Gia Đình

Vượt qua đổ vỡ, nương tựa vào nhau

xaydunggiadinh.com – Anh Ngô Hoàng Trung – chồng nhà văn Nguyễn Anh Đào (hiện sống tại Đắk Lắk) – là Việt kiều Đức. Nhưng trên Facebook của Anh Đào, mọi người và mẹ con cô đều gọi anh là ông Bụt. Đào giảng giải: “Vì anh đấy thường xuất hiện đúng lúc, mang tới điều kỳ diệu cho mẹ con Đào”.

Nhận may mắn bằng cách đọc sách

Sau lúc ly hôn, anh Trung từ Đức về Việt Nam thăm bố mẹ già sau nhiều năm xa cách. Lang thang trên Facebook, anh biết tới Anh Đào và sách của cô. Đó là lúc Anh Đào vừa ra mắt cuốn sách Âm thanh của đàn luýt.

Vốn là người ham đọc sách, thấy nhà văn có lối viết lạ, anh đã đặt sắm sách. Thay vì chuyển tiền vào tài khoản, anh ta bắt xe đi thẳng từ Nha Trang vào Đắk Lắk để gặp Đào. Cuộc gặp mặt ngắn ngủi bên ly cà phê đấy đã mở màn một tình bạn giữa hai con người thấu hiểu và chân tình. Lúc đó, Đào thấy anh và cô có khoảng cách khá xa, từ tuổi tác tới hoàn cảnh sống.

Một lần trò chuyện trên Facebook, anh nói với Đào rằng anh sẽ sang Canada để tạo dựng cuộc sống mới. Đào ko nghĩ ngợi gì nhiều, vì chỉ là người quen, gặp rồi bỏ đi, thế thôi. Nhưng sau hai tháng ở nước ngoài, nhìn thấy Facebook của Đào với dòng chữ “muốn đưa các con đi biển một lần”, anh vừa bất thần vừa thương cho bố mẹ. Một ước mơ thật đơn giản nhưng sao khó quá, sắp xếp? Vì vậy, anh đã bí mật đặt vé tàu bay về nước.

Năm 2016, lúc ly hôn, để giành được quyền nuôi cả hai con, chị Đào sẵn sàng hy sinh mọi quyền lợi từ cuộc hôn nhân trước. Những đứa trẻ cũng phải chịu đựng những thiếu thốn, khó khăn cùng với mẹ. Hè năm đó, anh Đạo quyết định đưa các con đi Quy Nhơn chơi, để các con một lần được ngắm biển.

Lúc bố mẹ sẵn sàng kết thúc chuyến du lịch thì Đào thu được tin nhắn báo đang ở Nha Trang. Anh sắm vé xe buýt để cả ba mẹ con tiếp tục tắm biển Nha Trang.

Lần họp mặt thứ hai, chị Đào đã xác nhận tình cảm của mình với anh Trung lúc nhìn cách anh chăm sóc các con: “Họ muốn gì anh cũng làm được, anh cũng làm. Mình nhẫn nhịn các con hơn là với mình. mẹ.” Anh thuê một phòng khách sạn có tầm nhìn trực diện ra biển, sáng dậy mở cửa đón rạng đông từ biển khiến lũ trẻ vô cùng thích thú. Nhìn anh, chị Đào liên tưởng tới “ông Bụt” trong truyện cổ tích, người luôn hoàn thành tâm nguyện của cô Tấm.

Đức Phật của mẹ con chị Anh Đào
Anh Trung là “ông Bụt” của mẹ con Anh Đào

Một buổi sáng, anh tới khách sạn để đưa mẹ con chị Đào đi chơi. Phòng của Đạo ở tầng 5, anh ta bảo Đạo lấy chìa khóa xe. Nhưng lúc xuống tầng trệt, anh Đạo ko tìm thấy chìa khóa. Cô nói với anh: “Em quên mất”. Lúc chạy lên phòng tìm chìa khóa, anh Đạo lại tìm thấy trong túi quần. Đào rất lo lắng, tưởng tượng rằng anh sẽ đi xuống với vẻ mặt khó chịu, tức giận, hoặc ít nhất là làu bàu… như cô đã phải chịu đựng trong cuộc hôn nhân trước. Tuy nhiên, lúc xuống gặp cô, anh nở một nụ cười dịu dàng trên vầng trán lấm tấm mồ hôi và nói: “Làm tôi muốn chết”. Khoảnh khắc đó khiến Đào hiểu rằng mình thực sự cần người này.

