Ăn Gì Đi Đâu

Tôi thích canh chua

xaydunggiadinh.com – Trời nắng hay mưa, mặt mũi xám xịt, mỗi lúc yếu muốn ăn gì là nghĩ ngay tới món canh chua.

Món canh chua ko cầu kỳ trong cách nấu bởi vị chua từ các vật liệu làm nên vong hồn của nó.

Canh chua là món ăn giải nhiệt, nhiều rau thanh mát, thêm miếng ớt vào là thở thoải mái, lúc hết cơm, uống ko hết nhưng mồm vẫn đói. Vị chua luôn là thứ kích thích đầu lưỡi nhất, đồng thời khiến dạ dày thèm ăn hơn. Là món canh dễ lấy lòng, người nào cũng mê vì sự đơn giản và nhiều chủng loại.

Tôi nhớ hồi nhỏ, tôi ko thích ăn canh rau, nhưng một lần thử canh chua, tôi đã mê. Món canh chua mẹ nấu lúc đấy chỉ có mớ rau muống non sắm ở ruộng láng giềng, thêm chút me thôi cũng đủ kích thích vị giác của đứa trẻ biếng ăn biết thế nào là nhớ. Từ đó, canh chua trở thành món ruột. Mỗi lúc mẹ hỏi muốn ăn gì, cậu nhỏ nhất mực sẽ nói: canh chua.

Ở miền Tây, gia đình nào cũng thích canh chua. Mỗi lúc nhìn thấy mớ rau muống non, trái chuối to hay bông điên điển, so đũa trái mùa, người nào cũng tự nhiên nghĩ ngay tới bát canh chua. Trong nhà bếp của người phương Tây, người ta thường để sẵn me, dấm hoặc bát ăn cơm để nấu lúc muốn ăn.

Món canh chua rất dễ nấu. Nhà có me đó, dấm đó, ra vườn hái chút rau vô là có một nồi canh ngon lành. So đũa cũng ko sao, so đũa càng tốt, kèo nèo hay lá me non cũng đủ làm nên hương vị … Tối đi câu cá lóc trĩu nặng, giăng lưới tôm bạc hay thấy một bầy ếch. , có thể được thêm vào súp. Người nào biết ăn thì ra bờ sông lấy sào chọc lục bình, ngắt đọt non nấu canh chua cũng ngon.

Món canh chua ko cầu kỳ trong cách nấu. Nếu có kén thì kén có độ ngọt không giống nhau tùy theo khẩu vị của mỗi người. Mình thích nước chua ngọt, rau giòn vừa chín tới, tôm với chút đạm ngọt. Gia đình bạn mình thích vị chua chua, ngọt ngọt vừa phải, ăn ko quen lắm nhưng ăn dần là được. Gia đình một người bạn khác lại thích vị chua nhẹ của cơm mẻ nấu với chuối chát, chấm với nước lèo, ăn thử vài lần là ghiền.

Món canh chua dễ làm nhưng thỉnh thoảng bạn vẫn phải tuân theo những quy tắc của nó thì mới có được món ăn đúng điệu. Xem theo người, vì người nhưng có, người vì xem nhưng nhớ. Nhắc tới người nào, tới nhà nào thì sẽ có món canh ruột của nơi đó, người đó.

Ở nhà anh bạn tôi trong xã, món canh chua đúng điệu kể từ cây chuối đã mở màn trổ bông. Cá nuôi hoặc động vật ăn thịt chạy ngang qua để sắm cá basa hoặc dạ dày cá. Nhân vật chính ở đây là một mẻ gạo được nuôi cẩn thận trong bếp nhưng ko phải người nào cũng có tay nâng. Do có mủ chuối nên bát bánh canh có màu trắng sữa đục, vị thanh nhẹ, chấm với muối tiêu cay vừa ăn, vừa chắc lưỡi.

Món canh chua nhà bạn nhỏ cũng giống như sách dạy nấu bếp hay trên kênh ẩm thực là phải có đủ cà chua, bạc hà, giá đỗ, dứa và cá lóc, thêm ít rau thơm cho dậy mùi. Nước chua từ me, nêm đường vừa đủ, nước lèo trong và ngọt, tương tự với cách mình nấu ở nhà.

