Gia Đình

Xây nhà trên nền tảng tình yêu…

xaydunggiadinh.com – Ngôi nhà mới xây trên nền ngôi nhà cũ cũng sẽ rộn ràng tiếng cười, thú vui. Vì nó được xây dựng trên nền tảng của tình yêu.

Cô cháu gái gọi điện thông báo ngày chuyển đồ đoàn đi nơi khác phá tháo dỡ nhà cũ, xây nhà mới. Cô nhẩm tính, chỉ còn mười ngày nữa, bâng khuâng dạo quanh ngôi nhà một trệt một lầu đúc giữa thế kỷ XX.

Các cháu của bà đều nói rằng chúng rất thích ngôi nhà này vì nó là nơi lưu giữ tuổi thơ của chúng. Ngôi nhà rộng và dài đủ cho bốn gia đình cùng sinh sống: Gia đình chị Hai ở phòng giữa ở tầng trệt, gia đình chị Tư ở phòng ngoài trên lầu, gia đình anh Nam ở phòng giữa ở trên lầu, và cô đấy và mẹ cô đấy. trong phòng sau trên lầu. Mọi người dùng chung nhà bếp và phòng khách.

Người cháu luôn quan tâm đến bà (tác giả đứng giữa)
Người cháu luôn quan tâm tới bà (tác giả đứng giữa)

Thời bao cấp, Nhà nước bán gạo và các nhu yếu phẩm ở chung một nhà. Cô Hai dùng cái lon để đong gạo cho từng gia đình tính theo đầu người. Một nửa lon hoặc gần một lon dành cho hộ cuối cùng là Tư hoặc Nam hoặc mẹ và dì. Con chị Hai tiếc hùi hụi, chị Hai lườm: Cũng là bà (dì, chú, bác…) nhưng ăn.

Anh chị em cô từng chia nhau từng chén cháo, từng củ khoai .. Dầu sắm theo giá phân phối, anh em cô mang ra chợ bán, chỉ còn lại một ít cho những buổi tối mất điện. Và đại gia đình của cô đấy đã san sẻ từng chút ánh sáng!

Thỉnh thoảng chị Hai hay anh Năm giao thương được, một nồi gà hay một nồi chè thơm ngon hiếm có là chia cho cả nhà. Căn nhà bỗng ấm áp và tràn trề tiếng cười. Những câu chuyện trên những con phố nơi người dân đổ xô kiếm sống hàng ngày được kể lại. Mọi người khó về phòng dù đêm đã khuya, đĩa gà hay nồi chè đã cạn, mọi người vẫn ngồi lại để tận hưởng khoảnh khắc vui vẻ sau một ngày làm việc mỏi mệt.

Lúc sức cùng lực kiệt, chị Hải và anh Nam đổ bệnh, cả nhà thay nhau ngày hai bữa mang cơm nước tới bệnh viện rồi cùng nhau thức trắng đêm để lo cho người bệnh. Đàn ông út của chị Hải bị suy dinh dưỡng, cả gia đình và bà con lối xóm người nào cũng 1 đồng, vài đồng 50 xu (cuối những năm 70 của thế kỷ 20) đưa đi bệnh viện kịp thời.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa - JCOMP
Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa – JCOMP

Cô đấy học nông nghiệp nên phải xa nhà. Cuộc sống ở nông trường khắc nghiệt nên cô trở về Sài Gòn. May mắn thay, chị vẫn còn một mái nhà chung để sống, cả gia đình đã dang tay nâng đỡ chị. Nhớ những ngày được nghỉ, mẹ luôn trở về nhà với bữa cơm nóng sốt. Để rồi sau bao năm xa quê kiếm sống, chị trở về với hai bàn trắng tay. Vòng tay của mẹ anh, anh trai và chị gái của anh đấy đã vươn ra để nâng đỡ. Cô đấy có thêm sức mạnh để sống và làm việc.

Những đứa trẻ lớn lên đều có công ăn việc làm ổn định. Bữa ăn tươm tất hơn. Ngày hạnh phúc gia đình thêm khá giả, rộn rực. Con cái thành hôn. Tiệc cưới được tổ chức ngay trong ngôi nhà chung thật đầm ấm và vui vẻ. Việc làm ăn của con cái khấm khá hơn thế hệ bố mẹ, cô, chú … sắm cho bố mẹ những căn nhà to, khang trang hơn căn nhà chung của ông bà. Gia đình Nam ly tán, tới gia đình Hải và cuối cùng là gia đình Tú. Chỉ còn lại hai mẹ con cô trong ngôi nhà rộng lớn đã từng đông đúc và tràn trề tiếng cười. Các cháu vẫn gửi quà cho bà và dì.