Chỉ là chuyện nhỏ nhưng lại khiến trái tim Đào tan chảy.

Giao bếp cho chồng

Từ ngày Đào và các con quen anh ở Nha Trang, tới lúc quyết định về sống chung một nhà là hơn một năm. Hơn một năm lựa chọn, phân vân, suy nghĩ, quyết định. Lúc đầu, Đạo theo anh về Nha Trang. Nhưng bọn trẻ đã quen với khí hậu vùng núi mát lạnh. Cuối cùng, cô nói với anh: “Thật khó cho tôi và bố mẹ tôi để thay đổi cuộc sống của họ. Việc xách cặp cho mẹ con em dễ dàng hơn. Sau này có chuyện ko sống được thì dắt túi đi, dễ hơn “. Đào yêu anh nhưng trước hết phải vì con. Anh hiểu và cuối năm 2017 anh đã xách túi đi sống. với mẹ con chị Đào.

Thấy Đào lấy chồng Việt kiều, nhiều người cho rằng cô chọn vật chất. Nhưng Đạo nói: “Anh đấy ko giàu”. Sau lúc ly hôn và trở về Việt Nam, anh làm nhiều nghề để kiếm tiền. Thu nhập của anh đấy chỉ như một người phổ biến ở Việt Nam. Điều khiến Đào cảm thấy vui và hạnh phúc là ý thức, có người san sớt với Đào trong việc chăm sóc nhà cửa, con cái.

Chị Đào khoe: “Các con thu được sự mến thương, chăm sóc từ anh hơn cả cha ruột. Có lúc còn hơn cả mình”. Các con của anh Trung ở Đức đã lớn nên anh có thời kì chăm sóc các con của chị Đào.

Điều khiến Đạo bối rối trước đây, nay cũng trở thành lợi thế: “Ông Bụt” già dặn, từng trải nên rất điềm đạm, dịu dàng với vợ con. Dao bị làm sao vậy? Từng trải qua tan vỡ trong hôn nhân, cả anh và Đào đều có những kinh nghiệm “xương máu” để sống chung: tôn trọng nhau, tôn trọng thị hiếu của nhau, tôn trọng môi trường sống riêng tư của nhau. Sống với nhau là được ở cạnh nhau, tự do trình bày thực chất con người mình, ko người nào bị sức ép yêu cầu gì ở đối phương.

Trung thích nấu bếp và nấu rất ngon, khác hẳn với Đào. Từ lúc có anh, chị Đào hoàn toàn giao việc bếp nước cho anh. Các con được bố Trung nấu cho đủ món ngon trên đời nhưng ngày xưa các con chỉ ước mơ, từ món Tây tới món ta. Ko chỉ nấu bếp, anh còn “rủ rê” con gái họ Đào vào bếp trổ tài cùng bố. Cảnh hai cha con cùng nhau nhồi bánh, nấu nướng, chơi đùa vui vẻ nhưng trước đây Đạo chỉ thấy trên phim, nay đã xuất hiện trước mắt.

Ko chỉ nấu bếp, giúp Đạo buổi sáng, chiều đưa đón con đi học, anh Trung còn là một ông bố tâm lý. Chị Đào cho biết, thường lúc các em đi học về, các em đều hét lên chào bố mẹ. Vì vậy, lúc một đứa trẻ bước vào, đánh rơi chiếc cặp, nhi nhí chào hỏi, chiều hôm đó nó bỏ hết mọi việc, rủ nó đi chơi, nói nhỏ với nó xem trong lớp có chuyện gì.

Tình yêu rồi có thể phai nhạt hoặc trôi qua, cũng có thể chìm đắm trong những cung bậc xúc cảm không giống nhau của cuộc sống đời thường. Tuy nhiên, lúc người này tôn trọng người kia, trân trọng những điều tốt đẹp nhưng người bạn trăm năm đã làm cho mình thì hạnh phúc mới bền lâu.

