko người nào nhận.

Tôi thuê một chiếc xe để chở tất cả những thứ lộn xộn về nhà. Hoa cúc các loại rất tốt, nghiêng ngả đủ mẫu mã trên chậu mới. Mỗi lúc chăm hoa, tôi lại nghĩ tới mùa khô của quê hương và những tháng ngày tươi đẹp.

Đôi lúc trong giấc mơ, tôi vẫn thấy mình ngồi dưới bùn, xung quanh là đàn cá, hay quây quần bên chiếc bàn lớn trong nhà ông ngoại với gần 20 người lớn và trẻ em đang nói cười rôm rả. Cơm trắng nấu nóng tại nhà, nước mắm mới nấu. Mùi quê thanh khiết tới nao lòng nhưng nhớ.

Việt Quỳnh


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Thùng thiếc đựng nước mắm trở thành lọ hoa

Video về Thùng thiếc đựng nước mắm trở thành lọ hoa

Wiki về Thùng thiếc đựng nước mắm trở thành lọ hoa

Thùng thiếc đựng nước mắm trở thành lọ hoa

#Thùng #thiếc #đựng #nước #mắm #trở #thành #lọ #hoa

[rule_3_plain]

#Thùng #thiếc #đựng #nước #mắm #trở #thành #lọ #hoa

xaydunggiadinh.com – Mỗi lần chăm sóc hoa lại nghĩ tới mùa khô hạn quê nội và những ngày thân ái thuở xưa.

Sức quyến rũ của… mắm

Mắm cà của nội

Mắm ruột – hao cơm!

Cánh đồng quê nội tôi là vùng đầm lầy bị cày xới bởi nhiều bom đạn thời chiến tranh. Dấu vết của các hố bom lớn ngày nay vẫn còn. Chúng trở thành những cái đìa, là chỗ trũng nhỏ giữa đồng, có bờ để giữ nước. Mùa khô, ruộng được tháo cạn để phơi đất. Cá trên ruộng theo nước rút xuống đìa. Đợi những ngày nước khuyết, mọi người ồ ạt tháo đìa bắt cá. Đìa nhà nội tôi thuộc dạng vừa, ko quá lớn, nhưng sâu hơn các đìa nước của láng giềng nên cá rất nhiều, mỗi lần tháo bắt được vài trăm ký là chuyện tầm thường. Cá lóc, trê, rô loại lớn được thương lái tới sắm tận ruộng. Số còn lại nội đem về nhà làm mắm.Món mắm cá sặc đặc trưng vùng sông nước miền TâyNhà đông người. Các cô các thím và đám cháu bọn tôi phải làm cá suốt ngày, thậm chí tới tận khuya. Đống cá được làm vơi, chưa kịp nghỉ xả hơi đã thấy mấy chú vác về vài bao cá mới, khiến người nào cũng than vãn.Trong số các con dâu của nội, thím Tư là người có nhiều kinh nghiệm gài mắm nhất. Năm nào thím lo phần gài và thính là yên tâm có mắm ngon. Những người khác nhúng tay vào có thể khiến các tĩn mắm bị trở mùi, hỏng cả.Nhà chuyên làm mắm đồng nên nội sắm cả trăm cái tĩn và chứa sẵn rất nhiều muối hột. Tĩn là loại chum gốm tráng men, có mồm