Các cháu của bà đều đã sắm được nhà. Sau lúc đã có một ngôi nhà riêng khang trang bình yên, lũ trẻ nhìn sang ngôi nhà của bà và dì, rồi tự hỏi: “Vì sao ko xây nhà của bà (bà) ở trên cao?”.

Kế hoạch được đưa ra để thảo luận. Ngôi nhà đã cũ, nhưng theo các kiến ​​trúc sư và kỹ sư xây dựng: Nó vẫn có thể sử dụng tới 50 năm với điều kiện phải lát lại gạch ở tầng trên. Trước lúc ngói có thể được đặt lên, mẹ cô đã tạ thế. Sau đám tang, người cháu lại một lòng quyết chí làm nhà. Có người tiếc nuối: “Lần trước (năm 2019) nếu xây thì bà nội ở mới được một năm thì mất”.

Dù bà ko còn nữa nhưng những người con vẫn tiếp tục xây dựng ngôi nhà đầy ắp tình mến thương của cha mẹ, người cô, người cháu. Đứa cháu nào cũng có những kỷ niệm tuổi thơ tuyệt vời trong ngôi nhà này. Từ những ngày khốn khó, thiếu ăn, bệnh tật tới lúc cuộc sống khá lên, người nào ở nhà bà cũng thành đạt. Vì vậy, nên xây cao, chia nhỏ mỗi gia đình một tầng, cứ tới dịp giỗ ông bà, Tết, Noel, cả nhà lại quây quần, quây quần ở sảnh chung tầng trệt, cùng nhau ăn uống. và hồi ức về quá khứ. Cứng cáp người nào cũng sẽ cảm thu được hai chữ hạnh phúc.

Bản vẽ đã sẵn sàng, giấy phép xây dựng đã được ký, số tiền các cháu tích góp đã được gửi vào tài khoản chính của đứa cháu lớn. Nếu thiếu thì bổ sung thêm. Đó ko phải là một vấn đề lớn…

Ảnh để minh họa - 8 Ảnh
Ảnh để minh họa – 8 Ảnh

Và đêm nay, cô đấy đi một vòng quanh nhà cảm thấy động lòng như sắp phải rời xa người bạn cũ thân yêu của mình. Bà đi tới từng ngóc ngóc trong nhà, nhớ về nơi Nam từng nằm lúc lên cơn sốt rét, nơi cháu Út, đàn ông Hải hôn mê, nơi gia đình bà Tư ăn, nơi bà, Nam và gia đình. Chị Hai uống cà phê và trò chuyện. Trong phòng của Tú trước đây, cô nhớ lại những cú sốc tình yêu hay những nỗi buồn vì những trò đánh nhau nơi công sở, cô đã khóc cùng Tú. Lúc kiếm được nhiều tiền, cô đấy còn khoe với Tú …

Bà xuống nhà, căn phòng giữa nơi Hải và các con từng nằm nghe bà hát nhạc Pháp. Nhờ vậy, sau này dù ko học tiếng Pháp nhưng họ vẫn sưu tầm được đầy đủ các loại băng đĩa tiếng Pháp những năm 60, 70 của thế kỷ 20. Ngay cả con cái của họ cũng thích thú những nhạc điệu nhẹ nhõm đó kế bên những bản nhạc đồng quê của Mỹ hay nhạc dành riêng cho thế hệ của họ.

Cô lại lang thang một mình. Chà, thoát khỏi nó thì tốt. Ngôi nhà cũ đầy ắp kỷ niệm của mẹ, của anh chị em và các cháu. Ngôi nhà mới sẽ được xây dựng trên nền ngôi nhà cũ cũng sẽ tràn trề tiếng cười và thú vui của các thế hệ sau. Bởi nó được xây dựng trên nền tảng của tình yêu và kiên cố nó sẽ hạnh phúc như ngôi nhà xưa đã từng …

Nguyễn ngọc hà


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Xây nhà trên nền tảng tình yêu…

Video về Xây nhà trên nền tảng tình yêu…

Wiki về Xây nhà trên nền tảng tình yêu…

Xây nhà trên nền tảng tình yêu…

#Xây #nhà #trên #nền #tảng #tình #yêu

[rule_3_plain]

#Xây #nhà #trên #nền #tảng #tình #yêu

xaydunggiadinh.com – Căn nhà mới sẽ được xây trên nền căn nhà cũ cũng sẽ tràn đầy tiếng cười và thú vui. Bởi nó được xây trên nền tảng của tình mến thương.