Song Vân


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Vượt qua tan vỡ, nương tựa vào nhau

Video về Vượt qua tan vỡ, nương tựa vào nhau

Wiki về Vượt qua tan vỡ, nương tựa vào nhau

Vượt qua tan vỡ, nương tựa vào nhau

#Vượt #qua #đổ #vỡ #nương #tựa #vào #nhau

[rule_3_plain]

#Vượt #qua #đổ #vỡ #nương #tựa #vào #nhau

xaydunggiadinh.com – Anh Ngô Hoàng Trung – chồng nhà văn Nguyễn Anh Đào (hiện sống ở Đắk Lắk) – là Việt kiều Đức. Thế nhưng trên trang Facebook của Anh Đào, mọi người và cả mẹ con cô đều gọi anh là ông Bụt. Đào giảng giải: “Vì anh đấy hay xuất hiện đúng lúc, mang tới điều kỳ diệu cho mẹ con Đào”.

Ông chăm bà – chuyện tình đẹp hơn mọi lời tụng ca

Chuyện tình từ đĩa cơm 15.000 đồng

Chuyện tình của người mẹ khuyết tật nặng 15kg

 Nên duyên nhờ đọc sách Sau lúc ly hôn, anh Trung từ Đức về Việt Nam thăm cha mẹ già sau nhiều năm xa cách. Lang thang trên Facebook, anh biết tới Anh Đào và những cuốn sách của cô. Đó là thời kì Anh Đào vừa ra cuốn sách Tiếng đàn khuyết. Vốn là người mê đọc, lại thấy cô nhà văn có lối viết lạ lạ, anh đặt sắm sách. Thay vì chuyển tiền vào tài khoản, anh bắt xe đi thẳng từ Nha Trang lên Đắk Lắk gặp Đào. Cuộc gặp mặt bên ly cà phê ngắn ngủi đấy đã mở màn một tình bạn giữa hai người hiểu chuyện và chân tình. Lúc đó, Đào thấy anh và cô có một khoảng cách khá xa, từ tuổi tác cho tới hoàn cảnh sống. Một lần trò chuyện trên Facebook, anh nói với Đào rằng anh sẽ đi Canada, tạo dựng cuộc sống mới. Đào chẳng nghĩ gì nhiều, bởi anh chỉ là một người quen, gặp rồi đi, thế thôi. Nhưng sau hai tháng ở xứ người, thấy Facebook của Đào có dòng chữ “muốn được đưa bọn trẻ ra biển một lần”, anh ngạc nhiên và thương ba mẹ con. Một ước mơ quá giản đơn, sao lại quá khó, phải thu xếp? Vậy là anh đặt vé trở về nước một cách bí mật.Năm 2016, lúc ly hôn, để giành được quyền nuôi cả hai đứa con, Đào sẵn sàng hy sinh mọi quyền lợi từ cuộc hôn nhân trước. Các con cũng phải chịu sự thiếu thốn, khó khăn cùng với mẹ. Hè năm đó, Đào quyết định đưa con đi Quy Nhơn chơi, cho tụi nhỏ được một lần thấy biển.Lúc ba mẹ con sắp kết thúc chuyến đi, Đào nhận tin nhắn rằng anh đang ở Nha Trang. Anh sắm vé xe cho cả ba mẹ con tiếp tục đi tắm biển Nha Trang. Lần gặp thứ hai, Đào đã xác định tình cảm cô dành cho anh Trung lúc nhìn cách anh chăm sóc bọn trẻ: “Tụi nó muốn điều gì nhưng anh làm được, anh cũng làm. Anh nhẫn nại với tụi nhỏ còn hơn cả với mẹ”. Anh thuê phòng khách sạn có thể nhìn thẳng ra biển, thức dậy mở cửa đã thấy rạng đông lên từ biển khiến bọn trẻ vô cùng thích thú. Nhìn anh, Đào nghĩ tới “ông Bụt” trong truyện cổ tích, người luôn thực hiện những ước ao của cô Tấm. Anh Trung là “ông Bụt” của mẹ con chị Anh ĐàoMột sáng, anh tới khách sạn đưa mẹ con Đào đi chơi. Phòng của Đào trên tầng 5, anh dặn Đào cầm chìa khóa xe. Thế nhưng xuống tới tầng trệt, Đào tìm mãi ko ra chìa khóa. Cô nói với anh: “Em quên”. Lúc anh chạy lên phòng tìm chìa khóa, Đào lại phát hiện nó trong túi. Đào lo lắm, tưởng tượng là anh sẽ đi xuống với vẻ mặt khó chịu, hay tức giận, hay ít ra cũng sẽ bị làu bàu… như cô từng chịu đựng ở cuộc hôn nhân trước. Thế nhưng lúc xuống gặp cô, anh nở nụ cười hiền lành trên trán lấm tấm mồ hôi và nói: “Làm anh tìm muốn chết”. Phút giây đó khiến Đào hiểu được mình rất cần con người này.Chuyện nhỏ thôi nhưng làm