Ở xứ sở của bà con, món canh chua ngon nhất là món đang vào mùa. Canh chua cá linh phải nấu với đặc sản vùng nước nổi: bông điên điển. Hay những chùm hoa súng, cây nước vươn cao, giòn ngon. Hoa bồ công anh, hoa súng ngâm trong nước lèo, cá ngọt mềm nhai xương, tất cả quyện theo vị chua thành món ăn nhớ mãi ko quên.

Lúc ra khỏi làng, vào các nhà hàng, quán ăn, món canh chua cũng cầu kỳ hơn. Canh chua theo người, nhận thêm những loại rau lạ khó tìm hay những loại đạm đặc sản, với cách nấu tỉ mỉ. Rồi món canh chua cũng tăng trưởng, xuất hiện những biến tấu lạ, như canh chua gà, canh chua thịt bằm, canh chua thập cẩm … Nhưng canh chua dù vậy nào vẫn là canh chua, là “người quen”. Quý ông ko bao giờ học cách tạo kiểu.

Đã quen với hương vị canh chua quê nhà, đi xa khó nhưng ko nhớ. Hương vị mỗi nước mỗi khác, chỉ có căn bếp mến thương mới hiểu được nỗi lòng của mỗi người. Các nhà hàng thỉnh thoảng hơi bất cẩn, nêm mì chính quá nhiều hoặc quên thêm đường, khiến bát canh bị nhão hoặc ngấy, chảy nước mắt lúc ăn. Tôi nhớ những ngày trước tiên đi học xa, ăn một suất cơm, sắm thêm chén canh chua, nhìn bát nước lèo nhưng ngờ ngạc với mớ rau, con cá mỏng tanh, làm sao canh chua ở nhà đầy ắp. tình mẹ.

Cá mẹ nhớ chặt kỹ và rút xương, nhớ từng muỗng canh là ngon tới giọt cuối cùng. Thì ra ở thị thành, vì đông người nhưng hoa súng trở thành quý giá, khiến cái thân quen trở thành xa lạ.

Ôi mê món canh chua quá, lần nào về quê cũng đòi mẹ nấu. Tôi vẫn nhớ đứa đàn ông ko thích ăn ngò, bát canh của tôi đầy ắp những kỷ niệm khó tả. Một bát súp chỉ dành cho bạn; cho bữa cơm gia đình; cho những tiếng cười sảng khoái, lúc mẹ hỏi ngày mai ăn gì, tôi nói … canh chua.

Phat Duong


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Tôi thích canh chua

Video về Tôi thích canh chua

Wiki về Tôi thích canh chua

Tôi thích canh chua

#Tôi #thích #canh #chua

[rule_3_plain]

#Tôi #thích #canh #chua

xaydunggiadinh.com – Trời nắng đành khô nóng hay mưa dầm xám mặt, mỗi lần trong người thấy yếu yếu thèm món gì đưa cơm, tôi lại nghĩ ngay tới canh chua.

Món canh chua nấu bằng ký ức

Canh chua bông súng, lươn đồng

 Canh chua ko cầu kỳ cách nấu bởi chính vị chua từ vật liệu đã làm nên phần hồn cho nóCanh chua là món ăn giải nhiệt, nhiều rau thanh mát, dầm thêm miếng ớt thả phanh hít hà, cơm cạn nồi lúc nào ko hay, húp cạn chén canh nhưng mồm còn hãy thòm thèm. Vị chua luôn là thứ kích thích lưỡi nhất, cũng khiến dạ dày thèm ăn hơn. Đó là thứ canh dễ chiều lòng người, người nào cũng mê vì sự giản dị và nhiều chủng loại của nó. Nhớ hồi tí xíu, ko thích ăn canh rau nhưng một lần được thử canh chua là mê. Canh chua lúc đó mẹ nấu chỉ có mớ rau muống non sắm ở ruộng nhà láng giềng, thêm chút me là đủ để vị giác thằng nhỏ biếng ăn biết thế nào gọi là thương nhớ. Từ đó, canh chua trở thành món ruột, hễ mẹ hỏi thèm ăn gì mẹ nấu, nhất mực thằng nhỏ sẽ nói: canh chua.