Xây nhà, tan hạnh phúc

Xây nhà hoành tráng, gia đình lạnh nhạt

Nữ giới có chồng vẫn xây nhà một mình

Cháu gái gọi điện thông báo cho cô ngày dọn đồ đoàn sang nơi khác để phá ngôi nhà cũ, xây mới. Cô nhẩm tính, chỉ còn mười ngày thôi, và bâng khuâng đi một vòng ngôi nhà một trệt một lầu đúc từ giữa thế kỷ XX.Các cháu của cô đều nói rất yêu ngôi nhà này vì là nơi chất chứa tuổi thơ của chúng. Căn nhà vừa rộng và dài đủ để bốn gia đình sống vấn vít bên nhau: gia đình chị Hai ở phòng giữa tầng trệt, gia đình chị Tư ở phòng ngoài trên lầu, gia đình anh Năm ở phòng giữa trên lầu, cô và mẹ ở phòng sau trên lầu. Mọi người dùng chung bếp và phòng khách.Đám cháu luôn quan tâm tới cô (tác giả đứng giữa) 

Thời bao cấp, Nhà nước bán gạo, nhu yếu phẩm chung một nhà. Chị Hai dùng lon đong gạo cho từng gia đình dựa theo đầu người. Còn nửa lon hoặc gần một lon chị đều dành cho hộ cuối cùng, có thể là chị Tư hoặc anh Năm hoặc mẹ và cô. Các con chị Hai tiếc rẻ, chị Hai trừng mắt: Cũng bà (dì, cậu…) các con ăn chứ người nào.Anh chị em trong nhà cô từng chia nhau những chén cháo, từng củ khoai… Dầu mỏ sắm giá phân phối, anh chị của cô mang ra chợ bán, chỉ còn một ít dành cho những tối cúp điện. Và đại gia đình cô chia nhau từng chút ánh sáng!Thi thoảng chị Hai hay anh Năm giao thương được, chảo thịt gà hoặc nồi chè ngọt hiếm hoi được chia cho cả nhà. Ngôi nhà bỗng ấm áp và vang rộn tiếng cười. Những câu chuyện ngoài đường phố nơi mọi người túa ra kiếm sống hằng ngày được mang ra kể. Thật khó nhưng người nào về phòng nấy dù trời đã khuya, đĩa thịt gà hay nồi chè đã hết sạch, mọi người vẫn ngồi lại để tận hưởng phút giây hạnh phúc sau một ngày lao động nhọc nhằn.Những lúc kiệt sức, chị Hai, anh Năm ngã bệnh, cả nhà thay nhau cùng cuốc bộ ngày hai buổi đi về mang cơm nước vào bệnh viện, và cùng chia nhau thức đêm chăm sóc người bệnh. Thằng con út chị Hai suy dinh dưỡng, cả nhà cô và láng giềng người 1 đồng, kẻ 50 xu (thời giá cuối thập niên 70 thế kỷ XX) đưa thằng nhỏ vào bệnh viện kịp thời. Ảnh mang tính minh họa – JCOMP Cô học ngành nông nghiệp nên phải xa nhà. Cuộc sống nông trường khắc nghiệt nên cô về lại Sài Gòn. Thật may cô còn mái nhà chung để ở. Cả đại gia đình giang tay nuôi nấng cô. Nhớ những ngày phép, cô về nhà luôn có bữa cơm nóng sốt. Rồi sau bao năm xa nhà kiếm sống, cô trở về với hai bàn trắng tay. Những vòng tay của mẹ, của anh, của chị đưa ra đỡ nâng. Cô có thêm sức mạnh để sống và làm việc. Các cháu lớn lên có việc làm ổn định. Những bữa ăn tươm tất hơn. Những ngày vui đại gia đình thêm phần khá giả và rôm rả. Các cháu lập gia đình. Tiệc cưới bày ngay trong ngôi nhà chung thật đầm ấm và vui vẻ. Công việc làm ăn của các cháu khá hơn thế hệ ba mẹ, cậu dì… các cháu đủ sức sắm cho ba mẹ những ngôi nhà to hơn và khang trang hơn nhà chung của ông bà. Gia đình anh Năm ra riêng, tới gia đình chị Hai và cuối cùng gia đình chị Tư. Chỉ còn cô và mẹ cô trong căn nhà rộng lớn từng đông đúc và vang tiếng cười ngày nào. Các cháu vẫn gửi quà cho bà và cô.Các cháu của cô đều đã sắm được nhà. Sau lúc yên ấm nhà cửa khang trang riêng lẻ, các cháu nhìn về nhà của ngoại và dì (cô) Út, rồi tự hỏi: “Sao ko xây nhà ngoại (nội) lên cao?”