trái tim Đào tan chảy. Giao cái bếp cho chồng Từ ngày Đào và các con gặp anh ở Nha Trang, tới lúc họ quyết định về sống chung một nhà là hơn một năm. Hơn một năm của những chọn lựa, băn khoăn, suy nghĩ, quyết định. Lúc đầu, Đào tính theo anh về Nha Trang. Nhưng các con đã quen với khí hậu núi rừng mát lạnh. Cuối cùng, cô nói với anh: “Ba mẹ con em khó thay đổi cuộc sống. Anh xách túi tới với mẹ con em thì dễ hơn. Sau này, nếu có chuyện gì, ko sống được, anh xách cái túi đi, cũng đơn giản hơn”. Đào thương anh, nhưng trước tiên cô phải vì con đã. Anh hiểu và cuối năm 2017 anh xách túi lên sống với mẹ con Đào.Thấy Đào lấy chồng Việt kiều, ko ít người nghĩ cô chọn lựa vật chất. Thế nhưng Đào bảo: “Anh đấy có giàu đâu”. Sau cuộc ly hôn và trở về Việt Nam, anh làm nhiều việc để kiếm tiền. Thu nhập của anh cũng chỉ như một người phổ biến ở Việt Nam. Điều khiến Đào thấy hạnh phúc, vui vẻ chính là ý thức, là có người san sớt với Đào trong việc chăm sóc nhà cửa, con cái.Đào khoe: “Tụi nhỏ thu được tình mến thương và sự chăm sóc của ảnh còn hơn của người bố ruột. Thậm chí, có lúc còn hơn cả tôi”. Các con của anh Trung bên Đức đã trưởng thành nên anh có thời kì quan tâm cho con của Đào.Điều khiến Đào phân vân trước kia, nay cũng trở thành một lợi thế: “ông Bụt” lớn tuổi, từng trải nên rất điềm đạm, nhẹ nhõm với vợ, với con. Đào có tức gì, bực gì, anh cũng tránh ra, để cho cô được hạ hỏa, rồi mới làm huề. Từng trải qua tan vỡ của hôn nhân, cả anh và Đào đều có những kinh nghiệm “xương máu” để sống với nhau: tôn trọng nhau, tôn trọng thị hiếu của nhau, tôn trọng môi trường sống riêng của nhau. Được sống cùng nhau là ở cạnh bên nhau, thoải mái bộc lộ thực chất con người của mình, ko người nào bị sức ép yêu cầu nào từ người kia. Anh Trung thích nấu bếp và nấu bếp ngon, khác hẳn Đào. Từ ngày có anh, Đào giao hẳn cái bếp cho anh. Các con được ba Trung nấu cho đủ thứ món ngon trên đời nhưng xưa giờ chúng chỉ ước mơ, từ món Tây tới món ta. Ko chỉ là nấu bếp, anh còn “rủ rê” được các con gái Đào vào bếp trổ tài cùng ba. Cái cảnh cha con cùng nhồi bánh, nấu bếp, đùa vui rộn ràng nhưng Đào chỉ từng thấy trên phim ảnh, giờ hiển hiện trước mắt. Ko chỉ nấu bếp, phụ giúp Đào sáng sáng, chiều chiều đưa đón con đi học, anh Trung còn là một người cha tâm lý. Đào kể, thường lúc các con đi học về, chúng reo vang chào ba mẹ. Vậy nên lúc có đứa vào tới nhà, buông cái cặp làu bàu câu chào lấy lệ là chiều hôm đó anh bỏ mọi việc, rủ con đi chơi, thủ thỉ với con xem nó có chuyện gì trong lớp. Tình yêu rồi có thể phai nhạt hay trôi qua, cũng có thể bị chìm lấp trong những xúc cảm không giống nhau của đời thường. Thế nhưng lúc người này biết tôn trọng người kia, trân quý những điều tốt đẹp nhưng bạn trăm năm đã làm cho mình thì hạnh phúc sẽ còn mãi. Song Văn 

#Vượt #qua #đổ #vỡ #nương #tựa #vào #nhau

[rule_2_plain]

#Vượt #qua #đổ #vỡ #nương #tựa #vào #nhau

[rule_2_plain]

#Vượt #qua #đổ #vỡ #nương #tựa #vào #nhau

[rule_3_plain]

#Vượt #qua #đổ #vỡ #nương #tựa #vào #nhau

xaydunggiadinh.com – Anh Ngô Hoàng Trung – chồng nhà văn Nguyễn Anh Đào (hiện sống ở Đắk Lắk) – là Việt kiều Đức. Thế nhưng trên trang Facebook của Anh Đào, mọi người và cả mẹ con cô đều gọi anh là ông Bụt. Đào giảng giải: “Vì anh đấy hay xuất hiện đúng lúc, mang tới điều kỳ diệu cho mẹ con Đào”.