rất nhỏ để dễ gài cá chìm xuống khỏi mặt dung dịch mắm.Muối hột loại kết hạt trên đồng, chưa qua sơ chế. Thím Tư nói ko thể dùng muối tinh lọc để làm mắm, vì vững chắc mắm sẽ hỏng do thiếu một số chất cần thiết có trong muối tự nhiên.Bà nội bảo các thím các cô dạy đám cháu gái chúng tôi sao cho đứa nào cũng biết gài mắm thuần thục. Bà coi đây là nghề gia truyền, phần ko thể thiếu đối với một đứa con gái đảm đang, vén khéo.Lúc đó tôi còn rất nhỏ, cũng bắt chước các chị, mang giấy bút ra ghi ghi chép chép. Tôi xoay đầu quyển vở, nắn nót viết vào những trang cuối. Bà khen chữ tôi đẹp, đoán tôi sẽ là đứa cháu “nối nghề” giỏi nhất.Năm sau tôi lên lớp mới, vở cũ bỏ đi, công thức làm mắm cũng mất tích. Mỗi bữa cơm có món mắm nhà làm, tôi luôn nhớ rằng tôi đã quên cụ thể gài mắm như thế nào. Đó là một bí mật, bởi vì bà nội và mọi người chưa bao giờ bảo tôi “trả bài” cho lần học đó.Nội tôi mất đã lâu. Thím Tư cũng già yếu. Đám cháu gái năm nào hồ hết đã lập gia đình, sống nơi đô thị. Đìa cá vẫn còn nhưng mỗi năm chú Út chỉ ước tính rồi bán tất cả cho thương lái. Họ tự tháo nước bắt cá. Nhớ ngày cũ, mọi người cười buồn, nhà đầy cá nhưng muốn ăn phải sắm. Mắm chợ ko có vị giống như mắm thím Tư làm. Thím nói, bà nội mất, nhà như rắn mất đầu, những truyền thống cũ phai nhạt cả.Tôi dạo một vòng quanh nhà, phát hiện đống tĩn chứa mắm ngày xưa bị chú Út vứt ở góc vườn, cỏ dại gần như phủ kín. Chợt nhớ một lần thấy trên mạng xã hội có người lấy tĩn gốm làm chậu trồng hoa cúc. Chỉ cần khui lỗ thoát nước ở đáy, cái tĩn sẽ trở thành chậu hoa cổ, trông duyên dáng và nhấp nhoáng nét hoài niệm. Tôi ngỏ lời xin, thím Út mừng ra mặt, bảo tôi lấy hết dùm. Lâu nay thím ko biết làm gì với chúng, bán ko người nào sắm, cho cũng ko người nào nhận.Tôi thuê một chuyến xe chở hết mớ tĩn về nhà. Hoa cúc các loại tốt bời bời, ngả nghiêng đủ mọi mẫu mã trên các chậu mới. Mỗi lần chăm sóc hoa lại nghĩ tới mùa khô hạn quê nội và những ngày thân ái thuở xưa.Thỉnh thoảng trong những giấc mơ, tôi vẫn thấy mình ngồi trong bùn nhão, xung quanh đầy cá hoặc đang quây quần bên chiếc bàn lớn ở nhà nội với gần 20 người lớn nhỏ ăn uống nói cười. Cơm trắng gạo nhà nóng sốt, hương mắm mới giở thơm phức. Mùi quê thanh đạm tinh khiết tới nao lòng lúc nhớ. Việt Quỳnh 