.Kế hoạch được đưa ra bàn luận. Ngôi nhà tuy cũ nhưng theo thẩm định của nhà thiết kế và kỹ sư xây dựng: Vẫn còn sử dụng được tới 50 năm với điều kiện lát lại gạch trên lầu. Chưa kịp lát gạch, mẹ cô ra đi. Sau tang bà các cháu lại một lần nữa đưa ra quyết định xây nhà. Có đứa tiếc rẻ: “Lần trước (năm 2019) nếu xây là ngoại được sống trong căn nhà mới một năm trước lúc tạ thế”.Dù bà ko còn nữa, các cháu cứ xây ngôi nhà đầy ắp tình mến thương của ba mẹ, dì cậu và cả các cháu vậy. Đứa cháu nào cũng có những ký ức tuổi thơ tuyệt vời trong ngôi nhà này. Từ những ngày khốn khó, thiếu ăn, bệnh thiến tới lúc cuộc sống khá lên, người nào từng sống trong ngôi nhà của bà đi ra cũng thành đạt. Vậy, cần phải xây lên cao, chia ra mỗi gia đình một tầng, mỗi lần giỗ ông bà, tết, Giáng sinh sum họp, cả đại gia đình cùng tề tựu về, cùng họp nhau nơi sảnh chung tầng trệt, cùng ăn uống và nhắc lại chuyện ngày xưa. Hẳn người nào cũng sẽ cảm nhận hai từ hạnh phúc.Bản vẽ đã sẵn sàng, giấy phép xây dựng đã được ký, tiền nong các cháu cùng hùn lại đã được đặt vào tài khoản chính của đứa cháu cả. Nếu thiếu thì gom thêm. Chuyện nhỏ thôi nhưng…Ảnh mang tính minh họa – 8Photo Và tối nay, cô đi quanh nhà cảm nhận chút động lòng như sắp xa người bạn cũ thật mến thương. Cô tới từng ngóc ngóc của căn nhà, nhớ lại nơi anh Năm từng nằm lúc bị sốt rét, chỗ cháu Út, con chị Hai ngã vật ra hôn mê, nơi gia đình chị Tư ăn cơm, chỗ cô, anh Năm và gia đình chị Hai uống cà phê, nói chuyện. Tại phòng chị Tư trước đây, cô nhớ những cú sốc tình yêu hay buồn phiền những trò đấu đá nhau trong chỗ làm, cô đều ra khóc với chị Tư. Những lúc kiếm được nhiều tiền cô cũng ra khoe cùng chị Tư…Cô xuống nhà, phòng giữa nơi chị Hai và các cháu thường nằm nghe cô hát nhạc Pháp. Nhờ vậy, sau này dù ko học tiếng Pháp, các cháu vẫn sưu tầm đầy đủ những đĩa, băng nhạc Pháp thập niên 60 – 70 thế kỷ XX. Tới con của chúng cũng yêu những nhạc điệu nhẹ nhõm đó kế bên những bản nhạc đồng quê của Mỹ hay nhạc tuổi teen đặc thù thế hệ chúng.Cô lại loanh quanh một mình. Thôi thì nghinh tân tống cổ đi vậy. Căn nhà cũ đầy ắp kỷ niệm của mẹ, anh chị và các cháu. Căn nhà mới sẽ được xây trên nền căn nhà cũ cũng sẽ tràn đầy tiếng cười và thú vui của những thế hệ tiếp theo. Bởi nó được xây trên nền tảng của tình mến thương và kiên cố nó cũng sẽ tràn đầy hạnh phúc như ngôi nhà cũ đã từng… Nguyễn Ngọc Hà 

#Xây #nhà #trên #nền #tảng #tình #yêu

[rule_2_plain]

#Xây #nhà #trên #nền #tảng #tình #yêu

[rule_2_plain]

#Xây #nhà #trên #nền #tảng #tình #yêu

[rule_3_plain]

#Xây #nhà #trên #nền #tảng #tình #yêu

xaydunggiadinh.com – Căn nhà mới sẽ được xây trên nền căn nhà cũ cũng sẽ tràn đầy tiếng cười và thú vui. Bởi nó được xây trên nền tảng của tình mến thương.