Ở miền Tây, nhà nào cũng ưa canh chua. Hễ thấy rau muống ra đọt non nhiều, bắp chuối vừa bự hay điên điển, so đũa vô mùa là người nào nấy cũng tự nhiên nghĩ tới tô canh chua. Trong bếp người miền Tây hay thủ sẵn cục me, hũ giấm hay hũ cơm mẻ để phòng lúc nào muốn ăn là nấu liền.Canh chua nấu dễ ợt. Nhà có sẵn me đó, giấm đó, ra vườn hái miếng rau vô hì hục chút xíu là có nồi canh ngon lành. So đũa cũng được, điên điển càng ngon, kèo nèo cũng ổn hay mớ lá me non đã đủ làm nên vị… Tối cắm câu được con cá lóc trọng trọng, giăng lưới được mớ tép bạc hay soi được mớ ếch đều có thể thêm vào món canh chua. Người nào biết ăn, ra bờ sông lấy cây sào khều lục bình vô, ngắt đọt nấu canh chua cũng ngon số dách. Canh chua ko cầu kỳ cách nấu. Có kén, thì kén ở độ ngọt nhạt không giống nhau theo thị hiếu mỗi người. Tôi mê thứ nước chua chua ngọt ngọt, rau giòn vừa chín tới, cá tép gì có chút đạm ngọt thanh. Nhà đứa bạn lại thích vị chua nhiều, ngọt vừa, ăn ko quen mấy nhưng dần dần cũng ổn. Nhà đứa bạn khác lại thích vị chua nhẹ của cơm mẻ nấu với bắp chuối, chấm muối ớt đâm chan miếng nước canh, ăn thử mấy lần thành ghiền. Canh chua dễ tính là vậy nhưng thỉnh thoảng vẫn phải theo đúng quy tắc của nó mới ra được món ngon đúng ý. Canh thuận theo người, vì người nhưng thành, người vì canh nhưng nhớ. Nhắc tới người nào, tới nhà nào, sẽ có món canh ruột của nơi đó, người đó. Nhà thằng bạn trong xã, canh chua đúng điệu kể từ cây chuối đã mở màn trổ bắp. Cá nhà nuôi hay canh xe hàng bổi chạy ngang đón sắm khứa basa hoặc mớ dạ dày cá. Nhân vật chính ở đây là hủ cơm mẻ được nuôi cẩn thận trong bếp, thứ nhưng ko phải người nào cũng có tay nuôi. Do có mủ chuối, tô canh có màu trắng sữa đùng đục, vị nhạt thanh, chấm với muối ớt cay vừa ăn vừa chắc lưỡi.Canh chua nhà nhỏ bạn đúng kiểu như sách dạy nấu bếp hay trên kênh ẩm thực, phải đủ cà chua, bạc hà, giá, khóm và cá lóc, thêm chút rau thơm cho dậy mùi. Nước chua tới từ cục me vắt, nêm vừa đủ đường, nước canh trong veo hơi ngọt gần với cách nấu nhà mình. Ở xứ người anh họ, canh chua ngon nhất là món canh đúng mùa. Canh chua cá linh phải nấu với đặc sản ngày nước nổi: bông điên điển. Hay mớ bông súng, thứ cây nước lên tới đâu vươn cao tới đó, giòn xốp ngon lành. Bông điên điển nhân nhẩn, bông súng thấm đẫm nước canh, cá linh mềm ngọt nhai luôn xương, tất cả theo vị chua thành món ăn nhớ mãi. Lúc rời thôn xóm bước vô nhà hàng, quán xá, canh chua cũng cầu kỳ hơn. Canh chua chiều theo người, nhận thêm những món rau xa lạ khó tìm hay những thứ đạm thuộc về đặc sản, với cách nấu chi li cân đo đong đếm. Rồi canh chua cũng tăng trưởng thêm, xuất hiện những biến tấu lạ, như canh chua gà, canh chua thịt bằm, canh chua thập cẩm… Vậy nhưng canh chua dù có ra sao vẫn là canh chua, một “người quen” hiền lành chưa bao giờ học đòi kiểu cách.  Quen vị canh chua nhà nấu, đi xa khó nhưng ko nhớ. Khẩu vị từng xứ mỗi không giống nhau, chỉ có căn bếp thân yêu mới thấu lòng từng đứa con. Hàng quán thỉnh thoảng vô tâm một tí, nêm mì chính quá tay hay quên bỏ đường, khiến chén canh lờ lợ hoặc chói vị, ăn nhưng rưng rưng. Tôi nhớ những ngày đầu đi học xa, ăn cơm phần, sắm thêm chén canh chua, nhìn chén nước lõng bõng ngờ ngạc rau và khứa cá mỏng, mới hay canh chua ở nhà đặm đà tình thương mẹ vun vén thế nào.Nhớ khứa cá mẹ cẩn thận rỉa xương cho, nhớ từng muỗng canh ngon tới giọt cuối cùng. Hóa ra ở thị thành, vì bon chen lòng người, mớ bông súng ao đồng trở thành quý giá, khiến món quen vì thế xa cách lạ lùng.Ơi thương quá canh chua, mỗi lần về nhà lại đòi mẹ nấu. Mẹ vẫn nhớ thằng con ko ưa hành ngò, tô canh của mẹ đầy ký ức mến thương. Tô canh dành riêng cho mình; cho bữa cơm gia đình; cho những tiếng cười rộn ràng, lúc mẹ hỏi mai ăn gì, mình lại nói… canh chua. Phát Dương