Ông chăm bà – chuyện tình đẹp hơn mọi lời tụng ca

Chuyện tình từ đĩa cơm 15.000 đồng

Chuyện tình của người mẹ khuyết tật nặng 15kg

 Nên duyên nhờ đọc sách Sau lúc ly hôn, anh Trung từ Đức về Việt Nam thăm cha mẹ già sau nhiều năm xa cách. Lang thang trên Facebook, anh biết tới Anh Đào và những cuốn sách của cô. Đó là thời kì Anh Đào vừa ra cuốn sách Tiếng đàn khuyết. Vốn là người mê đọc, lại thấy cô nhà văn có lối viết lạ lạ, anh đặt sắm sách. Thay vì chuyển tiền vào tài khoản, anh bắt xe đi thẳng từ Nha Trang lên Đắk Lắk gặp Đào. Cuộc gặp mặt bên ly cà phê ngắn ngủi đấy đã mở màn một tình bạn giữa hai người hiểu chuyện và chân tình. Lúc đó, Đào thấy anh và cô có một khoảng cách khá xa, từ tuổi tác cho tới hoàn cảnh sống. Một lần trò chuyện trên Facebook, anh nói với Đào rằng anh sẽ đi Canada, tạo dựng cuộc sống mới. Đào chẳng nghĩ gì nhiều, bởi anh chỉ là một người quen, gặp rồi đi, thế thôi. Nhưng sau hai tháng ở xứ người, thấy Facebook của Đào có dòng chữ “muốn được đưa bọn trẻ ra biển một lần”, anh ngạc nhiên và thương ba mẹ con. Một ước mơ quá giản đơn, sao lại quá khó, phải thu xếp? Vậy là anh đặt vé trở về nước một cách bí mật.Năm 2016, lúc ly hôn, để giành được quyền nuôi cả hai đứa con, Đào sẵn sàng hy sinh mọi quyền lợi từ cuộc hôn nhân trước. Các con cũng phải chịu sự thiếu thốn, khó khăn cùng với mẹ. Hè năm đó, Đào quyết định đưa con đi Quy Nhơn chơi, cho tụi nhỏ được một lần thấy biển.Lúc ba mẹ con sắp kết thúc chuyến đi, Đào nhận tin nhắn rằng anh đang ở Nha Trang. Anh sắm vé xe cho cả ba mẹ con tiếp tục đi tắm biển Nha Trang. Lần gặp thứ hai, Đào đã xác định tình cảm cô dành cho anh Trung lúc nhìn cách anh chăm sóc bọn trẻ: “Tụi nó muốn điều gì nhưng anh làm được, anh cũng làm. Anh nhẫn nại với tụi nhỏ còn hơn cả với mẹ”. Anh thuê phòng khách sạn có thể nhìn thẳng ra biển, thức dậy mở cửa đã thấy rạng đông lên từ biển khiến bọn trẻ vô cùng thích thú. Nhìn anh, Đào nghĩ tới “ông Bụt” trong truyện cổ tích, người luôn thực hiện những ước ao của cô Tấm. Anh Trung là “ông Bụt” của mẹ con chị Anh ĐàoMột sáng, anh tới khách sạn đưa mẹ con Đào đi chơi. Phòng của Đào trên tầng 5, anh dặn Đào cầm chìa khóa xe. Thế nhưng xuống tới tầng trệt, Đào tìm mãi ko ra chìa khóa. Cô nói với anh: “Em quên”. Lúc anh chạy lên phòng tìm chìa khóa, Đào lại phát hiện nó trong túi. Đào lo lắm, tưởng tượng là anh sẽ đi xuống với vẻ mặt khó chịu, hay tức giận, hay ít ra cũng sẽ bị làu bàu… như cô từng chịu đựng ở cuộc hôn nhân trước. Thế nhưng lúc xuống gặp cô, anh nở nụ cười hiền lành trên trán lấm tấm mồ hôi và nói: “Làm anh tìm muốn chết”. Phút giây đó khiến Đào hiểu được mình rất cần con người này.Chuyện nhỏ thôi nhưng làm trái tim Đào tan chảy. Giao cái bếp cho chồng Từ ngày Đào và các con gặp anh ở Nha Trang, tới lúc họ quyết định về sống chung một