Xây nhà, tan hạnh phúc

Xây nhà hoành tráng, gia đình lạnh nhạt

Nữ giới có chồng vẫn xây nhà một mình

Cháu gái gọi điện thông báo cho cô ngày dọn đồ đoàn sang nơi khác để phá ngôi nhà cũ, xây mới. Cô nhẩm tính, chỉ còn mười ngày thôi, và bâng khuâng đi một vòng ngôi nhà một trệt một lầu đúc từ giữa thế kỷ XX.Các cháu của cô đều nói rất yêu ngôi nhà này vì là nơi chất chứa tuổi thơ của chúng. Căn nhà vừa rộng và dài đủ để bốn gia đình sống vấn vít bên nhau: gia đình chị Hai ở phòng giữa tầng trệt, gia đình chị Tư ở phòng ngoài trên lầu, gia đình anh Năm ở phòng giữa trên lầu, cô và mẹ ở phòng sau trên lầu. Mọi người dùng chung bếp và phòng khách.Đám cháu luôn quan tâm tới cô (tác giả đứng giữa) 

Thời bao cấp, Nhà nước bán gạo, nhu yếu phẩm chung một nhà. Chị Hai dùng lon đong gạo cho từng gia đình dựa theo đầu người. Còn nửa lon hoặc gần một lon chị đều dành cho hộ cuối cùng, có thể là chị Tư hoặc anh Năm hoặc mẹ và cô. Các con chị Hai tiếc rẻ, chị Hai trừng mắt: Cũng bà (dì, cậu…) các con ăn chứ người nào.Anh chị em trong nhà cô từng chia nhau những chén cháo, từng củ khoai… Dầu mỏ sắm giá phân phối, anh chị của cô mang ra chợ bán, chỉ còn một ít dành cho những tối cúp điện. Và đại gia đình cô chia nhau từng chút ánh sáng!Thi thoảng chị Hai hay anh Năm giao thương được, chảo thịt gà hoặc nồi chè ngọt hiếm hoi được chia cho cả nhà. Ngôi nhà bỗng ấm áp và vang rộn tiếng cười. Những câu chuyện ngoài đường phố nơi mọi người túa ra kiếm sống hằng ngày được mang ra kể. Thật khó nhưng người nào về phòng nấy dù trời đã khuya, đĩa thịt gà hay nồi chè đã hết sạch, mọi người vẫn ngồi lại để tận hưởng phút giây hạnh phúc sau một ngày lao động nhọc nhằn.Những lúc kiệt sức, chị Hai, anh Năm ngã bệnh, cả nhà thay nhau cùng cuốc bộ ngày hai buổi đi về mang cơm nước vào bệnh viện, và cùng chia nhau thức đêm chăm sóc người bệnh. Thằng con út chị Hai suy dinh dưỡng, cả nhà cô và láng giềng người 1 đồng, kẻ 50 xu (thời giá cuối thập niên 70 thế kỷ XX) đưa thằng nhỏ vào bệnh viện kịp thời. Ảnh mang tính minh họa – JCOMP Cô học ngành nông nghiệp nên phải xa nhà. Cuộc sống nông trường khắc nghiệt nên cô về lại Sài Gòn. Thật may cô còn mái nhà chung để ở. Cả đại gia đình giang tay nuôi nấng cô. Nhớ những ngày phép, cô về nhà luôn có bữa cơm nóng sốt. Rồi sau bao năm xa nhà kiếm sống, cô trở về với hai bàn trắng tay. Những vòng tay của mẹ, của anh, của chị đưa ra đỡ nâng. Cô có thêm sức mạnh để sống và làm việc. Các cháu lớn lên có việc làm ổn định. Những bữa ăn tươm tất hơn. Những ngày vui đại gia đình thêm phần khá giả và rôm rả. Các cháu lập gia đình. Tiệc cưới bày ngay trong ngôi nhà chung thật đầm ấm và vui vẻ. Công việc làm ăn của các cháu khá hơn thế hệ ba mẹ, cậu dì… các cháu đủ sức sắm cho ba mẹ những ngôi nhà to hơn và khang trang hơn nhà chung của ông bà. Gia đình anh Năm ra riêng, tới gia đình chị Hai và cuối cùng gia đình chị Tư. Chỉ còn cô và mẹ cô trong căn nhà rộng lớn từng đông đúc và vang tiếng cười ngày nào. Các cháu vẫn gửi quà cho bà và cô.Các cháu của cô đều đã sắm được nhà. Sau lúc yên ấm nhà cửa khang trang riêng lẻ, các cháu nhìn về nhà của ngoại và dì (cô) Út, rồi tự hỏi: “Sao ko xây nhà ngoại (nội) lên cao?”