#Tôi #thích #canh #chua

[rule_2_plain]

#Tôi #thích #canh #chua

[rule_2_plain]

#Tôi #thích #canh #chua

[rule_3_plain]

#Tôi #thích #canh #chua

xaydunggiadinh.com – Trời nắng đành khô nóng hay mưa dầm xám mặt, mỗi lần trong người thấy yếu yếu thèm món gì đưa cơm, tôi lại nghĩ ngay tới canh chua.

Món canh chua nấu bằng ký ức

Canh chua bông súng, lươn đồng

 Canh chua ko cầu kỳ cách nấu bởi chính vị chua từ vật liệu đã làm nên phần hồn cho nóCanh chua là món ăn giải nhiệt, nhiều rau thanh mát, dầm thêm miếng ớt thả phanh hít hà, cơm cạn nồi lúc nào ko hay, húp cạn chén canh nhưng mồm còn hãy thòm thèm. Vị chua luôn là thứ kích thích lưỡi nhất, cũng khiến dạ dày thèm ăn hơn. Đó là thứ canh dễ chiều lòng người, người nào cũng mê vì sự giản dị và nhiều chủng loại của nó. Nhớ hồi tí xíu, ko thích ăn canh rau nhưng một lần được thử canh chua là mê. Canh chua lúc đó mẹ nấu chỉ có mớ rau muống non sắm ở ruộng nhà láng giềng, thêm chút me là đủ để vị giác thằng nhỏ biếng ăn biết thế nào gọi là thương nhớ. Từ đó, canh chua trở thành món ruột, hễ mẹ hỏi thèm ăn gì mẹ nấu, nhất mực thằng nhỏ sẽ nói: canh chua.