nhà là hơn một năm. Hơn một năm của những chọn lựa, băn khoăn, suy nghĩ, quyết định. Lúc đầu, Đào tính theo anh về Nha Trang. Nhưng các con đã quen với khí hậu núi rừng mát lạnh. Cuối cùng, cô nói với anh: “Ba mẹ con em khó thay đổi cuộc sống. Anh xách túi tới với mẹ con em thì dễ hơn. Sau này, nếu có chuyện gì, ko sống được, anh xách cái túi đi, cũng đơn giản hơn”. Đào thương anh, nhưng trước tiên cô phải vì con đã. Anh hiểu và cuối năm 2017 anh xách túi lên sống với mẹ con Đào.Thấy Đào lấy chồng Việt kiều, ko ít người nghĩ cô chọn lựa vật chất. Thế nhưng Đào bảo: “Anh đấy có giàu đâu”. Sau cuộc ly hôn và trở về Việt Nam, anh làm nhiều việc để kiếm tiền. Thu nhập của anh cũng chỉ như một người phổ biến ở Việt Nam. Điều khiến Đào thấy hạnh phúc, vui vẻ chính là ý thức, là có người san sớt với Đào trong việc chăm sóc nhà cửa, con cái.Đào khoe: “Tụi nhỏ thu được tình mến thương và sự chăm sóc của ảnh còn hơn của người bố ruột. Thậm chí, có lúc còn hơn cả tôi”. Các con của anh Trung bên Đức đã trưởng thành nên anh có thời kì quan tâm cho con của Đào.Điều khiến Đào phân vân trước kia, nay cũng trở thành một lợi thế: “ông Bụt” lớn tuổi, từng trải nên rất điềm đạm, nhẹ nhõm với vợ, với con. Đào có tức gì, bực gì, anh cũng tránh ra, để cho cô được hạ hỏa, rồi mới làm huề. Từng trải qua tan vỡ của hôn nhân, cả anh và Đào đều có những kinh nghiệm “xương máu” để sống với nhau: tôn trọng nhau, tôn trọng thị hiếu của nhau, tôn trọng môi trường sống riêng của nhau. Được sống cùng nhau là ở cạnh bên nhau, thoải mái bộc lộ thực chất con người của mình, ko người nào bị sức ép yêu cầu nào từ người kia. Anh Trung thích nấu bếp và nấu bếp ngon, khác hẳn Đào. Từ ngày có anh, Đào giao hẳn cái bếp cho anh. Các con được ba Trung nấu cho đủ thứ món ngon trên đời nhưng xưa giờ chúng chỉ ước mơ, từ món Tây tới món ta. Ko chỉ là nấu bếp, anh còn “rủ rê” được các con gái Đào vào bếp trổ tài cùng ba. Cái cảnh cha con cùng nhồi bánh, nấu bếp, đùa vui rộn ràng nhưng Đào chỉ từng thấy trên phim ảnh, giờ hiển hiện trước mắt. Ko chỉ nấu bếp, phụ giúp Đào sáng sáng, chiều chiều đưa đón con đi học, anh Trung còn là một người cha tâm lý. Đào kể, thường lúc các con đi học về, chúng reo vang chào ba mẹ. Vậy nên lúc có đứa vào tới nhà, buông cái cặp làu bàu câu chào lấy lệ là chiều hôm đó anh bỏ mọi việc, rủ con đi chơi, thủ thỉ với con xem nó có chuyện gì trong lớp. Tình yêu rồi có thể phai nhạt hay trôi qua, cũng có thể bị chìm lấp trong những xúc cảm không giống nhau của đời thường. Thế nhưng lúc người này biết tôn trọng người kia, trân quý những điều tốt đẹp nhưng bạn trăm năm đã làm cho mình thì hạnh phúc sẽ còn mãi. Song Văn 

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Vượt #qua #đổ #vỡ #nương #tựa #vào #nhau

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button