.Kế hoạch được đưa ra bàn luận. Ngôi nhà tuy cũ nhưng theo thẩm định của nhà thiết kế và kỹ sư xây dựng: Vẫn còn sử dụng được tới 50 năm với điều kiện lát lại gạch trên lầu. Chưa kịp lát gạch, mẹ cô ra đi. Sau tang bà các cháu lại một lần nữa đưa ra quyết định xây nhà. Có đứa tiếc rẻ: “Lần trước (năm 2019) nếu xây là ngoại được sống trong căn nhà mới một năm trước lúc tạ thế”.Dù bà ko còn nữa, các cháu cứ xây ngôi nhà đầy ắp tình mến thương của ba mẹ, dì cậu và cả các cháu vậy. Đứa cháu nào cũng có những ký ức tuổi thơ tuyệt vời trong ngôi nhà này. Từ những ngày khốn khó, thiếu ăn, bệnh thiến tới lúc cuộc sống khá lên, người nào từng sống trong ngôi nhà của bà đi ra cũng thành đạt. Vậy, cần phải xây lên cao, chia ra mỗi gia đình một tầng, mỗi lần giỗ ông bà, tết, Giáng sinh sum họp, cả đại gia đình cùng tề tựu về, cùng họp nhau nơi sảnh chung tầng trệt, cùng ăn uống và nhắc lại chuyện ngày xưa. Hẳn người nào cũng sẽ cảm nhận hai từ hạnh phúc.Bản vẽ đã sẵn sàng, giấy phép xây dựng đã được ký, tiền nong các cháu cùng hùn lại đã được đặt vào tài khoản chính của đứa cháu cả. Nếu thiếu thì gom thêm. Chuyện nhỏ thôi nhưng…Ảnh mang tính minh họa – 8Photo Và tối nay, cô đi quanh nhà cảm nhận chút động lòng như sắp xa người bạn cũ thật mến thương. Cô tới từng ngóc ngóc của căn nhà, nhớ lại nơi anh Năm từng nằm lúc bị sốt rét, chỗ cháu Út, con chị Hai ngã vật ra hôn mê, nơi gia đình chị Tư ăn cơm, chỗ cô, anh Năm và gia đình chị Hai uống cà phê, nói chuyện. Tại phòng chị Tư trước đây, cô nhớ những cú sốc tình yêu hay buồn phiền những trò đấu đá nhau trong chỗ làm, cô đều ra khóc với chị Tư. Những lúc kiếm được nhiều tiền cô cũng ra khoe cùng chị Tư…Cô xuống nhà, phòng giữa nơi chị Hai và các cháu thường nằm nghe cô hát nhạc Pháp. Nhờ vậy, sau này dù ko học tiếng Pháp, các cháu vẫn sưu tầm đầy đủ những đĩa, băng nhạc Pháp thập niên 60 – 70 thế kỷ XX. Tới con của chúng cũng yêu những nhạc điệu nhẹ nhõm đó kế bên những bản nhạc đồng quê của Mỹ hay nhạc tuổi teen đặc thù thế hệ chúng.Cô lại loanh quanh một mình. Thôi thì nghinh tân tống cổ đi vậy. Căn nhà cũ đầy ắp kỷ niệm của mẹ, anh chị và các cháu. Căn nhà mới sẽ được xây trên nền căn nhà cũ cũng sẽ tràn đầy tiếng cười và thú vui của những thế hệ tiếp theo. Bởi nó được xây trên nền tảng của tình mến thương và kiên cố nó cũng sẽ tràn đầy hạnh phúc như ngôi nhà cũ đã từng… Nguyễn Ngọc Hà 

Phân Mục: Làm đẹp
Nguồn: Xây Dựng Gia Đình

#Xây #nhà #trên #nền #tảng #tình #yêu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button