Ở miền Tây, nhà nào cũng ưa canh chua. Hễ thấy rau muống ra đọt non nhiều, bắp chuối vừa bự hay điên điển, so đũa vô mùa là người nào nấy cũng tự nhiên nghĩ tới tô canh chua. Trong bếp người miền Tây hay thủ sẵn cục me, hũ giấm hay hũ cơm mẻ để phòng lúc nào muốn ăn là nấu liền.Canh chua nấu dễ ợt. Nhà có sẵn me đó, giấm đó, ra vườn hái miếng rau vô hì hục chút xíu là có nồi canh ngon lành. So đũa cũng được, điên điển càng ngon, kèo nèo cũng ổn hay mớ lá me non đã đủ làm nên vị… Tối cắm câu được con cá lóc trọng trọng, giăng lưới được mớ tép bạc hay soi được mớ ếch đều có thể thêm vào món canh chua. Người nào biết ăn, ra bờ sông lấy cây sào khều lục bình vô, ngắt đọt nấu canh chua cũng ngon số dách. Canh chua ko cầu kỳ cách nấu. Có kén, thì kén ở độ ngọt nhạt không giống nhau theo thị hiếu mỗi người. Tôi mê thứ nước chua chua ngọt ngọt, rau giòn vừa chín tới, cá tép gì có chút đạm ngọt thanh. Nhà đứa bạn lại thích vị chua nhiều, ngọt vừa, ăn ko quen mấy nhưng dần dần cũng ổn. Nhà đứa bạn khác lại thích vị chua nhẹ của cơm mẻ nấu với bắp chuối, chấm muối ớt đâm chan miếng nước canh, ăn thử mấy lần thành ghiền. Canh chua dễ tính là vậy nhưng thỉnh thoảng vẫn phải theo đúng quy tắc của nó mới ra được món ngon đúng ý. Canh thuận theo người, vì người nhưng thành, người vì canh nhưng nhớ. Nhắc tới người nào, tới nhà nào, sẽ có món canh ruột của nơi đó, người đó. Nhà thằng bạn trong xã, canh chua đúng điệu kể từ cây chuối đã mở màn trổ bắp. Cá nhà nuôi hay canh xe hàng bổi chạy ngang đón sắm khứa basa hoặc mớ dạ dày cá. Nhân vật chính ở đây là hủ cơm mẻ được nuôi cẩn thận trong bếp, thứ nhưng ko phải người nào cũng có tay nuôi. Do có mủ chuối, tô canh có màu trắng sữa đùng đục, vị nhạt thanh, chấm với muối ớt cay vừa ăn vừa chắc lưỡi.Canh chua nhà nhỏ bạn đúng kiểu như sách dạy nấu bếp hay trên kênh ẩm thực, phải đủ cà chua, bạc hà, giá, khóm và cá lóc, thêm chút rau thơm cho dậy mùi. Nước chua tới từ cục me vắt, nêm vừa đủ đường, nước canh trong veo hơi ngọt gần với cách nấu nhà mình. Ở xứ người anh họ, canh chua ngon nhất là món canh đúng mùa. Canh chua cá linh phải nấu với đặc sản ngày nước nổi: bông điên điển. Hay mớ bông súng, thứ cây nước lên tới đâu vươn cao tới đó, giòn xốp ngon lành. Bông điên điển nhân nhẩn, bông súng thấm đẫm nước canh, cá linh mềm ngọt nhai luôn xương, tất cả theo vị chua thành món ăn nhớ mãi. Lúc rời thôn xóm bước vô nhà hàng, quán xá, canh chua cũng cầu kỳ hơn. Canh chua chiều theo người, nhận thêm những món rau xa lạ khó tìm hay những thứ đạm thuộc về đặc sản, với cách nấu chi li cân đo đong đếm. Rồi canh chua cũng tăng trưởng thêm, xuất hiện những biến tấu lạ, như canh chua gà, canh chua thịt bằm, canh chua thập cẩm… Vậy nhưng canh chua dù có ra sao vẫn là canh chua, một “người quen” hiền lành chưa bao giờ học đòi kiểu cách.  Quen vị canh chua nhà nấu, đi xa khó nhưng ko nhớ. Khẩu vị từng xứ mỗi không giống nhau, chỉ có căn bếp thân yêu mới thấu lòng từng đứa con. Hàng quán thỉnh thoảng vô tâm một tí, nêm mì chính quá tay hay quên bỏ đường, khiến chén canh lờ lợ hoặc chói vị, ăn nhưng rưng rưng. Tôi nhớ những ngày đầu đi học xa, ăn cơm phần, sắm thêm chén canh chua, nhìn chén nước lõng bõng ngờ ngạc rau và khứa cá mỏng, mới hay canh chua ở nhà đặm đà tình thương mẹ vun vén thế nào.Nhớ khứa cá mẹ cẩn thận rỉa xương cho, nhớ từng muỗng canh ngon tới giọt cuối cùng. Hóa ra ở thị thành, vì bon chen lòng người, mớ bông súng ao đồng trở thành quý giá, khiến món quen vì thế xa cách lạ lùng.Ơi thương quá canh chua, mỗi lần về nhà lại đòi mẹ nấu. Mẹ vẫn nhớ thằng con ko ưa hành ngò, tô canh của mẹ đầy ký ức mến thương. Tô canh dành riêng cho mình; cho bữa cơm gia đình; cho những tiếng cười rộn ràng, lúc mẹ hỏi mai ăn gì, mình lại nói… canh chua. Phát Dương

Phân Mục: Ăn Gì Đi Đâu
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Tôi #thích #canh #chua

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button