#Thùng #thiếc #đựng #nước #mắm #trở #thành #lọ #hoa

[rule_2_plain]

#Thùng #thiếc #đựng #nước #mắm #trở #thành #lọ #hoa

[rule_2_plain]

#Thùng #thiếc #đựng #nước #mắm #trở #thành #lọ #hoa

[rule_3_plain]

#Thùng #thiếc #đựng #nước #mắm #trở #thành #lọ #hoa

xaydunggiadinh.com – Mỗi lần chăm sóc hoa lại nghĩ tới mùa khô hạn quê nội và những ngày thân ái thuở xưa.

Sức quyến rũ của… mắm

Mắm cà của nội

Mắm ruột – hao cơm!

Cánh đồng quê nội tôi là vùng đầm lầy bị cày xới bởi nhiều bom đạn thời chiến tranh. Dấu vết của các hố bom lớn ngày nay vẫn còn. Chúng trở thành những cái đìa, là chỗ trũng nhỏ giữa đồng, có bờ để giữ nước. Mùa khô, ruộng được tháo cạn để phơi đất. Cá trên ruộng theo nước rút xuống đìa. Đợi những ngày nước khuyết, mọi người ồ ạt tháo đìa bắt cá. Đìa nhà nội tôi thuộc dạng vừa, ko quá lớn, nhưng sâu hơn các đìa nước của láng giềng nên cá rất nhiều, mỗi lần tháo bắt được vài trăm ký là chuyện tầm thường. Cá lóc, trê, rô loại lớn được thương lái tới sắm tận ruộng. Số còn lại nội đem về nhà làm mắm.Món mắm cá sặc đặc trưng vùng sông nước miền TâyNhà đông người. Các cô các thím và đám cháu bọn tôi phải làm cá suốt ngày, thậm chí tới tận khuya. Đống cá được làm vơi, chưa kịp nghỉ xả hơi đã thấy mấy chú vác về vài bao cá mới, khiến người nào cũng than vãn.Trong số các con dâu của nội, thím Tư là người có nhiều kinh nghiệm gài mắm nhất. Năm nào thím lo phần gài và thính là yên tâm có mắm ngon. Những người khác nhúng tay vào có thể khiến các tĩn mắm bị trở mùi, hỏng cả.Nhà chuyên làm mắm đồng nên nội sắm cả trăm cái tĩn và chứa sẵn rất nhiều muối hột. Tĩn là loại chum gốm tráng men, có mồm rất nhỏ để dễ gài cá chìm xuống khỏi mặt dung dịch mắm.Muối hột loại kết hạt trên đồng, chưa qua sơ chế. Thím Tư nói ko thể dùng muối tinh lọc để làm mắm, vì vững chắc mắm sẽ hỏng do thiếu một số chất cần thiết có trong muối tự nhiên.Bà nội bảo các thím các cô dạy đám cháu gái chúng tôi sao cho đứa nào cũng biết gài mắm thuần thục. Bà coi đây là nghề gia truyền, phần ko thể thiếu đối với một đứa con gái đảm đang, vén khéo.Lúc đó tôi còn rất nhỏ, cũng bắt chước các chị, mang giấy bút ra ghi ghi chép chép. Tôi xoay đầu quyển vở, nắn nót viết vào những trang cuối. Bà khen chữ tôi đẹp, đoán tôi sẽ là đứa cháu “nối nghề” giỏi nhất.Năm sau tôi lên lớp mới, vở cũ bỏ đi, công thức làm mắm cũng mất tích. Mỗi bữa cơm có món mắm nhà làm, tôi luôn nhớ rằng tôi đã quên cụ thể gài mắm như thế nào. Đó là một bí mật, bởi vì bà nội và mọi người chưa bao giờ bảo tôi “trả bài” cho lần học đó.Nội tôi mất đã lâu. Thím Tư cũng già yếu. Đám cháu gái năm nào hồ hết đã lập gia đình, sống nơi đô thị. Đìa cá vẫn còn nhưng mỗi năm chú Út chỉ ước tính rồi bán tất cả cho thương lái. Họ tự tháo nước bắt cá. Nhớ ngày cũ, mọi người cười buồn, nhà đầy cá nhưng muốn ăn phải sắm. Mắm chợ ko có vị giống như mắm thím Tư làm. Thím nói, bà nội mất, nhà như rắn mất đầu, những truyền thống cũ phai nhạt cả.Tôi dạo một vòng quanh nhà, phát hiện đống tĩn chứa mắm ngày xưa bị chú Út vứt ở góc vườn, cỏ dại gần như phủ kín. Chợt nhớ một lần thấy trên mạng xã hội có người lấy tĩn gốm làm chậu trồng hoa cúc. Chỉ cần khui lỗ thoát nước ở đáy, cái tĩn sẽ trở thành chậu hoa cổ, trông duyên dáng và nhấp nhoáng nét hoài niệm. Tôi ngỏ lời xin, thím Út mừng ra mặt, bảo tôi lấy hết dùm. Lâu nay thím ko biết làm gì với chúng, bán ko người nào sắm, cho cũng ko người nào nhận.Tôi thuê một chuyến xe chở hết mớ tĩn về nhà. Hoa cúc các loại tốt bời bời, ngả nghiêng đủ mọi mẫu mã trên các chậu mới. Mỗi lần chăm sóc hoa lại nghĩ tới mùa khô hạn quê nội và những ngày thân ái thuở xưa.Thỉnh thoảng trong những giấc mơ, tôi vẫn thấy mình ngồi trong bùn nhão, xung quanh đầy cá hoặc đang quây quần bên chiếc bàn lớn ở nhà nội với gần 20 người lớn nhỏ ăn uống nói cười. Cơm trắng gạo nhà nóng sốt, hương mắm mới giở thơm phức. Mùi quê thanh đạm tinh khiết tới nao lòng lúc nhớ. Việt Quỳnh 

Phân Mục: Ăn Gì Đi Đâu
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Thùng #thiếc #đựng #nước #mắm #trở #thành #lọ #hoa

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button